Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 57: Lâm Thanh Diệp trở về báo ân**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:41:24 | Lượt xem: 2

Trong bóng tối âm u vĩnh hằng của Vạn Cổ Nghĩa Trang, thời gian dường như không còn là một khái niệm tuyến tính. Tiếng chổi tre xào xạc đều đặn trên lớp lá rụng và bụi trần khô khốc, vang vọng qua những hàng bia mộ sừng sững như những chứng nhân của mười vạn năm dâu bể.

Cố Trường An buông lỏng tay chổi, nhìn dải sương mù màu tím nhạt đang luồn lách giữa những kẽ hở của các ngôi mộ cổ. Mỗi nhát quét của hắn không chỉ làm sạch đất đá, mà còn là một lần chải chuốt lại luồng nhân quả hỗn loạn mà những vị cường giả nằm dưới kia để lại. Mười vạn năm, hắn đã quen với việc bầu bạn cùng những cái xác khô và những linh hồn lảng bảng hơn là những hơi thở ấm áp của người sống.

Bỗng nhiên, đôi lông mày nhạt màu của Cố Trường An hơi nhướn lên. Hắn không nhìn về phía cổng nghĩa trang, nhưng giác quan nhạy bén đã hòa cùng hơi thở của đất đai cho hắn biết có người đang tới.

"Lão Hắc, dậy đi. Có khách tới."

Trên một tấm bia mộ bằng hắc thạch khắc tên một vị Ma Tôn vạn năm trước, một con rùa đen lớn lười biếng hé mắt. Nó rụt đầu ra khỏi lớp mai, ngáp một cái thật dài, để lộ những hàng răng sắc nhọn trông chẳng giống rùa chút nào.

"Lại là đám tham lam muốn tới tìm truyền thừa à? Hay là lũ tiểu tử không biết sống chết tới quấy rầy giấc ngủ của lão tổ tông?" Lão Hắc cất giọng ồm ồm, khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau.

Cố Trường An nhẹ nhàng lắc đầu, trong mắt thoáng hiện một tia ấm áp hiếm hoi: "Không phải, là tiểu nha đầu kia về."

Lời vừa dứt, từ phía chân trời xa xăm, một luồng thanh quang phá tan màn sương mù u ám của U Minh Cấm Địa. Một đạo kiếm quang sắc lẹm, mang theo khí thế của kẻ đứng đầu một phương, nhưng khi tiến sát vào phạm vi của nghĩa trang lại đột ngột thu liễm, trở nên nhu hòa như làn gió xuân.

Bóng người đáp xuống mặt đất không gây ra lấy một tiếng động. Đó là một nữ tử khoác trên mình bộ y phục màu xanh diệp lục, trên trán thắt một dải băng lụa giản dị. Khuôn mặt nàng tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng sương, thanh kiếm tùy thân đeo bên hông phát ra tiếng rung khe khẽ, dường như nó vẫn chưa thoát khỏi dư vị của những trận chiến khốc liệt vừa qua.

Thế nhưng, khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò, cầm cây chổi tre đứng giữa những mộ phần, vẻ lạnh lùng trên mặt nàng lập tức tan chảy. Nàng quỳ sụp xuống, đầu gối chạm lên lớp đất đá lạnh lẽo, cung kính hành lễ.

"Đệ tử Lâm Thanh Diệp, bái kiến Sư tôn. Đệ tử về muộn, xin Sư tôn trách phạt."

Cố Trường An chậm rãi tiến lại gần, đưa bàn tay hơi gầy guộc nâng nàng dậy. Ánh mắt hắn nhìn nàng như nhìn một mầm non mình đã dày công chăm sóc bấy lâu.

"Về là tốt rồi. Cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong… còn có một chút khí tức của nửa bước Luyện Hư. Xem ra ba trăm năm ra ngoài, ngươi không hề lười biếng."

Lâm Thanh Diệp đứng dậy, hốc mắt hơi đỏ: "Dù đi khắp thiên hạ, đệ tử vẫn chỉ thấy ở bên cạnh Sư tôn, được quét dọn nghĩa trang này mới là nơi bình yên nhất."

Lão Hắc lúc này bò tới, khịt khịt mũi: "Nha đầu, ngươi về tay không đấy à? Khí thế sát phạt nồng nặc thế kia, chắc chắn là lại đi càn quét tông môn nào rồi chứ gì?"

Lâm Thanh Diệp mỉm cười, vẻ rạng rỡ của nàng khiến cả không gian u ám này cũng sáng bừng lên đôi chút. Nàng không nói lời nào, chỉ khẽ vẩy tay một cái.

