Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 91: Danh tiếng Mộ Tiên chấn động thiên hạ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:13:25 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 91: DANH TIẾNG MỘ TIÊN CHẤN ĐỘNG THIÊN HẠ**

Tiếng chổi tre vẫn đều đặn vang lên trên nền đá xanh phủ rêu của Vạn Cổ Nghĩa Trang. *Xoẹt… xoẹt…* Thanh âm ấy khô khốc, đơn điệu, giống như nhịp đập của trái tim già nua đang hòa cùng hơi thở của đất trời.

Thế nhưng, khác hẳn với sự tĩnh mịch đến tờ mờ của nghĩa trang, tu tiên giới bên ngoài lúc này chẳng khác nào một vạc dầu sôi sùng sục.

Thiên Ma Điện – một trong những thế lực ma đạo cường thịnh bậc nhất, sở hữu ba vị Thái Thượng Trưởng Lão tu vi Hóa Thần đỉnh phong, cùng hàng vạn đệ tử tinh nhuệ, chỉ trong một đêm đã hóa thành tro bụi. Điều khiến người ta run rẩy nhất không phải là việc họ bị diệt môn, mà là cách họ biến mất: chỉ bằng một nhát chổi.

Một nhát chổi quét qua, thiên địa biến sắc, ma khí tan tành, hàng vạn dặm sơn hà của Thiên Ma Điện bị san bằng như chưa từng tồn tại. Kẻ ra tay, theo lời kể của những tán tu may mắn sống sót đứng xa quan sát, chỉ là một lão già lưng còng, tóc húi cua, mặc bộ áo vải sờn rách, tay cầm một cây chổi tre xỉn màu.

"Mộ Tiên!"

Hai chữ này, như mang theo ma lực truyền kỳ, chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi đã vang vọng khắp Ngũ Nhạc, Bát Hoang.

Tại Thái Huyền Thánh Địa, một trong ngũ đại tông môn chính đạo, vị Thánh Chủ đương nhiệm đang ngồi trên cao, trước mặt là tấm gương đồng phản chiếu lại tàn tích của Thiên Ma Điện. Lão trầm ngâm hồi lâu, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán:
"Nhân vật như vậy, tại sao trước đây chưa từng nghe danh? Chẳng lẽ là một lão quái vật từ kỷ nguyên trước còn sót lại?"

Tại Vạn Kiếm Tông, vị lão tổ vốn đã bế quan ngàn năm cũng đột ngột phá quan mà ra, nhìn về hướng U Minh Cấm Địa với đôi mắt đầy kiêng dè:
"Kiếm khí hóa giản, vạn pháp quy nhất. Một nhát chổi ấy không phải là kỹ xảo, đó là Đạo. Thông báo cho toàn tông đệ tử, từ nay về sau, phàm là người của Vạn Kiếm Tông, cách U Minh Cấm Địa mười vạn dặm phải xuống kiếm đi bộ, không được có nửa điểm bất kính."

Khắp nơi đều là những lời đồn thổi. Có người nói Mộ Tiên là hóa thân của Thiên Đạo, có kẻ lại bảo lão là một vị Tiên Nhân bị đày xuống trần gian để canh giữ lăng mộ cổ. Danh tiếng của Cố Trường An đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của chính lão, bay cao như diều gặp gió, khuấy động cả một vùng trời vốn đã bình lặng từ lâu.

Bên trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, "Mộ Tiên" mà cả thiên hạ đang sùng bái lúc này đang… thở dài.

Cố Trường An ngồi bệt xuống một gò đất nhỏ, tay cầm chiếc chổi tre đặt bên cạnh, vẻ mặt đầy sự buồn bực. Hệ thống trong đầu lão vừa mới thông báo:

【 Chúc mừng ký chủ chấn nhiếp bát phương, đạt được thành tựu "Danh Vọng Sơ Hiện", nhận được phần thưởng: Mười vạn năm thọ nguyên. 】

Nếu là người khác, có lẽ đã nhảy cẫng lên vì sung sướng. Nhưng với một kẻ theo đuổi Cẩu đạo đến mức cực đoan như Cố Trường An, thọ nguyên lão không thiếu, lão chỉ thiếu sự bình yên.

