Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 157: Bát Bộ: Vô Ngã**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:58:56 | Lượt xem: 2

Gió tại ranh giới của Trung Tam Thiên không giống như những cơn gió phào phào tại hạ giới. Nó mang theo áp lực vạn quân, sắc lẹm như lưỡi dao hư vô, không ngừng gọt giũa vào da thịt kẻ ngoại lai. Diệp Trần đứng đó, giữa đống đổ nát của không gian vừa bị hắn dẫm nát, máu từ lồng ngực thấm đẫm vạt áo rách tả tơi.

"Răng rắc…"

Một tiếng động nhỏ vang lên từ sâu trong tủy sống. Phàm Cốt của hắn, sau khi gánh chịu phản chấn của Thất Bộ Đạp Thiên, lại một lần nữa xuất hiện những vết rạn chi chít. Cơn đau này không chỉ ở da thịt, mà nó đâm thẳng vào linh hồn, tựa như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm căn cơ của hắn.

Lão Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu ló đầu ra, nhìn sắc mặt tái nhợt của Diệp Trần, giọng nói trở nên nghiêm trọng lạ thường:

— Nhóc con, dừng lại! Ngươi đã đạt đến cực hạn rồi. Ép buộc bước thêm một bước nữa, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt chưa kịp định hình sẽ tan tành mây khói. Ngươi sẽ không chết, nhưng ngươi sẽ biến thành một đống bùn nhão vĩnh viễn không thể đứng dậy!

Diệp Trần không trả lời. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những luồng hào quang vàng kim đang xé rách mây mù lao tới. Đó là hơi thở của các vị cao thủ Trung Tam Thiên. Họ nhanh hơn hắn tưởng. Sự kiêu ngạo của những kẻ ở tầng trên không cho phép một kẻ "Phàm Cốt" rác rưởi từ hạ giới dám dẫm nát giới bích mà bước lên.

— Ta… không thể dừng. — Diệp Trần khàn giọng, hơi thở mang theo hơi nóng của máu. — Nếu hôm nay ta lùi bước, "nghịch" này còn có nghĩa lý gì?

Phía xa, tiếng quát tháo vang dội thiên địa:

— Đạo tặc phương nào dám tự ý xông vào Vân Châu thuộc địa của Mộ Dung Gia? Chịu chết đi!

Mười ba đạo độn quang chói lòa hiện ra. Dẫn đầu là một nam tử trung niên vận trường bào màu tím, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh đỉnh phong, nửa bước chạm vào Hóa Thần cảnh. Tại Hạ Tam Thiên, đây là tồn tại cấp tổ sư, nhưng tại Trung Tam Thiên này, hắn chỉ là một thống lĩnh tuần tra biên cảnh.

Tử bào nam tử nhìn thấy một thiếu niên toàn thân đầy máu, hơi thở hỗn loạn, nhưng lại sở hữu một đôi mắt lạnh lẽo đến thấu xương, không nhịn được mà cười lạnh:

— Chỉ là một con sâu cái kiến Hạ giới, không có Tiên Cốt, dựa vào bí bảo gì mà dám phá hủy giới bích? Giao bí bảo ra, ta cho ngươi được chết toàn thây!

Diệp Trần cúi đầu, bàn tay trái nắm chặt lấy cánh tay phải đang run rẩy của mình. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực hắn bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, tỏa ra những luồng khí tức xám xịt bao phủ lấy hệ thống xương cốt đang vỡ vụn.

"Nghịch…"

Một chữ phát ra từ cổ họng hắn, trầm đục như tiếng sấm từ thời viễn cổ.

— Bí bảo? — Diệp Trần ngẩng đầu, môi nhếch lên một nụ cười đầy tàn nhẫn. — Bí bảo chính là bộ xương phàm này của ta! Các ngươi muốn, vậy thì tới lấy!

— Cuồng vọng! — Tử bào nam tử phất tay. — Giết hắn cho ta!

Mười hai gã thủ hạ phía sau đồng loạt rút ra linh kiếm. Kiếm quang tung hoành, hóa thành một trận pháp khổng lồ bao trùm lấy không gian mười dặm quanh Diệp Trần. Áp lực của trận pháp cộng hưởng với trọng lực của Trung Tam Thiên tạo thành một cái gông xiềng vô hình, khiến đôi chân của Diệp Trần lún sâu xuống mặt đất đá cứng.

Lão Quy hét lên trong thức hải:

— Nhóc con! Nghe ta nói, bước thứ tám là "Vô Ngã". Ngươi phải quên đi đau đớn, quên đi cái thân xác này, thậm chí quên đi sự tồn tại của chính mình! Ngươi không phải là Diệp Trần, ngươi là cái "nghịch" của thiên địa này!

