Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 112: Gặp Lại Linh Nhi**
Chương 112: Gặp Lại Linh Nhi
Trong không gian mịt mù của Trung Tam Thiên, Đệ Tứ Trọng Thiên hiện ra với vẻ tráng lệ và áp đảo hoàn toàn so với những tầng trời bên dưới. Nơi đây, linh khí không còn là những sợi tơ mỏng manh mà đặc quánh như sương muối, bao phủ lấy những tòa cung điện lơ lửng giữa tầng mây.
Tại đỉnh Thiên Lan, nơi tọa lạc của Phù Không Thành, một buổi đại tiệc mang tên "Vạn Tiên Hội" đang diễn ra. Đây là nơi hội tụ của những thiên kiêu bậc nhất, những lão quái vật nghìn năm và cả những vị Chân Tiên thực thụ vốn coi chúng sinh hạ giới như cỏ rác. Tiếng sáo trúc thanh tao hòa quyện cùng hương rượu linh tuyền thơm nức, tạo nên một khung cảnh thái bình giả tạo, che lấp đi sự tàn khốc của quy luật cá lớn nuốt cá bé bên dưới.
Diệp Trần, lúc này lấy danh hiệu Trần Phàm, lặng lẽ ngồi ở một góc khuất của yến tiệc. Hắn vận một bộ hắc bào đơn giản, khí thế thu liễm đến mức tối đa, trông không khác gì một tùy tùng của một vị tông chủ nào đó. Tuy nhiên, sâu trong tủy xương của hắn, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang khẽ rung lên. Mỗi đốt xương như một thanh kiếm sắc lạnh, cảm ứng được luồng hơi thở nồng nặc của những kẻ tu tiên chính thống – những kẻ mà hắn đã thề sẽ đạp dưới chân.
"Tiểu tử, đừng có kích động." Giọng nói khàn khàn, đầy vẻ giễu cợt của Lão Quy vang lên trong thức hải. "Nơi này có ít nhất ba vị Hóa Thần viên mãn và một kẻ đã chạm tay vào cảnh giới Chân Tiên. Nghịch Thiên Cốt của ngươi dù mạnh, nhưng hiện tại mà bộc phát thì chẳng khác nào ném mình vào lò luyện đan."
Diệp Trần khẽ nhấp một ngụm rượu nhạt, đôi mắt lạnh lùng quét qua đám người đang cười nói phía xa. "Ta biết chừng mực. Ta đến đây chỉ vì một thứ: Định Linh Châu. Không có nó, nhục thân của Tuyết Y sẽ không chống đỡ nổi quá mười ngày."
Đúng lúc này, không gian xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh lại. Một áp lực vô hình từ trên cao giáng xuống, khiến ngay cả những vị tu sĩ Nguyên Anh cũng phải cúi đầu kính cẩn.
"Cửu Lôi Chân Quân giá đáo!"
Tiếng hô vang dội. Từ giữa tầng mây, một cỗ kiệu được kéo bởi bốn con Giao Long màu tím từ từ đáp xuống. Bước ra khỏi kiệu là một nam tử trung niên tóc dài phiêu dật, ánh mắt có tia chớp lập lờ, khí thế hùng hồn bao trùm cả đỉnh Thiên Lan. Hắn chính là một vị Chân Tiên chân chính của Đệ Tứ Trọng Thiên, kẻ nắm giữ sinh sát trong tay.
Theo sau Cửu Lôi Chân Quân là một hàng dài những nữ nô lệ xinh đẹp, vận tiên y mỏng manh, chân đeo xiềng xích làm bằng Hàn Thiết. Những nữ tử này vốn dĩ đều là thánh nữ, thiên kim tiểu thư ở các tông môn hạ giới, nhưng ở đây, họ chỉ là món đồ chơi, là công cụ để các vị tiên nhân mua vui.
Ánh mắt Diệp Trần vốn đang bình thản như nước lặng, bỗng chốc co rút lại.
Máu trong người hắn sôi lên. Nghịch Thiên Cốt trong lồng ngực phát ra tiếng gào thét râm ran mà chỉ mình hắn nghe thấy.
