Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 31: Đại hội Tiên môn và lời đồn về vùng đất cấm**
CHƯƠNG 31: ĐẠI HỘI TIÊN MÔN VÀ LỜI ĐỒN VỀ VÙNG ĐẤT CẤM
Thanh Vân Sơn, nằm ở vị trí trung tâm của Ngũ Nhạc, từ lâu đã được coi là huyết mạch linh khí của toàn bộ phương Đông. Thế nhưng, trong nghìn năm trở lại đây, tầng sương mù bao phủ đỉnh núi không còn vẻ thanh khiết, tiên linh như thuở trước. Thay vào đó, nó mang theo một chút màu xám xịt của sự suy tàn.
Linh khí trong thiên địa đang mỏng manh dần, giống như một vũng nước đọng đang bị ánh mặt trời khô hanh thiêu đốt mỗi ngày.
Trên đỉnh Thông Thiên, hàng ngàn tu sĩ từ các đại tông môn, vương triều và gia tộc danh tiếng đang tụ hội. Đây chính là Tiên Môn Đại Hội – sự kiện được tổ chức ba trăm năm một lần để định đoạt thế cục tu tiên giới. Những thanh tiên kiếm lướt qua bầu trời, những chiếc chiến thuyền khổng lồ rẽ mây mà tới, tiếng chuông đồng vang vọng giữa hư không tạo nên một cảnh tượng phồn hoa cực thịnh.
Nhưng dưới vẻ ngoài hào nhoáng đó, những lão quái vật ngồi trên ghế cao của các tông môn đều mang một khuôn mặt nặng nề.
“Huyền Chân đạo hữu, chuyện kia… các vị chắc chắn chứ?”
Một vị lão giả mặc đạo bào thêu hình rồng, tay cầm quạt lông vũ trầm giọng hỏi. Đây là Trưởng lão của Thiên Kiếm Tông – một trong những kiếm tu cường hãn nhất phương Đông, nhưng lúc này ánh mắt ông ta lại đầy vẻ thèm khát xen lẫn e dè.
Vị được gọi là Huyền Chân đạo nhân, tông chủ đương nhiệm của Thanh Vân Tông, vuốt râu thở dài. Ông ta phất tay, một đạo quang mang hiện lên giữa sảnh điện. Trong đó, một mẩu xương vụn gãy nát, tỏa ra ánh sáng kim loại lờ mờ nhưng lại chứa đựng một luồng uy áp đáng sợ, khiến những đệ tử đứng gần đó cảm thấy ngực thắt lại, linh lực trong người đình trệ.
“Đây là thứ mà thám tử của Thanh Vân Tông tìm thấy tại ngoại vi U Minh Cấm Địa, ngay rìa của Vạn Cổ Nghĩa Trang,” Huyền Chân nói với giọng khàn đặc. “Chỉ là một mẩu xương tay gãy nát từ hàng vạn năm trước, vậy mà bên trong vẫn còn sót lại một tia ‘Đại Đế Chân Ý’.”
Cả đại điện vang lên những tiếng hít khí lạnh.
Đại Đế! Đó là sự tồn tại chỉ xuất hiện trong những bản cổ tịch nát bươm, là những vị thần linh từng vạch ra quy tắc cho thiên địa mười vạn năm trước. Ở kỷ nguyên mà một vị Hóa Thần cũng đủ để trấn áp một phương, chân ý của Đại Đế chẳng khác nào một liều thuốc trường sinh, một chiếc chìa khóa mở ra cánh cổng trời.
“Nếu một mảnh xương gãy ở rìa nghĩa trang đã thế này… thì bên trong khu mộ trung tâm, nơi được gọi là Anh Linh Đại Địa, rốt cuộc còn chứa đựng thứ gì?” Một vị lão tổ của Ma tông vốn ẩn mình trong bóng tối bỗng lên tiếng, thanh âm mang theo sự run rẩy vì kích động.
Huyền Chân đạo nhân gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định đầy nguy hiểm: “Vạn cổ nghĩa trang đã im hơi lặng tiếng quá lâu. Mười vạn năm trôi qua, thế gian này đã thay đổi vô số vương triều, nhưng nơi đó vẫn luôn được mây mù che phủ. Lời đồn kể rằng, có một ‘Thủ Mộ Nhân’ vẫn luôn tồn tại ở đó từ kỷ nguyên trước, canh giữ bí mật trường sinh.”
