Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 54: Giải Thích Và Cam Kết**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:56:56 | Lượt xem: 2

Trong hang băng sâu thẳm dưới lòng đất, không khí vốn dĩ lạnh lẽo đến thấu xương nay lại bị một luồng khí tức nóng bỏng, hừng hực như dung nham cuộn trào xâm chiếm.

Diệp Trần ngồi xếp bằng trên tảng băng nghìn năm, hơi thở của hắn lúc nhanh lúc chậm, nhịp nhàng theo một tần số quỷ dị. Bên trong cơ thể hắn, những mảnh xương vỡ vụn từ trận chiến sinh tử trước đó đang trải qua một quá trình tái tạo thần kỳ. Mỗi một khúc xương khi liền lại đều phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, bao phủ lấy một lớp khí đen u trầm đầy sát khí. Đây chính là bản chất của "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" — một loại sức mạnh sinh ra từ sự hủy diệt, lớn mạnh từ nỗi đau.

Lăng Tuyết Y đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng vốn luôn lạnh lùng như băng sơn nay lại tràn đầy vẻ kinh ngạc và lo lắng. Nàng vốn là Thánh nữ của Băng Tuyết Tiên Cung, kiến thức uyên bác, đã thấy qua không ít kỳ tài ngút trời, nhưng chưa bao giờ nàng thấy một ai có khả năng tự trị thương đáng sợ như thế này. Một kẻ vốn dĩ mang danh "Phàm Cốt", không thể tích tụ linh khí, vậy mà lúc này năng lượng dao động phát ra từ cơ thể hắn lại khiến cả Cửu U Hàn Thể của nàng cũng cảm thấy run rẩy.

"Răng rắc!"

Tiếng xương khớp cuối cùng khớp lại hoàn hảo. Diệp Trần mở bừng mắt, một tia điện mang theo ý chí nghịch thiên lóe lên trong con ngươi, khiến không gian xung quanh như khựng lại trong thoáng chốc. Hắn thở hắt ra một hơi trọc khí, cảm nhận luồng sức mạnh mới đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Lần này, xương cốt của hắn không chỉ cứng hơn, mà còn mang theo một loại "đạo vận" vô danh, dường như muốn bài xích cả quy tắc của tầng trời thứ nhất này.

Thấy Diệp Trần thu lại khí thế, Lăng Tuyết Y vội vàng tiến lại gần, giọng nói của nàng vẫn thanh lãnh nhưng đã mất đi vẻ xa cách thường ngày:

"Huynh… huynh đã bình phục hẳn chưa? Sức mạnh lúc nãy thực sự quá bạo liệt, huynh không sợ nhục thân sẽ không chịu nổi mà sụp đổ sao?"

Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, hắn phủi nhẹ lớp bụi băng trên vai, quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm. Dưới ánh sáng mờ ảo của hang động, khuôn mặt của Lăng Tuyết Y càng trở nên thoát tục, đẹp đến mức không chân thực.

"Càng đau đớn, sức mạnh nhận lại càng thuần túy." Diệp Trần nhàn nhạt nói, nhưng trong lời nói chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Lòng trời đã định Phàm Cốt là rác rưởi, vậy ta phải nát xương mới có thể lật ngược lại đạo trời đó."

Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía lối ra của hang băng, nơi những cơn gió lạnh vẫn đang rít gào như tiếng kêu khóc của linh hồn:

"Nàng cũng vậy thôi. Cửu U Hàn Thể của nàng chính là món quà của trời, nhưng đồng thời cũng là xiềng xích mà Thiên Đạo dùng để cầm tù nàng. Chúng muốn biến nàng thành một lò luyện đan di động, muốn nàng mãi mãi sống trong lạnh lẽo để cung phụng cho kẻ khác. Nàng và ta, thực chất đều là những kẻ bị định sẵn là quân cờ."

Lăng Tuyết Y run lên. Những lời này đánh đúng vào nỗi đau thầm kín nhất của nàng. Từ khi sinh ra tại Đệ Tam Trọng Thiên, nàng đã được ca tụng là thiên tài vạn năm có một, nhưng nàng hiểu rõ hơn ai hết, cái gọi là "ưu ái" của tông môn và gia tộc thực chất là một sự giam lỏng cao cấp. Nếu không phải nàng bị kẻ thù truy sát, chạy xuống tận Hạ Tam Thiên này, có lẽ nàng đã sớm bị ép gả cho một vị trưởng lão nào đó ở Thượng Tam Thiên để làm "vật dẫn" tu luyện.

