Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 34: Tặng cho ngươi một gốc cỏ dại**
**CHƯƠNG 34: TẶNG CHO NGƯƠI MỘT GỐC CỎ DẠI**
Khi ánh ban mai đầu tiên nỗ lực xuyên qua lớp sương mù dày đặc của U Minh Cấm Địa, Vạn Cổ Nghĩa Trang hiện ra với một vẻ tĩnh mịch đến nao lòng. Những hạt sương sớm đọng trên những tấm bia đá rêu phong, long lanh như những giọt nước mắt của thời gian.
Diệp Thanh tỉnh dậy trên một đống rơm khô trong gian phòng bên của túp lều cỏ. Cơn đau từ kinh mạch bị phế bỏ và những vết thương do kiếm khí gây ra vẫn âm ỉ như bị ngàn vạn con kiến đục khoét, nhưng so với cảm giác cận kề cái chết đêm qua, lúc này hắn đã cảm thấy mình như vừa từ địa ngục trở về.
Hắn loạng choạng chống tay ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa.
Trong tầm mắt của hắn, một bóng người gầy gò, mặc trường bào xám tro hơi bạc màu đang cúi xuống bên cạnh một ngôi mộ cổ vô danh. Người đó cầm một con dao nhỏ rỉ sét, đang lúi cúi làm gì đó. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng của đất đá bị xới lên hòa cùng tiếng chim kêu thanh thản phía xa, tạo nên một khung cảnh kỳ lạ. Đó là Cố Trường An.
Ở cách đó không xa, con rùa đen to lớn mà Cố Trường An gọi là Lão Hắc đang nằm phơi mình trên một phiến đá phẳng, hai mắt lim dim, dường như đang hưởng thụ chút hơi ấm hiếm hoi của mặt trời.
Diệp Thanh cố gắng lết từng bước chân nặng nề ra khỏi lều. Mỗi cử động đều khiến hắn hít một ngụm khí lạnh. Đến khi đứng được dưới gốc cây héo rũ cạnh hiên, hắn mới thấy rõ Cố Trường An đang nhổ cỏ.
"Tiền bối…" Diệp Thanh lên tiếng, giọng nói khàn đặc.
Cố Trường An không ngẩng đầu lên, bàn tay hắn thon dài, nhịp nhàng luồn vào tận gốc rễ của những cụm cỏ dại xám xịt đang mọc chen chúc trên mộ phần. Hắn khẽ khàng lôi một gốc cỏ lên, rũ bỏ lớp đất nâu sẫm bám vào, rồi thản nhiên ném sang một bên.
"Tỉnh rồi à? Mạng cũng lớn đấy. Đã có thể cử động được thì đừng đứng đó làm gì, tốn linh khí của nghĩa trang." Cố Trường An hờ hững nói.
Diệp Thanh hổ thẹn cúi đầu: "Vãn bối vô năng, quấy nhiễu sự thanh tịnh của tiền bối. Thương thế của vãn bối… e là khó lòng qua khỏi mùa đông này."
Hắn biết rõ tình trạng của mình. Kinh mạch Thiên Vân Phái vốn dĩ cương mãnh, giờ bị ngoại lực đánh nát, chẳng khác nào một bình sứ đã rạn vỡ hoàn toàn. Nếu không có đại đan dược cấp bậc Lục phẩm trở lên hoặc sự ra tay của một vị đại năng Hóa Thần, hắn vĩnh viễn là một phế nhân, và thọ nguyên cũng chẳng còn bao nhiêu.
Lúc này, Lão Hắc đột ngột mở một con mắt ra, nhìn Diệp Thanh rồi lại nhìn sang phía Cố Trường An, phát ra âm thanh ồm ồm như sấm dậy:
"Lão quản gia, ngươi xem cái nhóc con này. Hắn nói mình sắp chết kìa. Ngươi không định đào sẵn cái hố cho hắn sao? Ta thấy góc phía Đông có cái hố khá đẹp, phong thủy hướng ra sông Minh Hà, chắc chắn là một nơi nằm xuống lý tưởng."
