Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 30: Đại Hội Tỷ Thí Bắt Đầu**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:34:50 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 30: ĐẠI HỘI TỶ THÍ BẮT ĐẦU**

Vân Đỉnh Sơn, ngọn núi cao nhất của Thanh Vân Tông, hôm nay sương mù bao phủ như chốn bồng lai tiên cảnh. Nhưng ẩn sau lớp sương mờ ảo ấy là một bầu không khí sục sôi, căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ cả vòm trời Hạ Tam Thiên.

Hôm nay là ngày khai mạc Đại hội Tỷ thí liên tầng trời – sự kiện mười năm mới có một lần, nơi quy tụ những thiên tài xuất chúng nhất từ Đệ Nhất Trọng Thiên đến Đệ Tam Trọng Thiên. Đối với những tu sĩ ở tầng thấp, đây là cơ hội duy nhất để họ được các đại tông môn ở Trung Tam Thiên để mắt tới, một bước cá chép hóa rồng.

Từ tờ mờ sáng, tiếng chuông đồng cổ xưa đã vang vọng khắp núi rừng, mỗi tiếng chuông như một nhịp đập mạnh mẽ thức tỉnh linh khí giữa đất trời. Trên quảng trường Vân Đỉnh rộng lớn hàng vạn trượng, lát bằng những phiến bạch ngọc óng ánh, hàng nghìn môn phái đã tề tựu đông đủ. Cờ xí rợp trời, linh thú gầm vang, kiếm quang rực rỡ đan xen tạo nên một khung cảnh cực kỳ tráng lệ.

Ở khu vực trung tâm, trên đài cao dát vàng, những nhân vật quyền lực nhất Hạ Tam Thiên đang tọa trấn. Ngồi chính giữa là Thanh Vân Tông chủ cùng các vị trưởng lão quyền cao chức trọng. Nhưng điểm thu hút ánh nhìn nhất lại là hàng ghế dành cho khách mời danh dự từ gia tộc Mộ Dung.

Tại đó, Mộ Dung Thần đang ngồi uy nghiêm, bộ y phục màu kim tuyến lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Gã lười biếng tựa lưng vào ghế, đôi mắt hẹp dài toát lên vẻ ngạo nghễ bất tận. Trên trán gã, một ấn ký màu vàng nhạt hình xương quai xanh thỉnh thoảng lại lóe lên – đó chính là minh chứng cho "Hoàng Kim Tiên Cốt" quý giá. Sự hiện diện của gã giống như một mặt trời rực rỡ, che lấp tất cả những tài năng trẻ tuổi xung quanh.

Ngồi cạnh gã không ai khác chính là Linh Nhi. Nàng diện một chiếc trường bào màu xanh nhạt, vạt áo thêu hình tiên hạc bay lượn, vẻ đẹp thanh tao thoát tục khiến không ít thiếu niên tu sĩ phải ngẩn nghen. Chỉ có điều, ánh mắt nàng khi nhìn vào đám đông bên dưới luôn mang theo một sự lãnh đạm, giống như một vị thần nhìn xuống đám kiến hôi đang tranh giành vụn bánh.

"Thần ca, nghe nói lần này có mấy gã tán tu khá nổi bật ở Đệ Nhị Trọng Thiên xuống tham dự, huynh có lo ngại không?" Linh Nhi khẽ khàng cất tiếng, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai.

Mộ Dung Thần nhếch môi cười nhạt, tay gõ nhẹ lên thành ghế: "Kiến hôi thì vẫn là kiến hôi. Có thêm vài con mạnh hơn một chút thì cũng chỉ để trang trí cho vinh quang của ta mà thôi. Tiên Cốt là ý trời, kẻ không có mệnh trời, dù cố gắng đến đâu cũng chỉ là dã tràng xe cát."

Nói đoạn, ánh mắt gã chợt tối sầm lại khi nghĩ về cái tên đã biến mất nửa năm nay – Diệp Trần. Gã đã sai người lục soát khắp đáy Vạn Trượng Nhai nhưng không thấy xác. Tuy nhiên, với một kẻ bị phế bỏ gân mạch, đan điền vỡ nát, rớt xuống đó thì chỉ có con đường chết. Sự lo âu thoảng qua nhanh chóng bị sự kiêu ngạo lấn át.

Giữa dòng người đông đúc phía dưới, hai bóng người lặng lẽ tiến vào khu vực ghi danh. Một gã cao lớn, vác trên vai thanh đại đao thô kệch, gương mặt chính trực nhưng đầy lo lắng – đó là Sở Cuồng. Đi bên cạnh gã là một thanh niên khoác áo bào đen cũ kỹ, chiếc mũ trùm che khuất nửa khuôn mặt, bước đi thong dong nhưng vững chãi đến lạ lùng.

