Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 53: Tuyết Y Tỉnh Lại**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:56:24 | Lượt xem: 2

Dưới đáy thung lũng sâu thẳm của Đệ Tam Trọng Thiên, màn sương mù do Thái Cổ Tù Thiên Trận tạo ra đặc quánh như sữa, ngăn cách hoàn toàn hơi thở của những kẻ bên trong với thế giới bên ngoài. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng giọt máu từ trên thạch nhũ nhỏ xuống mặt đất khô khốc, vang lên những tiếng "tách, tách" đều đặn.

Diệp Trần nằm ngửa trên phiến đá bằng phẳng, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trước gió. Bộ y phục màu đen của hắn đã bị máu nhuộm đến sẫm màu hơn, rách nát tả tơi, để lộ ra những mảng da thịt bị cháy sém và những vết thương rợn người. Tại lồng ngực và tứ chi, nơi chín đạo cốt lực vừa bị rút ra để trấn giữ trận nhãn, những vết nứt sâu hoắm vẫn còn rỉ ra những tia điện lờ mờ màu xám tro. Đó là tàn dư của Nghịch Thiên Cốt sau khi chịu đựng sự tàn phá kinh hồn.

Lăng Tuyết Y từ từ mở mắt.

Cảm giác đầu tiên của nàng là cái lạnh lẽo thấu xương biến mất, thay vào đó là một luồng khí nóng hổi, hung mãnh nhưng ấm áp đang lưu chuyển trong kinh mạch. Ý thức của nàng vẫn còn dừng lại ở khoảnh khắc bị những sát thủ của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả vây khốn, ở cảm giác tuyệt vọng khi Cửu U Hàn Thể bùng phát tự hủy.

"Ưm…"

Một tiếng rên nhẹ thoát ra từ đôi môi tái nhợt. Nàng cố gắng cử động, nhưng toàn thân đau nhức như bị nghiền nát. Trong bóng tối lờ mờ của trận pháp, nàng cảm nhận được một hơi thở lạ lẫm ở ngay sát bên mình.

Theo bản năng của một Thánh nữ quanh năm sống trong sự phòng bị, Lăng Tuyết Y giật mình, đôi đồng tử vốn mang màu xanh băng giá co rút lại. Nàng thấy một nam nhân đang nằm gục bên cạnh, cánh tay hắn thậm chí còn đang gác hờ lên vạt áo dài của nàng.

Sự kiêu ngạo và định kiến của một thiên tài đỉnh phong ở Băng Tuyết Tiên Cung khiến nàng không kịp suy nghĩ. Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh những kẻ tu sĩ hạ tầng thèm khát nhan sắc và linh thể của nàng.

"Kẻ tiểu nhân dám mạo phạm!"

Dồn chút sức lực tàn tạ vừa mới hồi phục trong huyết quản, Lăng Tuyết Y vung tay lên.

"Chát!"

Một tiếng tát chát chúa vang dội trong hang đá tĩnh mịch.

Cái tát ấy dùng toàn bộ lực lượng nàng có, khiến đầu Diệp Trần lệch sang một bên. Cơ thể hắn vốn đã như một đống tro tàn, nay bị cú va chạm này đẩy ngã xuống khỏi phiến đá, rơi "bịch" xuống lớp cát bụi phía dưới.

Diệp Trần không tỉnh lại, thậm chí một tiếng rên rỉ cũng không có. Hắn nằm đó như một khúc gỗ chết, máu từ miệng lại rỉ ra, thấm vào lớp đất đá đen ngòm.

"Nhóc con!"

Từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, Lão Quy đang bận rộn thu nạp dư lực của trận pháp bỗng gầm lên kinh hãi. Một luồng sáng xanh đậm vụt ra, hóa thành một đạo ảo ảnh rùa già đứng chắn trước mặt Diệp Trần, đôi mắt vốn hí hửng giờ đây đỏ ngầu vì giận dữ.

"Con nhóc điên này! Ngươi làm cái gì thế hả?" Lão Quy gào lên, âm thanh chấn động cả hang động.

Lăng Tuyết Y bàng hoàng nhìn ảo ảnh kỳ dị trước mắt, rồi nhìn lại đôi bàn tay mình đang run rẩy. Nàng vừa mới thức dậy, tinh thần còn hỗn loạn, nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng xung quanh, trái tim nàng chợt thắt lại.

