Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 1: Mười vạn năm thủ mộ, hệ thống thức tỉnh

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:45:54 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 1: MƯỜI VẠN NĂM THỦ MỘ, HỆ THỐNG THỨC TỈNH**

U Minh Cấm Địa không có khái niệm về mùa xuân.

Nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi một màn sương xám chì đặc quánh, thứ sương mù không mang theo hơi ẩm của sự sống mà chỉ có mùi mục rữa của thời gian và tử khí trầm mặc. Những tán cây héo quắt, khẳng khiu như những cánh tay khô héo của người chết vươn lên từ lòng đất, cố gắng níu kéo một chút ánh sáng le lói từ bầu trời vĩnh viễn không có mặt trời.

Trong thung lũng sâu nhất của cấm địa, nơi được mệnh danh là Vạn Cổ Nghĩa Trang, không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng hạt bụi rơi trên mặt đá.

“Sạt… sạt… sạt…”

Tiếng chổi tre khua nhẹ trên nền đá rêu phong, đều đặn và nhẫn nại như nhịp tim của chính vùng đất này. Giữa hàng vạn ngôi mộ cổ xưa, một bóng người gầy gò đang chậm rãi di chuyển. Hắn mặc bộ đạo bào thô sơ màu xám tro, vạt áo đã bạc màu và đầy những vết vá chồng chéo, nhưng sạch sẽ đến lạ lùng.

Hắn tên là Cố Trường An.

Cố Trường An không nhớ rõ mình đã ở đây bao lâu. Ký ức về thế giới bên ngoài đối với hắn giờ đây mờ mịt như một giấc chiêm bao từ kiếp trước. Hắn chỉ nhớ mang máng, mười vạn năm trước, mình là một đệ tử ngoại môn tư chất tầm thường của Trường Thanh Tông — một tông môn nhỏ bé đã lụi tàn trong khói lửa chiến tranh. Vào cái ngày tông môn sụp đổ, sư phụ hắn, một lão đạo sĩ gầy gò với hàm răng móm mém, đã dùng chút tàn lực cuối cùng đẩy hắn vào vùng cấm địa này.

Sư phụ khi ấy đã nhìn hắn bằng đôi mắt đục ngầu, thều thào: “Trường An, thế gian này quá ồn ào, tranh giành cũng chỉ đến lúc nằm xuống một nắm đất. Ngươi hãy ở lại đây, làm một người quét dọn, canh giữ cho những linh hồn đã khuất. Trời xanh sẽ không phụ lòng người…”

Lúc đó, Cố Trường An tưởng lão già nói mê sảng để hắn có một cái cớ để trốn chạy khỏi cái chết. Nào ngờ, ngay khi bước chân vào ranh giới của nghĩa trang, một tiếng "Đing" lạnh lẽo vang lên trong thức hải, và một giao diện huyền ảo hiện ra, trói buộc thọ nguyên của hắn với mảnh đất đầy tử khí này. Hắn không già đi, không bệnh tật, nhưng cũng không thể rời khỏi đây quá nửa bước.

Hôm nay là ngày cuối cùng của mười vạn năm đó.

“Sạt… sạt…”

Cố Trường An khom lưng, tỉ mỉ quét đi những chiếc lá rụng từ một cây bỉ ngạn già nua. Hắn dừng lại, nhặt một mẩu xương trắng bị gió mưa bào mòn lộ ra trên mặt đất, nhẹ nhàng dùng tay bới đất, vùi nó lại sâu dưới lớp đất vàng. Ánh mắt hắn bình thản đến rợn người, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ không chút gợn sóng, phản chiếu bóng dáng của hàng vạn ngôi mộ xung quanh.

“Ngươi vẫn cứ thích làm những việc vô ích đó sao, Trường An?”

Một giọng nói ồm ồm, khàn đặc như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau vang lên từ phía dưới gốc cây đại thụ chết khô bên cạnh. Một con rùa đen to bằng chiếc bàn xoay, mai rùa nứt nẻ như vỏ ruộng hạn hán, chậm chạp vươn cái cổ nhăn nheo ra khỏi mai. Đó là Lão Hắc, sinh vật duy nhất bầu bạn với hắn suốt vạn năm qua.

Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên đáp: “Hết hôm nay là tròn kỳ hạn mười vạn năm. Ta muốn dọn dẹp sạch sẽ một chút, coi như tiễn biệt một quá khứ, đón tiếp một thời đại mới sắp tới.”

Lão Hắc ngáp một cái dài, lộ ra cái lưỡi tím ngắt: “Mười vạn năm… chậc chậc. Đám vương triều bên ngoài chắc đã đổi thay đến mấy nghìn lần. Những thiên tài kiêu ngạo, những mỹ nhân tuyệt thế năm đó giờ chắc cũng chỉ còn là nắm cát bụi vô danh. Sống lâu như ngươi, đúng là cái thứ quái thai nhất mà ta từng gặp.”

Cố Trường An dừng chổi, đứng thẳng người. Hắn nhìn về phía những ngôi mộ cao lớn ở khu vực trung tâm — nơi chôn cất những đại năng của các kỷ nguyên đã mất.

Kìa là mộ của một vị Kiếm Tiên, bia mộ chỉ là một thanh kiếm gãy rỉ sét nhưng vẫn phát ra kiếm ý rợn người, khiến sương mù xung quanh không dám đến gần. Kìa là mộ của một vị Ma Nữ tuyệt thế, tương truyền chỉ cần một cái liếc mắt có thể làm sụp đổ một quốc gia, giờ đây cũng chỉ lặng lẽ nằm dưới lớp rêu xanh.

Tất cả họ, dù lúc sống có hô phong hoán vũ, trấn áp một thời đại ra sao, thì cuối cùng cũng bình đẳng nằm dưới lớp đất lạnh, chờ đợi sự phục vụ của một kẻ canh mộ tầm thường như hắn.

“Thắng làm vua, thua làm giặc. Nhưng sống lâu nhất mới là tổ tông.” Cố Trường An lẩm bẩm. Đây không chỉ là một câu nói, mà là chân lý hắn đúc kết được sau mười vạn năm chứng kiến sự vô thường.

Hắn không cần tranh đoạt linh khí với thiên địa, không cần giành giật bí tịch với người đời. Công pháp hắn tu luyện là *“Thiên Mộ Trường Sinh Khảo”*. Mỗi khi hắn quét dọn một ngôi mộ, thắp một nén hương, hoặc chôn cất một bộ hài cốt mang theo nhân quả cường đại, hệ thống sẽ phản hồi lại cho hắn những phần thưởng khác nhau. Có khi là một đoạn ký ức, có khi là một năm tu vi, có khi là một viên đan dược đã thất truyền.

Mười vạn năm tích lũy, chẳng ai biết tu vi thực sự của hắn đã tới mức độ nào. Ngay cả chính hắn cũng không rõ, vì hắn chưa bao giờ rời khỏi nghĩa trang, chưa bao giờ chiến đấu với ai thực sự. Hắn chỉ biết, cảm giác của hắn về thế giới này ngày càng trở nên mong manh, như thể chỉ cần một ý niệm, hắn có thể hòa tan vào hư không.

Đúng lúc này, trong linh hồn Cố Trường An đột nhiên vang lên một tiếng nổ trầm hùng, giống như tiếng chuông đại đạo vọng lại từ thời không xa xăm, rung chuyển cả linh hồn.

**[Đing! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ: Thủ hộ Vạn Cổ Nghĩa Trang liên tục trong 100.000 năm!]**

**[Tích lũy Đạo vận: Đã đạt mức cực hạn của nhân gian.]**

**[Kích hoạt phần thưởng cột mốc vạn cổ: THÁI SƠ TIÊN THỂ!]**

Oanh!

Một tiếng nổ không vang lên bằng âm thanh, mà vang lên bằng quy tắc. Không gian xung quanh Vạn Cổ Nghĩa Trang đột nhiên đông cứng lại. Những dải sương mù xám chì bỗng chốc sôi trào như nước sôi. Trên bầu trời cấm địa, vốn dĩ vĩnh viễn là một màu u tối, nay đột nhiên nứt ra một khe hở khổng lồ dài hàng vạn dặm.