"Trần huynh, huynh thấy thế nào? Không khí này… thực sự làm người ta nghẹt thở." Sở Cuồng nuốt nước miếng, bàn tay nắm chặt chuôi đao.

Diệp Trần khẽ ngẩng đầu. Qua khe hở của chiếc mũ trùm, đôi mắt hắn bình lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Hắn nhìn lên đài cao, nhìn thấy đôi nam nữ đang cười nói vui vẻ kia. Lồng ngực hắn chợt nhói lên một nhịp, nhưng không phải vì tình cảm còn sót lại, mà là vì "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" trong người hắn đang run lên bần bật vì hưng phấn. Mỗi lóng xương, từng sợi tủy đang gào thét đòi được đập nát những kẻ cao ngạo trên kia.

"Ồn ào một chút cũng tốt." Diệp Trần nhàn nhạt đáp, giọng nói trầm khàn như đã trải qua ngàn năm dâu bể.

"Này, hai gã kia! Có lệnh bài không?" Một tên đệ tử Thanh Vân Tông phụ trách ghi danh lên tiếng hách dịch khi thấy bộ dạng có phần "nhếch nhác" của cả hai. "Đại hội lần này không dành cho những kẻ ăn xin hay tu sĩ mù đường đâu!"

Xung quanh vang lên những tiếng cười cợt của đám thiên tài đến từ các đại gia tộc. Họ khoác trên mình linh bào cao cấp, mỗi cử động đều tỏa ra linh áp mạnh mẽ, nhìn Diệp Trần và Sở Cuồng với ánh mắt kỳ thị rõ rệt.

Sở Cuồng mặt đỏ tía tai, gầm gừ định ra tay nhưng Diệp Trần đã ngăn lại. Hắn thản nhiên đưa ra một tấm lệnh bài màu đồng sứt mẻ.

Tên đệ tử nhận lấy, lật qua lật lại rồi cười khẩy: "À, hóa ra là tán tu của Hắc Phong Quán? Cái giáo phái rách nát chỉ còn ba người đó sao? Được rồi, ghi tên đi. Tên gì?"

"Trần Phàm." Diệp Trần thản nhiên đáp.

"Sở Cuồng."

Ghi danh xong, hai người tiến vào khu vực chờ. Lúc này, trên đài cao bỗng vang lên một tiếng quát lớn mang theo uy áp của bậc thầy Hóa Thần cảnh:

"Yên lặng!"

Cả quảng trường vạn người đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Đại trưởng lão Thanh Vân Tông đứng dậy, râu tóc bạc phơ phấp phới: "Hôm nay, Hạ Tam Thiên long tranh hổ đấu. Quy tắc rất đơn giản: Thắng làm vua, thua làm khấu. Kẻ nào lọt vào top mười sẽ nhận được tư cách tiến vào Trung Tam Thiên, gia nhập các siêu cấp tông môn. Bây giờ, vòng loại thứ nhất – Loạn Chiến Bách Nhân: Bắt đầu!"

Vừa dứt lời, mặt đất quảng trường rung chuyển. Mười sáu trận pháp không gian khổng lồ được kích hoạt, chia quảng trường thành mười sáu chiến đài riêng biệt. Mỗi chiến đài sẽ chứa một trăm người, chỉ có mười người trụ lại cuối cùng mới được đi tiếp.

Diệp Trần và Sở Cuồng bị chia ra hai đài khác nhau. Diệp Trần bước lên chiến đài số chín.

Khi hắn vừa đứng vững, chín mươi chín ánh mắt sắc lạnh đã đổ dồn về phía hắn. Lý do rất đơn giản: Hắn trông có vẻ yếu nhất. Hơi thở của hắn không có chút linh khí nào dao động, giống hệt một người phàm trần đi lạc.

"Này tiểu tử, tự mình nhảy xuống đi, đừng để bọn ta phải ra tay làm bẩn kiếm." Một tên thiếu niên cầm quạt giấy, cưỡi trên một con báo linh từ tốn tiến lại gần, vẻ mặt tràn đầy sự khinh miệt. Hắn là thiếu chủ của Vân Gia, thực thế đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ.

Diệp Trần không nói gì, chỉ đứng im lặng giữa vòng vây.

Bên trong tâm trí, tiếng Lão Quy cười hắc hắc vang lên: "Tiểu tử, bọn nhóc con này xem thường Phàm Cốt của ngươi kìa. Có muốn ta cho mượn một chút long uy dọa chúng nó đái ra quần không?"