Cố Trường An dừng động tác, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc gật đầu: "Ý kiến hay. Nhưng tiểu tử này chưa nộp linh thạch phí trông coi, cho hắn nằm chỗ đẹp như vậy, sau này ta ăn nói thế nào với những vị bên dưới?"
Diệp Thanh nghe vậy thì dở khóc dở cười. Ở nơi này, dường như mạng sống của hắn không quan trọng bằng một cái chỗ nằm phong thủy tốt.
Cố Trường An đứng dậy, phủi phủi lớp bụi trên tay. Trong lòng bàn tay hắn vẫn còn cầm ba bốn gốc cỏ dại vừa mới nhổ được. Những gốc cỏ này có hình thù rất lạ, lá có hình trái tim nhưng lại có những gân đỏ thẫm như huyết mạch, thân cây xám xịt như tro tàn, tỏa ra một mùi vị ngai ngái trộn lẫn giữa mùi đất già và mùi mục nát.
"Lại đây." Cố Trường An ngoắc tay.
Diệp Thanh cố gắng lê bước tới gần. Cố Trường An nhìn hắn một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt bình thản nhưng lại khiến Diệp Thanh cảm giác như mình bị lột trần mọi bí mật.
"Người ta sống trên đời, sợ nhất là không biết mình đang đứng ở đâu. Ngươi muốn sống, hay muốn chết cho đẹp?" Cố Trường An hỏi một câu đầy ý vị sâu xa.
"Vãn bối… muốn sống. Vãn bối còn nợ máu chưa trả, còn sự thật về gia tộc chưa tìm ra." Ánh mắt Diệp Thanh đột nhiên bùng lên một tia hận ý rực cháy.
Cố Trường An thở dài, lắc đầu: "Nhân quả nặng nề. Thôi được, coi như hôm nay ta làm việc thiện tích đức cho đám anh linh dưới này."
Hắn tùy tay chọn lấy một gốc cỏ dại trong đống cỏ vừa nhổ, cái gốc cỏ trông xơ xác nhất, thậm chí một vài lá còn bị sâu cắn rách, rồi ném vào lòng bàn tay Diệp Thanh.
"Cầm lấy. Nhai nuốt cả rễ lẫn đất. Nếu sống được, là do mệnh của ngươi chưa tận. Nếu chết… thì ít ra bụng cũng không phải là cái bụng rỗng khi xuống suối vàng."
Diệp Thanh nhìn gốc cỏ dại trong tay, sững sờ. Đây rõ ràng là thứ mà Cố Trường An vừa nhổ đi vì cho rằng nó mọc bậy trên mộ. Nó dính đầy đất sình xám xịt, trông chẳng có chút dáng vẻ gì là linh dược. Thậm chí, những gốc cỏ dại mọc bên đường ở ngoài kia trông còn tràn đầy sinh cơ hơn thứ này.
Lão Hắc thấy cảnh này, đầu rùa bỗng rụt vào mai một nửa, hai mắt trợn trừng: "Hắc hắc! Lão quản gia, ngươi hào phóng thật nha. Cái gốc 'Thiên Địa Nghịch Sinh Thảo' này đã bám rễ trên mộ vị Dược Thần kia bảy vạn năm rồi, hằng ngày hút tử khí của Dược Thần và nghe ngươi quét rác mà thành hình. Ngươi vậy mà đem cho một thằng nhóc phàm phu?"
Cố Trường An đá nhẹ vào cái mai của Lão Hắc: "Câm miệng. Cỏ dại thôi, mọc nhiều quá làm hỏng cả thẩm mỹ nghĩa trang của ta. Có gì mà quý?"
Diệp Thanh nghe không rõ tên gọi của gốc cỏ, nhưng hắn nghe thấy ba chữ "bảy vạn năm". Hắn hít một hơi lạnh. Ở thế gian, dược thảo nghìn năm đã là chí bảo được các đại tông môn tranh cướp đến sứt đầu mẻ trán, còn "vạn năm" chỉ có trong truyền thuyết.
