Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 191: Thử Thách Cuối Cùng Của Sáng Thế**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:21:02 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 191: THỬ THÁCH CUỐI CÙNG CỦA SÁNG THẾ

Hoàng hôn ở Đệ Tứ Trọng Thiên không có màu đỏ rực rỡ như hạ giới, mà là một màu tím ngắt thâm trầm, mang theo áp lực nghẹt thở của quy tắc không gian cường đại.

Sau khi thi hài của ba vị Chấp Pháp Giả tan biến thành tro bụi, bầu không khí xung quanh Diệp Trần vẫn chưa hề bình lặng. Ngược lại, những luồng khí tức đen kịt từ Nghịch Thiên Cốt đang cuộn trào ra ngoài lớp da thịt của hắn, như những con hắc long điên cuồng gầm thét.

"Rắc… rắc…"

Tiếng xương cốt va đập vào nhau phát ra âm thanh khô khốc. Diệp Trần đứng đó, đôi mắt vốn đen láy giờ đây lại bị bao phủ bởi một tầng màng đỏ sẫm của sát ý. Toàn bộ huyết dịch trong huyết quản của hắn đang sôi sục, bị cưỡng ép đào thải ra ngoài qua các lỗ chân lông, tạo thành một tầng sương máu đậm đặc bao quanh cơ thể.

Hoán Huyết Cảnh!

Nghịch Thiên Hóa Long Quyết đang tiến vào giai đoạn tàn khốc nhất. Đây không đơn thuần là thay đổi chất lượng máu, mà là một cuộc thanh trừng triệt để. Máu phàm sẽ bị đốt cháy, nhường chỗ cho Nghịch Thiên Thần Huyết vốn chỉ tồn tại trong thần thoại.

"Tiểu tử! Giữ vững thần đài! Đừng để sát khí nuốt chửng bản tâm!"

Tiếng quát của Lão Quy vang dội trong thức hải Diệp Trần như một tiếng chuông đại hồng chung, đánh tan phần nào sự mờ mịt trong tâm trí hắn.

Lão Quy lúc này hiện ra trong không gian thần thức với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Nó không còn vẻ cợt nhả thường ngày, bốn chân ngắn ngủn đạp lên hư không, liên tục kết ấn để ổn định tâm mạch cho Diệp Trần.

"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt là vật chí hung, chí cực. Ngươi giết người càng nhiều, sức mạnh của nó càng mạnh, nhưng sự tha hóa cũng theo đó mà tăng lên. Nếu ngươi không vượt qua được tầng thử thách này, ngươi sẽ biến thành một cỗ máy sát lục không hơn không kém, vĩnh viễn làm nô lệ cho chính sức mạnh của mình!"

Diệp Trần nghiến răng, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy dài trên khuôn mặt góc cạnh. Hắn cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức muốn nổ tung. Mỗi nhịp đập là một lần đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua tủy.

"Ta… không sao…"

Giọng nói của Diệp Trần khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều mang theo hơi lạnh của u minh.

Ngay khi hắn đang vật lộn với quá trình Hoán Huyết, từ giữa những tàn tích đổ nát của vách đá bị đánh sập lúc trước, một đạo hào quang trắng thuần đột ngột bắn lên trời xanh. Giữa vùng mây tím, một tòa tháp đá cổ xưa, loang lổ vết tích thời gian dần dần hiện hình.

Trên đỉnh tháp đá, bốn chữ lớn bằng cổ văn tỏa ra uy áp kinh hồn: **"SÁNG THẾ TÂM CẢNH"**.

"Là di tích của cổ thần?" Lão Quy kinh ngạc thốt lên, "Không thể nào, tại tầng thứ tư này làm sao lại có được di tích cấp bậc Sáng Thế?"

Nhưng Diệp Trần không kịp suy nghĩ nhiều. Một lực hút vô hình cực lớn bỗng chốc cuốn lấy hắn. Thân ảnh hắn hóa thành một tia sáng mờ ảo, bị kéo thẳng vào trong tòa tháp đá.

Khi Diệp Trần mở mắt ra một lần nữa, hắn thấy mình không còn ở giữa núi rừng U Vân Giới đen tối.

Hắn đang đứng trên đỉnh cao nhất của Đệ Cửu Trọng Thiên. Dưới chân hắn là vạn vật chúng sinh quỳ lạy, mây khói lượn lờ bao quanh ngai vàng làm bằng tủy rồng và cốt phượng.

Bên cạnh hắn, một người phụ nữ tuyệt mĩ đang dịu dàng mỉm cười. Đó là Tiên Tử Linh Nhi. Nàng không còn vẻ lạnh lùng, tráo trở, mà nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sùng bái và yêu thương.

"Trần ca, chúc mừng người đã đứng đầu chín tầng trời, thành tựu vị trí Thái Cổ Thiên Đế."

