Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 19: Lão Hắc trổ tài tiên tri**
Sương mù buổi sớm tại Vạn Cổ Nghĩa Trang đặc quánh như sữa, bao phủ lấy những tấm bia đá rêu phong trường tồn qua nghìn năm vạn đại. Tiếng chổi tre của Cố Trường An vang lên đều đặn, "xoẹt… xoẹt…", nhịp điệu ấy chậm rãi nhưng mang theo một loại đạo vận kỳ lạ, dường như mỗi nhát chổi đều đang vuốt ve những linh hồn già nua đang say ngủ dưới lòng đất lạnh.
Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám tro đơn bạc, gương mặt trẻ trung nhưng đôi mắt lại thâm trầm như giếng cổ mười vạn năm không gợn sóng. Hắn khom lưng, tỉ mẩn quét đi những chiếc lá bỉ ngạn đỏ rực vừa rụng xuống trước mộ phần của một vị Tuyệt Thế Ma Nữ từ kỷ nguyên trước.
Bên cạnh hắn, lão Hắc – con hắc quy to bằng cái chậu rửa mặt, cái mai đen bóng như hắc ngọc – đang nằm ngửa bụng phơi nắng trên một phiến đá phẳng. Bình thường, lão rùa này cực kỳ lười biếng, cả ngày chỉ biết ngáy khò khò hoặc đòi Cố Trường An cho ăn linh quả nhặt được từ mộ phần. Nhưng hôm nay, lão Hắc có vẻ bồn chồn. Cái đầu rùa thò ra thụt vào liên tục, đôi mắt nhỏ như hạt đậu nheo lại nhìn chằm chằm về phía chân trời phương Đông, nơi mặt trời đang vật lộn để thoát khỏi tầng mây xám xịt.
“Trường An này…” Lão Hắc bất chợt lên tiếng, giọng nói khàn đặc như hai miếng ngọc thạch cọ xát vào nhau.
Cố Trường An không dừng tay chổi, bình thản đáp: “Chuyện gì? Nếu lại muốn uống rượu ủ từ hoa bỉ ngạn thì miễn bàn. Bình cuối cùng ta đã chôn dưới gốc đại thụ rồi, phải chờ thêm ba ngàn năm nữa mới đào lên được.”
Lão Hắc không hề có vẻ đùa giỡn như mọi khi, nó lật người lại, bò tới cạnh chân Cố Trường An, dùng cái đầu cứng ngắc hích nhẹ vào ống quần hắn: “Ngươi đừng có nhắc tới rượu nữa. Ngươi không cảm thấy sao? Gió hôm nay… có mùi rỉ sét.”
Cố Trường An dừng chổi. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức lưu động giữa thiên địa. Tại Vạn Cổ Nghĩa Trang này, hắn là chủ nhân, là người thủ hộ. Mọi rung động dù nhỏ nhất của nhân quả đều khó thoát khỏi cảm quan của hắn. Tuy nhiên, mười vạn năm qua, hắn đã học được cách phớt lờ những biến động của thế gian. Đối với một kẻ trường sinh theo lối Cẩu đạo, việc "không biết" đôi khi lại là lá bùa hộ mệnh tốt nhất.
“Linh khí khô kiệt, tu sĩ tranh giành, máu chảy thành sông cũng là chuyện thường tình.” Cố Trường An nhàn nhạt nói, “Mùi rỉ sét ấy là máu của kẻ mạnh, cũng là nhân quả của kẻ yếu. Không liên quan đến chúng ta.”
“Lần này không giống.” Lão Hắc bò lên một nấm mồ thấp le tẻ, cái mai của nó chợt lóe lên những đường văn phức tạp, trông như một bản đồ tinh tú cổ xưa. “Mười vạn năm trước, khi lũ Ma Thần viễn cổ ngã xuống, ta cũng ngửi thấy mùi này. Nhưng khi đó là mùi của sự hủy diệt rõ ràng, còn bây giờ… nó là mùi của sự thối rữa từ bên trong.”