"Bảy… bảy vạn năm?" Diệp Thanh run rẩy nhìn gốc cỏ xám xịt.
"Đừng nghe con rùa kia nói bậy. Nó mọc đầy ra đó thôi." Cố Trường An xua tay, ra vẻ không kiên nhẫn. "Có ăn không? Không ăn trả đây để ta vứt vào lò nấu nước quét mộ."
Diệp Thanh không do dự thêm nữa. Hắn biết vị tiền bối này tuyệt đối không phải người bình thường. Hắn nhắm mắt, bỏ gốc cỏ còn dính cả đất vào miệng.
Lúc đầu, cảm giác đầu tiên là vị chát xít và mùi vị hôi nồng của đất cũ làm hắn suýt nôn ra. Nhưng ngay khi rễ cỏ vừa chạm vào lưỡi, một sự biến đổi kinh thiên động địa xảy ra.
*Uỳnh!*
Diệp Thanh cảm thấy trong khoang miệng mình như có một mặt trời đen bùng nổ.
Một luồng linh lực lạnh buốt nhưng đầy sức sống cuồng bạo lao thẳng vào cuống họng, xuyên thấu vào từng tế bào. Khác với linh khí thanh khiết của thế gian, luồng năng lực này mang theo một hơi thở tử vong cực hạn. Nhưng kỳ lạ thay, bên trong cái chết đó lại nảy mầm một loại sức mạnh tái tạo đáng sợ.
"Aaa!"
Diệp Thanh đau đớn ngã quỵ xuống đất, da thịt toàn thân bắt đầu rạn nứt, máu đen hôi thối từ lỗ chân lông trào ra. Những mảnh vụn của kinh mạch đã vỡ nát vốn đã nguội lạnh giờ đây như bị nhúng vào dung nham hỏa ngục, bắt đầu nóng rực và co rút lại.
"Kiên trì. Nếu ngươi ngất đi lúc này, tử khí sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi." Giọng nói của Cố Trường An vang lên bên tai hắn, trầm ổn và lạnh lùng như từ trên cao nhìn xuống.
Diệp Thanh cắn chặt răng đến bật máu. Hắn cảm nhận được gốc cỏ kia không phải là đang hồi phục kinh mạch, mà là đang… phá bỏ hết tất cả để xây lại từ đầu. Những chỗ bị tổn thương trước đó đều bị sức mạnh của gốc cỏ dại nghiền nát thành bụi cám, sau đó từ đống tro tàn đó, một sợi kinh mạch màu bạc nhạt, mỏng như tơ nhưng kiên cố như huyền thiết bắt đầu lộ ra.
Trong tâm thức của Diệp Thanh, hắn như thấy mình đang đứng giữa một nghĩa trang vô tận. Mười vạn ngôi mộ đồng loạt chấn động, từ mỗi ngôi mộ đều bay ra một sợi sương mù xám, hội tụ vào người hắn. Hắn nghe thấy tiếng tụng kinh của hàng vạn người, tiếng kiếm reo, tiếng gào thét của các đại ma thần… tất cả đều dồn nén vào gốc cỏ bé nhỏ ấy.
Sương mù quanh người Diệp Thanh bắt đầu xoay chuyển, tạo thành một cái kén màu xám bao bọc lấy hắn.
Cố Trường An đứng bên cạnh, bình thản nhìn cảnh tượng này. Hắn vẫn cầm chiếc chổi tre trong tay, nhẹ nhàng quét đi những dấu vết máu đen mà Diệp Thanh vừa thải ra, như thể sợ chúng làm bẩn mảnh đất sạch sẽ này.
Lão Hắc tò mò bò lại gần, ngửi ngửi cái kén: "Lão quản gia, ngươi nói xem tiểu tử này có chịu nổi không? Cái loại dược tính này ngay cả tu sĩ Nguyên Anh còn chưa chắc chịu được sự xung kích của 'Tử cực hóa sinh'."
