Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 193: Phản Phác Quy Chân**
**CHƯƠNG 193: PHẢN PHÁC QUY CHÂN**
Cơn mưa tuyết trên đỉnh núi Thiên Táng dường như đã đông cứng lại giữa không trung. Không gian xung quanh Diệp Trần vặn vẹo một cách kỳ dị, không phải do linh lực dao động, mà bởi một loại ý chí nguyên thủy, trần trụi và cường hãn đến mức có thể bóp nghẹt mọi quy tắc thế gian.
Ba vị Chấp Pháp Giả của Thiên Đạo, những kẻ vốn cao cao tại thượng, lúc này đồng loạt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đỉnh đầu. Thanh kiếm ánh sáng bị bóp nát trong tay Diệp Trần không chỉ là một món pháp bảo, đó là ngưng tụ của Thiên Quy đệ tam trọng thiên. Vậy mà giờ đây, nó vỡ vụn như một miếng gốm rẻ tiền.
“Ngươi… ngươi làm sao có thể?” Tên cầm đầu run rẩy, giọng nói vốn uy nghiêm giờ chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. “Ngươi đã phế bỏ tu vi, Nghịch Thiên Cốt đã vỡ vụn… Ngươi hiện tại chỉ là một phàm nhân!”
Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt hắn không còn sự sắc lẹm của kiếm khí, cũng không còn sự cuồng bạo của ma tính. Thay vào đó, đôi mắt ấy bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đó là một hố đen có thể nuốt chửng cả vạn vật.
Hắn mở miệng, giọng nói khàn khàn nhưng vang vọng khắp tứ phía:
“Phàm nhân thì sao? Trời định nghĩa kẻ mạnh là kẻ có Tiên Cốt, là kẻ có linh căn. Nhưng các ngươi quên mất một điều, trước khi có Thiên Đạo, trước khi có Tiên Nhân… thế gian này chỉ có người phàm.”
Hắn tiến lên một bước.
*Thình thịch!*
Tiếng bước chân chạm đất nhẹ tênh, nhưng trong tai ba vị Chấp Pháp Giả, nó như tiếng búa tạ nện thẳng vào lồng ngực. Linh hải trong người bọn họ đột nhiên đình trệ, pháp lực vốn dồi dào bỗng chốc trở nên hỗn loạn, giống như thần dân đang run rẩy khi đối diện với một vị quân chủ đích thực.
Trong thức hải, Lão Quy vốn luôn luyên thuyên giờ đây lại lặng ngắt như tờ. Nó dùng đôi mắt già nua xuyên qua tầng tầng lớp lớp linh hồn của Diệp Trần để nhìn vào cái phôi thai màu xám tro đang tỏa sáng.
*“Phản Phác Quy Chân… Cảnh giới mà ngay cả các vị Thái Cổ Thần Linh cũng chưa chắc chạm tới được. Thằng nhãi này, nó không dùng xương cốt để chứa đựng sức mạnh nữa, mà nó biến ý chí thành xương cốt!”* Lão Quy thầm cảm thán, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. *“Nghịch Thiên Cốt gãy nát, vốn là kết cục tử vong, nhưng sự lương thiện cuối cùng dành cho những đứa trẻ kia đã trở thành mồi lửa, đốt cháy xiềng xích cuối cùng của hắn. Giờ đây, hắn chính là Quy Tắc.”*
“Giết hắn! Hắn chỉ là đang cố hư trương thanh thế!”
Tên Chấp Pháp Giả bên trái gầm lên, hắn không thể chịu đựng nổi áp lực nghẹt thở này thêm một giây nào nữa. Hắn vỗ mạnh vào lồng ngực, thiêu đốt tinh huyết, ngưng tụ ra một vòng tròn luân hồi khổng lồ sau lưng. “Thiên Đạo Phán Quyết: Vạn Kiếp Bất Phục!”
Một luồng ánh sáng hủy diệt phóng ra, cuồng phong quét qua làm san bằng cả một góc rừng gần đó. Những đứa trẻ nấp sau tảng đá sợ hãi nhắm nghiền mắt lại.
Nhưng Diệp Trần không tránh. Hắn đứng đó, dáng người gầy gò trong bộ y phục rách rưới vì chiến đấu, trông cô độc vô cùng. Khi luồng sáng hủy diệt chỉ còn cách vài gang tấc, Diệp Trần chỉ đơn giản giơ một bàn tay lên.