“Thủ Mộ Nhân?” Vị kiếm tu của Thiên Kiếm Tông cười lạnh. “Cho dù là trường sinh giả, trải qua mười vạn năm không có linh khí bồi bổ, cũng chỉ là một cái xác khô chờ chết mà thôi. Hoặc giả, đó chỉ là một con rối trận pháp được người xưa để lại. Tiên môn chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa diệt vong vì linh khí cạn kiệt, nếu không tìm ra bí mật trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, ba nghìn năm sau, thiên hạ sẽ không còn người tu hành!”
Lòng tham cùng sự sợ hãi đối với cái chết đã bắt đầu bóp nghẹt tâm trí của những kẻ đứng đầu tu tiên giới. Họ vốn là những người thận trọng nhất, nhưng khi con đường thăng tiến bị bít kín, họ sẵn sàng biến mình thành những con thiêu thân lao vào vùng cấm địa đáng sợ nhất.
Lời đồn bắt đầu lan rộng trong đại hội: Tại hướng cực Tây của U Minh, nơi tử khí hội tụ, có một nghĩa trang chứa đựng tất cả bảo tàng của thế giới cũ. Ở đó, chỉ có một lão quét rác già nua, yếu ớt canh giữ những ngôi mộ của các vị thần.
Chỉ cần giết chết lão, thiên hạ sẽ được tái sinh.
***
Trong lúc những âm mưu bẩn thỉu đang sôi sục trên đỉnh Thanh Vân Sơn, thì ở Vạn Cổ Nghĩa Trang, không khí vẫn tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng mầm non đâm chồi qua lớp đất mặn.
Cố Trường An đang cúi người bên một ngôi mộ nhỏ vừa được tu bổ. Đây không phải mộ của một cường giả chấn thế, mà là ngôi mộ của một con tiểu hồ ly từng lạc vào nghĩa trang mười năm trước, sau khi nó già yếu và chết đi, hắn đã tự tay đào cho nó một cái hố nhỏ cạnh gốc cây liễu.
“Xong rồi nhé. Chỗ này phong thủy tốt, mùa hè có bóng mát, mùa đông có lá rụng ủ ấm,” Cố Trường An khẽ mỉm cười, vỗ vỗ lớp đất mịn.
Bỗng nhiên, hệ thống vang lên trong đầu hắn một âm thanh cơ khí quen thuộc nhưng chứa đựng một chút gì đó khác lạ:
[Ký chủ đã chôn cất thành công một linh sinh tự nhiên. Điểm đạo vận tăng thêm: 1. Tổng tích lũy thọ nguyên: Vô tận. Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng bị động: ‘Tâm Linh Tương Thông’ (Cấp độ sơ cấp: Có thể cảm nhận được sát khí từ vạn dặm).]
Cố Trường An hơi khựng lại. Hắn đứng dậy, tay cầm chiếc chổi tre già, ánh mắt hướng về phía chân trời xa thẳm – nơi mây mù của U Minh Cấm Địa đang bị lay động bởi những đợt linh áp mạnh mẽ từ phương Đông.
“Ồ? Tâm linh tương thông sao?”
Hắn khép hờ mắt, ngay lập tức, một cảm giác kỳ lạ ùa tới. Hắn dường như nghe thấy những tiếng thầm thì đầy tham lam cách đây vạn dặm, thấy được những ánh mắt hừng hực lửa nóng của những kẻ đang thèm khát đào xới vùng đất này.
Lão Hắc – con rùa đen với cái mai xù xì đang nằm phơi cái nắng nhạt nhẽo bên cạnh lán cỏ, khẽ hé một con mắt, nhìn Cố Trường An bằng ánh nhìn đầy mỉa mai.
“Trường An tiểu tử, xem ra mười vạn năm quét rác của ngươi vẫn chưa quét sạch được mùi thối nát của đám tu sĩ ngoài kia nhỉ? Bọn chúng lại sắp đến rồi.”
Cố Trường An không nhìn nó, vẫn chậm rãi quét những lá bỉ ngạn rơi trên lối đi: “Người chết cần yên tĩnh, nhưng người sống thì luôn ồn ào. Bọn họ thích danh lợi, thích trường sinh, nhưng lại không hiểu rằng trường sinh là một loại hình phạt cô độc nhất thế gian này.”
Lão Hắc cười hắc hắc, chiếc đuôi ngắn ngủn quẫy quẫy: “Ta thấy lần này không giống những lần trước. Có kẻ đã mang ‘mảnh xương cốt’ của một vị Đại Đế ra ngoài để làm mồi nhử. Bọn chúng nghĩ rằng chỉ cần chiếm được nghĩa trang này là có thể vỗ cánh bay lên trời.”
