Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 55: Thành Phố Ngầm**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:57:32 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 55: THÀNH PHỐ NGẦM**

Gió rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương của Đệ Tam Trọng Thiên – vùng đất giao thoa giữa sự hỗn loạn của hạ giới và quy tắc nghiêm ngặt của trung giới. Tại nơi này, linh khí không còn mỏng manh như hai tầng trời bên dưới, nhưng nó lại chứa đầy tạp chất, bạo liệt và tàn nhẫn như chính những kẻ đang sinh tồn trên đó.

Diệp Trần cõng Lăng Tuyết Y trên lưng, bước chân hắn nặng nề dẫm lên lớp bùn nhão nhoét lẫn lộn với máu khô và rỉ sắt. Phía sau lưng hắn, hơi thở của nàng phả vào cổ hắn, mỏng manh như sợi tơ nhện trước gió. Độc tố từ vết thương do đám sát thủ Thiên Đạo Chấp Pháp Giả để lại vẫn đang không ngừng gặm nhấm kinh mạch của nàng. Dù máu của Diệp Trần đã phần nào áp chế được sự tàn phá, nhưng nếu không tìm được nơi điều dưỡng ổn định, Cửu U Hàn Thể của nàng có thể sẽ tự bạo, kéo theo linh hồn tan biến vào hư không.

"Lão Quy, còn bao xa nữa?" Diệp Trần khàn giọng hỏi, mắt vẫn cảnh giác đảo qua những bóng đen chập chờn trong màn sương mù dày đặc.

Từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, tiếng ngáp dài của Lão Quy vang lên đầy vẻ lười biếng, nhưng ẩn chứa một sự nhắc nhở nghiêm túc: "Thằng nhóc, đi thẳng thêm ba trăm trượng, rẽ trái vào khe nứt của dãy Hắc Long, ngươi sẽ thấy cửa ngõ vào Huyết Ám Thành. Nhưng ta nói trước, nơi đó là ổ của những kẻ mất sạch nhân tính, bọn tán tu cùng hung cực ác bị truy nã toàn bộ Hạ Tam Thiên đều đổ dồn về đó. Với cái 'phong thái' chính trực của ngươi, e là chưa vào đến nội thành đã bị bọn chúng lột da rồi."

Diệp Trần không đáp, ánh mắt hắn lạnh lùng như băng phong ngàn năm. Lột da hắn? Hắn đã từng nếm trải cảm giác xương cốt bị nghiền nát, gân mạch bị phế bỏ tại Thanh Vân Trấn, cái chết đối với hắn từ lâu đã không còn là điều đáng sợ. Hắn chỉ sợ mình không đủ mạnh để đạp nát cái thiên đạo bất công này, không đủ sức để bảo vệ người phụ nữ đang vì hắn mà thoi thóp.

Vượt qua một khe hẹp chỉ vừa một người đi, không gian trước mắt đột ngột mở rộng xuống phía dưới. Một hố sụt khổng lồ sâu hàng ngàn trượng hiện ra, bên dưới là những ánh đèn dầu mù mịt lấp loáng như mắt quỷ. Đó chính là Huyết Ám Thành – thành phố ngầm lớn nhất của Đệ Tam Trọng Thiên.

Nơi này không có mặt trời, không có quy tắc. Thứ duy nhất có giá trị là nắm đấm và linh thạch máu.

Diệp Trần siết chặt hai chân Lăng Tuyết Y, điều chỉnh lại tư thế rồi tung mình nhảy xuống những mỏm đá dựng đứng, mỗi bước chân của hắn dẫm vào vách đá đều để lại một vết nứt sâu hoắm, tản phát ra khí thế của nhục thân cường hãn đến cực điểm.

Càng xuống sâu, mùi vị của sự mục nát, mùi lưu huỳnh và mùi vị của các loại đan dược rẻ tiền trộn lẫn với nhau tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khiến người ta cảm thấy lồng ngực bị ép chặt. Diệp Trần đáp xuống một quảng trường đá đen – nơi cửa ngõ chính của thành phố ngầm.