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại sự bình tĩnh:

"Diệp Trần, chuyện của tôi… phức tạp hơn huynh nghĩ nhiều. Những kẻ đang truy tìm tôi không chỉ có người của Tiên Cung, mà còn có cả 'Thiên Đạo Chấp Pháp Giả'. Chúng là tay sai của Đệ Cửu Trọng Thiên, nắm giữ sức mạnh quy tắc. Huynh đi cùng tôi chỉ càng thêm nguy hiểm."

Lúc này, một giọng nói khàn khàn, mang theo vẻ già đời và chút cợt nhả bỗng vang lên từ trong không gian hư vô của Diệp Trần:

"Hắc hắc, tiểu nha đầu, ngươi nhìn lầm tên nhóc này rồi. Hắn là một kẻ điên, mà kẻ điên thì không bao giờ biết sợ là gì. Huống hồ, máu của hắn đã hòa vào người ngươi, nhân quả đã kết, ngươi có muốn rũ bỏ cũng không được đâu."

Một cái đầu quy đen sì thò ra từ hư không trên vai Diệp Trần, chính là Lão Quy. Lão Quy híp mắt nhìn Lăng Tuyết Y, tặc lưỡi:

"Đẹp thật, tiểu tử Diệp Trần này quả là có mắt nhìn. Cửu U Hàn Thể gặp Nghịch Thiên Cốt, đây chính là 'âm dương nghịch loạn', là điềm báo của một cuộc đại biến rồi."

Lăng Tuyết Y ngẩn người nhìn Lão Quy. Nàng nhận ra linh hồn cổ xưa này mang một khí tức vô cùng khủng khiếp, vượt xa bất kỳ cao thủ nào nàng từng gặp ở Trung Tam Thiên.

Diệp Trần liếc xéo Lão Quy, ra hiệu cho lão ngậm miệng, rồi hắn quay lại nhìn Lăng Tuyết Y, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có:

"Nàng đã cứu ta một mạng lúc ở đỉnh vực, và ta cũng đã cứu nàng khỏi bàn tay thần chết. Giờ đây, máu của ta đang chảy trong người nàng để ức chế hàn độc. Điều đó có nghĩa là từ giây phút này, vận mệnh của chúng ta đã gắn kết."

Hắn bước tới một bước, rút ra thanh kiếm đã mẻ một góc, mũi kiếm chỉ thẳng lên phía trên, xuyên qua lớp đất đá dày đặc hướng về các tầng trời cao tít tắp:

"Ta, Diệp Trần, sinh ra với Phàm Cốt, bị người đời khinh bỉ, bị người thân phản bội. Nhưng ta thề dưới danh nghĩa của tổ tiên, trời muốn ta quỳ, ta đạp nát trời; tiên muốn ta chết, ta diệt sạch tiên. Lăng Tuyết Y, Tiên Cung của nàng ở Đệ Tam Trọng Thiên đúng không?"

Lăng Tuyết Y ngẩn ngơ gật đầu, đôi mắt nàng rung động dữ dội.

"Được." Diệp Trần thu kiếm, giọng nói vang vọng khắp hang băng như một lời sấm truyền. "Cho dù đường lên Đệ Tam Trọng Thiên có trải bằng xác chết, cho dù Thiên Đạo có buông xuống vạn kiếp sấm sét, ta cũng sẽ đưa nàng quay về. Và khi ta đứng ở đó, ta sẽ khiến tất cả những kẻ từng coi nàng là vật phẩm phải quỳ rạp dưới chân chúng ta mà sám hối."

Một sự im lặng bao trùm hang động. Lời cam kết của Diệp Trần không mang vẻ hào nhoáng, hoa mỹ, nhưng nó chứa đựng một sức nặng tựa nghìn cân. Lăng Tuyết Y thấy tim mình đập liên hồi, một cảm giác ấm áp lạ lùng lan tỏa từ ngực ra khắp các chi cốt, đẩy lùi đi cái lạnh lẽo thấu xương vốn dĩ đã theo nàng từ lúc lọt lòng.