Từ khe hở đó, hàng vạn đạo tử khí màu tím — Thái Sơ Tử Khí — như những con rồng khổng lồ từ chín tầng trời lao xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Cố Trường An mà rót vào.

“Cái gì thế này?” Lão Hắc vốn đang lờ đờ, nay sợ tới mức nhảy dựng lên, bốn chân đạp loạn xạ, thu mình vào trong mai rùa, miệng lẩm bẩm: “Trời sập rồi sao? Không đúng, đây là thiên địa dị tượng… Thằng nhóc này rốt cuộc đã làm cái quái gì để chọc giận ông trời thế này?”

Cố Trường An đứng giữa trung tâm luồng ánh sáng tím lộng lẫy đó. Cảm giác đầu tiên của hắn không phải là đau đớn, mà là một sự nhẹ nhõm đến tận cùng, như thể một người lữ hành mệt mỏi cuối cùng cũng được trút bỏ gánh nặng ngàn cân.

Mỗi lỗ chân lông trên cơ thể hắn đều mở rộng, hấp thụ tinh hoa thuần túy nhất của vũ trụ lúc sơ khai. Thái Sơ Tiên Thể — thể chất đứng đầu trong vạn cổ, thứ vốn chỉ tồn tại trong những truyền thuyết thần thoại xa xưa nhất. Những tạp chất cuối cùng của phàm thân bị thiêu rụi thành hư vô, thay vào đó là một bộ xương trắng như ngọc trai, kinh mạch rộng mênh mông như tinh hà, và dòng máu chảy rền vang như tiếng sấm nổ giữa trời quang.

Khí chất của hắn bắt đầu biến đổi một cách âm thầm nhưng triệt để. Sự cũ kỹ, mệt mỏi của một kẻ canh mộ mười vạn năm dần tan biến, thay vào đó là một vẻ thanh tao thoát tục, một sự tĩnh lặng sâu sắc như vực thẳm. Nhưng theo thói quen "Cẩu đạo" đã ăn vào máu thịt, Cố Trường An lập tức vận hành tâm pháp che giấu, nén toàn bộ khí thế kinh thiên động địa kia vào sâu trong đan điền, không để lộ ra ngoài dù chỉ một tia nhỏ nhất.

Dị tượng trên bầu trời biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. Sương mù lại trở về với sự tĩnh lặng xám xịt thường ngày, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cố Trường An nhắm mắt cảm nhận sức mạnh mới trong cơ thể. Hắn thấy mình có thể nhìn thấu những sợi dây nhân quả chằng chịt đang quấn quýt quanh những ngôi mộ, thấy thọ nguyên của mình giờ đây đã hòa làm một với đại đạo, vĩnh hằng và bất diệt.

**[Hệ thống Thiên Mộ Trường Sinh Khảo chính thức nâng cấp thành phiên bản Vạn Cổ Tiên Mộ.]**

**[Mở khóa kỹ năng chủ động: Thái Sơ Nhãn — Nhìn thấu quá khứ vị lai, soi rọi căn cốt vạn vật.]**

**[Phần thưởng bổ sung: Khí vận kim long cấp Đế (Đã ẩn tàng).]**

Cố Trường An thở ra một hơi dài, luồng hơi thở ấy tản ra khiến cho vài ngọn cỏ dại cạnh chân hắn ngay lập tức hóa thành linh dược vạn năm, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Hắn cúi đầu nhìn lại đôi tay của mình, da dẻ mịn màng như trẻ thơ nhưng chứa đựng sức mạnh đủ để bóp nát cả một ngôi sao.

“Tiên thể sao…” Hắn nhếch môi cười nhạt, nụ cười mang theo chút tự giễu. “Vẫn chỉ là để quét mộ nhanh hơn một chút mà thôi.”

“Trường An! Tiểu tử thối! Ngươi còn sống không?” Lão Hắc rụt rè ló đầu ra khỏi mai, nhìn Cố Trường An từ trên xuống dưới với vẻ nghi hoặc. Nó cảm thấy thanh niên trước mặt vẫn là thanh niên đó, nhưng dường như có một bức tường vô hình ngăn cách hắn với thế gian này.

