Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 153: Tứ Bộ: Phá Quy**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:56:33 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 153: TỨ BỘ: PHÁ QUY

Bầu trời của Trung Tam Thiên vốn dĩ luôn được bao phủ bởi một lớp màng linh khí nhạt mờ, tựa như một dải lụa tiên huyền ảo. Thế nhưng lúc này, dải lụa ấy đã hoàn toàn rách nát.

Trên đỉnh Thương Loan, gió gào thét như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm vạn năm. Thiên địa biến sắc, lôi vân cuồn cuộn tụ hội thành một cái vòng xoáy khổng lồ, trung tâm chính là áp lực từ "Vạn Tiên Trấn Ma Trận".

"Diệp Trần, ngươi có biết tội của mình chưa?"

Giọng nói của Thanh Huyền Trưởng lão, một cường giả Hóa Thần kỳ viên mãn của Huyền Nhất Tông, vang dội khắp bốn phương tám hướng. Lão đứng lơ lửng trên tầng không, khoác trên mình bộ đạo bào thêu vân rồng vàng rực rỡ. Đôi mắt lão lạnh lùng nhìn xuống phía dưới, nơi một thân ảnh áo đen đang chới với giữa biển pháp thuật cường đại.

"Sát hại thiên tài Trung Tam Thiên, cướp đoạt khoáng mạch tiên thạch, lại còn dám vấy bẩn Thánh nữ của Băng Tuyết Tiên Cung… Mỗi tội trạng của ngươi đủ để linh hồn bị nghiền nát nghìn lần trong luân hồi!"

Diệp Trần đứng giữa tâm trận pháp. Toàn thân hắn thấm đẫm máu tươi, bộ hắc y đã sớm rách bươm, để lộ ra những mảng da thịt bị linh hỏa thiêu cháy đỏ rực.

Thế nhưng, điều khiến Thanh Huyền Trưởng lão và hàng ngàn tu sĩ đang vây xem quanh đỉnh núi kinh hãi chính là tư thế của hắn. Hắn không quỳ.

Bất chấp vạn luồng uy áp từ pháp trận truyền xuống, bất chấp những sợi xiềng xích bằng quy tắc vạn vật đang trói chặt lấy tứ chi, Diệp Trần vẫn đứng thẳng như một thanh thương muốn đâm thủng trời xanh.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên từ bên trong cơ thể Diệp Trần.

"Hahaha…" Diệp Trần ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt đầy vết thương nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vầng thái dương rực lửa. Hắn không nhìn Thanh Huyền, mà nhìn vào khoảng không vô tận phía trên. "Quy tắc của các ngươi? Công đạo của các ngươi? Chẳng qua chỉ là trò hề của một lũ sâu mọt tự xưng là tiên mà thôi."

"Hỗn xược! Chết đi!"

Thanh Huyền Trưởng lão nổi giận lôi đình, phất tay một cái. Từ không trung, hàng vạn thanh kiếm bằng linh khí thuần túy, mỗi thanh dài trượng dư, mang theo hơi thở của hủy diệt trực tiếp đâm xuống. Đây là chiêu thức mạnh nhất của lão — "Vạn Pháp Quy Tông". Ở Trung Tam Thiên này, không có bất kỳ thứ gì có thể ngăn cản được luồng sức mạnh được quy tắc thế giới gia trì này.

Bên trong thần thức của Diệp Trần, một tiếng ngáp dài uể oải vang lên:
— Nhóc con, xương sườn bên trái gãy rồi kìa. Cả xương ống chân cũng sắp nát. Ngươi có cảm thấy không? Cái cảm giác này… đó chính là lúc Nghịch Thiên Cốt của ngươi thực sự thức tỉnh.

Lão Quy đang nằm bò trong không gian của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, cặp mắt lim dim nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười đầy quỷ quyệt.

"Im lặng đi, ta tự biết phải làm gì."

Diệp Trần rít qua kẽ răng. Cơn đau không làm hắn gục ngã, ngược lại, nó giống như một loại độc dược kích thích tận sâu trong tủy cốt. Hắn cảm thấy luồng sức mạnh từ Nghịch Mệnh Châu đang tuôn chảy cuồn cuộn vào những mảnh xương gãy của mình.