Không có hào quang rực rỡ, không có tiếng gầm rú của rồng phượng. Hắn chỉ nhẹ nhàng gạt một cái, giống như một người nông dân đang gạt đi hạt bụi bám trên áo mình.
*Vèo…*
Luồng ánh sáng phán quyết kia, đủ sức giết chết một cao thủ Nguyên Anh viên mãn, lại biến mất một cách không tăm hơi ngay khi chạm vào lòng bàn tay hắn. Không gian nơi đó dường như vừa bị một thế lực vô hình xóa sạch, trả lại một mảnh hư vô thuần túy.
“Chỉ thế thôi sao?” Diệp Trần nhàn nhạt hỏi.
Ba vị Chấp Pháp Giả trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn đắng. Bọn họ chưa từng thấy loại lực lượng này. Nó không thuộc về Ngũ Hành, không phải Âm Dương, nó đơn thuần là… phủ định. Diệp Trần đứng đó, giống như đang phủ định sự tồn tại của mọi pháp thuật xung quanh.
“Đến lượt ta.”
Diệp Trần nói nhẹ như hơi thở. Hắn bước bước thứ hai.
Lần này, không gian xung quanh ba kẻ kia sụp đổ. Những xiềng xích ánh sáng mà bọn họ dùng để trói buộc thế gian giờ đây quay ngược lại, quấn chặt lấy chính chủ nhân của chúng.
Diệp Trần không dùng kiếm, không dùng quyền pháp *Cửu Trọng Thiên Băng* hào nhoáng như trước. Hắn vươn tay ra không trung, nắm lấy một nắm tuyết đang rơi.
Tuyết trắng trong tay hắn, qua một cái chớp mắt, đột nhiên chuyển thành một màu xám xịt của tro tàn.
“Vạn Cổ vốn là bụi đất. Các ngươi tự xưng là Thần, nhưng dưới bàn chân của người phàm, thần cũng chỉ là cát bụi.”
Hắn ném nắm tuyết đi.
Nắm tuyết bay chậm, rất chậm, giống như một đứa trẻ ném đồ chơi. Thế nhưng, trong mắt ba vị Chấp Pháp Giả, nắm tuyết ấy giống như một quả núi vạn trượng đang ép xuống, khóa chặt mọi đường lui của bọn chúng.
“Không! Đừng giết chúng ta! Chúng ta chỉ là người đưa tin!”
Lời cầu xin chưa kịp dứt, nắm tuyết đã chạm vào tên cầm đầu. Chỉ trong một phần vạn giây, thân thể hắn bị đồng hóa thành tro xám, từ từ tan biến vào cơn gió lạnh. Không có máu chảy, không có tiếng hét thảm khốc, sự biến mất ấy diễn ra êm đềm đến mức đáng sợ. Hai tên còn lại cũng không thoát khỏi số phận, bọn chúng bị lực lượng kỳ dị ấy tước đoạt toàn bộ sinh mệnh lực, héo hon rồi vỡ vụn như những bức tượng cát khô khốc.
Một bầu không khí im lặng chết chóc bao trùm đỉnh núi.
Diệp Trần đứng lặng trong gió tuyết. Hắn cảm nhận được cơ thể mình. Xương cốt cũ đã tan biến, nhưng thay vào đó là một hệ thống tinh vi hơn, vững chãi hơn. Những mảnh vụn của Nghịch Mệnh Châu giờ đây đã tan chảy hoàn toàn, thấm thấu vào từng kẽ tủy, từng sợi gân mạch của hắn. Hắn không cần linh khí thiên địa nữa, vì bản thân hắn chính là một nguồn cung cấp sức mạnh vô tận.
“Tiểu tử… ngươi ổn chứ?” Lão Quy thận trọng lên tiếng. Nó nhận thấy trạng thái của Diệp Trần lúc này rất lạ, như thể hắn đã hòa nhập làm một với vạn vật xung quanh.
Diệp Trần khép hờ mắt, thở ra một hơi dài, hóa thành làn khói trắng giữa cái lạnh.