Ở cuối hàng nô lệ, có một thân ảnh nhỏ bé đang run rẩy dưới sức nặng của chiếc bình ngọc khổng lồ chứa linh dịch. Nàng mặc một bộ y phục rách rưới, mái tóc dài từng được coi là báu vật nay xơ xác như cỏ khô. Gương mặt nàng nhợt nhạt, trên trán bị khắc một chữ "Nô" đỏ rực bằng tiên hỏa, tước đoạt hoàn toàn phẩm giá của một con người.
Tiên Tử Linh Nhi.
Cái tên ấy từng là thanh mai trúc mã, từng là vị hôn thê mà hắn nâng niu như ngọc quý. Cũng chính nàng là kẻ đã cùng Mộ Dung Thần tước đi tiên cốt của hắn, đẩy hắn xuống Vạn Trượng Nhai trong sự sỉ nhục khôn cùng. Hắn đã từng nghĩ đến vô vàn cảnh tượng gặp lại nàng: có thể là trên sàn đấu sinh tử, có thể là lúc nàng đang ngồi trên cao nhìn xuống hắn đầy khinh miệt.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ, nàng lại thảm hại đến mức này.
"Nhìn kìa, đó chẳng phải là 'Linh Nhi tiên tử' của Thiên Tề Tông ở hạ giới sao?" Một vị tu sĩ trẻ tuổi phía trước Diệp Trần cười khẩy, giọng đầy châm chọc. "Nghe nói nàng ta từng có hôn ước với một phế vật mang Phàm Cốt, sau đó phản bội để đi theo Mộ Dung Thần. Kết quả Mộ Dung Thần bị một kẻ tên Trần Phàm đánh sát, gia tộc sụp đổ, nàng ta liền bị bán vào tiên phủ làm nô tỳ."
"Hừ, đúng là đáng đời. Loại phụ nữ này, chỉ xứng đáng làm con chó phục vụ cho Chân Quân thôi." Kẻ bên cạnh phụ họa thêm.
Linh Nhi dường như nghe thấy những lời đó, đầu nàng càng cúi thấp hơn. Đôi mắt từng tràn đầy sự kiêu ngạo, tham vọng và tâm cơ giờ đây chỉ còn là một vùng xám xịt của tuyệt vọng. Nàng lảo đảo bước đi, xiềng xích dưới chân va vào nhau nghe những tiếng "keng keng" chói tai.
"Linh Nhi, rót rượu cho bản quân!" Cửu Lôi Chân Quân ngồi xuống vị trí trung tâm, hờ hững ra lệnh.
Linh Nhi run rẩy tiến tới, đôi bàn tay gầy gò nâng bình rượu ngọc nặng nề. Do quá sợ hãi và sức lực kiệt quệ, khi nàng vừa mới nghiêng bình, một giọt rượu nhỏ đã vô tình bắn lên vạt áo của Cửu Lôi Chân Quân.
Không gian xung quanh đông cứng lại.
*Chát!*
Một cái tát giáng thẳng xuống mặt Linh Nhi, khiến nàng bay xa mấy trượng, ngã rạp xuống đất, bình ngọc vỡ tan tành. Một vệt máu tươi trào ra từ khóe miệng nàng, đỏ rực trên nền tuyết trắng của đỉnh Thiên Lan.
"Súc sinh! Một chút việc nhỏ cũng làm không xong, bản quân nuôi ngươi có ích gì?" Cửu Lôi Chân Quân gằn giọng, đôi mắt xẹt qua một tia lôi điện tàn nhẫn. "Hôm nay, ta sẽ rút đi hồn phách của ngươi, luyện thành khí linh cho Lôi Tiên Trượng!"
Linh Nhi nằm đó, hơi thở thoi thóp. Nàng không cầu xin, cũng không khóc lóc. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, nàng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt vô định nhìn vào đám đông.
Và rồi, nàng thấy hắn.
Dù hắn đã thay đổi dung mạo, dù khí chất của hắn nay đã trở nên trầm hùng và xa xăm như đại dương, nhưng cái ánh nhìn lạnh lẽo, sâu thẳm ấy vẫn khiến tâm hồn nàng run rẩy.