Lão Hắc đột ngột vươn cổ, một ngụm tinh huyết rùa màu đen nhạt phun lên mặt đất sỏi đá. Ngụm máu ấy không tan đi mà bắt đầu kết thành những hình thù kỳ quái trên mặt đất.
Lâm Thanh Diệp từ phía xa đi tới, trên tay mang theo một giỏ trái cây tươi vừa hái ở bìa rừng U Minh. Thấy cảnh này, nàng kinh ngạc đánh rơi cả chiếc giỏ: “Lão Hắc! Ngươi… ngươi sao lại tự làm hại bản thân thế này?”
Nàng vội vàng chạy tới định đỡ lấy lão rùa, nhưng Cố Trường An đưa tay ra hiệu ngăn lại. Ánh mắt hắn nhìn vào đống máu đen trên mặt đất dần trở nên nghiêm trọng.
“Nó đang dùng 'Thiên Quy Thọ Nguyên Kinh' để xem bói.” Cố Trường An khẽ thở dài, “Con rùa nhát chết này bình thường tiết kiệm từng giọt thọ nguyên, hôm nay lại dám bỏ ra cả trăm năm tuổi thọ để tiên tri. Chắc chắn là có đại sự.”
Lão Hắc run rẩy, cái mai của nó bắt đầu nứt ra những đường rãnh nhỏ, tứa máu đỏ tươi. Nó nghiến răng (dù rùa không có răng), lẩm bẩm những đoạn chú ngữ bằng ngôn ngữ viễn cổ mà ngay cả Lâm Thanh Diệp – một thiên tài tu hành – cũng không thể hiểu nổi một chữ.
Bỗng nhiên, một luồng hắc khí từ dưới đất vọt lên, hóa thành hình ảnh một con mắt khổng lồ đầy máu đang nhìn xuống nhân gian. Trong đồng tử của con mắt ấy, hàng vạn anh linh đang gào thét, những cung điện nguy nga đổ nát, và một ngọn lửa đen ngòm thiêu rụi cả trời xanh.
“Hự!” Lão Hắc bị một phản lực vô hình hất văng ra xa mấy trượng, va rầm vào một tấm bia đá. Nó nằm bẹp dí trên mặt đất, hơi thở thoi thóp.
Lâm Thanh Diệp lao đến bế lão rùa lên, gương mặt đầy vẻ lo lắng: “Tiền bối, Lão Hắc sao rồi?”
Cố Trường An không trả lời ngay. Hắn vẫy tay một cái, một viên đan dược xanh biếc toả ra mùi dược hương nồng đậm xuất hiện trong lòng bàn tay. Đây là đan dược mà hắn "nhặt" được từ mộ phần của một vị Dược Thần mấy vạn năm trước, luôn để dành phòng thân. Hắn bóp vụn viên đan, hóa thành một đạo thanh khí rót vào miệng lão Hắc.
Một lúc lâu sau, lão rùa mới khó khăn mở mắt ra. Cái đầu nó rụt sâu vào trong mai, giọng nói run rẩy đến cực điểm: “Trường An… chạy đi… lần này thật sự phải chạy thôi…”
“Ngươi thấy gì?” Cố Trường An hỏi, thanh âm vẫn vững chãi nhưng bàn tay cầm chổi đã siết chặt hơn.
“Thiên… Thiên Đạo Chi Nhãn đã bị vẩn đục.” Lão Hắc hổn hển nói, “Kẻ mà ngươi trấn áp dưới lòng đất kia… hắn không còn đợi để thoát ra nữa. Hắn đang ăn mòn chính cái quy tắc của thế giới này. Trong vòng mười năm, không, có lẽ chỉ ba năm… một trận 'Huyết Tế Vạn Cổ' sẽ diễn ra. Bất cứ nơi nào có xác chết, bất cứ nơi nào có nhân quả tích tụ, đều sẽ trở thành tế đàn của hắn.”
Lâm Thanh Diệp nghe mà tái mặt. Nghĩa trang này có mười vạn ngôi mộ, nếu mỗi ngôi mộ trở thành một tế đàn, vậy nơi đây sẽ là trung tâm của thảm họa!