“Vẫn sống tốt.” Cố Trường An bình thản cúi người, cầm lấy cây chổi tre vừa rơi dưới đất.

“Cái luồng ánh sáng tím lúc nãy… rốt cuộc là cái gì? Ngươi… ngươi thành tiên rồi?” Lão Hắc run giọng hỏi, đôi mắt nhỏ xíu của nó tràn đầy sự kinh hãi.

“Tiên hay người thì cũng phải làm việc. Nếu không quét dọn, bụi trần sẽ che lấp mất lối về của những người nằm đây.” Cố Trường An liếc nhìn về phía cổng nghĩa trang, đôi mắt thoáng hiện lên một tia sáng kỳ bí của Thái Sơ Nhãn. “Vả lại, hôm nay có khách tới. Lão Hắc, đi đun nước pha trà đi. Loại trà bỉ ngạn ta mới hái tháng trước ấy.”

Lão Hắc ngẩn người: “Khách? Cái nơi quỷ quái bị nguyền rủa này mười nghìn năm chẳng có bóng người, khách ở đâu ra? Ngươi lại hoa mắt rồi sao?”

Nhưng lời nó vừa dứt, từ sâu trong lớp sương mù ngoài rìa nghĩa trang bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở dốc nặng nề, phá vỡ sự tĩnh lặng vĩnh hằng của vùng đất chết.

Một bóng người nhỏ nhắn, áo quần rách rưới, loạng choạng lao ra khỏi màn sương. Đó là một thiếu nữ khoảng mười sáu tuổi, khuôn mặt lấm lem bùn đất và vết máu khô, nhưng đôi mắt vẫn quật cường đến lạ lùng. Trên tay nàng ôm chặt một chiếc hộp gỗ đen huyền, sau lưng là ba luồng hắc khí đuổi theo như những con rắn độc, mang theo sát ý lạnh thấu xương.

“Tiền bối… cứu mạng!”

Thiếu nữ nhìn thấy bóng dáng Cố Trường An đang đứng giữa hàng mộ, chẳng kịp suy nghĩ nhiều, nàng ngã quỵ xuống, dập đầu kêu cứu. Tiếng kêu của nàng khản đặc, chứa đựng sự tuyệt vọng của một kẻ đã đi đến đường cùng.

Cố Trường An nhìn nàng một cái. Qua Thái Sơ Nhãn, hắn thấy trên đỉnh đầu nàng là một vầng khí vận vàng óng đang lung lay sắp sụp, phía sau nàng là nhân quả rắc rối của một vương triều đã diệt vong. Và đặc biệt hơn, chiếc hộp gỗ nàng cầm… chính là di vật của một người đang nằm dưới ngôi mộ thứ chín ngàn tám trăm bảy mươi hai của khu này.

“Nhân quả luân hồi, cuối cùng cũng tìm về tới đây sao?” Cố Trường An thở dài.

Ba cái bóng đen phía sau cuối cùng cũng hiện hình. Đó là ba gã tu sĩ mặc đồ đen, trên ngực thêu hình một con quỷ đỏ rực, sát khí đằng đằng. Tu vi của chúng đều ở mức Kim Đan kỳ — mức độ được coi là cao thủ đủ để trấn áp một phương ở thế giới bên ngoài.

“Hừ, thì ra là chạy vào vùng đất chết này.” Gã cầm đầu nhìn thấy tấm bia đá ghi chữ "Vạn Cổ Nghĩa Trang" thì rùng mình một cái, nhưng khi nhìn thấy Cố Trường An không có chút tu vi nào dao động, hắn lại nhe răng cười ác độc: “Tiểu tử quét rác kia, muốn sống thì tránh ra một bên, giao con ranh đó và chiếc hộp ra đây! Đừng để đại gia phải bẩn tay ở cái nơi xui xẻo này.”

Cố Trường An không nói gì. Hắn nhìn cây chổi tre trong tay, rồi lại nhìn mảnh sân gạch vừa được mình quét sạch sẽ tươm tất.

