Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 52: Lão Quy Hiến Kế**
Tiếng suối Thanh Nguyệt róc rách chảy qua những kẽ đá, nhưng âm thanh thanh tao ấy không thể xua tan được bầu không khí đặc quánh sát khí đang bao trùm lấy khu rừng. Mùi máu tanh nồng nặc từ những xác chết của đám sát thủ Thiên Đạo Chấp Pháp Giả vẫn chưa kịp tan biến, quyện vào làn sương đêm lạnh lẽo của Đệ Tam Trọng Thiên tạo nên một cảm giác rợn người.
Diệp Trần ngồi tựa lưng vào gốc cổ thụ, hơi thở hắn nặng nề, mỗi nhịp tim đập đều mang theo cơn đau thấu xương tủy. Những mảnh xương Nghịch Thiên trong cơ thể hắn đang phát ra những tiếng "răng rắc" trầm đục, quá trình tự phục hồi đang diễn ra nhưng lại chậm chạp vô cùng. Hắn liếc nhìn Lăng Tuyết Y đang nằm trong lòng mình, khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi mày liễu khẽ chau lại vì đau đớn. Từng luồng khí lạnh thấu xương từ Cửu U Hàn Thể đang không ngừng bộc phát, khiến cỏ cây xung quanh đều bị phủ một lớp băng mỏng.
"Khốn kiếp… Đám chó săn của tầng thứ chín thật biết chọn thời điểm."
Diệp Trần nghiến răng, một bàn tay hắn siết chặt lại. Hắn cảm nhận được sâu trong hư không, có một ý chí lạnh lẽo đang không ngừng đảo quét qua vùng rừng núi này. Đó là "Thiên Cơ Chẩn Niệm" – một loại bí thuật tìm kiếm của thượng giới. Chỉ cần một hơi thở nhỏ nhất của hắn bị lộ ra, những kẻ cường đại hơn nữa sẽ lập tức ập đến.
"Nhóc con, đừng có ở đó mà oán trời trách đất nữa. Ngươi vừa giết chết ba gã Hóa Thần cảnh bằng nhục thân của một gã Phàm Cốt, chuyện này nếu truyền lên Đệ Cửu Trọng Thiên, lão quái vật Đế Thích Thiên e là cũng phải bật dậy từ ngai vàng đấy."
Một giọng nói già nua, mang theo vài phần cợt nhả nhưng cũng không kém phần thâm thúy vang lên từ sâu trong thức hải của Diệp Trần. Ánh sáng vàng mờ ảo lóe lên, từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, một bóng hình hư ảo của một con rùa đen nhỏ xíu, trên lưng mang đầy những văn tự cổ xưa, chậm rãi hiện ra.
Lão Quy vươn cái cổ dài, liếc nhìn đống đổ nát xung quanh rồi chép miệng:
"Nhìn cái bộ dạng tàn tạ này của ngươi xem. Nếu không phải có cái mạng lớn của 'Nghịch Thiên Cốt', ngươi sớm đã thành một đống phân bón cho đám cỏ dại này rồi. Còn nàng ta nữa, Cửu U Hàn Thể đang phản phệ, nếu không nhanh chóng ẩn匿 (ẩn nặc) khí tức, cái lạnh này sẽ giống như một ngọn đèn trời, dẫn đường cho đám Chấp Pháp Giả tìm đến đây trong vòng ba nén nhang nữa."
Diệp Trần cố gắng ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc lẹm nhìn Lão Quy: "Lão già, ta biết ngươi có cách. Đừng có vòng vo nữa, rốt cuộc phải làm thế nào?"
Lão Quy vuốt râu (nếu như nó có râu), bộ dạng vô cùng đắc ý: "Muốn che mắt Thiên Đạo à? Ở thời Thái Cổ, chuyện này vốn là chuyện hằng ngày của lão phu. Nhưng hiện tại lão phu chỉ còn là một tàn hồn, sức mạnh không còn một phần vạn. Muốn che giấu một 'Nghịch Thiên Thể' và một 'Cửu U Hàn Thể' cùng lúc, e là phải dùng đến hạ sách này."
"Nói!" Diệp Trần ngắn gọn.
