Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 32: Phân thân xuất thế, dạo chơi nhân gian**
**CHƯƠNG 32: PHÂN THÂN XUẤT THẾ, DẠO CHƠI NHÂN GIAN**
Gió đêm tại U Minh cấm địa mang theo vị lạnh lẽo thấu xương, thổi qua những tán lá bỉ ngạn đỏ rực như máu, tạo nên những tiếng xào xạc tựa như tiếng thì thầm của vạn cổ anh linh.
Cố Trường An cầm chiếc chổi tre già cỗi, từng bước chậm rãi tiến về phía cửa nghĩa trang. Ở phía đó, sương mù vốn dày đặc đang bị xé toạc bởi hàng loạt đạo quang rực rỡ. Tiếng hò hét, tiếng binh khí va chạm và tiếng khí cơ của những vị tu sĩ Kim Đan, Nguyên Anh kỳ đang cuồn cuộn đổ về như triều dâng.
“Mười vạn năm rồi, nhân gian vẫn cứ ồn ào như thế.”
Cố Trường An khẽ thở dài. Hắn đứng lại ở ranh giới giữa sự tĩnh lặng của mồ mả và sự cuồng nhiệt của kẻ sống. Đám tu sĩ kia, trong mắt người đời là đại năng, là thiên tài, nhưng trong mắt kẻ đã ngồi nhìn tuế nguyệt xoay vần mười vạn năm như hắn, họ chẳng khác nào những hạt cát đang cố gắng nhảy múa trước một cơn đại phong.
Một gã tu sĩ dẫn đầu, mặc trường bào của Thanh Vân Tông, cầm trên tay một thanh trọng kiếm tỏa ra lôi điện, nhìn thấy Cố Trường An thì khựng lại, rồi cười lạnh:
“Thủ mộ nhân? Không ngờ ở nơi tử địa này vẫn còn một kẻ sống sót. Khôn hồn thì tránh ra, để bọn ta vào tìm kiếm di vật của tổ tiên, bằng không đừng trách thanh kiếm này vô tình!”
Cố Trường An không ngước mắt lên, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào những dấu chân lộn xộn trên con đường đá mà hắn vừa mới quét sạch buổi chiều. Tâm trạng hắn thoáng chốc trở nên không vui. Hắn thích sự ngăn nắp, mà đám người này lại mang đến sự hỗn loạn.
“Người đi, hồn ở lại. Nhưng hôm nay, ta không muốn thu xác.”
Hắn nói nhỏ, thanh âm trầm thấp như xuyên qua không gian vạn dặm. Đôi tay gầy guộc nắm lấy cán chổi, rồi xoay nhẹ một vòng.
Chỉ là một động tác quét bụi bình thường đến cực điểm. Nhưng ngay giây phút đó, một luồng Đạo vận vô hình lan tỏa. Quy tắc của Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như cộng hưởng với nhịp bước của hắn. Một cơn gió lốc vô hình cuộn lên, không mang theo sát khí kinh thiên động địa, mà lại chứa đựng một lực lượng “đẩy lui” không thể kháng cự.
“Vù —!”
Hàng trăm vị tu sĩ, từ Kim Đan đến Nguyên Anh, bỗng thấy đất trời đảo lộn. Những đạo pháp mà họ vừa triển khai biến mất như khói mây, khí thế hào hùng bị dập tắt chỉ trong chớp mắt. Họ không hề cảm thấy đau đớn, nhưng cơ thể lại bị một lực lượng nhu hòa mà tuyệt đối đẩy ngược trở lại con đường cũ.
Một dặm, mười dặm, trăm dặm…
Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ đám người hung hăng lúc nãy đã bị hất văng ra khỏi phạm vi cấm địa của nghĩa trang. Họ ngơ ngác đứng ngoài sương mù, nhìn lại con đường đá tăm tối kia mà lòng đầy sợ hãi. Không ai nhìn thấy Cố Trường An đã ra tay như thế nào, họ chỉ cảm thấy mình như một sợi lông tơ bị cơn lốc vĩ đại thổi bay đi.
