Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 148: Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu Vỡ Tan**
CHƯƠNG 148: THÁI CỔ NGHỊCH MỆNH CHÂU VỠ TAN
Gió lạnh gào thét trên đỉnh Thiên Đoạn Lăng, nơi mây đen đặc quánh như mực bị xé toạc bởi những tia lôi điện màu tím thẫm. Giữa không trung, hàng nghìn chiến thuyền phù không của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả bao vây chặt chẽ, tỏa ra uy áp khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo.
Diệp Trần quỳ một chân trên nền đá vỡ nát, thanh kiếm gãy cắm sâu xuống đất làm điểm tựa duy nhất để hắn không ngã xuống. Toàn thân hắn không còn một mảnh da thịt nào nguyên vẹn. Máu tươi từ những vết thương sâu hoắm chảy dọc theo ống tay áo, thấm đẫm cả mặt đất lạnh lẽo. Xương cốt toàn thân hắn đã gãy nát đến hơn một nửa, từng hơi thở đều mang theo vị mặn chát của máu và mùi tử khí nồng nặc.
Phía đối diện, một nam tử trung niên mặc trường bào dát vàng, ánh mắt tràn đầy sự miệt thị. Hắn chính là Vân Tôn, một cường giả Hóa Thần kỳ từ Đệ Tứ Trọng Thiên hạ giới.
"Diệp Trần, một kẻ Phàm Cốt như ngươi, dựa vào cái gọi là Nghịch Thiên Quyết mà dám vọng tưởng chống lại ý trời sao?" Vân Tôn chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của lão đều tạo nên một cơn địa chấn nhỏ. "Cái thứ phế vật không thể tụ linh, vĩnh viễn chỉ là cỏ rác dưới gót chân Tiên nhân. Hôm nay, bản tôn sẽ nghiền nát mảnh xương cuối cùng của ngươi, xem thử cái 'Nghịch Thiên' của ngươi nằm ở đâu!"
Nói đoạn, Vân Tôn phất tay, một đạo kiếm khí màu vàng kim to bằng cột đình từ trên cao chém xuống, trực chỉ đỉnh đầu Diệp Trần.
"Tiểu tử! Chạy mau! Ngươi hiện tại không trụ nổi chiêu này đâu!" Tiếng của Lão Quy hét lên trong thức hải Diệp Trần, tràn đầy vẻ kinh hoàng.
Diệp Trần không chạy. Hắn cũng không còn sức để chạy. Hắn ngước nhìn đạo kiếm khí mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa kia, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười thảm khốc. Đôi mắt hắn, vốn đã mờ đục vì mất máu, chợt bùng lên một ngọn lửa điên cuồng.
"Thiên mệnh… Thiên Đạo…"
Hắn gầm nhẹ, bàn tay rỉ máu bám chặt vào cán kiếm gãy.
"Trời muốn ta chết, ta liền bắt Trời phải táng thân cùng ta!"
Ngay khoảnh khắc đạo kiếm khí vàng kim chạm vào đỉnh đầu, trong sâu thẳm đan điền của Diệp Trần, một viên châu đen nhánh vốn đang quay chậm chạp đột ngột dừng lại. Đó chính là Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu – khởi nguồn của mọi cơ duyên và cũng là xiềng xích của chính hắn.
"Rắc…"
Một tiếng nứt thanh thúy vang lên ngay trong tâm hồn Diệp Trần. Lão Quy bỗng nhiên im bặt, linh thể của lão trong không gian nội thể run rẩy nhìn về phía viên châu đen. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu lan tỏa trên bề mặt nhẵn bóng của Nghịch Mệnh Châu, từ bên trong, một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm như máu viễn cổ tràn ra, mang theo khí tức hồng hoang nghẹt thở.
"Tiểu tử… ngươi điên rồi! Ngươi dám cưỡng ép vỡ châu để hòa hợp? Làm vậy ngươi sẽ hồn phi phách tán!" Lão Quy gào lên trong tuyệt vọng.