"Diệp… Trần?" Nàng thầm gọi trong kẽ răng, giọng nói chỉ mình nàng nghe thấy.
Sự hiện diện của Diệp Trần vào lúc này đối với Linh Nhi còn tàn khốc hơn cả cái chết. Nàng thà bị vạn lôi xuyên tâm, còn hơn để kẻ mà nàng từng phản bội nhìn thấy cảnh mình bị đối xử như một con vật.
Diệp Trần ngồi đó, bàn tay siết chặt lấy chén rượu sứ đến mức nó nứt toác ra. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang rền rĩ, thôi thúc hắn đứng lên. Không phải vì tình yêu – tình yêu đó đã chết vào cái ngày hắn bị đẩy xuống vực. Mà đó là một nỗi u uất của kẻ mang Phàm Cốt bị cường quyền áp bức, là sự phẫn nộ trước cảnh chúng sinh bị những kẻ tự xưng là tiên thần chà đạp.
"Tiểu tử, nhịn đi! Ngươi mà ra tay bây giờ là tự sát đấy!" Lão Quy gầm lên trong đầu hắn. "Con nhỏ đó phản bội ngươi, nàng ta chịu cảnh này là quả báo. Đừng có vì một kẻ như vậy mà làm hỏng đại sự!"
"Quả báo sao?" Diệp Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Lão Quy, ta tu luyện là để làm gì? Để trường sinh? Để thành thần? Không. Ta tu luyện là để thế gian này không ai có thể đứng trên đầu ta mà phán xét, không ai có thể tùy tiện dẫm nát nhân cách của người khác."
Diệp Trần đứng dậy. Tiếng ghế ma sát xuống sàn đá thô bạo, cắt ngang lời mắng nhiếc của Cửu Lôi Chân Quân.
"Vị Chân Quân này, một nữ nô tỳ làm hỏng áo của ngươi thôi mà, có cần phải làm to chuyện như vậy không?"
Giọng nói của Diệp Trần không lớn, nhưng nó mang theo một luồng khí kình kỳ dị, xuyên qua đám đông, vang vọng khắp cả đỉnh núi. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía hắn – một kẻ vô danh tiểu tốt, một "tùy tùng" dám lên tiếng thách thức Chân Tiên.
Cửu Lôi Chân Quân nheo mắt, sát khí bùng phát: "Ngươi là cái thứ gì? Dám can thiệp vào việc của bản quân?"
Linh Nhi nhìn Diệp Trần, nước mắt bấy lâu nay kìm nén bỗng tuôn rơi. Nàng không hiểu vì sao hắn lại đứng ra. Hắn hận nàng đến xương tủy, chẳng phải nhìn nàng chết mới là điều hắn mong muốn nhất sao?
Diệp Trần bước ra khỏi góc khuất, mỗi bước đi của hắn dường như khiến mặt đất rung chuyển nhẹ. Vảy rồng ẩn dưới lớp áo đen của hắn khẽ lóe lên.
"Ta không phải là thứ gì cả." Diệp Trần dừng lại cách Cửu Lôi Chân Quân mười bước chân. "Ta chỉ là một kẻ mang Phàm Cốt, muốn xin Chân Quân một chút thể diện, tha cho nàng ta một mạng."
"Thể diện?" Cửu Lôi Chân Quân cười ha hả, nụ cười đầy vẻ điên cuồng và khinh bỉ. "Ở cái Cửu Trọng Thiên này, kẻ mạnh mới có thể diện. Một tên sâu kiến như ngươi, lấy cái gì để đòi thể diện của ta?"
Diệp Trần không nói gì, hắn từ từ giơ bàn tay trái lên. Trên cổ tay hắn, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu khẽ xoay chuyển, tỏa ra một luồng sáng u ám. Hắn chậm rãi tháo bỏ lớp mặt nạ bằng linh lực, để lộ ra gương mặt thật sự của mình. Đôi lông mày sắc như kiếm, ánh mắt như chứa đựng cả vạn cổ tang thương.
"Cái mặt này, chắc ngươi nhận ra chứ, Linh Nhi?" Diệp Trần nhìn nàng, giọng nói không chút ấm áp, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ.