"Thái Cổ Tù Thiên Trận." Lão Quy nghiêm túc lại, đôi mắt rùa láo liên lộ ra tia sáng trí tuệ. "Trận pháp này không dùng linh thạch, không dùng trận kỳ thường thấy. Nó cần một thứ cứng cỏi nhất để làm cốt lõi, đó chính là xương cốt của ngươi. Ngươi phải rút ra chín đạo Nghịch Thiên Cốt Lực, đóng vào chín vị trí then chốt quanh đây theo phương vị Cửu Cung. Sau đó, dùng máu của ngươi làm dẫn, hòa quyện với hàn khí của con bé kia để tạo ra một vùng không gian 'Hỗn Độn'."
Diệp Trần khẽ biến sắc: "Rút cốt lực? Ngươi có biết ta vừa mới trải qua một trận chiến sinh tử không? Xương cốt toàn thân ta chưa mảnh nào nguyên vẹn."
"Thế mới nói là nghịch thiên!" Lão Quy gầm lên trong thức hải. "Tiên cốt của đám thiên tài ngoài kia là món quà của trời đất, nên trời đất có thể tìm ra chúng dễ dàng. Nhưng Phàm Cốt của ngươi, sau khi trải qua vạn lần gãy nát, đã sớm không còn nằm trong quy tắc của Thiên Đạo nữa. Ngươi dùng cái 'vô quy tắc' của mình để che đậy cái 'hữu quy tắc' của nàng ta, đó mới là diệu kế."
Diệp Trần im lặng một thoáng. Hắn nhìn xuống khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ u sầu của Lăng Tuyết Y. Nàng vì hắn mà rời bỏ Tiên Cung, vì hắn mà gánh chịu sự truy sát của chín tầng trời. Chút đau đớn rút xương này so với những gì nàng đã đánh đổi, có đáng là bao?
"Được, dạy ta cách vận hành!"
Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, hắn gắng gượng đứng dậy. Hắn đặt Lăng Tuyết Y nằm dựa vào phiến đá phẳng nhất, sau đó cắn rách ngón tay, bắt đầu vẽ những phù văn quái dị lên mặt đất.
Mỗi khi hắn vận công, bên trong cơ thể Diệp Trần vang lên những tiếng rắc rắc rợn người. Nghịch Thiên Cốt đang bị hắn cưỡng ép vắt kiệt tinh hoa. Một luồng ánh sáng màu xám tro, mang theo khí tức hồng hoang cổ xưa, từ từ thoát ra khỏi lồng ngực Diệp Trần. Đó là một đạo cốt lực tinh túy nhất.
"A…!!!"
Diệp Trần quỳ sụp xuống, mồ hôi đầm đìa hòa lẫn với máu. Cảm giác như có ai đó đang cầm kìm rỉ sét, chậm rãi rút từng sợi tủy ra khỏi xương của hắn. Đau đớn này vượt xa mọi trận chiến trước đây, bởi nó là sự tự tàn phá từ bên trong.
"Nhẫn nhịn! Đạo thứ nhất, hướng Tây Bắc, vị trí Càn!" Lão Quy quát lớn.
Diệp Trần nghiến răng đến mức bật máu, hắn búng ngón tay, luồng ánh sáng xám tro đó lao vút đi, cắm sâu vào lòng đất cách đó mười trượng. Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình từ mặt đất bốc lên, che lấp đi một góc khí tức của khu rừng.
Tiếp theo là đạo thứ hai, đạo thứ ba…
Càng về sau, khuôn mặt Diệp Trần càng không còn chút máu. Khi đến đạo thứ chín, nhục thân của hắn dường như đã sụp đổ đến giới hạn. Xương cốt toàn thân rên rỉ, tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể khiến hắn tan biến thành tro bụi.
"Đạo cuối cùng! Hướng chính diện, vị trí Khảm! Mau!" Lão Quy hối thúc, giọng nói cũng mang theo sự căng thẳng tột độ.
Lúc này, trên bầu trời cao vạn dặm, một con mắt khổng lồ bằng lôi điện dường như đang dần hình thành. Ý chí của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả đã nhận ra điều gì đó bất thường tại hạ giới. Áp lực nặng nghìn cân từ trên không trung ép xuống, khiến cây cối gãy đổ hàng loạt.