Vù! Vù! Vù!

Hơn một trăm chiếc nhẫn trữ vật rạng rỡ đủ màu sắc hiện ra, lơ lửng giữa không trung. Chưa dừng lại ở đó, nàng liên tiếp lôi ra từ trong tay áo những hòm gỗ được làm từ linh mộc vạn năm, bên trong tỏa ra dược hương nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mờ ảo.

"Sư tôn, những năm qua đệ tử ở ngoài, ngoại trừ việc khôi phục vương triều, còn 'tiện tay' thu thập một chút tài nguyên. Đệ tử biết Sư tôn không thích tranh đoạt, nên những thứ này đều là do bọn chúng tự dâng tận cửa, hoặc là những di tích mà đệ tử đi qua."

Nàng chỉ vào chiếc nhẫn lớn nhất ở giữa: "Đây là 'Cửu Thiên Linh Tủy', đệ tử đoạt được từ một hầm ngầm của Thái Cổ Giáo. Còn đây là mười tám gốc 'Bỉ Ngạn Hoa Hoàng', nghe nói có thể giúp bồi bổ tử khí cho người giữ mộ. Ngoài ra còn có linh thạch cấp cao mười triệu viên, pháp bảo giai đoạn cực phẩm hai mươi kiện, còn có…"

Cố Trường An nhìn đống "rác rưởi" đắt giá đối với tu tiên giới mà nàng gọi là "một chút tài nguyên" này, chỉ cảm thấy đầu hơi đau.

Hắn khẽ thở dài: "Thanh Diệp, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi. Tu hành là để dưỡng tâm, không phải để làm giàu. Ta ở đây mười vạn năm, thứ duy nhất ta thiếu là yên tĩnh, chứ không phải linh thạch."

Lâm Thanh Diệp cúi đầu, nhưng giọng nói vẫn kiên định: "Đệ tử biết Sư tôn không màng danh lợi, nhưng nghĩa trang này đã quá hoang tàn. Đệ tử muốn dùng chỗ linh thạch này để đại tu lại hệ thống trận pháp bảo vệ, còn số dược liệu này… Sư tôn thỉnh thoảng nấu trà uống cho đỡ nhạt miệng."

Dùng Cửu Thiên Linh Tủy và dược liệu vạn năm để… nấu trà cho đỡ nhạt miệng?

Nếu những đại năng ngoài kia nghe được lời này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết ngay tại chỗ.

Lão Hắc thì không khách khí như vậy, nó há mồm ra nuốt chửng một hòm linh dược vừa bay tới, nhai nhóp nhép rồi gật gù: "Nha đầu này hiểu chuyện. Tiểu An tử, ngươi nhìn đi, người ta đi báo ân mà ngươi cứ làm vẻ mặt như mất của thế là sao?"

Cố Trường An liếc mắt nhìn con rùa tham ăn, rồi quay sang Lâm Thanh Diệp: "Được rồi, ngươi có lòng như vậy, ta nhận. Nhưng lần sau đừng mang về nhiều thế này nữa. Nhân quả bên trong đống đồ này quá nặng, ta lại phải tốn công quét dọn sạch sẽ mới dùng được."

Hắn phất tay, cây chổi tre quét qua không trung một cái. Một luồng Đạo vận vô hình tỏa ra, giống như một làn nước trong trẻo tẩy rửa qua đống tài nguyên kia. Những tiếng gào thét u uất từ oán niệm của các chủ nhân cũ trên các nhẫn trữ vật vang lên rồi biến mất tăm, biến đống báu vật rạng rỡ trở nên bình dị, mộc mạc nhất.

Lâm Thanh Diệp nhìn cảnh ấy, trong lòng càng thêm kính sợ. Tu vi của nàng bây giờ dù đã nhìn xuống được đại đa số tu sĩ trong thiên hạ, nhưng khi đứng trước Cố Trường An, nàng vẫn cảm thấy mình chỉ như một giọt nước đứng trước đại dương sâu thẳm không thấy đáy.

"Vào trong đi, uống chén trà, kể ta nghe chuyện thiên hạ bây giờ thế nào rồi." Cố Trường An quay lưng bước về phía túp lều rạch bên cạnh gốc cổ thụ.

Lâm Thanh Diệp đi theo sau, từng bước một dẫm lên vết chân của hắn, cảm giác bất an sau bao năm chinh chiến ở bên ngoài bỗng chốc tan biến.

