Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 33: Cứu một mạng người, thêm một ngôi mộ tương lai**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:13:14 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 33: CỨU MỘT MẠNG NGƯỜI, THÊM MỘT NGÔI MỘ TƯƠNG LAI

Vạn Cổ Nghĩa Trang đêm nay không có trăng.

Mây đen từ phương Bắc cuồn cuộn đổ về như những vệt mực loang lổ trên bầu trời xám xịt. Gió lạnh bắt đầu gào rú qua những khe đá, thổi qua hàng vạn bia mộ cổ xưa, tạo nên những thanh âm u uất giống như tiếng thở dài của những anh linh đã ngủ yên từ vạn kiếp.

Cố Trường An ngồi dưới mái hiên túp lều cỏ, bếp lò trước mặt vẫn còn đỏ lửa. Ấm trà bằng đất nung bốc khói nghi ngút, hương thơm chát nhẹ của trà cũ hòa quyện với vị ẩm ướt của đất trời trước cơn mưa.

Hắn khẽ khua tay, ngọn lửa trong lò như hiểu ý, lập tức dịu đi.

"Mười vạn năm rồi, thiên cơ vẫn luôn xảo quyệt như vậy."

Cố Trường An nhìn vào chén trà, trong nước trà phản chiếu một luồng khí xanh tím đang không ngừng run rẩy. Đó là nhân quả. Hồi sáng, hắn để phân thân vào trấn mua trà, vô tình lộ ra một tia hơi thở, kết quả là dây nhân quả ấy đã bắt đầu kéo theo một đoạn phiền phức nhỏ.

"Lão Hắc, tỉnh dậy đi. Có khách sắp tới." Cố Trường An dùng mũi giày khẽ hích vào cái mai rùa đen đang nằm phục bên cạnh chân bàn.

Lão Hắc rụt cổ vào sâu hơn, giọng ngái ngủ vang lên: "Kẻ chết thì không biết gõ cửa, kẻ sống thì chẳng ai dám tìm tới đây. Ngươi lại nói nhảm gì đó? Để lão tổ ta ngủ thêm một lát, mùa đông sắp tới rồi."

"Vị khách này không bình thường. Hắn mang theo mùi vị của một 'siêu phẩm'." Đôi mắt Cố Trường An chợt lóe lên một tia lưu quang thần bí.

Lão Hắc nghe đến chữ "siêu phẩm", lập tức vươn cái đầu rùa ra, hai con mắt ti hí láo liên: "Siêu phẩm? Ý ngươi là… có đại năng nào sắp thăng thiên, bò đến đây tìm chỗ phong thủy tốt sao?"

Cố Trường An không đáp, hắn đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre cũ kỹ thường dùng để quét lá. Hắn lững thững bước ra phía cổng nghĩa trang, nơi màn sương mù bao phủ cấm địa đang dao động dữ dội.

"Bịch!"

Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía bóng tối phía ngoài hàng rào gỗ mục. Một bóng người lảo đảo, loạng choạng lao ra từ rừng cây rậm rạp, máu tươi từ vai trái nhỏ xuống từng giọt, nhuộm thắm những cánh hoa bỉ ngạn ven đường.

Đó là một thiếu niên khoảng chừng mười sáu, mười bảy tuổi. Y phục vốn là gấm vóc sang trọng nay đã rách nát tả tơi, lộ ra những vết kiếm chém thấu xương. Đáng sợ nhất là tại vị trí đan điền của hắn, một vết đâm xuyên tâm vẫn còn đang bốc lên hắc khí của ma đạo công pháp.

Hắn ngã quỵ xuống ngay trước vạch phân cách giữa nhân gian và nghĩa trang, tay vẫn cố gắng bấu víu vào mặt đất lạnh lẽo, đôi mắt tràn đầy vẻ bất cam và thù hận.

"Cứu… cứu ta…" Thiếu niên thốt lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, rồi gục đầu xuống bùn đất.

Lão Hắc từ phía sau lạch bạch bò tới, nhìn thấy thiếu niên thì tặc lưỡi: "Chậc chậc, đan điền bị phế, kinh mạch đứt đoạn, thần hồn cũng bị uế thổ ô nhiễm. Cái này cứu gì nữa? Để lão tổ ta giúp ngươi một tay, trực tiếp đào hố chôn cho nhanh. Ngìn đi, đất ở góc phía Đông kia khá xốp đấy."