"Trời muốn diệt ta?" Diệp Trần ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu đầy điên cuồng. "Ta sinh ra là phàm nhân, sống với phàm cốt, nhưng muốn mạng của ta, ông trời cũng chưa đủ tư cách!"
Hắn đấm mạnh vào lồng ngực mình, một ngụm tinh huyết chứa đựng chút Nghịch Thiên Cốt lực cuối cùng phun mạnh ra ngoài, rơi đúng vào trung tâm trận pháp.
"Thái Cổ Tù Thiên – Khởi!"
Oành!
Một tiếng nổ trầm đục vang vọng từ dưới lòng đất. Không có ánh sáng chói lòa, không có dao động linh lực mãnh liệt. Thay vào đó, một màn sương mù màu xám đục từ từ bốc lên, bao trùm lấy toàn bộ thung lũng suối Thanh Nguyệt. Màn sương này kỳ lạ vô cùng, nó không hề mang theo bất kỳ quy tắc ngũ hành nào, giống như một khoảng trống của vạn vật.
Ở trên cao, con mắt lôi điện khổng lồ chớp động vài cái, đảo qua đảo lại vùng thung lũng nhưng chỉ thấy một vùng hoang vu tĩnh lặng. Dường như ở đó chưa từng có một sinh vật nào tồn tại. Sau một hồi không tìm thấy mục tiêu, con mắt ấy đầy vẻ hoài nghi rồi dần dần tan biến vào mây đen.
Dưới thung lũng, Diệp Trần đổ rầm xuống như một tòa núi sụp. Trận pháp đã thành, thiên cơ đã bị che mắt, nhưng hắn cũng đã kiệt sức đến mức không thể nhấc nổi một đầu ngón tay.
Lão Quy từ trong châu bay ra, nhìn Diệp Trần rồi thở dài: "Nhóc con, lần này ngươi chơi lớn thật đấy. Rút chín đạo cốt lực, nếu là người thường đã sớm chết vạn lần. May mà cái bộ Nghịch Thiên Cốt này của ngươi càng vỡ càng mạnh, nếu qua được kiếp này, xương cốt của ngươi sẽ thăng hoa lên một tầm cao mới."
Diệp Trần không còn sức để đáp lời. Trong cơn mê man, hắn cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đang run rẩy chạm vào gò má mình.
Lăng Tuyết Y đã tỉnh lại từ lúc nào. Nàng chứng kiến toàn bộ quá trình Diệp Trần rút xương hiến trận, nước mắt nàng rơi lã chã trên khuôn mặt đầy máu của hắn. Nàng cố gắng ngồi dậy, dùng hết chút hàn lực còn lại trong cơ thể để giúp hắn hạ hỏa từ những vết thương đang bốc cháy.
"Đồ ngốc… tại sao phải khổ như thế…" Nàng nghẹn ngào.
Diệp Trần cố gắng hé mắt, thấy nàng đã bình an, một nụ cười nhợt nhạt hiện lên trên môi: "Ta đã nói rồi… xương của ta… dù vỡ nghìn lần… cũng sẽ đứng dậy… cao hơn trời một thước…"
Nói đoạn, hắn nhắm mắt lịm đi. Dưới màn sương mờ của Thái Cổ Tù Thiên Trận, hai bóng người cô độc nương tựa vào nhau giữa thế gian đầy thù địch. Trên cao kia, Cửu Trọng Thiên vẫn sừng sững uy nghiêm, nhưng ở tầng trời thứ ba thấp bé này, một hạt giống nghịch thiên đã bắt đầu cắm rễ thật sâu vào lòng đất, chờ đợi ngày phá kén, nhất bộ đạp phá chín tầng mây xanh.
Lão Quy ngồi trên phiến đá, nhìn đôi trẻ rồi nhìn lên bầu trời đen thẳm, khẽ lẩm bẩm:
"Thiên đạo hủ bại, trật tự vạn năm sắp đến lúc sụp đổ rồi. Nhóc con, mau chóng mạnh lên đi, ta cũng muốn thấy ngày cái 'Phàm Cốt' này đạp lên đầu đám tiên nhân cao ngạo kia…"
Đêm dài tĩnh mịch, suối Thanh Nguyệt vẫn chảy, nhưng định mệnh của Cửu Trọng Thiên đã rẽ sang một hướng khác kể từ khoảnh khắc trận pháp này được lập nên.