“Các ngươi…” Giọng hắn rất nhẹ, thanh thản như gió thoảng qua kẽ lá. “…dẫm bẩn đất của ta rồi.”

“Cái gì? Thằng nhãi ranh này muốn chết!” Gã tu sĩ Kim Đan kỳ giận dữ, vung tay lên, một đạo hắc mang mang theo lực lượng ăn mòn cực mạnh lao thẳng về phía Cố Trường An.

Cố Trường An vẫn đứng yên, tay vẫn cầm chổi. Hắn chỉ nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Chỉ một hơi thở.

Cả Vạn Cổ Nghĩa Trang đột nhiên rung chuyển nhẹ một cái, không phải là địa chấn, mà là sự cộng hưởng của quy tắc. Một luồng tử khí nồng đậm từ dưới lòng đất bốc lên, trong nháy mắt bao phủ lấy ba vị tu sĩ.

Chúng thậm chí còn chưa kịp hét lên một tiếng. Trong ánh mắt kinh hoàng của thiếu nữ, ba gã tu sĩ Kim Đan kỳ hung ác vừa rồi bỗng chốc cứng đờ lại, da thịt biến thành màu xám tro, rồi hóa thành những pho tượng đá vô hồn.

Gió lạnh thổi qua.

Rắc. Rắc. Rắc.

Ba pho tượng vỡ vụn thành tro bụi, ngay cả linh hồn cũng bị cắn nuốt sạch sẽ bởi trận pháp của nghĩa trang, không để lại một dấu vết nào giữa nhân gian, như thể chúng chưa từng tồn tại.

Thiếu nữ Lâm Thanh Diệp trố mắt nhìn, hơi thở như ngừng trệ trong lồng ngực. Nàng không thấy hắn ra tay, không thấy linh lực dao động, thậm chí không thấy hắn cử động một ngón tay. Nàng nhìn kẻ đang cầm chổi quét rác trước mặt, cảm giác như đang đối diện với một vị thần linh tối cao cai quản sự sống và cái chết.

Cố Trường An lờ đi sự kinh hãi của thiếu nữ. Hắn cúi xuống, dùng đầu chổi khều lấy một mảnh phù hiệu rơi ra từ đống tro bụi, khẽ lắc đầu: “Lại thêm việc để làm rồi. Lão Hắc, đào thêm ba cái hố nhỏ ở góc tường phía Tây đi. Dù là rác rưởi, cũng phải cho chúng nằm xuống cho ngăn nắp, đừng để làm bẩn cảnh quan.”

Lão Hắc lầm bầm từ trong mai rùa: “Biết rồi, biết rồi… Suốt ngày đào hố, ta là rùa chứ có phải là chó đâu.” Nhưng nó vẫn lạch bạch bò ra, dùng móng vuốt sắc lẹm của mình cào đất.

Cố Trường An xoay người, bước về phía túp lều cỏ rách nát của mình, bóng lưng hắn hòa vào màn sương xám, đơn độc nhưng cao vời vợi như một ngọn núi không thể vượt qua. Giọng nói nhàn nhạt của hắn vọng lại, rơi vào tai thiếu nữ đang run rẩy:

“Tiểu cô nương, nếu đã mang vật của người chết về đây, thì hãy ở lại quét lá vài năm để trả nợ nhân quả đi. Nghĩa trang của ta, không nuôi người nhàn hạ, cũng không chứa kẻ không có lòng thành.”

Lâm Thanh Diệp quỳ đó, nhìn tấm lưng của hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa sợ hãi vừa tôn kính vô biên. Nàng biết, vận mệnh của mình, và có lẽ là vận mệnh của cả vương triều nàng, đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác kể từ giây phút nàng bước chân vào nơi này.

Trường sinh mười vạn năm, một chương mới của *Mộ Trung Tiên* chỉ vừa mới bắt đầu. Giữa cái chết vĩnh hằng, một mầm sống mới đang âm thầm nảy nở, dưới sự che chở của kẻ canh mộ đáng sợ nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8