Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 31: Kẻ Ngáng Đường**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:35:26 | Lượt xem: 2

Tiếng xì xào như bầy ong vỡ tổ lan rộng khắp quảng trường Vân Đỉnh. Những ánh mắt kinh nghi, khiếp sợ xen lẫn hoài nghi đổ dồn về phía chiến đài số chín. Tại đó, Diệp Trần vẫn đứng thẳng, tà áo thô sơ hơi lay động trong gió, gương mặt bình thản như vừa rồi không phải là hắn vừa quét sạch năm vị tu sĩ cùng cấp bằng một bước chân, mà chỉ là vừa dẫm chết vài con kiến cỏ.

"Cái gã Trần Phàm này… hắn thật sự chỉ có Phàm Cốt?" Một vị đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông run giọng hỏi.

"Không thể nào! Phàm Cốt làm sao có được sức mạnh nhục thân khủng bố đến thế? Vừa rồi ta cảm nhận được không khí bị nén ép đến mức nổ tung, đó là dấu hiệu của sức mạnh thuần túy vượt xa giới hạn người thường!"

Trên đài cao, Mộ Dung Thần nheo mắt lại, ngón tay gõ nhịp đều đặn trên thành ghế ngọc, mỗi nhịp gõ lại khiến không khí xung quanh lạnh thêm vài phần. Hắn không nhìn đám phế vật vừa bị đánh bay, mà nhìn chằm chằm vào dấu chân lún sâu trên mặt đá bạch ngọc của Diệp Trần.

"Thú vị, thực sự thú vị. Một con chó nhà dột nát, tưởng đã chết dưới vực sâu, không ngờ lại nhặt được một vài mảnh vỡ của Thần Ma luyện thể cổ xưa để quay lại cắn người." Mộ Dung Thần cười nhạt, nhưng sát ý trong mắt đã đậm đặc đến mức hóa thành sương mù thực thể.

Hắn khẽ nghiêng đầu, ra hiệu cho một tên thủ hạ đứng sau lưng. Đó là một gã nam tử cao lớn, vai u thịt bắp, trên lưng vác một thanh trọng kiếm đen kịt, tỏa ra khí tức âm hàn.

"A Thiết, ở vòng đấu tới, nếu gặp hắn, không cần nương tay. Ta muốn xem xương của hắn cứng đến mức nào, hay chỉ là cái xác không hồn được đắp bằng đan dược cấp thấp."

"Tuân lệnh Thiếu chủ. Một kẻ chỉ biết dùng sức trâu, trong mắt thuộc hạ chẳng khác gì bùn đất." Nam tử tên A Thiết trầm giọng đáp, đôi mắt nhìn về phía Diệp Trần như nhìn một vật tế sắp lên sàn mổ.

Trong khi đó, ở dưới chân chiến đài, Diệp Trần không bận tâm đến những ánh mắt xung quanh. Hắn ngồi xếp bằng, bắt đầu điều chỉnh nhịp thở. Trong thức hải, Lão Quy lại bắt đầu luyên thuyên:

"Này nhóc, ngươi làm màu vừa thôi chứ? Một bước đạp nát bạch ngọc đài, ngươi có biết linh khí tiêu tốn không nói, nhưng cái 'Nghịch Thiên Cốt' của ngươi vừa rồi đã bắt đầu rên rỉ vì hưng phấn rồi không? Ta nói trước, cách tu luyện của ngươi là tự hủy, càng đánh càng đau, càng đau càng mạnh. Nếu ngươi không tìm được đối thủ xứng tầm để bẻ gãy vài khúc xương, cái Nghịch Thiên Châu kia nó sẽ 'ăn mòn' chính nhục thân ngươi đấy!"

Diệp Trần lạnh lùng đáp lại trong lòng: "Ta biết. Cảm giác này… không tệ. Ta muốn bọn chúng phải nếm trải cảm giác từng khúc xương bị nghiền nát, giống như cách chúng đã làm với ta một năm trước."

"Hừ, đúng là tên điên. Nhưng lão phu thích!" Lão Quy cười hắc hắc rồi lại lặn mất tăm.

Hồi chuông thứ hai vang lên, báo hiệu vòng đấu tiếp theo bắt đầu. Lần này, số lượng người trên sàn đấu đã giảm đi một nửa, nhưng những kẻ trụ lại đều là những kẻ thực sự có thực lực, hoặc là hạng tâm cơ thâm trầm.

Diệp Trần bước lên chiến đài số ba. Đối thủ của hắn lần này không phải năm người, mà là một nhóm mười người đã ngấm ngầm liên thủ từ trước. Dẫn đầu là một tên tu sĩ mặt dài, trên tay cầm một đôi phán quan bút, ánh mắt láo liên đầy độc địa.

"Các vị đạo hữu, tên này tu luyện nhục thân, không gian cận chiến hắn chiếm ưu thế. Chúng ta không được để hắn tiếp cận, dùng pháp thuật tầm xa vây giết!" Tên mặt dài hét lớn.