"Chịu được hay không là ở cái tâm muốn sống của hắn." Cố Trường An nhàn nhạt nói. "Gốc cỏ đó mọc cạnh mộ Dược Thần mười vạn năm, hằng ngày bị ta dẫm lên không biết bao nhiêu lần, bản thân nó đã tôi luyện được ý chí sống còn rất mạnh. Tiểu tử này nếu có một nửa cái ý chí đó, hắn sẽ không chết."
Mặt trời dần lên cao. Sự xung kích trong kén màu xám ngày càng trở nên dữ dội. Thỉnh thoảng, từ trong kén truyền ra tiếng rạn nứt của xương cốt, rồi tiếng máu chảy róc rách.
Bất chợt, một tiếng chim hót lảnh lót vang lên từ phía bìa rừng U Minh. Những con linh điểu thường ngày vốn rất sợ hãi tử khí của nghĩa trang, giờ đây như bị thu hút bởi một mùi hương cực kỳ tinh thuần thoát ra từ cái kén của Diệp Thanh, chúng bắt đầu bay lượn vòng quanh, mắt đỏ quạch vì thèm khát.
Không chỉ có linh điểu, sâu trong lòng đất, những tiếng sột soạt của những sinh vật biến dị trong cấm địa cũng đang bò về phía này. Mùi vị của một gốc linh dược vạn năm đang được hấp thụ là sự khiêu khích lớn nhất đối với lũ yêu thú khát máu.
Cố Trường An cau mày.
"Thật là phiền phức. Ta đã bảo là nhổ cỏ thì phải nhổ sạch sẽ mà lị."
Hắn khẽ thở dài, rồi nhấc chiếc chổi tre lên. Hắn không ra chiêu, không kết ấn, chỉ đơn giản là khua chổi quét một đường tròn xung quanh cái kén của Diệp Thanh.
*Xoạt!*
Một đường bụi đất bay lên, bao quanh lấy Diệp Thanh trong bán kính ba mét. Chỉ trong chớp mắt, mùi hương của linh dược biến mất không tăm hơi. Toàn bộ thiên cơ xung quanh Diệp Thanh dường như bị một lực lượng vô hình xóa sạch khỏi thế giới.
Đám linh điểu đang lao xuống bỗng dưng lạc lối giữa không trung, chúng kêu lên ngơ ngác như thể vừa đánh mất mục tiêu ngay trước mắt. Những bóng đen dưới lòng đất cũng đột nhiên dừng lại, sợ hãi tháo chạy như gặp phải thiên địch đáng sợ nhất đời.
"Nhân quả của hắn, không được làm hỏng sự thanh tịnh của nghĩa trang ta." Cố Trường An lầm bầm, rồi lại thong thả quay về túp lều lấy một chén trà cũ.
Hơn hai canh giờ trôi qua, cái kén màu xám cuối cùng cũng xuất hiện những vết nứt.
*Rắc! Rắc!*
Một bàn tay trắng trẻo, hơi xanh xao vươn ra khỏi kén. Diệp Thanh bước ra, trên người hắn là một lớp màng đen hôi thối vừa bong ra hoàn toàn. Làn da mới hiện ra mịn màng nhưng ẩn chứa một vẻ rắn rỏi lạ thường.
Hắn hít một hơi thật sâu. Luồng không khí mang theo tử khí của nghĩa trang khi vào phổi hắn không còn thấy khô rát nữa, ngược lại vô cùng dễ chịu.
Hắn thử vận chuyển một tia linh khí trong cơ thể.
*Vù vù!*
Kinh mạch rung động, vang lên tiếng gió gào thét. Linh khí của hắn bây giờ không còn là màu xanh thanh khiết của Thiên Vân Phái nữa, mà mang theo một vệt u ám màu xám tro, ẩn chứa sức mạnh ăn mòn và tái sinh vô cùng quỷ dị.
"Đây… đây là tu vi Trúc Cơ sơ kỳ?" Diệp Thanh kinh hãi tột độ.
Trước khi bị phế, hắn đang ở đỉnh cao Luyện Khí tầng chín. Không những thương thế hồi phục, kinh mạch được đúc lại, mà hắn còn đột phá một cảnh giới đại nan quan mà không cần bất kỳ Trúc Cơ Đan nào!