“Hắn muốn mượn lực lượng của mười vạn anh linh để mở ra Ma giới thực sự sao?” Lâm Thanh Diệp run giọng hỏi.
Lão Hắc lắc đầu lia lịa: “Không, mục tiêu của hắn không phải Ma giới. Hắn muốn… thay thế Thiên Đạo. Hắn muốn trở thành 'Minh Chủ' duy nhất của thế giới này, biến mọi sinh linh thành nô lệ của cái chết vĩnh hằng.”
Lão rùa nhìn Cố Trường An với ánh mắt khẩn thiết: “Ngươi đã canh giữ ở đây mười vạn năm, nhân quả giữa ngươi và vùng đất này quá sâu. Nếu không rời đi ngay lập tức, khi Huyết Nguyệt hiện thế, ngươi sẽ là người đầu tiên bị hắn cắn nuốt để hiến tế cho đạo quả của mình.”
Cố Trường An im lặng. Hắn nhìn xuống cây chổi tre cũ kỹ trong tay, rồi lại nhìn ra hàng vạn ngôi mộ đang chìm trong sương mù. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh thấu xương của U Minh cấm địa.
Rời đi? Mười vạn năm qua, hắn đã coi nơi này là nhà. Những linh hồn dưới kia, dù là Kiếm Tiên kiêu ngạo hay Ma Nữ khuynh thành, đều giống như những người bạn già im lặng của hắn. Hắn quét bụi cho họ, thắp hương cho họ, kể chuyện thế gian cho họ nghe. Nếu hắn đi, ai sẽ che chở cho họ khỏi sự sỉ nhục của Tà Ma? Ai sẽ bảo vệ sự tôn nghiêm cuối cùng của cái chết?
“Hệ thống.” Cố Trường An thầm gọi trong lòng.
Một bảng điều khiển hư ảo hiện ra trước mắt hắn:
*Trạng thái: Thủ hộ mười vạn năm lẻ chín trăm ngày.*
*Phần thưởng tích lũy: Càn Khôn Trấn Áp Ấn (Chưa nhận), Diệt Thế Hồng Liên Hỏa (Chưa nhận)…*
*Nhiệm vụ khẩn cấp: Đại Kiếp U Minh đang đến gần. Lựa chọn: 1. Bỏ chạy, ẩn tính mai danh, bắt đầu lại từ đầu (Phần thưởng: Tiên giới đào mệnh phù). 2. Trấn thủ nghĩa trang, nghịch chuyển nhân quả (Phần thưởng: Bản nguyên của Thiên Đạo).*
Cố Trường An cười nhạt. Cẩu đạo của hắn là để sống lâu, nhưng nếu sống lâu mà phải nhục nhã chạy trốn, bỏ mặc những người đồng hành mười vạn năm qua bị giày xéo, vậy cái "trường sinh" ấy chẳng qua chỉ là một loại sự hành hạ kéo dài.
“Lão Hắc, ngươi nói xem, mười vạn năm trước ta bắt đầu công việc này, khi đó ta là gì?” Cố Trường An đột ngột hỏi.
Lão rùa ngẩn người: “Là một đệ tử ngoại môn tầm thường của một tông môn hạng bét, suýt chút nữa thì chết đói vì không có linh thạch.”
“Đúng.” Cố Trường An gật đầu, “Lúc đó ta nhát chết đến mức thấy một con sâu cũng không dám giết. Ta cứ nghĩ nếu mình cứ trốn ở đây quét rác, thiên hạ sẽ quên ta đi, cái chết sẽ quên ta đi. Nhưng mười vạn năm trôi qua, ta mới hiểu ra một điều.”
Hắn nâng cây chổi tre lên ngang ngực, một luồng kim quang cực kỳ mờ nhạt nhưng thuần khiết từ xương tủy hắn bắt đầu lan tỏa ra khắp nghĩa trang.
“Trốn tránh không phải là Cẩu đạo. Cẩu đạo thực sự… là chuẩn bị đầy đủ bài tẩy để khi kẻ thù mạnh nhất xuất hiện, ta chỉ cần quét một nhát chổi, thế giới sẽ lại sạch sẽ như cũ.”