Linh Nhi run rẩy, môi mím chặt, không thốt nên lời. Cả yến tiệc bắt đầu xôn xao.
"Hắn là… Diệp Trần? Kẻ đã giết Mộ Dung Thần ở Hạ Tam Thiên?"
"Nghe nói hắn bị phế rồi mà? Sao có thể lên được Đệ Tứ Trọng Thiên?"
Cửu Lôi Chân Quân hừ lạnh: "Thì ra là con rệp từ tầng dưới bò lên. Được, nếu ngươi muốn chết thay nàng ta, bản quân sẽ thành toàn!"
Nói đoạn, Cửu Lôi Chân Quân phất tay một cái, một tia sét màu tím to bằng bắp đùi người lớn từ không trung giáng xuống đầu Diệp Trần. Tốc độ nhanh đến mức không ai kịp phản ứng, năng lượng từ tia sét khiến không gian xung quanh bị vặn xoắn.
*Rắc!*
Diệp Trần không tránh, hắn đưa cánh tay lên đỡ trực diện tia sét. Một tiếng động khô khốc vang lên, xương tay của hắn gãy lìa dưới sức mạnh của Chân Tiên. Máu bắn tung tóe.
Linh Nhi hét lên một tiếng đau đớn như chính nàng là người bị đánh. Cửu Lôi Chân Quân cười gằn: "Phàm nhân vẫn mãi là phàm nhân, một chiêu cũng…"
Lời nói của hắn khựng lại.
Diệp Trần vẫn đứng đó, cánh tay bị gãy đang rủ xuống, nhưng gương mặt hắn không hề lộ vẻ đau đớn. Ngược lại, một luồng khí thế hung bạo, cổ xưa từ trong tủy xương hắn bắt đầu tràn ra ngoài.
"Xương gãy…" Diệp Trần trầm giọng, đôi mắt dần chuyển sang màu đỏ rực. "Chính là lúc để tái sinh."
*Rắc… Rắc… Rắc!*
Dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, cánh tay đã gãy của Diệp Trần tự động vặn vẹo, nối lại với nhau với tốc độ kinh người. Những mẩu xương vỡ không rơi ra ngoài mà bị Nghịch Thiên Cốt hấp thụ, đúc lại thành một cánh tay mới mạnh mẽ hơn, phủ đầy những đường vân đen huyền bí.
Cơn đau thấu tim phổi kích thích bản năng chiến đấu của hắn lên đến đỉnh điểm. Nghịch Thiên Hóa Long Quyết tự động vận hành, một hư ảnh rồng đen khổng lồ mờ nhạt xuất hiện sau lưng hắn, gầm vang trời đất.
"Cái gì? Thể chất gì đây?" Cửu Lôi Chân Quân biến sắc, lần đầu tiên hắn cảm thấy một sự đe dọa đến từ một kẻ có tu vi thấp hơn mình.
Diệp Trần bước thêm một bước. Bước chân này nặng tựa thái sơn, dẫm nát cả đại trận bảo vệ đỉnh núi.
"Ngươi tự xưng là Chân Tiên, coi người phàm như kiến cỏ." Diệp Trần nâng nắm đấm lên, linh lực đen kịt bao phủ lấy cánh tay mới được tái tạo. "Hôm nay, ta sẽ để một kẻ mang Phàm Cốt cho ngươi biết… thế nào là bị kiến cỏ cắn nát cổ họng!"
*Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Trọng!*
Nắm đấm của Diệp Trần phóng ra, không có linh lực hào nhoáng, chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân đạt đến cực hạn. Không gian trước mặt hắn như một tấm kính bị búa tạ đập vào, vỡ vụn từng mảng.
Cửu Lôi Chân Quân kinh hãi, vội vàng triệu hồi Lôi Tiên Trượng để chống đỡ. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng xung kích hất văng tất cả bàn tiệc và các tu sĩ xung quanh. Cửu Lôi Chân Quân, vị thần linh trong mắt mọi người, thế mà lại lùi lại ba bước, cánh tay cầm trượng run rẩy kịch liệt.