Đây không phải là một gian phòng hoa lệ, cũng không phải nơi giam giữ của kẻ thù. Đây là một thung lũng hoang tàn. Và nam nhân nằm đó… nàng chợt nhận ra bóng lưng ấy. Đó chính là kẻ đã cõng nàng chạy trốn suốt vạn dặm truy sát, kẻ có đôi mắt kiên định đến điên cuồng khi đối mặt với lôi đình.

"Lão… Lão tiền bối…" Tuyết Y lắp bắp, giọng nói trong vắt như chim ưng nhưng lúc này lại tràn đầy vẻ sợ hãi.

"Đừng gọi ta là tiền bối! Ta không có loại hậu bối vong ơn bội nghĩa như ngươi!" Lão Quy tức tới mức râu ria dựng ngược, "Ngươi có biết hắn vì cứu ngươi mà làm gì không? Hắn chỉ là một cái 'Phàm Cốt', ngươi hiểu thế nào là Phàm Cốt không? Hắn không có tiên lực hộ thân như đám các ngươi!"

Lão Quy chỉ tay về phía Diệp Trần đang nằm bất động:

"Để che giấu hơi thở cho ngươi trước Thiên Đạo Chấp Pháp Giả, hắn đã tự rút chín đạo cốt lực của chính mình để lập trận. Rút xương đấy! Nỗi đau đó dù là Tiên nhân cũng phải phát điên, vậy mà hắn chịu đựng suốt ba canh giờ không một tiếng rên, chỉ để cho ngươi được yên giấc tỉnh lại! Thậm chí máu của hắn… cái dòng máu mang sức mạnh nghịch thiên ấy, hắn đã truyền gần nửa vào cơ thể ngươi để trấn áp hàn độc!"

Lăng Tuyết Y sững sờ. Nàng cúi đầu nhìn xuống lồng ngực mình. Bên dưới lớp áo mỏng, nàng cảm nhận được một dòng năng lượng kỳ lạ đang bảo hộ tâm mạch của nàng. Đó là một hơi ấm mạnh mẽ, bạo liệt, mang theo cả ý chí không chịu khuất phục của chủ nhân nó.

Nàng lảo đảo bước xuống khỏi phiến đá, đôi chân trần chạm vào nền đất lạnh buốt nhưng nàng không thấy lạnh. Nàng đi tới bên cạnh Diệp Trần, đôi tay run rẩy đưa ra định chạm vào hắn nhưng lại sợ hãi rụt về.

Lúc này, dưới ánh sáng mờ ảo của linh trận, nàng mới nhìn rõ thương thế của hắn. Chỗ lồng ngực Diệp Trần lõm xuống một mảng lớn, qua lớp da rách nát, nàng có thể thấy rõ những mảnh xương gãy vụn đang lờ mờ tỏa ra ánh sáng xám đen. Khuôn mặt hắn vốn góc cạnh, giờ đây tái nhợt như giấy trắng, trên gò má vẫn còn hằn rõ dấu tay đỏ hửng mà nàng vừa ban cho.

"Tôi… tôi không biết…" Tuyết Y quỳ sụp xuống bên cạnh hắn. Lần đầu tiên trong đời, Thánh nữ của Tiên Cung, người vốn được coi là băng sơn ngàn năm không đổi sắc, lại rơi những giọt nước mắt nóng hổi.

Nước mắt nàng rơi trên ngực Diệp Trần, hòa cùng máu của hắn.

"Ngươi không biết? Ngươi chỉ biết cái vẻ thanh cao của ngươi!" Lão Quy hừ lạnh một tiếng, dù trong lòng rất giận nhưng lão biết nếu không cứu trị kịp thời, Diệp Trần thực sự sẽ tiêu đời. "Đừng khóc lóc nữa, mau dùng hàn lực của ngươi hộ trụ tâm mạch cho hắn. Hắn dùng hơi ấm cứu ngươi, giờ ngươi dùng cái lạnh của ngươi để làm dịu cơn hỏa thiêu trong xương cốt của hắn đi. Nếu hắn chết, ta thề sẽ khiến cả cái Băng Tuyết Tiên Cung của ngươi chôn cùng!"

Lăng Tuyết Y không một lời oán trách, nàng vội vàng ngồi xếp bằng, đôi bàn tay ngọc ngà áp sát vào lồng ngực của Diệp Trần. Cơn đau thấu xương từ cơ thể hắn truyền qua lòng bàn tay khiến nàng rùng mình, nhưng nàng không lùi bước.