Cố Trường An quay sang nhìn Lâm Thanh Diệp: “Thanh Diệp, những năm qua ngươi đi ra ngoài, có mang về những vật tư mà ta dặn không?”
Lâm Thanh Diệp giật mình, vội vàng lấy ra mấy cái nhẫn trữ vật: “Dạ có. Kim Cương Sa, Hóa Thần Thạch, Thái Dương Tinh Kim… và cả mười vạn gốc Huyết Linh Chi tuổi thọ nghìn năm. Nhưng Sư tôn, những thứ này không phải là để luyện khí sao?”
Cố Trường An nhận lấy các nhẫn trữ vật, ánh mắt ánh lên một vẻ quyết tuyệt mà lão Hắc chưa từng thấy trong suốt mười vạn năm qua.
“Luyện khí? Không.” Cố Trường An bước tới ngôi mộ của vị Trận Pháp Đại Sư đời thứ nhất. “Ta muốn biến toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang này thành một cái 'Siêu Cấp Tru Tiên Trận'. Tà Ma Thần Chủ muốn dùng nơi này làm tế đàn? Được, vậy ta sẽ chuẩn bị cho hắn một cái quan tài đủ lớn để hắn nằm xuống và không bao giờ dậy nổi nữa.”
Lão Hắc run cầm cập cái mai: “Ngươi… ngươi định đấu cứng với Thiên Đạo vẩn đục sao? Điên rồi! Cố Trường An, ngươi điên thật rồi!”
“Yên tâm đi, con rùa già nhát chết.” Cố Trường An gõ nhẹ vào mai lão Hắc một cái, “Ta đã chuẩn bị mười vạn năm rồi. Chỉ là thêm vài cái 'bảo hiểm' thôi. Ngươi vừa bói thấy đại kiếp sẽ đến sau ba năm? Vậy trong ba năm này, ta sẽ khiến cái nghĩa trang này trở thành nơi bất khả xâm phạm nhất vạn cổ này.”
Hắn nhìn ra ngoài ranh giới của nghĩa trang. Ở đó, linh khí đang bắt đầu cuộn xoáy một cách bất thường. Những vương triều bên ngoài chắc chắn đang đại loạn, những thiên tài ngoài kia chắc chắn đang tàn sát lẫn nhau vì những lời đồn đại về bí bảo hiện thế.
Họ không biết rằng, tai họa thực sự không phải là chiến tranh, mà là một bóng đen đang từ từ phủ kín bầu trời.
“Thanh Diệp, bắt đầu từ ngày mai, đóng cổng nghĩa trang. Bất kể là thánh tử của thánh địa nào, hay tiên đế của đế quốc nào tìm đến xin che chở, đều nói một câu: 'Nghĩa trang đầy chỗ rồi, mời tìm hố khác'.”
Nói xong, Cố Trường An lại cúi xuống, tiếp tục quét nhát chổi dang dở. "Xoẹt… xoẹt…". Tiếng chổi ấy giờ đây không còn buồn tẻ nữa, mà nghe như tiếng mài gươm, chuẩn bị cho một cuộc đại thanh trừng rúng động vạn cổ sắp sửa diễn ra.
Lão Hắc nhìn bóng lưng gầy gộc của hắn, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Nó nhìn thấy trên đầu Cố Trường An không còn là vận khí màu xám xịt của kẻ thủ mộ, mà là một con rồng vàng u minh đang uốn lượn, sẵn sàng lao lên nuốt chửng cả bầu trời máu.
“Mười vạn năm…” Lão Hắc lẩm bẩm, “Hóa ra, kẻ đáng sợ nhất trong ngôi mộ này, vẫn luôn là cái tên quét rác này.”
Chiều tà buông xuống, bóng của Cố Trường An đổ dài trên những ngôi mộ cổ. Một tia sét màu đỏ ngòm đột ngột xé toạc bầu trời phương xa, tiếng sấm nổ vang như tiếng cười của một vị thần ma điên loạn. Đại kiếp, quả thực đã bắt đầu chạm ngõ.