Cố Trường An dừng chổi, thở dài: “Mảnh xương đó… nếu ta nhớ không lầm, là ba ngàn năm trước khi ta dọn dẹp mộ phần của ‘Cửu Thiên Chiến Đế’, vì trận pháp của mộ bị hao mòn nên một phần nhỏ thi thể đã bị khí tức đẩy ra ngoài rìa. Lúc đó ta vốn định ra nhặt về, nhưng nghĩ lại mình không nên rời khỏi cổng chính, dù chỉ một bước, nên đành thôi.”
Hắn lẩm bẩm: “Không ngờ một mảnh xương thừa lại gây ra nhiều chuyện đến vậy. Cẩu mười vạn năm, không lẽ chỉ vì một mảnh xương mà bị phát hiện?”
“Không phải bị phát hiện, mà là lòng người đã mục nát đến mức bắt đầu vọng tưởng.” Lão Hắc vươn cổ, hớp một ngụm khí lạnh. “Ngươi tính sao? Lần này ít nhất cũng có mười mấy lão già Nguyên Anh, thậm chí vài kẻ Hóa Thần đang nhăm nhe tiến vào. Đối với bọn chúng, ngươi bây giờ chính là một con cừu béo không có khả năng chống cự.”
Cố Trường An cúi xuống, tiếp tục nhịp quét đều đặn: *Xoạt… xoạt… xoạt…*
“Cừu béo sao?”
Hắn khẽ liếc nhìn về phía khu mộ trung tâm – nơi có mười vạn bia đá cũ kỹ đứng im lìm như những chiến binh đang ngủ say. Mỗi một ngôi mộ ở đó là một tầng trận pháp, mỗi một hơi thở tử khí ở đó là một đạo sát chiêu có thể bóp chết một vị Hóa Thần trong nháy mắt.
Suốt mười vạn năm qua, hắn không chỉ quét rác. Hắn đã dùng đạo vận của mình để gia cố từng centimet đất, biến nghĩa trang này thành một phần của bản thể mình.
“Lão Hắc, ngươi nói xem, nếu ta đào sẵn vài cái hố lớn ở cửa ra vào, liệu có bị coi là thiếu hiếu khách không?” Cố Trường An thản nhiên hỏi.
“Khặc khặc! Ngươi thật là âm hiểm. Ta thích!” Lão Hắc vươn chân ra vỗ vỗ xuống đất. “Nhưng phải cẩn thận, thiên đạo bên ngoài đang biến đổi. Một khi ngươi giết quá nhiều người ở đây, nhân quả sẽ rất nặng. Ngươi vẫn định tiếp tục cẩu chứ?”
Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ không có tên, nhẹ nhàng lau đi bụi bặm trên bề mặt đá nhẵn thín. “Cẩu chứ, tại sao không? Ta chỉ là một người canh mộ. Nếu bọn họ không quấy rầy giấc ngủ của những tiền bối này, ta tự nhiên sẽ để bọn họ sống thêm vài năm. Nhưng nếu đã mang xẻng mang cuốc đến đây đào bới… thì ta chỉ đành làm tròn bổn phận của một thủ mộ nhân là tiễn bọn họ nằm xuống mà thôi.”
Ngay lúc đó, từ bên ngoài màn sương mù dày đặc của U Minh Cấm Địa, một tiếng nổ lớn vang trời phát ra.
Một đạo kiếm quang dài hàng trăm trượng, rực rỡ như một dải ngân hà, chém thẳng vào lớp sương mù bảo vệ. Tiếng vang chấn động khiến cả vùng cấm địa rung rinh.
“Thủ Mộ Nhân! Lão hủ là Tử Dương Trực Nhân của Thanh Vân Tông, mang theo thánh lệnh của Tiên Môn, yêu cầu ngươi ra cửa nghênh đón, mở ra con đường vào Anh Linh Mộ để chúng ta tìm kiếm di vật tổ tiên!”
Giọng nói tràn đầy linh lực Hóa Thần cảnh vang dội, khiến lũ dơi quạ trong nghĩa trang bay tán loạn.
Cố Trường An nhíu mày, phủi sạch bụi đất bám trên áo vạt ngắn bạc màu của mình. Hắn quay sang nhìn Lão Hắc.
“Bọn họ gọi ta là lão hủ? Ta nhớ là dung mạo mình mười vạn năm nay chưa bao giờ thay đổi cơ mà.”
Lão Hắc khinh bỉ nhìn hắn: “Ngươi mặc cái bộ quần áo rách nát đó, tay cầm chổi tre, tóc tai thì bù xù như tổ quạ, không gọi ngươi là lão hủ chẳng lẽ gọi là tiểu tiên nam? Mau ra mà tiếp khách đi, bọn họ sắp chém nát lớp sương mù nhân quả mà ta vừa tốn công dệt xong rồi kìa.”