Cố Trường An thu chổi lại, nhìn con đường đá đã sạch bóng dấu chân, lúc này mới gật đầu hài lòng. Hắn lững thững quay trở về túp lều cỏ.
Lão Hắc vẫn nằm đó, đôi mắt rùa già nua mở hé một đường chỉ: “Xong rồi sao? Trà của ngươi sắp cạn nước rồi đấy.”
Cố Trường An ngồi xuống bên cạnh lò than, nhấc ấm trà lên, nhưng khi vừa lắc nhẹ, lông mày hắn khẽ nhướng lên. Hạt trà trong hũ đã cạn sạch, chỉ còn lại một chút vụn trà đen đúa.
“Hết trà rồi.” Cố Trường An lầm bầm.
Mười vạn năm qua, hắn không thường xuyên uống trà nhân gian, phần lớn thời gian là uống nước suối ngâm thảo dược trong nghĩa trang. Nhưng hôm nay, có lẽ vì dư vị của những mảnh ký ức từ vị Kiếm Tiên mới được hắn “thu xếp” gần đây, hắn bỗng dưng thèm cái vị đắng chát nhưng thanh khiết của loại trà Long Tĩnh vạn năm trước.
“Muốn uống trà thì đi mua, sao phải than vãn?” Lão Hắc mỉa mai, “Hay là sợ ra ngoài rồi bị Thiên Đạo nó lôi ra đánh một trận?”
Cố Trường An im lặng một lát. Bản thể của hắn dính dáng quá sâu với nghĩa trang mười vạn năm, một hơi thở cũng mang theo tử khí của vạn cổ anh linh. Nếu bước chân ra ngoài, nhân quả sẽ hỗn loạn, chưa nói đến việc Thiên Đạo sẽ chú ý, chỉ riêng việc hắn xuất hiện cũng đủ để khiến linh khí của một châu lục khô kiệt trong chốc lát.
Nhưng người tu Cẩu đạo, quan trọng nhất chính là sự thỏa mãn về tâm cảnh mà không làm ảnh hưởng đến sự an toàn.
“Mua trà thôi mà, không cần đại động can qua.”
Cố Trường An khẽ mỉm cười. Hắn đưa tay vỗ nhẹ vào khoảng không trước mặt. Một luồng hào quang huyền ảo từ trong thức hải hiện ra, đó là một viên tinh thạch lấp lánh hơi thở của Thái Sơ. Đây là phần thưởng hắn nhận được cách đây một nghìn năm sau khi hoàn thành nhiệm vụ thủ hộ qua mười kỷ nguyên nhỏ — *Thái Sơ Phân Thân Quả*.
Hắn kết ấn, niệm chú. Một bóng người dần dần tách ra từ cơ thể hắn.
Phân thân này có diện mạo trẻ trung hơn bản thể một chút, trông như một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, mặc một bộ trường bào màu xám giản dị, khí tức bình ổn ở mức Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy. Không cao không thấp, đúng chất của một tán tu vô danh có thể tìm thấy ở bất cứ góc đường nào của tu tiên giới.
Tuy nhiên, với sự thận trọng đến cực đoan của một người sống mười vạn năm, Cố Trường An vẫn chưa dừng lại.
Hắn phất tay, bố trí thêm cho phân thân ba lớp “Thiên Cơ Yểm” để che giấu linh hồn, hai lớp “Bình Thường Hóa” để khiến người khác không thèm liếc nhìn đến lần thứ hai, và cuối cùng là một đạo pháp bí mật có thể tự bạo nếu bị cường giả cấp Tiên Đế dòm ngó.
“Xong rồi. Tên là Cố Thanh đi.”
Cố Trường An gật đầu, ánh mắt của hắn truyền sang phân thân. Phân thân Cố Thanh khẽ khom người chào bản thể, rồi một bước đạp ra, biến mất vào trong màn sương mù mờ ảo.
…
Cách U Minh cấm địa hơn ba ngàn dặm là trấn Vân Hà, một điểm dừng chân sầm uất dành cho những tu sĩ và phàm nhân trước khi tiến vào dãy núi Thiên Mang.