"Không cần." Diệp Trần đáp lạnh trong tâm thức. "Chúng không xứng."

"Bắt đầu!" Tiếng hô của trọng tài vừa vang lên, cả chiến đài số chín lập tức bùng nổ.

Keng! Keng! Ầm!

Pháp thuật đủ màu sắc, kiếm khí hoành hành. Những tu sĩ yếu hơn nhanh chóng bị đánh văng khỏi đài, máu tươi bắt đầu vương vãi trên nền ngọc trắng. Tên thiếu chủ Vân Gia thấy Diệp Trần vẫn đứng yên, cho rằng hắn đã sợ đến phát ngốc, bèn phất quạt một cái. Một cơn lốc xoáy mang theo những lưỡi dao gió sắc lẹm cuốn thẳng về phía Diệp Trần.

"Cút xuống cho ta!"

Diệp Trần ngước mắt lên. Đôi mắt hắn chợt chuyển sang một màu xám bạc kỳ quái. Hắn không hề tránh né, cũng chẳng dùng đến linh lực. Hắn chỉ đơn giản là tiến lên một bước.

*Bộp.*

Tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng không hiểu sao, ngay khoảnh khắc chân hắn chạm đất, mặt đất của chiến đài số chín khẽ rung lên một nhịp cực kỳ nhỏ. Cơn lốc xoáy vừa chạm đến vạt áo của Diệp Trần bỗng dưng tiêu tán như gặp phải một bức tường vô hình cứng rắn đến mức cực đoan.

Tên thiếu chủ Vân Gia sững người: "Cái gì? Ngươi…"

Chưa kịp nói hết câu, Diệp Trần đã xuất hiện trước mặt hắn. Tốc độ không nhanh, nhưng quỷ dị vô cùng. Diệp Trần đưa tay ra, bàn tay trắng trẻo thon dài trông không có chút lực lượng nào, nhưng khi nắm lấy cổ họng đối phương, tên thiếu chủ kia cảm thấy như mình vừa bị một gọng kìm bằng kim cương ngàn năm khóa chặt.

*Rắc.*

Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên. Không phải cổ họng bị gãy, mà là linh lực hộ thể của tên thiếu chủ kia vỡ vụn.

"Ngươi thích dùng người khác làm trang trí sao?" Diệp Trần khẽ nói.

Hắn xoay người, vung tay một cái. Thân hình tên thiếu chủ nặng gần trăm cân bị ném bay đi như một bao tải rách, va chạm trực tiếp với bốn năm tu sĩ khác đang lao tới, cả đám cùng lúc bay ra khỏi chiến đài.

Hành động này lập tức thu hút sự chú ý của không ít người trên đài cao.

"Ồ? Gã thanh niên áo đen kia là ai? Không có linh lực dao động, nhưng nhục thân cường độ thật kinh người." Một vị trưởng lão kinh ngạc thốt lên.

Linh Nhi cũng đưa mắt nhìn về chiến đài số chín. Chẳng hiểu sao, nhìn bóng lưng ấy, nàng cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ đến gai người. Nhưng ngay lập tức, nàng xua tan ý nghĩ đó: "Chắc chắn là nhầm lẫn. Diệp Trần đã là một kẻ tàn phế, sao có thể xuất hiện ở đây với sức mạnh này?"

Mộ Dung Thần híp mắt, khóe miệng lộ vẻ tàn nhẫn: "Luyện thể sĩ? Ở Hạ Tam Thiên này, kẻ tu luyện nhục thân đều là lũ ngu ngốc không có cửa tu tiên mới chọn con đường đó. Nhục thân dù cứng đến đâu, trước sức mạnh của quy tắc Tiên Cốt cũng chỉ là bùn nhão."

Trên chiến đài số chín, cục diện đã thay đổi. Những kẻ lúc nãy còn định bắt nạt "kẻ yếu" giờ đây đều dạt ra xa, nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt đầy kiêng dè.

Diệp Trần vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng cổ. Trong người hắn, bảy cái "ổ khóa" đại diện cho Phàm Cốt Nghịch Thiên đang kêu gào hưng phấn. Đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn cảm nhận được máu trong người đang nóng dần lên. Mỗi khi có kẻ tấn công, nhục thân hắn tự động hấp thu một phần dư lực của đối phương, biến nó thành chất dinh dưỡng rèn luyện xương tủy.

Đúng lúc này, từ phía chiến đài số mười sáu, một tiếng gầm vang dội của Sở Cuồng vang lên. Gã vác đai đao, mình đầy máu, khí thế như mãnh hổ xuống núi, đánh cho đám thiên tài gia tộc phải khốn đốn.