Hơn thế nữa, hắn cảm nhận được thọ nguyên của mình dồi dào đến đáng sợ. Giống như… gốc cỏ dại kia đã ban tặng cho hắn một phần sinh mệnh mãnh liệt của nó.
Diệp Thanh bàng hoàng quỳ sụp xuống hướng về phía Cố Trường An đang ngồi nhâm nhi trà.
"Đại ân đại đức của tiền bối, Diệp Thanh cả đời không quên! Tiền bối tặng vãn bối một đời này, vãn bối nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!"
Cố Trường An nhấp một ngụm trà, vẻ mặt không chút gợn sóng: "Làm trâu làm ngựa? Nghĩa trang của ta không thiếu người hầu. Ngươi xem mười vạn ngôi mộ kia, bên dưới đều là những người từng muốn vì ta mà chết đấy."
Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt hờ hững nhìn về phía xa: "Chỉ là một gốc cỏ dại mọc sai chỗ thôi. Ngươi ăn nó vào, tức là chiếm chỗ của chủ nhân ngôi mộ kia. Sau này, nếu ngươi chết, phải tìm một gốc linh thảo tương đương trả lại vào đúng vị trí đó, có nghe rõ chưa?"
Diệp Thanh rùng mình, gập người thật sâu: "Vãn bối nhất định tuân mệnh!"
Lão Hắc nằm bên cạnh mỉa mai: "Tiểu tử, ngươi đừng có vui mừng quá sớm. Gốc cỏ đó mang theo 'Tử khí mười vạn năm', tuy giúp ngươi đúc lại cơ thể nhưng cũng biến cơ thể ngươi thành một loại 'Bán linh bán thi'. Từ nay về sau, những công pháp chính tông thuần khiết của thiên hạ ngươi sẽ không luyện được nữa, chỉ có thể tu theo con đường quỷ dị này thôi."
Diệp Thanh nhìn vào đôi bàn tay mình, trong lòng không hề có chút hối hận, trái lại tràn đầy kiên định: "Chính tông hay Ma đạo không quan trọng. Quan trọng là sức mạnh để bảo vệ những gì còn lại. Tiền bối, xin cho hỏi gốc cỏ này tên là gì?"
Cố Trường An ngẫm nghĩ một lúc, rồi cười nhạt: "Nó chẳng có tên. Trong mắt ta, nó chỉ là 'Cỏ dọn mộ'. Nhưng nếu ngươi muốn gọi, cứ gọi nó là 'Vạn Cổ Trường Sinh Diệp' đi."
Cái tên vừa thốt ra, một đạo sấm sét khô khốc đột nhiên xẹt ngang qua bầu trời u ám của cấm địa, như thể thiên đạo đang phản ứng với sự tồn tại của một loại nghịch thiên duyên phận nào đó.
Cố Trường An liếc mắt nhìn lên trời, lẩm bẩm: "Lại ồn ào. Quét dọn mười vạn năm mà ông trời này vẫn chưa quen cái nết của ta sao?"
Hắn đứng dậy, vác chiếc chổi tre lên vai, ra hiệu cho Diệp Thanh: "Đã khỏi rồi thì đừng ngồi không. Theo ta đi quét lá phía sau gò mộ. Ngôi mộ thứ ba hàng dọc thứ chín mươi chín có mấy lá cây rơi rụng, nhớ quét cho sạch, không được để sót một hạt bụi nào."
"Vâng!" Diệp Thanh đứng dậy, tinh thần phấn chấn.
Trong cái nắng nhạt nhòa của buổi sớm, hình bóng một già một trẻ, một người vác chổi bước đi thong dong, một người đi theo sau với vẻ mặt thành kính, cùng với một con rùa đen chậm chạp bò phía sau, tạo nên một bức tranh kỳ ảo giữa nghĩa trang của chư thần.
Diệp Thanh không hề biết rằng, cái gốc cỏ "dại" mà hắn vừa ăn, ở thế giới bên ngoài, là thứ có thể khiến ngay cả các vị Tiên Đế cũng phải phát điên tìm kiếm. Đó là thứ thuốc trường sinh duy nhất có thể chống lại sự suy bại của quy luật Tuế Nguyệt.
