Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 192: Buông Bỏ Tất Cả**
**CHƯƠNG 192: BUÔNG BỎ TẤT CẢ**
Gió ở biên cảnh Trung Tam Thiên không giống như Hạ Tam Thiên. Nó mang theo sự sắc lẹm của các quy tắc đạo pháp chưa hoàn chỉnh, cứa vào da thịt tu sĩ như những lưỡi dao hư ảo.
Diệp Trần sải bước giữa hư không, mỗi bước chân của hắn khiến không gian phía dưới chân như một mặt hồ bị ném đá vào, gợn lên những vòng sóng lăng tăng. Hắn vừa trải qua cuộc lột xác kinh thiên động địa tại Sáng Thế Tâm Cảnh, Nghịch Thiên Thần Huyết trong huyết quản đang chảy xuôi với tốc độ kinh người, tỏa ra hơi nóng đủ để làm tan chảy vạn vật.
Thế nhưng, chân mày Diệp Trần bỗng nhiên nhíu chặt.
"Lão Quy, ngươi có ngửi thấy mùi gì không?"
Trong thức hải, Lão Quy vốn đang lim dim gật gù, chợt giật mình bật dậy, chiếc mũi rùa hít hà một hơi, rồi sắc mặt đại biến:
"Là Tiên Hồn Sát! Chết tiệt, lũ chó săn của Đệ Thập Tam Tiên Điện lại bắt đầu trò 'thu hoạch' rồi!"
Diệp Trần dừng bước, ánh mắt lăng lệ nhìn về phía chân trời xa xôi. Nơi đó, vốn dĩ phải là một tòa thành trì phồn hoa của Trung Tam Thiên mang tên Lạc Diệp Thành, nhưng hiện tại, nó bị bao phủ bởi một màn sương màu xám tro tử khí. Giữa không trung, một chiếc lồng ánh sáng màu tím sẫm đang úp ngược xuống, tước đoạt đi hơi thở của mọi sinh linh bên trong.
"Tiên Hồn Sát là cái gì?" Diệp Trần trầm giọng hỏi, thân hình hắn đã hóa thành một đạo lưu quang lao vút về phía đó.
"Đó là một loại cấm trận cổ xưa dùng để luyện hóa linh hồn quy mô lớn." Giọng Lão Quy run run vì tức giận. "Thiên Đạo ở Cửu Trọng Thiên này tự xưng là công bình, nhưng thực chất tầng lớp cai trị coi chúng sinh như thảo dược. Khi cần bồi bổ thần thức hoặc luyện chế thánh đan, chúng sẽ phái Chấp Pháp Giả xuống gieo rắc Tiên Hồn Sát. Toàn bộ người trong thành, từ tu sĩ Kim Đan đến phàm nhân yếu ớt, linh hồn sẽ bị rút cạn, nén lại thành một viên Hồn Châu tinh khiết nhất."
Diệp Trần nghiến răng, tốc độ càng tăng nhanh hơn. Hắn không phải thánh nhân, nhưng hắn sinh ra từ phàm trần, hắn mang Phàm Cốt, trái tim hắn vẫn đập theo nhịp đập của một con người. Cảnh tượng vạn người bị vắt kiệt để làm thuốc bổ cho kẻ ngồi trên cao khiến nghịch lân trong lòng hắn run rẩy.
Khi Diệp Trần đáp xuống cổng thành Lạc Diệp, một khung cảnh địa ngục trần gian hiện ra trước mắt.
Khắp nơi là xác người nằm la liệt. Họ không có vết thương, nhưng đôi mắt mở trừng trừng, đồng tử trống rỗng như bị ai đó nạo vét tận cùng. Giữa quảng trường trung tâm, một tế đàn khổng lồ đang rực cháy ngọn lửa màu tím.
Đứng phía trên tế đàn là ba gã nam tử mặc tiên bào trắng tinh khôi, ngực thêu hình một con mắt màu vàng kim – biểu tượng của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả.
"Chỉ còn thiếu một chút nữa là Hồn Châu sẽ đại thành. Đợt kiến cỏ này chất lượng không tồi." Một gã lên tiếng, giọng điệu thanh thản như đang bàn luận về một vụ mùa.
"Hửm? Có một kẻ bò đến?"
Ba ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Diệp Trần. Cảm nhận được khí tức lạ lùng trên người hắn, chúng khẽ nhíu mày.
"Kẻ cuồng vọng, ngươi là ai? Thấy Chấp Pháp Giả mà không quỳ?"