"Đứng lại! Phí vào thành, một viên Hạ phẩm linh thạch hoặc một cái tay!"

Hai tên lính canh với bộ dạng hung tợn, trên mặt chằng chịt vết sẹo, chặn đường Diệp Trần. Chúng cảm nhận được hơi thở của Diệp Trần không có dao động linh khí mạnh mẽ, tưởng rằng hắn chỉ là một tên tu luyện thể chất cấp thấp, liền tỏ thái độ khinh khỉnh. Tuy nhiên, khi ánh mắt của một tên quét qua gương mặt nhợt nhạt nhưng đẹp đến kinh tâm động phách của Lăng Tuyết Y phía sau, đôi mắt hắn đột ngột lóe lên tia tà dâm cực độ.

"Ồ, tiểu tử, linh thạch thì khỏi cần. Để con mẹ nó lại đây cho huynh đệ ta tiêu khiển một đêm, ngươi có thể tự do ra vào Huyết Ám Thành cả tháng này."

Tiếng cười hô hố của bọn chúng chưa kịp dứt thì không gian dường như khựng lại.

Diệp Trần ngước mắt lên. Đôi đồng tử của hắn không còn màu đen bình thường mà phủ lên một lớp hung quang mờ ảo. Hắn không nói một lời, chỉ tiến lên một bước.

*Rắc!*

Mặt đất đá đen dưới chân hắn nát vụn. Một cú đấm đơn giản, không chút linh khí, chỉ thuần túy là sức mạnh của xương cốt và cơ bắp. Cú đấm nhanh đến mức tên lính canh kia không kịp định thần để kích hoạt hộ thể cương khí.

*Bùm!*

Lồng ngực của gã lính canh lõm hẳn xuống, tiếng xương sườn gãy giòn tan vang lên rợn người. Gã bay ngược ra sau như một bao tải rách, va mạnh vào bức tường thành, máu tươi từ miệng phun ra xối xả, trong đó còn lẫn cả mảnh vỡ của nội tạng.

Tên còn lại tái mặt, vừa định rút thanh đại đao trên lưng thì đã cảm thấy cổ mình bị một bàn tay cứng như kìm sắt bóp chặt. Diệp Trần nhấc bổng gã lên, giọng nói trầm đục như đến từ địa ngục: "Ta không có linh thạch, cũng không có tay cho ngươi. Nhưng ta có mạng của các ngươi, muốn lấy không?"

Sát ý lạnh lẽo khiến gã lính canh run cầm cập, quần bỗng chốc ướt đẫm. Gã lắp bắp: "Đại… đại nhân… mời… mời vào…"

Diệp Trần hất mạnh gã sang một bên, lặng lẽ cõng Lăng Tuyết Y bước vào bên trong cổng thành tối tăm. Những kẻ đứng gần đó nhìn thấy cảnh này đều không tự chủ được mà lùi lại, ánh mắt mang theo sự kiêng dè. Ở nơi này, thực lực là thẻ thông hành duy nhất, và kẻ không có linh khí nhưng lại có thể đánh chết tu sĩ Trúc Cơ bằng một nắm đấm thường là những kẻ tàn nhẫn nhất – Thần Ma Luyện Thể.

Đi sâu vào nội thành, Huyết Ám Thành hiện ra như một mê cung hỗn loạn. Những ngôi nhà được đục trực tiếp vào vách đá, san sát nhau, phía dưới là những con phố ngập tràn sòng bạc, lầu xanh và những tiệm buôn lậu vật phẩm thần bí.

"Thằng nhóc, nhìn về phía đông nam, có một tiệm thuốc cũ kỹ treo biển hình đầu lâu rồng. Đó là nơi duy nhất ở đây bán 'Huyết Linh Chi' để cầm cự cho nha đầu kia." Lão Quy nhắc nhở.