Diệp Trần nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc mười hai mũi kiếm chuẩn bị đâm xuyên qua tim phổi hắn, thế giới trong mắt hắn đột ngột chậm lại.

Tiếng gió rít, tiếng tim đập, tiếng vỡ vụn của xương cốt… tất cả biến mất.

Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi giữa hư không, vừa nhỏ bé đến đáng thương, lại vừa bao la như vô tận. Hắn không còn cảm thấy cái nóng của máu, không còn cảm thấy cái lạnh của sát ý.

"Trời sinh ta có Phàm Cốt, là muốn ta phục tùng quy tắc của nó. Nhưng nếu ta không còn là 'ta', quy tắc ấy trói buộc ai?"

Bỗng nhiên, cơ thể Diệp Trần bắt đầu trở nên mờ ảo. Mười hai mũi linh kiếm xuyên qua người hắn, nhưng cảm giác như xuyên qua không khí, không để lại một vệt máu, không có một tiếng động.

Tử bào nam tử trợn tròn mắt kinh hãi:

— Cái gì? Tàn ảnh? Không đúng, khí tức của hắn… biến mất rồi?

Ngay giữa trận pháp của kẻ thù, Diệp Trần chậm rãi nhấc chân lên. Bước chân này không mang theo sức mạnh nghìn cân như trước, nó nhẹ tênh như một chiếc lá rụng xuống mặt hồ tâm linh.

**"Bát Bộ: Vô Ngã!"**

"Oành!"

Một tiếng vang trầm đục không phát ra từ bên ngoài, mà vang lên trong linh hồn của tất cả những kẻ có mặt.

Không gian xung quanh Diệp Trần đột nhiên bị bóp méo thành một vòng xoáy kỳ dị. Hắn biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, là một luồng ý chí nghịch thiên cuồn cuộn bao trùm lấy toàn bộ trận pháp.

— Ta không ở đây, nhưng đâu đâu cũng là ta. — Giọng nói của Diệp Trần vang lên từ bốn phương tám hướng, hư ảo khôn lường.

Tử bào nam tử run rẩy, hắn nhận ra pháp lực trong cơ thể mình đang bị một lực lượng vô hình hút cạn. Những gã thủ hạ xung quanh hắn đột nhiên kêu gào thảm thiết, thân thể họ như bị một bàn tay vô hình vặn xoắn, xương cốt vang lên tiếng "rắc rắc" khô khốc rồi tan thành bột mịn.

Đây chính là sự đáng sợ của Bát Bộ Vô Ngã. Kẻ thi triển hóa thân vào quy tắc, mượn sức mạnh của chính sự tồn tại để nghiền nát đối thủ.

— Không! Ngươi không phải là người! Ngươi là yêu ma! — Tử bào nam tử điên cuồng kết ấn, triệu hồi ra một kiện pháp bảo là một cái chuông vàng lớn bảo vệ bản thân.

"Keng!"

Một bàn tay gầy guộc, trắng bệch xuất hiện từ hư không, nhẹ nhàng vỗ lên chiếc chuông vàng. Chiếc chuông vốn là cực phẩm linh khí cấp bậc Nguyên Anh, vậy mà dưới cái vỗ nhẹ đó lại nứt toác ra như đồ gốm rẻ tiền.

Diệp Trần hiện hình ngay trước mặt tử bào nam tử. Khuôn mặt hắn lúc này bình thản đến lạ thường, không còn giận dữ, không còn hận thù, chỉ có một sự lạnh lẽo thấu đáo đến cực điểm.

— Ngươi nói đúng, ta không phải người theo cách các ngươi định nghĩa. — Diệp Trần nhìn sâu vào mắt đối phương. — Ta là người sẽ dẫm nát trật tự mà các ngươi hãnh diện.

Hắn lại bước thêm nửa bước nhỏ. Chỉ nửa bước đó thôi, toàn bộ không gian mười dặm xung quanh sụp đổ hoàn toàn. Mười hai gã tu sĩ tuần tra ngay lập tức hóa thành tro bụi, ngay cả linh hồn cũng không kịp trốn thoát.

Tử bào nam tử quỳ rạp xuống đất, đôi mắt đờ đẫn. Hắn cảm thấy mình đang đối mặt không phải là một tu sĩ, mà là chính là "Thiên Đạo" nhưng là một Thiên Đạo đối nghịch hoàn toàn với cái trật tự hắn hằng tôn thờ.

— Tha… tha mạng… — Hắn lẩm bẩm.

Diệp Trần không đáp. Áp lực của Bát Bộ khiến hắn cũng phải trả giá đắt. Toàn bộ huyết mạch trong người hắn gần như khô cạn để duy trì trạng thái "Vô Ngã".

— Lão Quy, ta… hết sức rồi. — Diệp Trần thầm nói, tầm nhìn của hắn bắt đầu nhòe đi.