"Phiền phức thật mà…" Lão lẩm bẩm, bàn tay gầy guộc vò rối mái tóc đã thưa thớt. "Đã bảo là chỉ quét dọn chút rác rưởi cho sạch mắt, sao lại náo loạn đến mức này? Cứ cái đà này, ngày nào cũng có kẻ tìm đến bái sư hoặc thách đấu thì còn làm ăn gì được?"

Lão Hắc, con hắc cẩu đen thui thủi, lúc này đang lười biếng vểnh tai lên nghe ngóng. Nó liếc mắt nhìn chủ nhân, khịt mũi một cái như muốn nói: *Lão già, lúc ngài ra tay oai phong thế nào, giờ lại ở đây giả vờ thanh cao?*

"Nhìn cái gì mà nhìn?" Cố Trường An lườm nó một cái. "Ngươi tưởng danh tiếng là chuyện tốt à? Cây to đón gió, cái chết thường đến từ sự chú ý quá mức. Mười vạn năm qua ta sống sót được là nhờ thiên hạ coi ta như không khí. Giờ đây ai ai cũng nhắc đến tên ta, nhân quả cuồn cuộn đổ về, đó chẳng phải là đang tự đào mồ chôn mình sao?"

Lâm Thanh Diệp vừa từ phía dưới sườn núi đi lên, trên tay bưng một bát trà hoa cúc nóng hổi. Nàng nghe thấy lời sư tôn nói, không khỏi mỉm cười dịu dàng:
"Sư tôn, người là vì cứu con nên mới ra tay. Danh tiếng dù có phiền hà, nhưng ít nhất từ nay về sau, sẽ không có kẻ nào dám đến quấy rầy nghĩa trang của chúng ta nữa."

Cố Trường An đón lấy bát trà, nhấp một ngụm, hơi nóng phả lên làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của lão. Lão lắc đầu:
"Ngươi sai rồi, Thanh Diệp. Thế gian này tham lam vô độ. Họ sợ ta, nhưng họ cũng thèm khát những gì ta có. Họ sẽ tò mò xem bên trong nghĩa trang này chứa bí mật gì mà một lão già quét rác lại mạnh đến thế. Sợ hãi chỉ là nhất thời, tham vọng mới là vĩnh cửu."

Lâm Thanh Diệp sững lại. Nàng vẫn còn trẻ, chưa nhìn thấu được lòng người như vị sư tôn đã sống qua mấy triều đại này.

"Vậy chúng ta phải làm gì, thưa sư tôn?"

Cố Trường An đặt bát trà xuống, ánh mắt đột ngột trở nên nghiêm túc. Lão đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre, nhẹ nhàng vẽ một đường trên mặt đất.

"Cẩu… phải cẩu sâu hơn nữa."

Nói xong, lão bắt đầu lầm rầm khấn vái. Toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang rung chuyển nhẹ. Một tầng sương mù màu xám tro, đậm đặc và mang theo tử khí lạnh lẽo, từ bốn phía chân núi bốc lên, bao phủ toàn bộ vùng cấm địa. Đây không phải là trận pháp phòng ngự thông thường, mà là "Đại Diễn Nhân Quả Trận" – một loại trận pháp mà Cố Trường An đã tích lũy điểm thưởng từ việc quét mộ suốt một vạn năm mới có được.

Trận pháp này không chỉ ngăn cản kẻ địch xâm nhập, mà quan trọng hơn, nó che giấu thiên cơ, khiến cho bất kỳ ai cố gắng dùng thần thức hay bói toán để tìm hiểu về nghĩa trang đều chỉ thấy một mảnh hư vô.

"Kể từ hôm nay, đóng cửa nghĩa trang, không tiếp khách." Cố Trường An ra lệnh. "Ngươi cũng không được xuống núi nữa. Nếu có ai đến trước cổng, cứ bảo là lão già quét rác đã chết rồi, hoặc là đã đi ngao du tứ hải không biết ngày về."