Nàng nhìn vào đôi mắt của hắn, không tìm thấy một chút do dự hay giả dối nào, chỉ có một ngọn lửa của sự kiên định có thể đốt cháy cả chín tầng trời. Nàng bỗng mỉm cười, một nụ cười khiến trăm hoa cũng phải phai sắc, xóa tan lớp băng tuyết trên khuôn mặt thanh tú:

"Đệ Tam Trọng Thiên… xa lắm đấy. Huynh thật sự không hối hận chứ?"

Diệp Trần không cười, nhưng ánh mắt hắn mềm mỏng hơn đôi chút:

"Hối hận là từ ngữ không có trong từ điển của ta. Ta chỉ biết một điều: nợ máu phải trả bằng máu, và lời hứa của nam nhi phải dùng tính mạng để giữ gìn. Chúng ta đi thôi, Hạ Tam Thiên này đã không còn đủ cho ta rèn luyện nữa rồi. Giới Bích tiếp theo, sẽ là nơi ta chứng minh cho cả thế giới thấy, Phàm Cốt cũng có thể làm nên điều kỳ diệu."

Lão Quy nghe vậy thì khoái chí cười khà khà: "Đúng, đúng! Cứ điên cuồng như vậy cho lão phu! Lão phu cũng muốn xem cái lão già Đế Thích Thiên trên tầng chín kia sẽ có biểu cảm gì khi thấy một gã Phàm Cốt dẫm nát trật tự mà hắn đã dày công xây dựng."

Hai người, một bóng đen sừng sững như núi, một bóng trắng thoát tục như tiên, cùng bước ra khỏi hang băng. Gió tuyết bên ngoài vẫn thổi mạnh, nhưng giờ đây nó không còn vẻ thê lương mà dường như đang reo hò cho sự khởi đầu của một huyền thoại.

Hành trình từ "phàm" đến "tiên", từ đáy vực lên đỉnh cao Cửu Trọng, chính thức bắt đầu từ bước chân này. Một bước đi xuống, mặt đất rung chuyển. Một bước hướng lên, thiên địa đổi màu.

Dưới ánh trăng mờ đục của Hạ Tam Thiên, Diệp Trần ngước nhìn lên cao. Phía trước hắn là một vách ngăn vô hình — Giới Bích dẫn tới tầng trời cao hơn. Ở đó, những kẻ thù hùng mạnh đang chờ đợi, những âm mưu tàn khốc đang bao phủ, và cả tương lai mù mịt đang mời gọi.

Hắn nắm chặt lấy bàn tay lạnh giá nhưng mềm mại của Lăng Tuyết Y, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ nàng. Một niềm tin không cần lời nói.

"Đi thôi. Trung Tam Thiên… chúng ta tới đây."

Bóng dáng của họ dần mất hút trong màn sương mù mịt, chỉ để lại những dấu chân hằn sâu trên lớp tuyết dày. Mỗi một dấu chân như một dấu mộc đóng vào trang sử mới của Cửu Trọng Thiên. Kể từ ngày hôm đó, vùng đất này không còn bình yên nữa, bởi "Nghịch Mệnh Giả" đã xuất thế.

Số phận của Cửu Trọng Thiên, cuối cùng sẽ bị bóp nát bởi chính đôi bàn tay từng bị coi là tầm thường nhất. Phàm Cốt nghịch tiên — không chỉ là một cái tên, mà là một lời nguyền kinh hoàng đối với tất cả những ai tự xưng là "Thiên Mệnh".

Trong bóng tối sâu thẳm, một tiếng cười lạnh lẽo từ một nơi nào đó rất xa xăm khẽ vang lên, nhưng ngay lập tức bị tiếng chân dậm mạnh mẽ của Diệp Trần át đi hoàn toàn. Hắn không cần sự công nhận của trời đất, hắn chỉ cần bản thân đủ mạnh để bảo vệ những gì mình trân quý và nghiền nát tất cả những kẻ ngáng đường.

Và như thế, dưới sự dẫn dắt của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, hai con người với hai số phận bị nguyền rủa đã cùng nhau dấn thân vào con đường một đi không trở lại, nơi chỉ có máu, lửa và vinh quang vĩnh cửu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8