Vừa dứt lời, mười kẻ kia lập tức tản ra thành một vòng tròn, tạo thành một loại tiểu trận pháp sơ sài nhưng hiệu quả. Những đạo hỏa cầu, phong nhận, lôi điện từ bốn phương tám hướng oanh tạc về phía Diệp Trần.

*Bùng! Bùng! Bùng!*

Khói bụi mù mịt bốc lên từ vị trí Diệp Trần đứng. Khán giả xung quanh ồ lên thất vọng.

"Kết thúc rồi sao? Nhục thân có mạnh đến mấy cũng không thể chịu nổi sự công kích đồng loạt của mười vị tu sĩ Luyện Khí viên mãn chứ?"

Tiên Tử Linh Nhi trên đài cao khẽ thở hắt ra một hơi, trong lòng thầm nghĩ mình đã quá lo lắng. Một kẻ không có linh khí, chung quy chỉ là hữu dũng vô mưu.

Nhưng, ngay khi khói bụi vừa chớm tan, một bóng đen xé toạc màn sương, lao đi với tốc độ của một con báo săn.

"Cái gì?!" Tên mặt dài kinh hãi.

Hắn nhìn thấy Diệp Trần. Toàn thân Diệp Trần bốc khói, quần áo rách rưới, da thịt loang lổ vết bỏng và những vết cắt của phong nhận, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên một ánh vàng kim kỳ dị.

Diệp Trần không thèm né tránh pháp thuật tiếp theo đang lao tới. Hắn đưa cánh tay trái ra đỡ lấy một đạo lôi điện. *Rắc!* Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên, cánh tay hắn quẹo sang một bên một cách rợn người.

Nhưng Diệp Trần không hề biến sắc. Ngay khoảnh khắc xương cánh tay gãy đi, luồng sức mạnh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu cuộn trào, nhào nặn lại đoạn xương đó ngay lập tức, biến nó thành một khối kim loại nặng ngàn cân.

"Hủy đi để tái tạo, phá rồi lại lập! Quyền này dành cho sự hèn nhát của ngươi!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng, cánh tay vừa mới hồi phục đấm thẳng vào ngực tên mặt dài. Đối phương vội vàng đưa đôi phán quan bút lên đỡ, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối, binh khí cấp linh phẩm cấp thấp trực tiếp nổ tung thành mảnh vụn.

*Phốc!*

Tên mặt dài phun ra một ngụm máu lớn lẫn với vụn nội tạng, cơ thể hắn như một con diều đứt dây, bay thẳng qua đầu đám đông, cắm thẳng vào một cột đá viễn cổ cách đó trăm mét.

Cục súc! Quá mức cục súc!

Diệp Trần không dừng lại, hắn tiếp tục lao vào chín kẻ còn lại. Không có chiêu thức đẹp mắt, không có hoa văn linh khí, chỉ có những cú đấm móc đơn giản, những cú húc vai như bò mộng. Hắn dùng chính cơ thể mình để va chạm. Mỗi lần bị trúng đòn của đối phương, tiếng xương gãy "rắc rắc" lại vang lên, nhưng ngay sau đó là tiếng nổ vang của nhục thân khi sức mạnh của hắn tăng vọt lên một tầng cao mới.

Một kẻ dùng linh kiếm đâm vào vai Diệp Trần, lưỡi kiếm lún vào ba tấc thì kẹt cứng. Diệp Trần quay đầu lại, nhếch môi cười lạnh, bàn tay thô bạo nắm lấy lưỡi kiếm, bóp nát nó bằng tay không trước sự bàng hoàng tột độ của đối thủ.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Chỉ trong chưa đầy mười nhịp thở, chín tên còn lại đều nằm la liệt trên mặt đất, kẻ thì gãy tay, kẻ thì nát xương sườn, không một ai có thể đứng dậy nổi.

Diệp Trần đứng giữa đài, máu của chính mình và của đối phương thấm đẫm vai áo. Hắn nhìn lên đài cao, nhìn về phía Mộ Dung Thần, giơ bàn tay đầy máu lên và nắm chặt lại. Đó là lời thách thức trắng trợn nhất từ trước đến nay.

"Tên điên này… hắn đang lấy sự đau đớn để nuôi dưỡng sức mạnh!" Một vị trưởng lão của Thanh Vân Tông kinh ngạc đứng bật dậy. "Đây không phải là công pháp của Hạ Tam Thiên! Đây là Nghịch Thiên Thuật của thượng cổ!"

Tiếng hò hét, tiếng chửi bới, và cả tiếng vỗ tay của những tán tu dưới đài vang dội cả một vùng trời. Trần Phàm – cái tên này bắt đầu được người ta khắc sâu vào tâm trí với danh hiệu: "Kẻ Ngáng Đường cục súc nhất".

Vòng đấu kết thúc, Diệp Trần thản nhiên bước xuống đài, mặc cho những ánh mắt soi mói bủa vây. Hắn đi tới một góc vắng, Sở Cuồng đã đứng đó chờ sẵn, trên mặt tràn đầy vẻ sùng bái.