"Trần huynh! Ta xong rồi!" Sở Cuồng đứng giữa vòng tròn trống trải, cười hống hách hướng về phía Diệp Trần.

Diệp Trần mỉm cười nhạt. Hắn nhìn lại vòng bảng của mình. Lúc này, trên đài chỉ còn lại mười lăm người. Những kẻ còn lại đều là những nhân vật có máu mặt của các thành thị lớn.

"Còn năm người nữa." Diệp Trần nhẹ nhàng nói.

Năm vị tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong nhìn nhau, sau đó đồng loạt kết ấn, dốc toàn lực lao về phía Diệp Trần. Họ nhận ra, nếu không hạ được kẻ quái dị này, vị trí mười người đi tiếp của họ sẽ không giữ nổi.

"Thiên lôi dẫn!"
"Băng hà kiếm ảnh!"
"Địa linh quyền!"

Hàng loạt chiêu thức mạnh mẽ nhất phủ đầu xuống vị trí của Diệp Trần. Khói bụi mịt mù che khuất tầm nhìn của khán giả.

"Xong rồi, đối mặt với sự phối hợp của năm vị Trúc Cơ đỉnh phong, dù là Kim Đan sơ kỳ cũng phải né tránh." Đám đông bàn tán xôn xao.

Tuy nhiên, khi khói bụi tản đi, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt mọi người.

Diệp Trần vẫn đứng đó, chân không lùi nửa bước. Y phục của hắn có chút rách rưới, lộ ra bờ vai săn chắc. Trên làn da hắn không có lấy một vết trầy xước, ngược lại, dường như có những sợi tơ màu đen ẩn hiện dưới da, nuốt chửng toàn bộ linh năng của các đòn tấn công.

Năm vị tu sĩ kia há hốc mồm, đứng chết trân tại chỗ.

"Cám ơn linh khí của các ngươi." Diệp Trần ngước mắt lên, một luồng khí thế bạo liệt từ sâu trong xương tủy bùng nổ.

Hắn không dùng quyền, không dùng kiếm, chỉ đơn giản là chắp tay sau lưng và tiến tới một bước.

*Uỳnh!*

Một làn sóng xung kích vô hình từ chân hắn lan tỏa ra, mang theo sức nặng của ngàn vạn quân tào. Mặt ngọc bạch ngọc dưới chân hắn nứt toác như mạng nhện. Năm vị tu sĩ kia cảm thấy như bị một ngọn núi lớn đâm sầm vào ngực, đồng loạt phun máu, bay thẳng ra khỏi chiến đài.

Im lặng.

Cả khu vực quanh chiến đài số chín im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.

Trọng tài run rẩy giơ tay: "Chiến đài số chín… vòng một kết thúc. Mười người trụ lại… đi tiếp!"

Diệp Trần bình thản bước xuống đài, bóng dáng hắn lọt thỏm giữa đám đông nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình khiến ai nấy đều phải nhường lối. Hắn nhìn thẳng lên đài cao, chạm vào ánh mắt của Mộ Dung Thần đang bắt đầu lộ ra vẻ nghiêm túc.

Hắn khẽ nhếch môi, lẩm bẩm trong miệng:

"Bước thứ nhất, ta trở lại đây để lấy lại những gì thuộc về mình."

Đại hội tỷ thí Hạ Tam Thiên chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng hơi thở của một trận cuồng phong đã bắt đầu bao phủ lên Thanh Vân Tông. Phàm Cốt của Diệp Trần đang bắt đầu bộc lộ sự đáng sợ vốn có của nó – sự đáng sợ của kẻ không tin vào thiên mệnh, chỉ tin vào đôi tay mình.

Phía trên đài cao, Linh Nhi không hiểu sao cảm thấy lòng mình bất ổn. Nàng nắm chặt gấu váy, lẩm bẩm: "Trần Phàm? Trần Phàm… Sao cái tên này lại khiến mình thấy bất an đến thế?"

Mộ Dung Thần nắm chặt tay, gân xanh nổi lên: "Thú vị lắm. Một kẻ luyện thể rác rưởi mà cũng muốn làm loạn sao? Để xem ở vòng tiếp theo, khi đối mặt với quy tắc chân chính, ngươi còn có thể đứng vững được bao lâu."

Ánh nắng mặt trời rọi xuống đỉnh Vân Đỉnh, nhưng cái lạnh lẽo từ sát ý của Diệp Trần đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của đại hội. Cuộc chơi này, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8