Cố Trường An lặng lẽ quan sát thiếu niên. Trong tầm mắt của "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo", trên đỉnh đầu thiếu niên này không phải là tử khí u ám, mà lại là một đóa sen xanh tàn tạ đang cố gắng chống chọi với bóng tối.

"Cửu Chuyển Linh Lung Thể?" Cố Trường An khẽ lẩm bẩm, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Loại tư chất này vào mười vạn năm trước cũng đủ để làm đệ tử nòng cốt của một thượng cổ tông môn. Tiếc thay, sống trong thời đại pháp thoái này, thiên tài lại chính là tội nợ."

"Hưu! Hưu! Hưu!"

Đúng lúc này, ba luồng ánh kiếm màu đen phá không lao tới, đáp xuống cách cổng nghĩa trang chừng trăm trượng. Ba tu sĩ vận hắc bào, toàn thân tỏa ra sát khí nồng nặc của Luyện Khí tầng chín, dẫn đầu là một gã trung niên có khuôn mặt chim ưng sắc lạnh.

"Tiểu súc sinh, tưởng chạy vào vùng cấm địa này là có thể giữ mạng sao?" Gã khuôn mặt chim ưng cười lạnh, nhưng khi nhìn thấy tấm biển gỗ "Vạn Cổ Nghĩa Trang" đã phai màu, bước chân gã khựng lại, lộ rõ vẻ kiêng dè.

Tu tiên giới truyền tai nhau, vùng đất này là nơi vùi xác của vô số hung thần ác sát, kẻ đi vào chưa từng có người trở ra.

Tuy nhiên, nhìn thấy thiếu niên đang nằm bất động bên cạnh một gã trẻ tuổi mặc đồ rách rưới cầm chổi tre, sự tham lam trong mắt gã trung niên lại lấn át nỗi sợ.

"Này, kẻ quét rác kia!" Gã hắc bào hét lên, giọng điệu đầy khinh miệt. "Giao tiểu tử đó ra đây, nếu không ta sẽ khiến ngươi biến thành một ngôi mộ thực sự ở đây luôn đấy!"

Cố Trường An không nhìn bọn chúng, hắn chỉ cúi xuống, dùng tay sờ vào mạch tượng của thiếu niên.

"Hắn chưa chết." Cố Trường An bình thản nói, giọng nói không nhanh không chậm.

"Hừ, không giao người? Tìm chết!"

Gã hắc bào phất tay, một đạo kiếm khí màu đen hung hãn chém thẳng về phía Cố Trường An. Với một tu sĩ Luyện Khí tầng chín, việc giết một kẻ phàm nhân coi mộ chẳng khác gì dẫm chết một con kiến.

Cố Trường An thở dài một tiếng. Tại sao thế gian này ai cũng thích tìm đến cửa nghĩa trang để khiêu khích cơ chứ?

Hắn nhẹ nhàng vung cây chổi tre trong tay, tựa như đang quét đi một chiếc lá khô lạc lối trên con đường mòn. Một động tác giản đơn, không hề có linh áp chấn động, cũng không có hào quang rực rỡ.

Nhưng trong mắt của gã hắc bào, không gian trước mặt đột ngột biến đổi. Đạo kiếm khí của gã vừa chạm vào phạm vi cây chổi liền như bông tuyết gặp ánh mặt trời, tan biến không một dấu vết. Không dừng lại ở đó, một luồng sức mạnh vô hình, mang theo sự nặng nề của tuế nguyệt và sự tĩnh mịch của cái chết, ập đến như sóng thần.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Ba gã tu sĩ hắc bào thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng, vũ khí trong tay bọn chúng đã gãy nát, kinh mạch toàn thân chấn động dữ dội. Bọn chúng bay ngược ra sau như những con diều đứt dây, ngã xuống đất, hộc máu không ngừng.

"Tiền bối… xin tiền bối tha mạng!" Gã khuôn mặt chim ưng run rẩy, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng. Chỉ một cái vung chổi mà phế bỏ toàn bộ tu vi của ba cao thủ Luyện Khí đỉnh phong? Đây là hạng tồn tại gì?