Diệp Trần không trả lời. Ánh mắt hắn bị thu hút bởi một góc nhỏ bên dưới chân tế đàn. Ở đó, có một cô bé chỉ tầm năm sáu tuổi, đang ôm chặt lấy một thi thể phụ nữ đã khô héo. Đứa trẻ ấy không khóc, vì có lẽ lệ đã cạn, hoặc vì sức mạnh của trận pháp đang gặm nhấm linh trí của nó từng chút một.
Đứa bé ấy mang một luồng linh căn cực kỳ mỏng manh, mỏng manh đến mức dường như Thiên Đạo không thèm tước đoạt ngay lập tức mà để dành làm kẻ cuối cùng để hành hạ.
"Buông tha cho đứa trẻ đó, và dừng cái trận pháp ghê tởm này lại." Diệp Trần gằn từng chữ.
"Ha ha ha!" Cả ba tên Chấp Pháp Giả cười rộ lên. "Một con kiến mang theo mùi vị phàm cốt rác rưởi lại dám ra lệnh cho thần sứ? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?"
"Ta đang nói chuyện với những cái xác."
Diệp Trần ra tay. Không cần hoa mỹ, không cần chiêu thức, hắn chỉ tung ra một quyền. *Cửu Trọng Thiên Băng* kết hợp với sức mạnh nhục thân vừa đột phá khiến không khí xung quanh vỡ nát như thủy tinh.
"Cái gì?"
Tên Chấp Pháp Giả đứng đầu kinh hãi, hắn vội vàng vung tay tạo ra một tấm khiên ánh sáng. Nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của Nghịch Thiên Cốt, tấm khiên kia mỏng manh như một tờ giấy.
*Bùm!*
Cả ba tên bị chấn bay đi, máu tiên vương vãi trên nền đá. Diệp Trần không dừng lại, hắn hóa thành bóng ma, trong chớp mắt đã áp sát và dùng tay không xé nát cánh tay của tên cầm đầu.
"Lão Quy! Làm sao phá trận?" Diệp Trần quát lên trong khi bàn tay bóp nghẹt cổ họng đối phương.
Lão Quy nhìn vào tâm tế đàn, giọng điệu trở nên cực kỳ nghiêm trọng: "Tiểu tử, trận pháp này đã vận hành đến giai đoạn cuối. Nó không chỉ hút linh hồn của thành này, mà nó đang kết nối trực tiếp với 'Vận Mệnh Chi Võng' của tầng trời thứ tư. Muốn phá nó bằng bạo lực là không thể, nó sẽ nổ tung và nghiền nát toàn bộ linh hồn đang bị giam cầm bên trong thành tro bụi, bao gồm cả đứa bé kia."
Diệp Trần khựng lại. Tay hắn nới lỏng.
Ba tên Chấp Pháp Giả thấy thế liền gượng dậy, bộ dạng chật vật nhưng nụ cười lại vô cùng âm hiểm: "Khôn hồn thì quỳ xuống! Trận pháp này lấy mười vạn sinh linh làm mồi, một khi đã khởi động thì không thể đảo ngược. Ngươi giết chúng ta, chúng cũng chết. Ngươi không giết chúng ta, chúng vẫn chết. Ngươi lấy cái gì để đấu với Thiên?"
Cô bé bên dưới tế đàn bỗng nhiên ngước mắt lên nhìn Diệp Trần. Đôi mắt trong trẻo ấy ẩn chứa một sự cầu cứu yếu ớt. Có lẽ trong khoảnh khắc đó, đứa trẻ không biết Diệp Trần là ai, nhưng nó cảm nhận được hắn là tia hy vọng cuối cùng.
"Có cách nào khác không?" Diệp Trần hỏi thầm Lão Quy, giọng hắn trầm xuống đến mức đáng sợ.
Lão Quy im lặng một hồi lâu, rồi thở dài: "Có. Nhưng cái giá này… tiểu tử, ngươi sẽ không muốn trả đâu."
"Nói!"
"Dùng Nghịch Thiên Thần Huyết và tu vi Nghịch Thiên Hóa Long Quyết của ngươi làm mồi dẫn để 'Nghịch Chuyển Thiên Cơ'. Trận pháp này hút sinh mạng, thì ngươi phải trả lại sinh mạng. Nhưng linh lực thông thường là không đủ, phải là nguồn năng lượng của kẻ mang mệnh cách Nghịch Thiên mới có thể đánh lừa được Thiên Đạo. Ngươi phải… phế bỏ toàn bộ tu vi vừa khổ cực tu luyện được, biến mình thành một phàm nhân đúng nghĩa trong một khoảng thời gian. Toàn bộ Thần Huyết sẽ bị trận pháp hút cạn để hoàn trả cho mười vạn linh hồn này."