Và Cố Trường An cũng chẳng quan tâm. Đối với hắn, dù là Tiên Đế hay phàm nhân, một khi đã nằm xuống đây thì đều bình đẳng như nhau. Những gốc cỏ dại này nếu không được dọn sạch, chúng sẽ che mất những dòng chữ khắc trên bia đá mà hắn đã dày công bảo quản suốt mười vạn năm qua.
"Tiền bối, vị trong ngôi mộ kia là ai ạ?" Diệp Thanh vừa quét vừa tò mò hỏi, chỉ tay vào ngôi mộ mà hắn vừa thấy Cố Trường An nhổ cỏ.
Cố Trường An dừng chân, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu qua màn sương của kỷ nguyên:
"Một tên ngốc thích đi hái thuốc cho thiên hạ, cuối cùng tự mình nếm phải kịch độc không thuốc chữa mà chết. Hắn gọi mình là Thần Nông, nhưng ta thích gọi hắn là 'Lão thuốc hôi'. Hắn nằm đây đã tám vạn năm rồi, gốc cỏ ngươi vừa ăn mọc ngay trên huyệt đạo phế phổi của hắn, cho nên nó mang theo khí tức 'vỡ rồi lại lập' đấy."
Diệp Thanh nghe xong, tay cầm chổi run rẩy suýt đánh rơi. Thần Nông? Đó không phải là vị thủy tổ của nghề thuốc trong truyền thuyết cổ đại sao? Một vị đại năng từng cứu rỗi cả nhân loại kỷ nguyên trước, vậy mà giờ đây chỉ là một người nằm dưới nắm đất vàng, hằng ngày được vị tiền bối này gọi là "Lão thuốc hôi"?
Hắn rốt cuộc đang đứng ở nơi nào? Và vị tiền bối quét rác kia rốt cuộc đã tồn tại từ bao giờ?
"Đừng có ngẩn người ra." Giọng Cố Trường An vọng lại từ phía xa. "Quét cho kỹ vào. Nhân quả dưới chân ngươi nặng hơn cái mạng của ngươi đấy. Nếu quét không sạch, tối nay ta không cho cơm ăn đâu."
"Vâng, vãn bối làm ngay!"
Tiếng chổi tre khua sột soạt lại vang lên đều đặn. Giữa vạn cổ trầm mặc, âm thanh này dường như là nhịp đập của sinh mệnh đang âm thầm trường tồn.
Mười vạn năm, một giấc mộng dài.
Trong nghĩa trang này, mỗi một nhành cây ngọn cỏ, mỗi một hạt cát hạt bụi đều chứa đựng những bí mật đủ để làm rung chuyển cả chín tầng trời. Nhưng ở đây, chúng chỉ là cỏ dại, là cát bụi cần được dọn dẹp sạch sẽ để nhường chỗ cho sự thanh tĩnh vĩnh hằng.
Cố Trường An khẽ hát một khúc dân ca cổ xưa mà chẳng ai còn nhớ được lời:
*"Hoa nở bên mộ, nhổ đi một nhành…"*
*"Nhân gian trăm tuổi, mộ táng vạn năm…"*
*"Thắng làm vua, thua làm giặc…"*
*"Trường sinh hay chết trẻ, cũng một nắm đất vàng thôi…"*
Gió ở U Minh cấm địa lại thổi lên, mang theo hơi thở lạnh lẽo của lịch sử, lướt qua tà áo xám của vị Thủ Mộ Nhân vạn cổ, tan biến vào hư không mênh mông. Diệp Thanh nhìn tấm lưng của Cố Trường An, đột nhiên cảm thấy, cả thế giới tu tiên phồn hoa rực rỡ ngoài kia, thật ra cũng chỉ là một vũng bùn ồn ào so với sự bình thản vĩ đại ở nơi này.
Tặng cho ngươi một gốc cỏ dại, chính là tặng cho ngươi cả một chân trời mới.