Trên đường phố, tiếng rao hàng, tiếng ngựa xe lộc cộc và hơi thở nóng hổi của nhân gian xộc vào mũi Cố Thanh. Cảm giác này đối với bản thể đang ngồi trong nghĩa trang u tối thực sự là một sự kích thích mới mẻ. Hắn bước đi chậm rãi, đôi mắt nhìn ngó xung quanh như một đứa trẻ lần đầu thấy hội đèn lồng.
“Bán pháp bảo cấp thấp đây! Kiếm này chém sắt như chém bùn, chỉ cần mười linh thạch hạ phẩm!”
“Đan dược bồi bổ, giúp tăng cường dương khí cho các đạo hữu Luyện Khí kỳ, mời vào xem!”
Cố Thanh khẽ mỉm cười. Những món đồ này, đối với hắn mà nói, còn không bằng rác rưởi mà hắn quét dọn hàng ngày trong nghĩa trang. Nhưng cái không khí náo nhiệt này mới là thứ hắn cần để gột rửa sự lạnh lẽo trong linh hồn.
Hắn đi đến một tiệm trà lâu đời mang tên “Túy Nhân Hương”. Lão chủ quán là một phàm nhân già nua, đôi mắt mờ đục nhưng động tác pha trà lại rất điêu luyện.
“Khách quan dùng trà gì?” Lão nhân hỏi, giọng khàn khàn.
“Một ấm trà tốt nhất ở đây, và cho ta mua thêm ba cân trà cũ mang về.” Cố Thanh nhẹ nhàng đáp, đặt xuống bàn một viên linh thạch hạ phẩm.
Viên linh thạch này đối với tu sĩ là nhỏ, nhưng với một quán trà phàm nhân, nó là một gia tài lớn. Lão chủ quán giật mình, vội vàng xua tay: “Ấy, khách quan, trà của lão chỉ tốn vài văn tiền phàm, cái này…”
“Cứ cầm lấy, coi như ta mua vị đạo mười năm qua của ông.”
Cố Thanh ngồi xuống góc quán, nhìn ra dòng người hối hả. Phía bàn bên cạnh, một vài tu sĩ đang bàn tán xôn xao về những sự kiện gần đây.
“Các ngươi nghe nói gì chưa? Ngày hôm qua, Thanh Vân Tông và Ma Ảnh môn liên thủ xông vào U Minh cấm địa, kết quả cả trăm người bị ném ra ngoài như ném rác. Có người nói, trong nghĩa trang vạn cổ đó có một vị hung thần thủ hộ!”
“Đúng đúng, ta nghe sư huynh ta kể lại, kẻ đó chỉ cầm một cái chổi, quét một cái là phong vân biến sắc, nhật nguyệt vô quang!”
Cố Thanh nghe vậy thì khẽ nhấp ngụm trà vừa được mang ra. Trà vị chát nhẹ, thấm vào đầu lưỡi, sau đó là một vị ngọt thanh lan tỏa. Hắn hơi ngẩn ra, rồi khẽ lắc đầu: “Quét một cái phong vân biến sắc? Nói quá rồi. Chỉ là sợ bụi làm bẩn đường mà thôi.”
Hắn đang tận hưởng hương vị trà thì bỗng nhiên, một nhóm người xông vào quán trà. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y sang trọng, vẻ mặt kiêu căng, khí tức tỏa ra ở mức Trúc Cơ kỳ sơ bộ.
“Tránh ra hết! Thiếu gia ta hôm nay muốn bao toàn bộ quán trà này để tiếp đãi khách quý!” Tên cẩm y nam tử quát lên, tay chân của hắn bắt đầu xua đuổi các vị khách khác.
Đám phàm nhân và vài tán tu yếu ớt vội vàng thu dọn rời đi, không ai dám đắc tội với một vị công tử tu sĩ ở nơi này. Cố Thanh vẫn ngồi yên, tay vẫn nâng chén trà, dường như không nghe thấy gì.
Tên tay sai của gã cẩm y tiến lại gần, đập bàn cái rầm: “Tiểu tử kia, không nghe thấy lời của Nhị thiếu gia nhà họ Lý sao? Còn không cút?”