Lão Quy gần như hét lên: "Ngươi vừa mới đột phá! Ngươi vừa mới chạm tay vào ngưỡng cửa chân chính của Nghịch Thiên! Nếu ngươi phế bỏ lúc này, lũ Chấp Pháp Giả kia sẽ giết ngươi trong chớp mắt. Ngươi sẽ mất tất cả!"
Diệp Trần nhìn vào đứa trẻ. Hắn nhìn thấy trong hình bóng nhỏ bé ấy chính là mình năm xưa, gào thét trong bất lực khi bị số phận trêu ngươi.
Hắn nhớ lại lời hứa với Lăng Tuyết Y, nhớ lại thù hận với Mộ Dung Thần. Nhưng hơn hết, hắn nhớ lại mục đích mình tu hành để làm gì.
"Ta tu hành để đạp nát Cửu Trọng Thiên, vì ta căm ghét lũ đứng trên cao coi chúng sinh như cỏ rác." Diệp Trần thì thầm, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. "Nếu hôm nay ta đứng nhìn đứa trẻ này chết đi vì lợi ích của riêng ta, vậy thì ta và lũ Đế Thích Thiên kia có gì khác biệt?"
"Tiểu tử! Ngươi điên rồi!" Lão Quy gào lên.
Diệp Trần không nói gì thêm. Hắn buông gã Chấp Pháp Giả trong tay ra, chậm rãi bước lên tâm tế đàn.
Ba tên thần sứ ngơ ngác nhìn hắn: "Ngươi định làm gì?"
Diệp Trần nhắm mắt lại. Trong thâm tâm hắn, Nghịch Thiên Nghịch Mệnh Châu bắt đầu xoay chuyển dữ dội. Hắn không chống lại nó, mà hắn đang mở ra toàn bộ kinh mạch, ép tất cả tinh hoa vừa hội tụ được tuôn trào ra ngoài.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên bên trong cơ thể Diệp Trần. Đây không phải do kẻ thù đánh gãy, mà là do chính hắn tự bẻ gãy nền móng của mình. Nghịch Thiên Cốt tỏa sáng rực rỡ nhưng sau đó lịm dần, hóa thành dòng năng lượng tinh thuần nhất màu vàng kim ròng rã chảy vào tế đàn.
"Hắn… hắn đang hiến tế chính mình?" Một tên Chấp Pháp Giả lắp bắp. "Hắn muốn cứu lũ súc vật này mà sẵn sàng phế bỏ tu vi?"
Sắc mặt Diệp Trần trở nên trắng bệch như tờ giấy. Mồ hôi thấm đẫm áo bào, mỗi tấc da thịt đều run rẩy trong cơn đau thấu tận linh hồn. Cảm giác bao nhiêu sức mạnh khó nhọc giành giật được từ tử thần bỗng chốc tan biến giống như việc bị ai đó dùng dao nạo từng miếng thịt trên người mình.
*Hự!*
Diệp Trần quỳ sụp xuống. Mái tóc đen nhánh của hắn chỉ trong chớp mắt xuất hiện những sợi bạc. Huyết khí xung quanh hắn tan rã, hơi thở mạnh mẽ lúc trước biến mất, thay vào đó là sự yếu ớt của một người bình thường.
Nhưng cùng lúc đó, trận pháp màu tím sẫm bỗng chốc bị nhuộm thành sắc vàng kim của Thần Huyết.
Luồng tử khí xám xịt phủ trùm thành phố bị một cơn gió ấm áp xua tan. Mười vạn linh hồn đang mờ nhạt dần bỗng chốc được rót đầy sinh lực. Những xác người nằm la liệt bắt đầu cử động, họ hít một hơi thật sâu như vừa trở về từ cõi chết.
Cô bé dưới tế đàn cảm nhận được hơi ấm, linh hồn nhỏ bé được bảo bọc trong một quầng sáng ấm áp nhất.
"Thành công rồi…" Lão Quy rên rỉ. "Tiểu tử… ngươi thật sự là kẻ ngốc nhất mà ta từng gặp trong mấy vạn năm qua."