"Diệp huynh… à không, Trần huynh! Huynh quá trâu bò rồi! Nhìn huynh đánh, ta cảm thấy cái gọi là pháp thuật thật sự quá mỏng manh." Sở Cuồng đưa cho Diệp Trần một bình nước, ánh mắt rạng rỡ.

Diệp Trần nhận lấy, uống một ngụm rồi lau máu trên mặt: "Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi. Bọn chúng sẽ không để ta thuận lợi tiến vào vòng trong đâu."

Vừa dứt lời, một bóng đen đã bao trùm lấy cả hai. Đó chính là A Thiết, kẻ cầm trọng kiếm của Mộ Dung Thần.

A Thiết đứng chặn ngay lối đi, thanh trọng kiếm khổng lồ cắm phập xuống mặt đất, tạo ra một hố sâu. Gã nhìn Diệp Trần bằng nửa con mắt, giọng nói trầm đục đầy khinh rẻ:

"Vừa rồi chỉ là vài món khai vị rác rưởi. Tên nhóc, vòng tới ta và ngươi sẽ chung đài. Ta đã hứa với Thiếu chủ, sẽ đem từng khúc xương trên người ngươi bóp vụn thành bột cám. Nếu sợ, bây giờ quỳ xuống dập đầu ba cái, ta có thể cho ngươi rời sân với tư thế… còn thở được."

Sở Cuồng tức giận định lao lên: "Ngươi là cái thá gì chứ?"

Diệp Trần đưa tay ngăn Sở Cuồng lại. Hắn tiến lên một bước, đối diện trực tiếp với khí thế áp đảo của A Thiết. Một người cao lớn đồ sộ như gấu rừng, một người thanh mảnh nhưng cứng cỏi như đá tảng giữa dòng thác.

Diệp Trần không nói một lời, chỉ khẽ vươn ngón tay trỏ ra, ngoắc ngoắc về phía A Thiết, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh lẽo:

"Ngươi… nói hơi nhiều rồi đấy."

A Thiết tức giận đến mức đỏ cả mặt, sát khí bùng nổ. Nhưng theo quy tắc, không thể ra tay ngoài chiến đài. Hắn nghiến răng, thu lại trọng kiếm, để lại một câu đe dọa: "Tốt, hy vọng lúc đó xương của ngươi cũng cứng được như cái miệng của ngươi!"

Nhìn bóng lưng A Thiết rời đi, Diệp Trần khẽ xoa nhẹ đoạn xương sườn vừa bị rạn. Dưới lớp da, những đạo khí đen nhánh của Nghịch Thiên Cốt đang điên cuồng tu sửa và cường hóa vị trí đó. Hắn biết, A Thiết mạnh hơn đám người trước rất nhiều, là một kẻ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ thật sự, lại thiên về sức mạnh nhục thân và trọng kiếm.

"Trò chơi này, bắt đầu trở nên thú vị rồi đây." Diệp Trần lẩm bẩm, ánh mắt hướng về đỉnh núi mây mờ, nơi Giới Bích của tầng trời thứ hai đang ẩn hiện.

Trong đầu hắn, tiếng Lão Quy lại vang lên, nhưng lần này giọng điệu đầy nghiêm trọng: "Nhóc con, cẩn thận. Tên Mộ Dung Thần kia đang sai người bố trí gì đó trên chiến đài tiếp theo. Đừng quá khinh địch, 'Nghịch Thiên' không có nghĩa là bất tử, nếu ngươi để đầu mình bị đập nát trước khi xương kịp tái tạo, lão phu cũng phải đi theo ngươi đấy."

Diệp Trần không trả lời, hắn nhìn về phía Linh Nhi đang ngồi cạnh Mộ Dung Thần. Ả đang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp – có chút khinh miệt, chút lo âu, và cả một chút… hoài niệm đã bị chôn vùi.

Diệp Trần quay lưng đi. Sự hoài niệm đó, hắn sẽ dùng nắm đấm này để đập nát hoàn toàn. Hắn không cần sự thương hại, cũng không cần sự hối hận. Hắn chỉ cần sự hủy diệt – hủy diệt cái trật tự thối nát này, bắt đầu từ chính cái nơi gọi là Thanh Vân Tông này.

Ánh hoàng hôn dần buông xuống Vân Đỉnh, nhuộm đỏ cả một vùng trời như máu. Một cơn bão đang tích tụ, và Diệp Trần chính là trung tâm của cơn bão ấy. Kẻ mang danh "Phàm Cốt", kẻ bị ruồng bỏ, giờ đây đang dùng cách thức điên cuồng nhất để định nghĩa lại hai chữ "Tiên Đạo".

Mỗi bước đi của hắn trên mặt đất đều để lại một dấu chân sâu hoắm, như một lời khẳng định: "Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh!"

Đại hội tỷ thí này, cuối cùng cũng đã tìm thấy "Kẻ Ngáng Đường" thực thụ – một kẻ sẽ giẫm lên thi thể của các thiên tài để bước lên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8