Diệp Trần không đáp. Hắn biết, bản thân từ trước đến nay chỉ là một kẻ "mượn" sức mạnh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Sự tồn tại của viên châu này giống như một vật ngoại thân, dù mang lại cho hắn sức mạnh nhưng cũng là một cái lồng giam. Muốn đạt đến "Nhất Bộ Đạp Phá", hắn phải tự tay phá nát cái lồng này, đem tất cả uy lực của nó nung chảy vào chính xương tủy phàm trần của mình.
"Ầm!"
Đạo kiếm khí của Vân Tôn giáng xuống. Toàn bộ đỉnh núi Thiên Đoạn Lăng sụp đổ trong một tiếng nổ kinh hoàng. Bụi mịt mù che khuất tất cả, mặt đất bị chém ra một rãnh sâu vạn trượng, nham thạch nóng chảy cuồn cuộn trào lên.
Các tu sĩ trên chiến thuyền phù không đều thở phào nhẹ nhõm. Một đòn toàn lực của Hóa Thần cao thủ, lại thêm thương thế như vậy, cho dù là Thần Tiên cũng khó lòng sống sót.
"Hừ, chỉ là một con sâu cái kiến…" Vân Tôn thu lại trường kiếm, quay lưng định rời đi.
Thế nhưng, bước chân của lão khựng lại.
Một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và tàn bạo bất ngờ bùng phát từ tâm chấn vụ nổ. Nó không phải là linh khí, cũng chẳng phải ma khí, mà là một loại lực lượng nguyên thủy nhất, thô bạo nhất.
Trong màn khói bụi xám xịt, một luồng ánh sáng đen đỏ xen kẽ bốc thẳng lên trời, xé nát những tầng mây đen của thiên kiếp. Một tiếng tim đập vang lên, "Thình thịch", trầm đục như trống trận đêm trường, khiến cho tim của hàng vạn tu sĩ xung quanh phải thắt lại đau đớn.
Khói bụi tản đi. Diệp Trần vẫn đứng đó.
Không, hắn không còn đứng nữa, mà là đang trôi nổi trong không trung. Thanh kiếm gãy đã biến mất, thay vào đó là những luồng hắc khí quấn quanh đôi tay hắn. Đáng sợ nhất là, tất cả những mảnh xương gãy trên cơ thể hắn đang tự động tái cấu trúc.
Bên trong đan điền, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đã hoàn toàn vỡ nát. Từng mảnh vỡ của nó biến thành những đạo lưu tinh, đâm xuyên qua kinh mạch, cắm sâu vào tủy xương. Tiếng "rắc rắc" của xương cốt tái sinh vang lên chói tai. Phàm Cốt của hắn đang hấp thụ tinh hoa của Nghịch Mệnh Châu, từ màu trắng bệch chuyển sang màu đen huyền ảo, rồi cuối cùng là một sắc đỏ tím quái dị.
"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt… Đại viên mãn."
Giọng nói của Diệp Trần lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Nó dường như được phát ra từ hư vô, lạnh lẽo đến thấu xương.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Vân Tôn, không còn chút oán hận nào, chỉ có sự bình thản đáng sợ của một vị thần đang nhìn sinh linh lầm lạc.
"Ngươi… làm sao có thể?" Vân Tôn run rẩy, cảm thấy quyền năng Hóa Thần của mình trước mặt kẻ thanh niên này bỗng trở nên nực cười như đồ chơi của trẻ nhỏ. "Ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì?"
Diệp Trần chậm rãi đưa tay ra. Những sợi xích hắc hỏa bắt đầu mọc ra từ hư không quanh hắn. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu vỡ tan đã giải phóng ra linh hồn của những thần ma bị phong ấn hàng triệu năm, giờ đây tất cả đều quy phục dưới ý chí duy nhất của hắn.
"Ta không là thần, không là ma."
Diệp Trần bước tới một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng cả bầu trời Đệ Tam Trọng Thiên dường như sụp xuống một đoạn. Giới Bích ngăn cách giữa các tầng trời run rẩy kịch liệt.
"Ta là người sẽ dẫm nát cái thiên mệnh này dưới chân."