Phía bên kia, Mộ Dung Thần – kẻ thù không đội trời chung – đang bị xích lại như một con chó hoang dưới thềm đá, gương mặt tràn đầy sợ hãi và hối hận.

Sức mạnh trong người Diệp Trần lúc này mênh mông như biển cả. Chỉ cần một ý niệm, hắn có thể hủy diệt một tinh cầu; chỉ cần một cái phẩy tay, hắn có thể khiến thời gian đảo ngược.

"Đây là…" Diệp Trần ngây dại nhìn đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay trắng trẻo, tràn đầy thần lực, không còn một vết sẹo, không còn mùi máu tanh của Phàm Cốt tu luyện gian khổ.

"Ngươi đã thắng rồi, Diệp Trần." Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm vang vọng khắp thiên địa, "Ngươi là người mạnh nhất từ trước đến nay. Ta, Thiên Đạo, nguyện nhường ngôi vị này lại cho ngươi. Từ nay về sau, ngươi chính là quy tắc, ngươi chính là định mệnh. Ngươi có thể hồi sinh người thân, có thể khiến Lăng Tuyết Y tỉnh lại, có thể làm mọi thứ ngươi muốn."

Sự cám dỗ cực đại bao trùm lấy tâm trí hắn.

Quyền lực tuyệt đối!
Sự công nhận tuyệt đối!
Nỗi đau đớn từ Phàm Cốt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sảng khoái và vinh quang tột đỉnh.

Diệp Trần chậm rãi bước về phía ngai vàng. Mỗi bước chân của hắn khiến trời đất rung chuyển, hàng triệu tu sĩ phía dưới hô vang thiên hiệu của hắn.

"Chỉ cần ngồi xuống đó…" Diệp Trần lẩm bẩm.

Tay hắn chạm vào thành ngai lạnh giá. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một ký ức đau đớn xẹt qua não bộ. Đó là tiếng "rắc" của xương sườn bị gãy khi hắn bị Mộ Dung Thần đạp dưới chân tại Thanh Vân Trấn. Đó là cái lạnh lẽo thấu xương khi hắn rơi xuống Vạn Trượng Nhai. Và đó là cảm giác của máu tươi ấm nóng khi hắn cứu Lăng Tuyết Y.

Diệp Trần đột ngột khựng lại. Hắn nhìn lại Tiên Tử Linh Nhi đang đứng cạnh mình. Nàng quá hoàn hảo, quá phục tùng.

Hắn lại nhìn xuống những kẻ đang quỳ lạy. Họ nhìn hắn bằng ánh mắt sợ hãi, y hệt như ánh mắt của những tu sĩ tầng dưới nhìn các vị Chấp Pháp Giả.

"Nếu ta ngồi lên vị trí này…" Diệp Trần đột nhiên cười nhạt, nụ cười mang theo sự khinh bỉ vô ngần, "Thì ta và Đế Thích Thiên có gì khác nhau?"

Giọng nói của "Thiên Đạo" lại vang lên, có chút thúc giục: "Ngươi sẽ tốt đẹp hơn hắn. Ngươi sẽ mang lại trật tự mới. Ngồi xuống đi, đừng chần chừ nữa!"

"Trật tự sao?" Đôi mắt Diệp Trần đột ngột bừng sáng một tia hắc quang. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn, dù đang bị che lấp bởi ảo ảnh, vẫn bắt đầu rung động theo nhịp của bản ngã.

"Nguyên nhân ta bắt đầu con đường này, không phải để trở thành kẻ cai trị mới. Ta đi con đường này là để đập nát cái ghế này của các ngươi!"

Diệp Trần đột nhiên nắm chặt tay lại. Sự đau đớn từ quá trình Hoán Huyết thực tế lại bùng nổ dữ dội. Hắn không hề trốn tránh nó, mà lại đón nhận nó như một người bạn cũ.

"Mạnh mẽ mà không có nỗi đau, chỉ là sức mạnh phù du. Vinh quang mà dựa trên sự áp chế, chỉ là vinh quang rác rưởi!"

Hắn gầm lên một tiếng, quyền đầu bọc lấy hắc khí cuồn cuộn, không hề do dự mà đấm thẳng vào ngai vàng Thiên Đế trước mặt.

"CÁI GÌ?!" Giọng nói của Thiên Đạo tràn đầy kinh ngạc và tức giận.

"ẦM!!!"

Ngai vàng vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Không gian Đệ Cửu Trọng Thiên tươi đẹp bỗng chốc rạn nứt như gương vỡ. Hình bóng của Tiên Tử Linh Nhi, những kẻ quỳ lạy, cả sự sùng bái của vạn dân đều tan biến thành tro bụi.

Bối cảnh thay đổi.