Cố Thanh đặt chén trà xuống, ngước nhìn gã tay sai, ánh mắt bình thản đến lạ thường. Hắn mười vạn năm thủ mộ, chôn cất từ Đế vương đến Ma thần, thứ hắn không thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn, nhưng thứ hắn ghét nhất chính là bị người khác làm gián đoạn lúc thưởng trà.
“Trà chưa cạn, không thể đi.” Cố Thanh nhỏ giọng nói.
“Khốn kiếp! Muốn chết sao?” Tên tay sai giơ tay định tát vào mặt Cố Thanh.
Thế nhưng, tay gã vừa mới đưa lên không trung thì đột nhiên cứng đờ. Cố Thanh vẫn ngồi đó, chẳng làm gì cả, chỉ có luồng tử khí ẩn giấu sâu trong phân thân khẽ lay động một chút. Một áp lực nặng như núi đè xuống linh hồn tên tay sai khiến gã lập tức ngã quỵ xuống đất, mặt mày tái mét, mồ hôi vã ra như tắm.
Nhị thiếu gia họ Lý thấy vậy thì giật mình, lùi lại một bước, tay nắm chặt đốc kiếm: “Ngươi là ai? Dám ra tay ở trấn Vân Hà này?”
Cố Thanh chậm rãi đứng dậy, trên tay hắn lúc này đã cầm ba gói trà cũ mà chủ quán vừa gói xong. Hắn chẳng nhìn gã thiếu gia lấy một cái, chỉ để lại một câu:
“Nhân gian ngắn ngủi, sống tốt cho bản thân là được, đừng cố ép người khác đi vào mộ sớm hơn dự định.”
Dứt lời, bóng dáng hắn mờ dần rồi biến mất ngay trước mắt mọi người. Gã thiếu gia họ Lý ngã ngồi xuống ghế, trong thâm tâm trào dâng một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà gã không sao giải thích được. Gã có cảm giác, nếu thanh niên kia ra tay, toàn bộ họ Lý của gã có lẽ sẽ biến thành một nấm mồ chỉ trong một đêm.
…
Tại túp lều cỏ bên trong nghĩa trang.
Cố Trường An mở mắt, tay cầm lấy ba gói trà mà phân thân vừa mang về. Phân thân hòa vào bản thể, mang theo tất cả cảm xúc và hương vị trà nhân gian truyền vào ký ức.
“Trà ngon không?” Lão Hắc lười biếng hỏi.
Cố Trường An bắt đầu nhóm lửa, đun một ấm nước mới. Lần này, động tác của hắn mang theo một chút nhẹ nhàng hơn: “Hương vị nhân gian quả nhiên vẫn là thứ gây nghiện nhất. Chỉ là hơi ồn ào.”
Hắn nhìn ra ngoài cổng nghĩa trang. Ở đó, nhân quả đã bắt đầu rối rắm. Sự xuất hiện của phân thân Cố Thanh, dù hắn đã cố che giấu, nhưng dường như vẫn gieo xuống một chút duyên nợ với bên ngoài.
Cố Trường An thở ra một hơi, hơi nóng mờ ảo bay lên từ ấm trà. Hắn biết, từ nay về sau, sự thanh bình của nghĩa trang có lẽ sẽ không còn trọn vẹn như trước nữa. Nhưng hắn cũng chẳng bận tâm lắm.
“Nếu nhân gian tìm đến đây, vậy ta lại quét thêm một lần là được.”
Trong đêm đen, tiếng lửa nổ lách tách cùng hương trà thoang thoảng tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ kỳ giữa lòng vùng đất chết. Cố Trường An nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan tỏa trong lồng ngực. Mười vạn năm trường sinh, đôi khi chỉ đổi lấy một chén trà thanh đạm, một người bạn cũ, và một sự tĩnh lặng đến tận cùng xương tủy.
Ngoài kia, sóng gió đang nổi lên, nhưng trong lòng nghĩa trang, vĩnh viễn là một dải thiên hà phẳng lặng không gợn sóng.
— Hết Chương 32 —