Trong căn lều đơn sơ, khói trà bốc lên nghi ngút. Lâm Thanh Diệp bắt đầu kể lại cuộc hành trình của mình. Nàng kể về việc nàng đã lật đổ những kẻ thù năm xưa thế nào, việc nàng phục hưng vương triều ra sao. Nàng nói về những Thánh địa đã sụp đổ, về những thiên tài mới nổi đang trỗi dậy tranh giành Khí vận.

"Sư tôn, bên ngoài đang loạn lắm." Lâm Thanh Diệp hạ giọng, vẻ mặt nghiêm trọng. "Thiên đạo hình như đang càng lúc càng trở nên điên cuồng. Các đại môn phái đều đang bí mật chuẩn bị cho một cuộc đại biến. Thậm chí… đệ tử còn nghe đồn, có người đang rục rịch tìm kiếm vị trí của Vạn Cổ Nghĩa Trang này, họ gọi nơi này là 'Cánh cổng đi đến Vĩnh hằng'."

Cố Trường An tay vẫn nâng chén trà, sắc mặt bình thản không chút gợn sóng: "Mười vạn năm qua, đại biến gì mà ta chưa từng thấy? Thiên đạo muốn đổi, nhân gian muốn loạn, đó là quy luật. Còn nơi này…"

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bia mộ đang trầm mặc trong bóng tối.

"Đây là điểm dừng chân cuối cùng của mọi người. Dù là thần tiên hay ma quỷ, cuối cùng cũng chỉ cần một mảnh đất bằng phẳng để nằm xuống. Ai muốn tới đây để tìm vĩnh hằng, thì cứ để họ tới. Chỉ có điều, muốn ở lại đây mãi mãi thì phải học cách làm người chết cho thật tốt."

Giọng nói của hắn bình thản nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm lạnh lẽo thấu xương.

Lâm Thanh Diệp rùng mình, nàng nhớ lại cảnh những cường giả liều mình xông vào cấm địa này mười năm trước, tất cả đều trở thành chất binh cho những đóa bỉ ngạn hoa rực rỡ ngoài kia.

"Đúng rồi, Sư tôn. Lần này trở về, đệ tử còn mang cho người một thứ."

Nàng lấy ra một chiếc hộp bằng ngọc thạch cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm tuế nguyệt. Khi chiếc hộp được mở ra, một hạt giống màu xám tro, trông có vẻ héo úa nhưng lại tỏa ra một nhịp đập vô cùng yếu ớt, giống như tiếng tim thai.

"Đây là hạt giống của 'Vạn Cổ Trường An Thảo', đệ tử tìm thấy trong một phế tích tiên nhân đã bị vùi lấp dưới đáy biển sâu. Đệ tử nghĩ… nó có tên giống người, có lẽ người sẽ thích."

Ánh mắt Cố Trường An lúc này thực sự thay đổi. Hắn cầm hạt giống lên, cảm nhận sự sinh mệnh mong manh nhưng bền bỉ bên trong đó. Đây không phải tài nguyên cấp cao, cũng chẳng phải bảo vật sát phạt, nhưng nó mang theo một hơi thở đồng điệu với công pháp "Cửu U Trường Sinh Quyết" mà hắn đang tu luyện.

"Cái này… thực sự rất tốt." Cố Trường An gật đầu, lần đầu tiên nở một nụ cười nhẹ nhàng. "Ta sẽ trồng nó cạnh lối vào mộ của vị Kiếm Tiên già kia. Ông ấy vốn dĩ lúc còn sống rất thích hoa cỏ."

Hắn đứng dậy, bước ra ngoài. Lâm Thanh Diệp và Lão Hắc vội vã đi theo.

Dưới sự chứng kiến của đồ đệ và con rùa già, vị thủ mộ nhân mười vạn năm ấy ngồi xổm xuống bên một ngôi mộ không tên. Hắn dùng đôi bàn tay vốn dĩ nên nắm giữ càn khôn để đào một cái hố nhỏ, đặt hạt giống vào, rồi dùng nước trà trong chén tưới lên.

"Trường An… Trường An…" Hắn lẩm bẩm. "Sống lâu không khó, giữ được sự bình yên mới khó."

Một luồng linh khí từ trong nghĩa trang bỗng nhiên bị đánh động, chúng cuồn cuộn đổ về phía hạt giống mới gieo xuống. Trong phút chốc, một mầm xanh bé xíu, cứng cỏi nứt vỏ chui lên, vươn mình trong làn sương mù tử khí dày đặc. Nó rạng rỡ một cách lạ lùng, như một điểm sáng duy nhất trong thế giới của bóng tối.