Diệp Trần nhanh chóng di chuyển qua những con hẻm hẹp. Hắn cảm thấy sức nóng từ cơ thể Lăng Tuyết Y bắt đầu tăng cao, nhưng tay chân nàng lại lạnh ngắt. Đây là dấu hiệu của sự xung đột giữa dược lực của hắn và độc tố âm hàn trong người nàng.

Trước cửa tiệm thuốc "Vạn Độc Các", một gã già nua, gầy gò với đôi mắt ti hí đang cân đong những loại thảo dược bốc mùi kỳ quái. Thấy Diệp Trần tiến vào với một người phụ nữ trọng thương, lão chưởng quầy không buồn ngước mắt, giọng nói khàn khàn: "Nơi này cứu mạng, không cứu người nghèo. Mang vàng hay linh thạch đến?"

"Ta cần Huyết Linh Chi năm trăm năm tuổi, và ba tiền Chu Sa quả." Diệp Trần đặt một túi vải nhỏ lên bàn. Đó là tất cả những gì hắn thu hoạch được từ thi thể của đám sát thủ trước đó.

Lão già liếc nhìn đống linh thạch vụn, bĩu môi: "Chút này chỉ đủ mua rễ cây thôi. Huyết Linh Chi là vật bảo mệnh, giá mười viên trung phẩm linh thạch. Biến đi!"

Diệp Trần không nói gì, hắn đột ngột nắm lấy tay của lão chưởng quầy, ép xuống mặt bàn gỗ cứng. Áp lực khổng lồ từ Nghịch Thiên Cốt khiến bàn tay lão kêu "rắc rắc".

"Lão già, ta không có thời gian đôi co. Hoặc là lấy thuốc, hoặc là ta dỡ tiệm của lão lấy mạng của lão trước."

Lão già xanh mặt, lão tuy chỉ là tu sĩ luyện khí nhưng cũng nhận ra khí thế bất phàm của người thanh niên trước mắt. Tuy nhiên, lão không sợ hãi như tên lính canh ban nãy. Lão nhe răng cười, để lộ mấy chiếc răng vàng: "Ở đây không ai dám làm loạn tại Vạn Độc Các, vì sau lưng ta là…"

Chưa nói dứt câu, lão bỗng lặng người. Từ trong túi áo của Diệp Trần, một tia ánh sáng đen nhánh từ Nghịch Mệnh Châu khẽ lóe lên. Một uy áp Thái Cổ cực ngắn, cực nhỏ nhưng đủ để làm linh hồn lão run rẩy, giống như vừa nhìn thấy một vị vương giả từ thời hồng hoang.

Lão Quy hừ lạnh một tiếng trong tâm trí Diệp Trần: "Để lão phu dọa lão một chút, mấy cái loại tạp nham này cứ thích nhìn người bằng nửa con mắt."

Lão già chưởng quầy run rẩy, thái độ thay đổi 180 độ, vội vàng chui xuống gầm quầy rút ra một hộp gỗ đỏ: "Đại… đại nhân bớt giận! Là tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Đây, Huyết Linh Chi năm trăm năm, còn có cả Chu Sa quả thượng hạng, coi như tiểu nhân kính biếu, không thu tiền!"

Diệp Trần thu lấy dược liệu, ánh mắt liếc qua lão già một lần nữa trước khi quay người rời đi. Hắn biết rõ quy tắc ở đây, kẻ yếu bị bắt nạt, kẻ mạnh mới có tư cách được tôn trọng.

Hắn tìm đến một quán trọ xập xệ nhất ở cuối con phố, thuê một gian phòng nằm sát vách đá sâu nhất. Sau khi đóng cửa và bố trí một vài bẫy cảnh báo đơn giản, Diệp Trần nhẹ nhàng đặt Lăng Tuyết Y xuống giường đá.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, khuôn mặt nàng dù nhợt nhạt nhưng vẫn mang vẻ đẹp thanh khiết không vương bụi trần, đối lập hoàn toàn với khung cảnh bẩn thỉu của Huyết Ám Thành.