Cố Trường An không vội vã. Hắn chậm rãi đi về phía lán cỏ, cầm lấy bình trà bằng gốm thô, rót ra một chén nước lạnh rồi nhấp một ngụm.
Sau đó, hắn nhìn sang một ngôi mộ cao ngất ngay cổng vào, bên trên có khắc bốn chữ đỏ rực: **“Sinh Nhân Cấm Chỉ”** (Người sống chớ vào).
“Lão Hắc, mở cửa đi. Nhưng đừng mở hết.”
Ánh mắt Cố Trường An bỗng nhiên lạnh đi một chút, không còn vẻ bình phàm thường ngày, mà là một sự trầm lắng sâu hun hút như vực thẳm.
“Mở cho bọn họ thấy một con đường… con đường mà chỉ dẫn đến một hướng duy nhất.”
Lão Hắc há miệng, một đạo ánh sáng đen mờ ảo phun ra, hòa vào lòng đất.
Bên ngoài cấm địa, sương mù vốn dày đặc đột ngột tản ra hai bên, lộ ra một con đường nhỏ lát đá rêu phong, tĩnh mịch dẫn sâu vào bóng tối. Tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng gào thét của oan hồn, nhưng trong mắt của những tu sĩ đang đứng ngoài kia, đó là lối vào thiên đường.
“Ha ha! Lão canh mộ quả nhiên sợ hãi rồi! Mở cửa ra thật!” Tử Dương đạo nhân đắc ý cười lớn, quay lại nhìn nhóm tu sĩ phía sau. “Đi thôi! Theo ta tiến vào tìm kiếm tiên duyên! Ai cản đường, giết không tha!”
Hàng trăm bóng người lao vào trong làn sương mù theo con đường đá, ánh sáng của các loại pháp bảo lóe lên lung linh, phá tan vẻ tĩnh lặng hàng vạn năm của U Minh địa giới.
Trong nghĩa trang, Cố Trường An đứng dựa lưng vào gốc cây liễu già. Hắn không nhìn ra phía cửa, mà cúi đầu tỉ mẩn tước một đoạn nan tre từ chiếc chổi cũ.
Hắn đang tự làm cho mình một cái thước đo.
“Để xem nào… người của Thanh Vân Tông thì cao ráo hơn một chút, hố phải đào sâu thêm ba tấc. Đám Ma tu kia thích rộng rãi, chắc phải nới chiều ngang ra thêm hai tấc nữa…”
Cố Trường An lẩm bẩm tính toán nhân quả, dáng vẻ đó không giống một vị thần tiên thoát tục, mà giống như một thợ mộc đang tỉ mỉ đo đạc kích thước của những chiếc quan tài mới nhất.
Đêm hôm đó, trăng treo trên đỉnh cấm địa có màu đỏ sậm.
Đại hội Tiên môn vẫn đang tưng bừng bàn kế hoạch phân chia tài bảo, nhưng họ không hề biết rằng, những cường giả tinh anh đầu tiên được phái đi… thực chất đã bước chân vào nơi mà ngay cả hơi thở cũng là một điều xa xỉ.
Mười vạn năm thủ mộ, Cố Trường An đã thấy quá nhiều người bước vào, nhưng rất ít người bước ra.
Lần này, hắn thực sự muốn xem thử, Thiên Đạo hiện tại có đủ cứng để chịu nổi một nhát chổi của hắn hay không.
Tiếng bước chân hối hả từ phía con đường đá ngày càng gần. Tiếng cười cuồng vọng và tiếng va chạm của binh khí vang lên xé lòng.
Cố Trường An chậm rãi cầm chổi đứng dậy, hướng về phía Lão Hắc nói:
“Canh trà cho ta. Ta ra cửa quét một chút bụi trần, trà chưa nguội ta sẽ quay về.”
Lão Hắc lim dim mắt, giọng ngái ngủ đáp: “Quét sạch một chút, đừng để máu làm bẩn hoa bỉ ngạn của ta. Bọn chúng khó ngửi lắm.”
Bóng dáng thanh mảnh của người canh mộ dần dần hòa vào trong bóng đêm và sương mù. Mười vạn năm thanh tĩnh, cuối cùng cũng có kẻ dùng sinh mệnh của mình để điểm xuyết thêm một chút màu sắc cho nghĩa trang cô tịch này.
Trận chiến của người trường sinh, đôi khi bắt đầu không phải bằng sấm chớp, mà bằng một nhịp quét lá nhẹ tênh.
— Hết Chương 31 —