Diệp Trần thấy mình đang đứng giữa một hư vô bao la. Trước mặt hắn là một bóng hình mờ ảo, dường như là tàn ảnh của một vị cổ thần thời Sáng Thế.

"Phàm Cốt không thể tu tiên, nhưng Phàm Cốt lại có thể thấu hiểu bản chất của chúng sinh. Vạn cổ qua đi, biết bao thiên tài đã lạc lối trong sự cám dỗ của Thiên Đạo vị, chỉ có ngươi… kẻ mang thân phận kiến cỏ, lại dám đập nát chiếc ghế cao nhất."

Bóng hình cổ thần mỉm cười, một nụ cười đầy sự an lòng:

"Thử thách cuối cùng của Sáng Thế không phải là sức mạnh, mà là sự không bị tha hóa bởi sức mạnh. Diệp Trần, ngươi đã vượt qua. Nghịch Thiên Huyết, chính thức thức tỉnh!"

Một đạo huyết quang rực rỡ từ hư không rót thẳng vào đỉnh đầu Diệp Trần.

"Á… Á… Á!!!"

Tiếng thét của Diệp Trần vang vọng khắp tòa tháp đá. Toàn bộ huyết dịch cũ kỹ của hắn bị ép khô hoàn toàn, bị đẩy ra khỏi cơ thể theo nghĩa đen. Thay vào đó, một dòng huyết dịch màu vàng kim sậm, chứa đựng tinh hoa của thái cổ trôi chảy vào trong huyết quản.

Đây không phải là máu của thần linh cao thượng, đây là máu của những kẻ Nghịch Mệnh, chứa đựng ý chí bất khuất qua hàng triệu năm.

Xương của hắn từ màu đen nhánh bắt đầu hiện lên những vân rồng màu kim nhạt. Mỗi tế bào, mỗi tấc da thịt đều được tái tạo với cường độ mạnh mẽ gấp trăm lần trước đó.

Hoán Huyết Cảnh – Đại thành!

Trong thức hải, Lão Quy run rẩy nhìn sự biến hóa này. Nó lẩm bẩm: "Thành công rồi… Hắn thực sự đã tôi luyện được Nghịch Thiên Thần Huyết… Từ nay về sau, trời đất này không còn ai có thể dùng huyết thống áp chế hắn được nữa."

Tòa tháp đá Sáng Thế Tâm Cảnh bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, hoàn thành sứ mệnh của nó.

Khi Diệp Trần mở mắt ra, hắn lại đứng giữa núi rừng U Vân Giới. Cơn bão sương máu đã tan biến, thay vào đó là một luồng khí tức thanh lãnh nhưng mang theo uy áp trầm trọng đến cực điểm.

Diệp Trần giơ bàn tay lên, một đạo lực lượng thuần túy bắn ra, trực tiếp nghiền nát một ngọn núi đá cách đó ngàn trượng mà không cần dùng đến một chút linh khí nào.

"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết chương thứ hai đã xong." Diệp Trần thì thầm, ánh mắt hắn giờ đây thâm thúy như vực thẳm, không còn chút sát ý mù quáng nào, chỉ có một sự kiên định đến đáng sợ.

Lúc này, Lão Quy bỗng lên tiếng, giọng nói có chút lo lắng: "Tiểu tử, ngươi phá hủy Sáng Thế Tâm Cảnh, dao động lực lượng quá lớn. Chắc chắn những kẻ đứng đầu Đệ Tứ Trọng Thiên và lũ chó săn của Đế Thích Thiên đã phát giác. Chúng ta phải đi ngay!"

Diệp Trần khẽ gật đầu, nhưng hắn không lập tức rời đi. Hắn nhìn về hướng Băng Tuyết Tiên Cung, nơi có người con gái đang vì hắn mà chịu khổ.

"Lăng Tuyết Y, đợi ta. Bước tiếp theo, ta sẽ dẫm nát toàn bộ trật tự của Trung Tam Thiên này!"

Hắn bước ra một bước. Không gian dưới chân hắn co rút lại. Đây là sơ hình của tuyệt kỹ *Nhất Bộ Đạp Thiên*.

Một bước đi, người đã biến mất ở chân trời tím ngắt, để lại phía sau một vùng bình địa và những mảnh vỡ của tòa tháp đá cổ xưa – minh chứng cho kẻ vừa chiến thắng được bản ngã của chính mình.

Từ phía xa xa trên không trung, bắt đầu xuất hiện những đạo độn quang cường đại của các cường giả Trung Tam Thiên đang lao đến. Nhưng tất cả những gì họ tìm thấy chỉ là một mảnh tàn tích vỡ nát và dư âm của một ý chí đủ sức làm rung chuyển cả Cửu Trọng Thiên.

Cuộc chơi ở Trung Tam Thiên, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8