Nàng nhắm mắt lại, dồn hết linh thức vào việc dẫn dắt hơi lạnh dịu nhẹ thấm sâu vào các kẽ xương của Diệp Trần. Trong vô thức, linh lực của hai người bắt đầu có sự giao thoa kỳ diệu.

Máu của Diệp Trần mang theo sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt đã nằm sẵn trong người nàng, giờ đây gặp lại chủ nhân, nó bắt đầu sôi sục. Lăng Tuyết Y cảm thấy mình không chỉ đang trị thương cho hắn, mà dường như nàng đang chạm vào tâm hồn hắn.

Trong thức hải mịt mù của Diệp Trần, nàng thấy một thiếu niên bị cả gia tộc ruồng bỏ, thấy một kẻ mang Phàm Cốt gào thét dưới vực sâu, thấy bóng lưng đơn độc đối đầu với cả bầu trời. Sự kiên cường và thống khổ đó khiến trái tim nàng đau thắt lại.

"Diệp Trần… tỉnh lại đi… xin lỗi anh…" Nàng thầm thì bên tai hắn, giọng nói chứa chan một thứ tình cảm mà chính nàng cũng chưa từng thấu hiểu.

Thời gian trôi qua, màn sương ngoài kia vẫn dày đặc. Những vết thương trên người Diệp Trần dưới sự tác động của Cửu U Hàn Thể dần khép miệng. Nghịch Thiên Cốt có đặc tính càng vỡ lại càng mạnh, nay được tiếp thêm linh lực tinh thuần của Thánh nữ, bắt đầu phát ra những tiếng "răng rắc" giòn giã. Đó là tiếng xương cốt đang tự chữa lành và tái tạo.

Bất chợt, ngón tay của Diệp Trần khẽ giật.

Lăng Tuyết Y nín thở, đôi mắt đẹp không rời khỏi khuôn mặt hắn.

Diệp Trần nhíu mày, cơn đau ập đến khiến hắn rên khẽ một tiếng. Hắn từ từ hé mắt, hình ảnh đầu tiên hiện ra là khuôn mặt xinh đẹp thoát tục đang đẫm nước mắt ở ngay sát mặt mình. Mùi hương hoa tuyết nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể nàng bao bọc lấy hắn.

Hắn định nói gì đó, nhưng miệng lại khô khốc.

Lăng Tuyết Y thấy hắn tỉnh lại, vừa mừng vừa tủi, lại nhớ đến cái tát lúc nãy, nàng luống cuống: "Anh… anh thấy thế nào rồi? Tôi không cố ý… cái tát đó…"

Diệp Trần ngây người nhìn nàng một lúc, rồi như nhớ lại chuyện gì đó, hắn đưa tay lên sờ nhẹ vào gò má vẫn còn hơi rát. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười khổ, giọng khàn đục:

"Tát mạnh thật… Xem ra nàng… phục hồi không tệ."

Nghe câu nói đó, Lăng Tuyết Y rốt cuộc không kìm chế được nữa, nàng đổ gục vào lòng hắn, hai vai run lên bần bật. Một Thánh nữ kiêu sa, lúc này lại yếu đuối như một cô gái nhỏ đế tìm sự che chở nơi lồng ngực rách nát của một gã mang Phàm Cốt.

Diệp Trần khựng lại một chút, bàn tay đầy vết sẹo của hắn lơ lửng giữa không trung, cuối cùng nhẹ nhàng đặt lên mái tóc mềm mại như lụa của nàng.

"Đừng khóc… Xương của ta cứng lắm, không chết được đâu."

Trên cao kia, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu khẽ rung lên, tỏa ra ánh sáng ấm áp bảo vệ lấy hai con người đang sưởi ấm cho nhau giữa hầm băng lạnh lẽo. Lão Quy ở một góc, xoa xoa cái cằm trụi lông, tặc lưỡi:

"Cái thằng nhóc này, mạng thì lớn mà số đào hoa cũng không nhỏ. Cái tát này, đổi lại được trái tim của Thánh nữ… cũng đáng giá lắm, đáng giá lắm!"

Gió đêm từ các tầng trời cao vẫn thét gào tìm kiếm kẻ nghịch thiên, nhưng ở đây, dưới tầng sâu thẳm nhất của mặt đất, một liên kết không thể phá vỡ đã được hình thành. Phàm Cốt và Hàn Thể, vốn là hai thái cực, giờ đây lại bắt đầu một hành trình mới để đạp phá Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8