Cố Trường An vẫn lặng im, hắn xoay người, thản nhiên quét một vệt trên mặt đất, ngăn cách bọn chúng và nghĩa trang.

"Nghĩa trang không nhận kẻ sống chưa đủ số. Cút đi trước khi ta đổi ý."

Ba gã tu sĩ như được đại xá, nén đau đớn bò dậy, lảo đảo chạy trốn vào bóng đêm, ngay cả dũng khí quay đầu lại nhìn cũng không có.

Lão Hắc bò đến cạnh thiếu niên, ngửi ngửi: "Này Cố tiểu tử, ngươi không giống mọi khi nhé. Bình thường ngươi sẽ đợi bọn chúng đánh nhau xong rồi thu xác cơ mà? Sao hôm nay lại ra tay cứu người?"

Cố Trường An khom lưng, nhấc thiếu niên lên vai. Thân hình hắn gầy gò nhưng bước đi vô cùng vững chãi.

"Ta không cứu hắn vì lòng tốt." Cố Trường An đi vào trong nghĩa trang, giọng nói vang vọng giữa hàng mộ chí. "Ta cứu hắn, là vì ta nhìn thấy tiềm năng của hắn. Tư chất này, nếu chết sớm quá thì phí của. Ta sẽ dưỡng hắn cho tốt, chờ đến khi hắn đạt đến đỉnh cao, rồi khi hắn chết… ngôi mộ đó mới thực sự có giá trị."

Lão Hắc há hốc mồm: "Ngươi… ngươi đây là đang 'nuôi heo' để thịt à? Đầu tư dài hạn thế sao?"

"Có thể hiểu là vậy." Cố Trường An khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền lành nhưng khiến kẻ khác rùng mình. "Cứu một mạng người, chính là vì mười vạn năm sau có thêm một ngôi mộ thượng hạng. Nhân quả này, đáng giá."

Bên trong túp lều cỏ.

Thiếu niên được đặt nằm trên một tấm nệm cỏ đơn sơ. Cố Trường An đặt ấm trà lúc nãy xuống bên cạnh, hương trà ấm áp xua đi phần nào tử khí trên người thiếu niên.

Hắn từ trong ngực áo lấy ra một viên thuốc tròn trịa, đen nhánh, tỏa ra mùi vị của đất cũ và rễ cây khô. Đây không phải linh đan gì quý báu của tu tiên giới, mà là thứ Cố Trường An nhặt được từ mộ phần của một vị "Dược Thánh" cách đây năm ngàn năm. Viên thuốc này không thể trực tiếp hồi phục đan điền, nhưng lại có tác dụng giữ lại một tia sinh cơ cuối cùng trong nghịch cảnh.

Hắn bẻ đôi viên thuốc, nhét vào miệng thiếu niên, sau đó cầm lấy chén trà, khẽ đổ vào.

"Trà này tuy hơi đắng, nhưng có thể giúp ngươi thấy được con đường của mình."

Khi thuốc và trà đi vào cổ họng, thân thể thiếu niên bắt đầu run rẩy kịch liệt. Hắc khí ở đan điền giống như gặp phải thiên địch, gào rít rồi tan biến qua lỗ chân lông. Vết thương trên người hắn khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhưng đan điền vẫn trống rỗng như trước.

Nửa canh giờ sau, thiếu niên từ từ mở mắt.

Cái hắn thấy đầu tiên không phải là địa ngục, mà là một túp lều rách, một cái bếp lò leo lét lửa, và một nam tử thanh niên với đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ nhân gian.

"Ta… ta chết rồi sao?" Giọng thiếu niên khàn đặc.

"Ngươi chưa đủ tư cách để nằm ở đây." Cố Trường An thản nhiên ngồi uống trà, không thèm nhìn hắn. "Nghĩa trang này, chỉ chứa những kẻ đã tận lực với đời. Ngươi mới mười sáu tuổi, chết bây giờ chỉ là một nắm tro vô danh mà thôi."

Thiếu niên bàng hoàng nhìn xung quanh, rồi cúi xuống nhìn thân thể mình. Hắn cảm nhận được đan điền trống rỗng, uất hận trào dâng, hắn đấm mạnh tay xuống đất: "Ta đã phế… Đan điền nát rồi, còn sống làm gì? Diệp gia ta bị diệt môn, cha mẹ ta bị giết sạch… Ta còn chưa báo được thù!"