Diệp Trần không dừng lại, hắn xông thẳng vào vùng điện quang, bất chấp những tia sét đang cắn xé da thịt mình. Hắn như một con quái thú điên cuồng, mỗi lần bị thương là một lần mạnh lên. Xương cốt toàn thân hắn vang lên những tiếng nổ giòn giã, mỗi lần gãy là một lần cứng hơn.
Linh Nhi ngồi dưới đất, nhìn bóng lưng vĩ ngạn của Diệp Trần đang chiến đấu vì mình – hoặc vì cái đạo lý mà hắn theo đuổi. Nàng chợt nhận ra, sự phản bội của nàng năm xưa không hề hủy hoại hắn, mà chính là mồi lửa đốt cháy xiềng xích của số mệnh, biến một phế vật mang Phàm Cốt trở thành một con quái vật có thể nghênh ngang đứng trước mặt thần linh.
Sự hối hận tràn ngập tâm trí nàng như một loại độc dược. Nếu năm đó nàng đủ kiên nhẫn, nếu nàng đủ tin tưởng…
Trận chiến trên đỉnh Thiên Lan càng lúc càng dữ dội. Diệp Trần áp sát Cửu Lôi Chân Quân, một tay bóp chặt lấy cổ tay đối phương, mặc cho lôi điện nướng cháy lòng bàn tay mình.
"Thể diện của ngươi… ta lấy chắc rồi!"
Hắn gầm lên, dùng chính cái đầu của mình húc mạnh vào trán Cửu Lôi Chân Quân. Một cú va chạm bằng xương cốt thuần túy khiến một vị Chân Tiên phải choáng váng. Diệp Trần nhân cơ hội đó, nắm lấy sợi xích đang trói buộc Linh Nhi, dùng sức mạnh nghìn cân giật mạnh một cái.
*Rầm!*
Xiềng xích Hàn Thiết – thứ được cho là không thể bị phá vỡ dưới bàn tay của người phàm – vỡ nát thành từng mảnh vụn.
Diệp Trần vung tay đẩy Linh Nhi về phía sau, chỗ Sở Cuồng vừa mới xuất hiện để yểm trợ.
"Đưa nàng đi, tìm một nơi an toàn." Diệp Trần ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi Cửu Lôi Chân Quân đang điên cuồng tích tụ lôi đình cho đòn chí mạng.
"Còn ngươi thì sao?" Sở Cuồng lo lắng nhìn vết thương chằng chịt trên người Diệp Trần.
Diệp Trần lau vết máu trên mặt, nở một nụ cười tàn nhẫn và kiêu ngạo. Nụ cười mà lần đầu tiên Linh Nhi cảm thấy nó đẹp đến mức nghẹt thở, và cũng đau đớn đến mức nghẹt thở.
"Ta? Ta còn phải dạy cho vị tiên nhân này biết, làm thế nào để… bò dưới mặt đất!"
Linh Nhi bị Sở Cuồng kéo đi, nàng ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Trong màn sương linh khí lộn xộn và lôi quang đầy trời, thân ảnh của Diệp Trần đơn độc nhưng vững chãi như một cột trụ chống trời.
Nàng hiểu, kể từ khoảnh khắc này, giữa nàng và hắn không còn bất kỳ nợ nần gì về tình cảm nữa. Hắn cứu nàng, là để cắt đứt hoàn toàn cái quá khứ yếu hèn kia. Nàng giờ đây chỉ là một người qua đường trong hành trình chinh phục đỉnh cao của hắn.
Và đó chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà Diệp Trần dành cho nàng: để nàng được sống, để nàng tận mắt nhìn thấy hắn nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên, vươn tới cái tầm cao mà nàng cả đời cũng không bao giờ có thể chạm tới.
Tiếng gầm của Diệp Trần lại vang lên, nhấn chìm cả tiếng sấm sét. Đỉnh Thiên Lan hôm nay máu chảy thành sông, nhưng từ trong vũng máu ấy, một truyền thuyết về "Nghịch Tiên" mang Phàm Cốt đã thực sự bắt đầu lan rộng khắp Trung Tam Thiên.