Mỗi một lần xương cốt bị dẫm nát bởi pháp thuật, một loại vật chất màu xám bạc đen kịt lại trào ra, kết dính những mảnh vỡ lại theo một kết cấu cổ xưa và điên cuồng hơn gấp bội. Đó chính là Nghịch Thiên Cốt!

"Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng chấn động vạn dặm. Hắn bắt đầu bước bước thứ nhất.

*Uỳnh!*

Bước chân vừa hạ xuống, cả đỉnh Thương Loan sụp xuống một nửa. Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa, đánh tan hàng ngàn thanh kiếm linh khí đang bay tới.

**Nhất Bộ: Toái Địa.**

"Cái gì?!" Thanh Huyền Trưởng lão tái mặt. Lão thấy được, gân cốt của Diệp Trần lúc này đang tỏa ra một tầng hắc quang tà dị, ép lui cả linh khí thuần khiết của thiên địa.

Diệp Trần không dừng lại, hắn nghiến răng, mặc cho máu từ khóe mắt chảy xuống, bước tiếp bước thứ hai.

**Nhị Bộ: Phá Không.**

Không gian xung quanh Diệp Trần bỗng chốc như một tấm gương bị va đập mạnh, nứt toác thành từng mảnh nhỏ. Những vết nứt không gian đen ngóm thôn phệ toàn bộ công kích pháp thuật xung quanh hắn. Những đệ tử tông môn đứng gần đó kêu thét thảm thiết khi bị dư chấn của không gian nghiền nát thành bụi phấn.

Bước chân thứ ba. Toàn bộ áp lực từ Vạn Tiên Trấn Ma Trận đột nhiên khựng lại.

**Tam Bộ: Tịch Linh.**

Trong phạm vi vạn trượng quanh Diệp Trần, toàn bộ linh khí giữa trời đất biến mất một cách kỳ bí. Những vị cao thủ Hóa Thần đang đứng trên không bỗng chốc cảm thấy kinh mạch trống rỗng, bọn họ tựa như những con chim bị gãy cánh, đồng loạt rơi tự do từ trên cao xuống.

Thanh Huyền Trưởng lão phải dùng đến bảo vật hộ mạng mới có thể miễn cưỡng đứng vững, nhưng mặt lão lúc này đã không còn giọt máu nào:
"Ngươi… ngươi đã làm gì? Tại sao ta không thể cảm ứng được linh khí của thiên địa?"

Diệp Trần lúc này đã đứng trước mặt Thanh Huyền, cách lão chưa đầy mười bước chân. Thân thể hắn gầy gò, khắp nơi là vết thương xương lòi cả ra ngoài, nhưng cái khí thế uy hiếp kia lại khiến một cường giả đứng đầu Trung Tam Thiên phải run rẩy.

"Các ngươi tự phụ vì các ngươi nắm giữ quy tắc." Diệp Trần giọng trầm đục, như vọng về từ địa ngục cổ xưa. "Các ngươi tin vào thứ công pháp tuân theo thiên mệnh. Nhưng các ngươi quên rằng, bản thân cái gọi là thiên mệnh này… vốn dĩ cũng chỉ là một cái xiềng xích do kẻ mạnh hơn tạo ra."

Xương cốt toàn thân Diệp Trần vang lên tiếng nổ liên tiếp. Một trăm lẻ tám đạo hào quang xám bạc bùng nổ từ các huyệt đạo. Đây là khoảnh khắc sự nhẫn nại đạt tới đỉnh điểm, sự sụp đổ của Phàm Cốt hoàn thành quá trình lột xác vạn cổ.

"Bước thứ tư này… tặng cho sự ngu xuẩn của các ngươi!"

Diệp Trần nâng chân phải lên. Khác với ba bước trước đầy bạo liệt, bước thứ tư này lại chậm chạp và im lặng đến lạ thường.

Nhưng chính sự im lặng đó mới là điều kinh khủng nhất.

**TỨ BỘ: PHÁ QUY!**

*Vút —*

Một vòng tròn gợn sóng màu đen từ tâm chân của Diệp Trần lan tỏa ra. Đi tới đâu, quy tắc của thế giới sụp đổ tới đó.

Thanh Huyền Trưởng lão hãi hùng nhận ra, bộ đạo bào của mình — vốn là một linh bảo tứ giai được khắc vô số quy tắc phòng ngự — đột nhiên biến thành một mảnh vải mục nát bình thường. Thanh kiếm rồng vàng của lão đang tỏa ra linh uy ngút trời bỗng hóa thành một khối sắt rỉ đen kịt.