Dòng chảy năng lượng dừng lại. Tế đàn vụ nổ tung thành trăm mảnh vỡ.
Diệp Trần lúc này ngồi giữa đống hoang tàn, hô hấp dồn dập, sắc mặt tái nhợt. Tu vi của hắn đã tụt dốc thê thảm, từ đỉnh cao của sức mạnh nghẹt thở rơi thẳng xuống đáy vực, trở về trạng thái của một "Phàm nhân" không hơn không kém. Thậm chí, ngay cả một tu sĩ Luyện Khí Kỳ lúc này cũng có thể giết chết hắn.
Ba tên Chấp Pháp Giả từ trạng thái ngỡ ngàng chuyển sang hưng phấn cuồng loạn.
"Ha ha ha! Thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại đâm đầu vào!"
Gã dẫn đầu bước đến, tay cầm một thanh kiếm ánh sáng, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim Diệp Trần: "Kẻ hèn hạ, ngươi vì cứu đám kiến này mà biến mình thành phế nhân. Giờ thì nhìn xem, ai sẽ cứu ngươi?"
Hắn vung kiếm lên, ánh sáng lạnh lẽo bao trùm lấy Diệp Trần.
Diệp Trần ngước đầu lên, đôi mắt dù mệt mỏi nhưng không hề có lấy một tia sợ hãi. Hắn nhìn mười vạn người trong thành đang dần tỉnh lại, nhìn đứa trẻ đang nhìn mình với ánh mắt tràn đầy sự sống.
Hắn cười. Một nụ cười tự do nhất từ trước đến nay.
"Ngươi nghĩ ta phế đi tu vi, thì ta không còn là Diệp Trần sao?"
Bỗng nhiên, sâu trong tủy xương của Diệp Trần, nơi những mảnh vụn Nghịch Thiên Cốt vừa gãy nát, một luồng ánh sáng màu xám tro âm thầm nảy mầm.
Lão Quy trong thức hải bỗng chốc sững sờ, rồi đột ngột cười điên dại:
"Hóa ra là thế… Hóa ra là thế! Phá rồi mới lập, buông bỏ tất cả mới thấy được chân ý của 'Phàm'! Chúc mừng ngươi, tiểu tử… ngươi không phải phế đi, mà là ngươi vừa hoàn thành thử thách khó khăn nhất để tiến vào cảnh giới thực sự của Phàm Cốt Nghịch Tiên!"
Thanh kiếm của tên Chấp Pháp Giả chém xuống.
*Keng!*
Một tiếng động vang rền như kim loại va chạm. Một bàn tay gầy gò, trông có vẻ yếu ớt nhưng lại cứng hơn vạn năm huyền thiết, đã nắm chặt lấy lưỡi kiếm ánh sáng.
Diệp Trần từ từ đứng dậy. Mỗi bước hắn đứng lên, một tầng uy áp không thuộc về linh lực, không thuộc về đạo pháp, mà là một loại ý chí nguyên thủy của nhân loại bắt đầu bùng nổ.
"Trời định ta phải phế, ta lại vì phàm nhân mà phế. Nhưng chính vì phàm nhân, ta mới thực sự là Nghịch Tiên!"
*Rắc!*
Diệp Trần bóp nát thanh tiên kiếm trong sự kinh hoàng của cả ba tên Chấp Pháp Giả.
Ở sau lưng hắn, một cái bóng khổng lồ mờ ảo hiện ra. Đó không phải là thần linh, không phải là ma quỷ, đó là hình ảnh của chính hắn – một con người mang theo ý chí đạp đổ Cửu Trọng Thiên.
Trong giây phút buông bỏ tất cả ấy, Diệp Trần đã không còn cần đến linh khí nữa. Hắn đã chạm tới bước thứ nhất của *Đạt Thiên Cảnh*: **Tâm Cảnh Thành Thần.**
Chương 192 kết thúc bằng hình bóng một kẻ không còn chút tu vi nào, nhưng chỉ bằng một ánh mắt, đã khiến ba vị thần sứ của Thiên Đạo phải quỳ xuống vì run rẩy. Diệp Trần đã chứng minh: Kẻ mạnh nhất không phải là kẻ có nhiều linh lực nhất, mà là kẻ dám vứt bỏ mọi thứ để bảo vệ điều mình tin tưởng.
Hành trình tiến tới Băng Tuyết Tiên Cung, từ đây mới là bắt đầu của một huyền thoại thực sự.