"Lão Quy, giúp ta." Diệp Trần lên tiếng.

"Hừ, suốt ngày sai bảo lão phu. Ngươi hãy lấy máu của mình, hòa với Huyết Linh Chi rồi dùng Nghịch Thiên Hóa Long Quyết để luyện hóa thuốc vào cơ thể nàng ta. Máu của ngươi bây giờ có tính chất cải mệnh của Phàm Cốt, phối hợp với dược tính mới có thể giúp nàng ta vượt qua đại nạn này."

Diệp Trần không ngần ngại, hắn dùng mảnh vỡ linh thạch rạch một đường dài trên cổ tay. Máu đỏ tươi có lẫn ánh kim đen nhánh chảy ra, tí tách rơi vào chén thuốc đã được giã nát. Một mùi thơm lạ kỳ, không giống như mùi máu phàm nhân, tỏa ra khắp căn phòng.

Hắn từ từ nâng đầu Lăng Tuyết Y lên, nhẹ nhàng đút từng thìa thuốc vào môi nàng. Khi dòng máu và dược lực đi vào cơ thể, sắc mặt nàng dần hồng hào trở lại, nhưng hơi thở vẫn còn gấp gáp.

Bỗng nhiên, đôi lông mi của nàng khẽ rung động. Lăng Tuyết Y từ từ mở mắt, nhìn thấy gương mặt cương nghị đang đẫm mồ hôi của Diệp Trần và vết thương vẫn đang chảy máu trên tay hắn. Ánh mắt nàng dao động mãnh liệt, một sự phức tạp hiện lên giữa băng lạnh và ấm áp.

"Ngươi… tại sao lại hy sinh đến mức này vì ta?" Giọng nàng yếu ớt như hơi thở của gió.

Diệp Trần vừa băng bó lại vết thương, vừa lạnh lùng đáp: "Ngươi cứu mạng ta ở vực thẳm, Diệp Trần ta ân oán phân minh. Trời muốn ngươi chết, ta không cho. Thiên Đạo muốn ngươi diệt, ta sẽ đạp nát Thiên Đạo."

Lời nói của hắn bình thản nhưng nặng tựa ngàn quân. Lăng Tuyết Y khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài trên má. Là một Thánh nữ của Băng Tuyết Tiên Cung, nàng luôn được dạy rằng tu tiên là phải cắt đứt tình duyên, vạn vật đều là sỏi đá. Nhưng lúc này, trái tim đóng băng của nàng dường như xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Bên ngoài quán trọ, sương mù của Huyết Ám Thành ngày càng dày đặc. Trong bóng tối, một bóng người gầy gò như khỉ đang nấp sau một cột đá, đôi mắt chăm chú nhìn vào gian phòng của Diệp Trần, rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.

"Thông báo cho nhị gia của Mộ Dung Gia ở Đệ Tứ Trọng Thiên… Kẻ đó đã xuất hiện. Hắn đang giữ Thánh nữ của Băng Tuyết Tiên Cung trong tay."

Giông bão của Đệ Tam Trọng Thiên, dường như chỉ mới bắt đầu. Diệp Trần ngồi khoanh chân bên cạnh giường, bàn tay hắn nắm chặt lấy thanh kiếm rỉ sét, bắt đầu vận hành Nghịch Thiên Quyết. Mỗi mảnh xương trên cơ thể hắn đều đang rung lên bần bật, chúng gãy ra rồi lại gắn kết lại, mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn.

Phàm Cốt của hắn, đang hướng tới sự lột xác vĩnh hằng. Đêm nay, Huyết Ám Thành sẽ được chứng kiến sự khởi đầu của một con rồng đang vươn mình khỏi vũng bùn tăm tối nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8