"Phế?" Cố Trường An đặt chén trà xuống, giọng nói đột nhiên trở nên uy nghiêm. "Trong mắt ta, kẻ tu luyện đan điền mới là kẻ đi đường hẻm. Mười vạn năm trước, có vị Đế giả chẳng có đan điền vẫn có thể lấy thân làm khí, trấn áp vạn giới. Ngươi có tư chất Cửu Chuyển Linh Lung, đan điền nát, chẳng qua là cái vỏ cũ bị vỡ mà thôi."

Thiếu niên ngây người, hai hàng nước mắt lăn dài: "Tiền bối… người nói thật chứ?"

"Ta chưa bao giờ nói dối người chết, và cũng chẳng rảnh để nói dối người sắp chết." Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre. "Từ ngày mai, ngươi đi theo ta. Công việc rất đơn giản: quét lá, nhổ cỏ, và dập đầu trước mười vạn ngôi mộ kia. Khi nào ngươi quét sạch được bụi trần trong lòng, ta sẽ dạy ngươi cách bước lên đỉnh cao để… một ngày nào đó quay về đây nằm cho đẹp."

Thiếu niên Diệp Thanh (hắn tự xưng tên là Diệp Thanh) nhìn bóng lưng của Cố Trường An, trong đầu hắn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Tại cấm địa chết chóc này, hắn lại tìm thấy một con đường sống kỳ lạ chưa từng thấy.

"Cảm ơn tiền bối cứu mạng!" Diệp Thanh cố sức quỳ xuống, dập đầu thật mạnh.

Cố Trường An không quay lại, chỉ phất tay: "Lão Hắc, dẫn hắn đi tìm chỗ ngủ. Đừng có nằm gần mộ của vị Kiếm Tiên kia, lão già đó gắt gỏng lắm, đêm khuya hay múa kiếm lung tung làm ồn lắm đấy."

Lão Hắc thở dài, bò tới bên cạnh Diệp Thanh, dùng đầu húc húc vào chân hắn: "Đi thôi nhóc con. Ở đây được 'Lão quản gia' để ý là phúc của ngươi đấy. Cố mà sống cho lâu, sau này chết cho sang trọng một chút, không thì uổng công trà của hắn lắm."

Diệp Thanh ngơ ngác đi theo con rùa đen to lớn ra ngoài. Hắn nhìn thấy trong màn đêm, mười vạn ngôi mộ lấp lánh những đốm lửa xanh nhạt (lửa lân quang), giống như mười vạn đôi mắt đang dõi theo hắn.

Trong túp lều, Cố Trường An lại một mình đối diện với lò lửa. Hắn khẽ mỉm cười, cảm nhận được trong tâm trí, hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" vừa mới rung lên một tiếng nhẹ nhàng.

[Ký chủ đã can thiệp nhân quả, gieo xuống 'Hạt giống trường sinh'. Nhận được phần thưởng: Đạo vận mười năm.]

"Mười năm Đạo vận…" Cố Trường An thở dài. "Lại có thêm mười năm tĩnh lặng để quét rác rồi."

Hắn biết, thiếu niên Diệp Thanh này chỉ là một đoạn nhạc đệm trong bản trường ca mười vạn năm của hắn. Nhưng hắn cũng biết, từ nay về sau, sự vắng vẻ của nghĩa trang này sẽ có thêm một chút sinh khí của "nguyên liệu tương lai".

Cứu một mạng người, đổi lại một ngôi mộ vĩ đại trong tương lai. Đối với một Thủ Mộ Nhân sống đời đời kiếp kiếp, đây là một thương vụ không bao giờ lỗ vốn.

Bên ngoài, cơn mưa rào cuối cùng cũng đổ xuống. Nước mưa gột rửa sạch những vết máu trên hoa bỉ ngạn, gột rửa những vết thương trên người thiếu niên, và gột rửa cả sự ồn ào của thế giới bên ngoài trả lại cho nghĩa trang một vẻ tịnh mịch tuyệt đối.

Cố Trường An nhắm mắt lại, tiếng mưa rơi trên mái lá trở thành bản nhạc đưa hắn vào giấc ngủ thanh thản giữa hàng mười vạn vong linh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8