— Nhóc con, cố lên! Phá rồi mới lập! Xương cốt của ngươi đang trong quá trình Nghịch Thiên tái tạo lần thứ nhất tại Trung Tam Thiên. Đừng để ngọn lửa ý chí tắt ngấm!

Diệp Trần cắn mạnh vào đầu lưỡi, dùng vị mặn của máu để giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng. Hắn nhìn gã tử bào nam tử đang run rẩy dưới chân mình, rồi quay đầu nhìn về hướng có khí tức của Băng Tuyết Tiên Cung xa xăm kia.

— Trở về báo với Mộ Dung Gia. — Diệp Trần gằn từng chữ. — Diệp Trần đã tới. Nợ năm xưa, ta sẽ dùng bộ Phàm Cốt này để đòi lại từng món một.

Nói xong, hắn không giết tử bào nam tử kia. Giết một tên lính tuần tra không có ý nghĩa gì. Hắn cần kẻ này mang nỗi sợ hãi trở về, gieo rắc mầm mống bất an vào lòng những kẻ đang ngồi cao trên ngai vàng của Trung Tam Thiên.

Diệp Trần thu hồi sức mạnh, trạng thái Vô Ngã tan biến. Hắn lập tức ngã quỵ xuống, dùng thanh kiếm gãy chống đỡ cơ thể. Mỗi một tấc xương cốt trên người hắn lúc này đều đang tỏa ra ánh sáng xám mờ mờ. Các vết rạn nứt đang lành lại với tốc độ kinh hoàng, nhưng mỗi lần lành lại, chúng lại dày đặc hơn, cứng rắn hơn, mang theo một thứ uy áp khiến vạn vật phải quỳ gối.

Đúng lúc này, từ trên tầng trời cao nhất của Vân Châu, một đạo thần niệm cực mạnh, mang theo lửa giận của Hóa Thần cảnh cường giả quét ngang qua:

— Kẻ nghịch tặc! Giết thủ hạ của ta, còn muốn rời đi sao? Ở lại cho lão phu!

Một bàn tay khổng lồ được ngưng tụ từ mây mù và linh khí đột ngột từ trên trời giáng xuống, che lấp cả mặt trời, mang theo sức mạnh có thể san bằng một ngọn núi lớn.

Lão Quy hốt hoảng:

— Hỏng rồi! Lão quái vật của Mộ Dung Gia ra tay rồi! Diệp Trần, đi mau!

Diệp Trần ngước mắt lên, nhìn bàn tay khổng lồ đang bao phủ lấy mình. Hắn muốn đứng dậy, nhưng cơ thể đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Cảnh giới "Vô Ngã" tiêu tốn quá nhiều linh hồn lực của hắn.

— Không đi được nữa rồi… — Hắn thì thào, khóe môi hiện lên một chút không cam lòng.

Nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, một luồng hàn khí lạnh lẽo thấu xương đột ngột từ chân trời phía Bắc tràn tới. Luồng hàn khí này đi tới đâu, không gian đóng băng tới đó, thậm chí cả bàn tay khổng lồ của vị Hóa Thần cường giả kia cũng bị sương giá phủ kín, tốc độ hạ xuống chậm hẳn lại.

Một giọng nữ tử lạnh lùng, thánh khiết nhưng ẩn chứa nỗi u buồn vang vọng thiên địa:

— Người của hắn, ai dám động?

Dưới bầu trời âm u, một đóa sen băng khổng lồ nở rộ giữa không trung, chặn đứng bàn tay mây mù kia. Một hình bóng tuyệt mỹ, váy trắng tung bay như tuyết, chân đạp trên băng liên chậm rãi hiện ra giữa những làn sương khói.

Lăng Tuyết Y!

Diệp Trần nhìn hình bóng quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ kia, trái tim thắt lại. Nàng gầy đi, khí tức lạnh hơn, nhưng đôi mắt khi nhìn về phía hắn vẫn chứa đựng tình cảm nồng nàn không bao giờ thay đổi.

— Tuyết Y… — Diệp Trần khẽ gọi tên nàng trước khi bóng tối hoàn toàn sụp xuống, nhấn chìm ý thức của hắn.

Hắn biết, mình đã bước qua được cửa tử thứ nhất của Trung Tam Thiên. Nhưng cuộc chiến thật sự, bây giờ mới chỉ bắt đầu. Phàm cốt đã gãy, Nghịch cốt đã sinh. Bước chân của hắn từ đây về sau, mỗi một bước sẽ khiến Cửu Trọng Thiên này rung chuyển không yên.

Bát Bộ Vô Ngã, chỉ là sự khởi đầu cho một huyền thoại nghịch thiên mới. Hắn không còn là Diệp Trần của Thanh Vân Trấn nữa, hắn là "Trần Phàm" — kẻ sẽ đạp đổ cả chín tầng trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8