Lâm Thanh Diệp vâng lời, nhưng trong lòng vẫn không nén nổi sự khâm phục. Sư tôn của nàng, dù sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, vẫn giữ được một tấm lòng bình thản trước danh lợi. Nàng đâu biết rằng, Cố Trường An chỉ đơn giản là… sợ chết và sợ phiền mà thôi.

Buổi chiều hôm ấy, một toán tu sĩ đến từ đại tông môn lân cận, mang theo lễ vật linh thạch chất đầy mấy xe, thành tâm quỳ trước cổng U Minh Cấm Địa cầu kiến "Mộ Tiên". Họ hy vọng có thể nhận được một lời chỉ điểm, hoặc chí ít là được diện kiến dung nhan vị cường giả bí ẩn.

Thế nhưng, đáp lại họ chỉ là tiếng gió rít qua khe núi và làn sương mù dày đặc che khuất mọi lối vào.

"Vãn bối đại diện cho Thanh Vân Tông, cầu kiến Mộ Tiên tiền bối!" Vị trưởng lão đứng đầu hô lớn, tiếng vang vọng khắp thung lũng.

Một lát sau, từ trong sương mù vang ra một giọng nói già nua, khàn khàn và đầy vẻ chán chường:
"Ở đây không có Tiên, chỉ có người chết. Người sống về đi, đừng để tử khí ám vào thân, lại khổ cho ta phải đào thêm hố."

Đám người Thanh Vân Tông nghe vậy thì rùng mình. Lời nói nghe thì có vẻ khắc nghiệt, nhưng trong tai họ, đó lại là lời nhắc nhở của một vị cao nhân đã nhìn thấu hồng trần. Họ vội vàng để lại lễ vật rồi lạy ba lạy, lủi thủi rút lui.

Cố Trường An đứng sau làn sương, nhìn đống linh thạch bị bỏ lại trước cổng, thở dài một tiếng:
"Lại một lũ phiền phức. Lão Hắc, ra mang mấy tảng đá đó vào đây kê chân bàn cho ta, nhìn chướng mắt quá."

Lão Hắc sủa gâu gâu hai tiếng, chạy ra ngậm lấy từng túi linh thạch – thứ mà bên ngoài người ta tranh giành đến đổ máu – rồi thảy vào góc túp lều rách của Cố Trường An như rác rưởi.

Đêm hôm đó, Cố Trường An nằm trên ghế bành, nhìn lên bầu trời sao qua mái lều thủng. Lão tự nhủ, danh tiếng rồi cũng sẽ phai nhạt theo thời gian, chỉ cần lão cứ lỳ ra ở đây, một trăm năm, một ngàn năm, mười ngàn năm… rồi người ta cũng sẽ quên đi cái gọi là "Mộ Tiên".

Lúc đó, lão lại có thể yên ổn làm một người quét rác vô danh.

Lão cầm lấy cây chổi tre, xoa nhẹ lên cán gỗ đã bóng loáng vì mồ hôi tay, thì thầm:
"Mười vạn năm còn chờ được, huống chi là thêm vài vạn năm nữa? Cứ từ từ mà sống, sống đến khi tất cả bọn chúng đều nằm xuống đây, ta sẽ là người mỉm cười sau cùng."

Gió đêm thổi qua nghĩa trang, xào xạc lá khô. Trong bóng tối, mười vạn ngôi mộ vẫn im lìm, che chở cho một bí mật lớn nhất thế gian, và che chở cho cả cái "Cẩu đạo" trường sinh của một lão già thích quét rác.

Cố Trường An nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn. Bên cạnh lão, Lão Hắc cũng đã say ngủ. Trên thế gian này, có lẽ không có nơi nào bình yên hơn nơi dành cho người chết, và cũng không có ai tự tại hơn kẻ dám coi cả thế gian là cát bụi dưới cán chổi của mình.

Danh tiếng chấn động thiên hạ thì sao? Suy cho cùng, cũng chỉ là một nắm tro tàn trong dòng chảy tuế nguyệt mà thôi.

Chương này khép lại với hình bóng lão già lưng còng dưới ánh trăng, tiếp tục cuộc hành trình trường sinh tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự ồn ào và tham vọng của tu tiên giới bên ngoài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8