Nói xong, hắn tung quyền. Một quyền giản đơn, không hoa mỹ, không pháp tắc thiên địa bao phủ. Nhưng ngay giây phút quyền đó vung ra, không gian trước mặt Vân Tôn vỡ vụn như gương. Những tu sĩ trên các chiến thuyền phù không chưa kịp định thần đã thấy cơ thể mình bị một lực hút kinh người kéo vào trong khoảng không vặn vẹo.
Vân Tôn hét lên một tiếng điên cuồng, dùng toàn bộ thọ nguyên thi triển cấm thuật, hóa thành một đạo kiếm quang khổng lồ chặn trước mặt. Nhưng vô ích. Quyền kình của Diệp Trần đi qua, kiếm quang tan biến như khói.
"Phốc!"
Lồng ngực của Vân Tôn lõm xuống, toàn thân lão nổ tung thành một làn sương máu trước khi kịp kêu lên tiếng thứ hai. Một vị cường giả Hóa Thần, kẻ đứng đầu một vùng trời, lại bị một thiếu niên Phàm Cốt đấm chết chỉ trong một chiêu!
Hàng vạn tu sĩ trên bầu trời hoàn toàn câm lặng. Sự sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí họ.
Diệp Trần đứng giữa màn mưa máu, những mảnh vỡ của Nghịch Mệnh Châu lúc này đã hoàn toàn dung nhập vào tủy tận, khiến mái tóc đen của hắn dần chuyển sang màu trắng bạc, tương phản hoàn toàn với bộ y phục đầy máu đỏ.
Trong thức hải, Lão Quy nhìn thấy một cảnh tượng kinh tâm động phách. Nơi từng là chỗ tọa lạc của Nghịch Mệnh Châu, giờ đây hiện ra một cánh cổng mờ ảo. Trên cánh cổng đó khắc ghi bốn chữ lớn bằng máu, tỏa ra hào quang trấn áp vạn giới:
"NGHỊCH MỆNH VIÊN MÃN"
Lão Quy thở dài một tiếng, vừa kinh ngạc vừa hưng phấn: "Thì ra là vậy… Nghịch Mệnh Châu không phải là bảo vật giúp tu hành, nó là một loại kén. Ngươi chính là sinh vật bên trong cái kén đó. Hôm nay phá kén thành bướm, thế gian này không còn ai có thể cản được ngươi nữa rồi."
Diệp Trần không quan tâm đến lời cảm thán của Lão Quy. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn chảy trong xương cốt mình, thứ sức mạnh có thể xé rách cả bầu trời nếu hắn muốn. Hắn ngước nhìn về phía tầng trời thứ tư, rồi tầng thứ năm… cho đến tầng thứ chín cao tít tắp.
Ở đó, hắn dường như nhìn thấy một đôi mắt lạnh lùng đang nhìn xuống. Đôi mắt của kẻ tự xưng là Thiên Đạo.
Diệp Trần vung tay, một đạo hắc quang chém thẳng vào không trung, xé toạc một đường hầm không gian khổng lồ thông lên tầng trời tiếp theo.
"Linh Nhi, Mộ Dung Thần… những gì các ngươi nợ ta, ta sẽ đòi lại bằng máu của cả Cửu Trọng Thiên này."
Hắn bước vào đường hầm, bóng lưng cô độc nhưng mang theo khí thế nghìn quân.
Dưới mặt đất, đỉnh Thiên Đoạn Lăng hoang tàn chỉ còn lại những xác chết của những kẻ tự xưng là Chấp Pháp Giả. Gió vẫn thổi, nhưng từ hôm nay, lịch sử của Cửu Trọng Thiên đã bước sang một trang mới. Trang sử được viết bằng máu và ý chí của một kẻ mang Phàm Cốt Nghịch Thiên.
Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu vỡ tan không phải là sự kết thúc của một cơ duyên, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại vạn cổ. Kể từ giờ phút này, Diệp Trần không còn cần dựa vào ngoại vật. Hắn, chính là Nghịch Thiên.