“Lão Quy, ta chưa bao giờ thấy thoải mái như lúc này. Trước đây ta tu luyện để nghịch thiên, để phá hủy. Nhưng giờ ta hiểu ra, phàm cốt của ta không phải là một lời nguyền, mà là một lời nhắc nhở: Ta sinh ra từ đất, ta lớn lên từ khổ cực, thiên hạ này là của những người phàm như chúng ta, chứ không phải của những kẻ ngồi trên đỉnh trời kia nhìn xuống.”
Hắn quay người lại, nhìn về phía những đứa trẻ đang run rẩy. Gương mặt lạnh lùng bỗng chốc dịu xuống, hắn tiến lại gần, xoa đầu đứa bé lớn nhất.
“Đừng sợ, quỷ dữ đi rồi.”
Đứa trẻ nhìn hắn, đôi mắt thơ ngây đầy sự sùng bái. “Đại ca ca, huynh là Tiên nhân sao?”
Diệp Trần mỉm cười, lắc đầu:
“Không, ta là người phàm. Nhớ kỹ, sau này dù có ai nói các ngươi là kẻ thấp hèn, hãy nhớ rằng chính người phàm mới có thể làm điều mà thần linh không dám.”
Hắn để lại số lương khô và ít ngân lượng còn sót lại cho chúng, chỉ dẫn đường xuống núi an toàn. Sau đó, Diệp Trần đứng một mình trên vách đá cao nhất, nhìn về phương Bắc – nơi Băng Tuyết Tiên Cung đang tọa lạc.
Trong tâm trí hắn hiện lên hình bóng của Lăng Tuyết Y. Nàng đang bị nhốt trong cái lồng bằng băng giá, phải đối mặt với một hôn lễ cưỡng ép. Sự căm phẫn thâm trầm trỗi dậy trong lòng, nhưng lần này nó không khiến hắn mất kiểm soát.
“Tuyết Y, chờ ta. Cửu Trọng Thiên này không nhốt được ta, và cũng không ai được phép nhốt nàng.”
Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Nghịch Thiên Cốt sau khi tái sinh không còn mang sắc vàng kim sang trọng, mà chuyển thành một màu xám đục giản đơn. Nhưng Diệp Trần biết, trong sự giản đơn đó chứa đựng sức mạnh đủ để đạp đổ mọi tầng trời.
Đây chính là *Phản Phác Quy Chân* – sức mạnh thực sự của Phàm Cốt.
Lão Quy cười khà khà: “Tốt lắm! Với trạng thái này, chúng ta không cần đi bằng Giới Bích nữa. Tiểu tử, ngươi có muốn thử một chút ‘món quà’ của cảnh giới Đạp Thiên bước đầu tiên không?”
Diệp Trần nhếch môi: “Ý ông là…”
“Chính là Nhất Bộ Đạp Phá!” Lão Quy hào hứng. “Dùng ý chí của ngươi làm điểm tựa, bước lên hư không. Không cần phi kiếm, không cần phi hành phù, ngươi dẫm lên đâu, nơi đó chính là mặt đất của ngươi!”
Diệp Trần hít sâu một hơi. Hắn nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm, vượt qua tầng mây, vượt qua cả giới hạn của tầng trời thứ ba.
Hắn nhấc chân lên, bước vào không trung.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hư không dưới chân hắn nứt toác ra như những vết rạn trên gương, tạo thành một điểm tựa vững chắc. Diệp Trần bước tiếp bước thứ hai, thân hình hắn nhòa đi, để lại một vệt sáng tro mờ ảo kéo dài từ đỉnh núi Thiên Táng thẳng tới tận mây xanh.
Hắn không bay, mà hắn đang… đi bộ lên trời. Mỗi bước chân là một dặm đường không gian bị thu hẹp lại. Sự ngạo nghễ và khí phách này, nếu để bất kỳ vị Tiên nhân nào nhìn thấy, chắc chắn sẽ rụng rời chân tay.
Cửu Trọng Thiên từ nay về sau, sẽ phải run sợ dưới mỗi bước chân của một người phàm mang tên Diệp Trần.
Cuộc hành trình vạn dặm khởi đầu bằng một bước chân, và bước chân của Diệp Trần hiện tại đã bắt đầu chấn động đến tận tầng trời thứ chín. Băng Tuyết Tiên Cung, những kẻ đang âm mưu thao túng vận mệnh của hắn và nàng, hoàn toàn không biết rằng một cơn đại hồng thủy sắp đổ ập xuống từ dưới đôi bàn chân "phàm nhân" kia.