Ngay cả Vạn Tiên Trấn Ma Trận cũng không ngoại lệ. Những phù văn vàng kim đại diện cho ý chí của Thiên Đạo bay lơ lửng trên không trung bỗng dưng tắt lịm, sau đó rụng lả tả như những chiếc lá khô trong mùa thu.

Pháp thuật? Biến mất!
Quy tắc ngũ hành? Vô hiệu!
Ý chí thiên địa? Tan nát!

Mọi tu sĩ có mặt tại đó đều trợn tròn mắt. Bọn họ nhận ra một sự thật cay đắng: Trong khoảnh khắc Diệp Trần hạ chân xuống, tất cả bọn họ đều biến thành phàm nhân! Không còn pháp lực, không còn thần thông, không còn tuổi thọ vô tận.

"Không thể nào! Ngươi không thể phá vỡ quy luật vạn vật! Đây là trật tự do thiên địa định sẵn!" Thanh Huyền Trưởng lão gào lên điên cuồng, đôi bàn tay lão vốn mịn màng giờ đang nhăn nheo lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Diệp Trần cười lạnh, bước tới, bàn tay to lớn nhuốm máu tóm chặt lấy cổ Thanh Huyền. Lúc này, không cần đến pháp thuật, chỉ cần sức mạnh nhục thân thuần túy của Nghịch Thiên Cốt cũng đủ để nghiền nát bất cứ thứ gì.

"Trong lãnh địa của ta, chỉ có một quy tắc duy nhất."

Diệp Trần đưa sát mặt mình vào mặt lão trưởng lão đang run rẩy, ánh mắt chứa đựng sự lạnh lẽo cực độ:
"Đó là nắm đấm của ta."

*Rắc!*

Diệp Trần bóp nát cổ họng của Thanh Huyền Trưởng lão một cách dễ dàng như bẻ một cành củi khô. Vị cường giả vang danh một phương, chưa kịp thi triển thêm bất kỳ thủ đoạn nào, đã chết một cách trần trụi và nhục nhã nhất — chết vì gãy cổ của một người phàm.

Thi thể của lão bị Diệp Trần ném sang một bên như ném một túi rác.

Cả không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua những khe đá. Diệp Trần đứng đó, đứng trên xác của quy tắc thế giới, trên xác của một tông môn lâu đời.

— Khá lắm nhóc con! — Lão Quy hét lên đầy phấn khích bên trong thức hải — Bước thứ tư này đã lột sạch lớp áo lộng lẫy của bọn ngụy quân tử rồi. Bước tiếp theo… nếu ngươi bước được bước thứ năm, ngay cả thời gian cũng phải dừng lại cho ngươi đi qua!

Diệp Trần không trả lời. Hắn cảm thấy từng cơn sóng sức mạnh đang trào dâng, xương cốt của hắn giờ đây cứng hơn bất kỳ loại thiên thạch ngoại lai nào. Máu phàm nhân chảy ra, nhưng tủy bên trong đã hóa thành bạc ròng.

Hắn ngước nhìn về hướng bắc, nơi xa xăm kia chính là Băng Tuyết Tiên Cung, nơi có người con gái đang vì hắn mà chịu khổ, cũng là nơi những kẻ nắm giữ "thiên mệnh" thật sự của Trung Tam Thiên đang ngồi cao cao tại thượng quan sát.

"Linh Nhi, Mộ Dung Thần… và tất cả các ngươi."

Diệp Trần trầm giọng, thanh âm truyền qua hư không sụp đổ, vang vọng đến tận những tầng mây cao nhất.

"Chờ ta. Ta sẽ mang theo cái xương phàm này, dẫm nát toàn bộ cái Cửu Trọng Thiên dối trá của các ngươi!"

Diệp Trần quay lưng, để lại sau lưng một đống hoang tàn và nỗi kinh hoàng sẽ ám ảnh giới tu chân của Trung Tam Thiên trong hàng nghìn năm tới. Hắn không bay lên, hắn chỉ chậm rãi bước đi trên mặt đất, nhưng mỗi bước chân của hắn dường như đều khiến vạn dặm sơn hà phải run rẩy nhường lối.

Hành trình nghịch tiên, lúc này mới thật sự là lúc điên cuồng nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8