Lâm Thanh Diệp nhìn thấy cảnh này, tâm cảnh vốn dĩ còn chút xao động do những trận chiến bên ngoài của nàng bỗng chốc trở nên viên mãn. Nàng chợt nhận ra, báo ân không phải là mang về bao nhiêu linh thạch hay pháp bảo, mà là giúp người bảo vệ nơi này thêm một chút sức sống.

"Thanh Diệp, lần này về, ở lại bao lâu?" Cố Trường An vừa nén đất vừa hỏi.

"Nếu Sư tôn không chê, đệ tử muốn ở lại cho đến khi nào cây này nở hoa." Lâm Thanh Diệp cúi người nói.

"Vậy thì e là lâu đấy. Vạn Cổ Trường An Thảo, ba ngàn năm nảy mầm, ba ngàn năm trưởng thành, ba ngàn năm mới nở hoa một lần." Cố Trường An phủi bụi trên tay, đứng thẳng người dậy.

"Mười vạn năm đệ tử còn chờ được, huống chi là chín ngàn năm." Lâm Thanh Diệp mỉm cười.

Lão Hắc bên cạnh tặc lưỡi: "Lại có người tranh việc quét rác với ta rồi. Thôi, các ngươi cứ từ từ mà tâm sự, ta đi ngủ tiếp đây. Cái đống nhẫn trữ vật kia, Tiểu An tử, nhớ giữ lấy vài cái cho ta làm gối nằm đấy nhé!"

Trăng lên cao, treo lơ lửng phía trên U Minh Cấm Địa, ánh trăng bạc nhợt nhạt rọi xuống Vạn Cổ Nghĩa Trang. Tiếng chổi tre lại vang lên, nhưng lần này không chỉ có một bóng người. Hai bóng người, một già một trẻ, chậm rãi bước đi giữa những hàng mộ phần.

Dù bên ngoài kia là bão tố linh khí, là chiến tranh vạn năm hay thiên đạo sụp đổ, thì ở nơi này, thời gian vẫn cứ tĩnh lặng trôi qua. Vị Tiên trong mộ vẫn cầm chổi, quét sạch những nhân quả không đáng có, để cho vạn cổ anh linh được ngủ ngon, và để cho kẻ trường sinh không cảm thấy quá cô đơn giữa dòng đời vô tận.

Đống tài nguyên mà Lâm Thanh Diệp mang về, bị Cố Trường An tiện tay ném vào một góc trong lán cỏ. Trong mắt hắn, chúng chẳng bằng một giọt nước trà tươi vừa tưới cho hạt giống nhỏ kia. Thế gian vốn dĩ đảo điên, kẻ theo đuổi vạn vật hào nhoáng, người lại chỉ muốn một chén trà xanh bên nấm mồ cũ.

"Sư tôn, người nghĩ thiên hạ này… cuối cùng sẽ đi về đâu?" Lâm Thanh Diệp hỏi khẽ khi bước qua ngôi mộ của một vị Ma Nữ.

Cố Trường An dừng chổi, ngước nhìn lên bầu trời sao thăm thẳm: "Mọi dòng sông đều đổ về biển lớn, mọi linh hồn đều trở về cát bụi. Thiên hạ dù đi đâu, cuối cùng cũng sẽ tìm về đây. Việc của chúng ta, chỉ là quét dọn sạch sẽ chỗ ở cho họ mà thôi."

Hắn vung chổi, một đám lá khô bay lên, cuộn lại thành một vòng tròn rồi biến mất vào hư không. Một nhát quét, quét sạch bụi trần, quét sạch cả những tham vọng viển vông mà Lâm Thanh Diệp mang theo từ bên ngoài về.

Ở Vạn Cổ Nghĩa Trang, không có anh hùng, không có bá chủ, chỉ có những nấm mộ lặng lẽ và một người canh giữ mười vạn năm không già. Đêm nay, nghĩa trang đón một người con trở về, không mang theo hận thù, chỉ mang theo lòng biết ơn và hơi ấm của một hạt giống trường sinh.

Gió lạnh lại thổi, nhưng tiếng chổi vẫn cứ xạc xào, đều đặn như nhịp đập của chính mảnh đất này. Cuộc sống của Cố Trường An vẫn vậy, cẩu thả nhưng tinh tế, bình phàm nhưng tối thượng, mãi mãi trường tồn cùng tuế nguyệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8