Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 95: Vườn rau trường sinh ở góc nghĩa trang**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:16:05 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 95: VƯỜN RAU TRƯỜNG SINH Ở GÓC NGHĨA TRANG**

Tiết trời ở Vạn Cổ Nghĩa Trang quanh năm vẫn vậy, luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, lành lạnh. Tử khí tích tụ qua mười vạn năm đã đặc quánh đến mức nếu là một tu sĩ bình thường lọt vào đây, chỉ cần ba hơi thở là tim phổi sẽ bị ăn mòn, hóa thành một vũng máu loãng.

Thế nhưng, ở góc phía Đông Nam của nghĩa trang, sát cạnh túp lều cỏ rách nát của Cố Trường An, lại có một khung cảnh nghịch thiên đến mức khó tin.

Đó là một mảnh vườn nhỏ, rộng chừng chưa đầy nửa mẫu đất, được bao bọc bởi một hàng rào tre đơn sơ. Điều kỳ lạ là, trong khi cả nghĩa trang ngập tràn hơi thở tử vong, thì mảnh đất này lại bừng lên một thứ sinh cơ xanh mướt, tươi tắn như thể mùa xuân vĩnh hằng đang trú ngụ tại nơi đây.

Cố Trường An khoác một bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, ống quần xắn cao, tay cầm một chiếc gáo gỗ cũ kỹ, chậm rãi tưới nước.

"Lão Cố, ngươi đúng là kẻ phá của nhất thiên hạ này."

Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái mâm – nằm bò trên một tảng đá phẳng, cái đầu rùa vươn ra, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào những tán lá xanh trong vườn, nước dãi dường như chực trào ra.

"Kẻ khác có được một lá 'Cửu Diệp Linh Chi' là đã phải thắp hương khấn tổ tiên, coi như vật bảo trấn tông. Vậy mà ngươi… ngươi lại coi nó như cải bẹ xanh mà trồng? Ngươi nhìn xem, cái gốc 'Thái Cổ Long Nhân Sâm' kia đã hóa hình đến mức muốn mọc chân chạy rồi, vậy mà tối qua ngươi dám cắt một lát của nó để nấu canh gừng?"

Cố Trường An bình thản múc một gáo nước từ cái chum gốm đặt bên cạnh. Nước trong chum không màu không mùi, nhưng nếu có đại năng tu vi Hóa Thần ở đây sẽ kinh hoàng phát hiện, đó chính là 'Linh Tuyền Tinh Túy' – thứ nước chỉ sinh ra ở thượng nguồn của mạch rồng dưới lòng đất, trăm năm mới kết được một giọt.

"Linh Chi mà không nấu canh thì để làm gì?" Cố Trường An thản nhiên đáp, giọng nói trầm ổn như mặt hồ không gợn sóng. "Trong mắt người đời, chúng là bảo vật cầu mà không được. Trong mắt ta, chúng chỉ là mấy ngọn rau xanh ăn kèm cho đỡ nhạt miệng. Lão Hắc, ngươi sống lâu như vậy, chẳng lẽ vẫn chưa hiểu ra, vạn vật vốn bình đẳng sao?"

Lão Hắc hừ một tiếng, cái đuôi ngắn ngủn quật vào tảng đá: "Bình đẳng cái con khỉ! Ngươi nói vậy vì ngươi sống mười vạn năm rồi, thọ nguyên vô tận nên mới không coi trọng chúng. Ngươi thử ném một gốc 'Thất Thải Linh Đỗ Quyên' kia ra ngoài xem, cam đoan các lão quái vật đương thời sẽ đánh nhau đến mức trời sụp đất nứt, máu chảy thành sông."

Cố Trường An dừng tay, nhìn vào đóa hoa rực rỡ đang tỏa ra thất sắc hào quang ngay cạnh mộ một vị Kiếm Tiên. Đóa hoa này là quà tặng từ "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" sau khi hắn dọn dẹp sạch sẽ mười vạn dặm rác rưởi trong nghĩa trang vào kỳ hạn tròn mười vạn năm. Thế gian gọi nó là dược liệu chí cao, nhưng ở đây, Cố Trường An chỉ thấy nó… khá đẹp, dùng để trang trí góc vườn thì hợp.

Hắn khom lưng, nhổ một cây cỏ dại đang mọc xen vào đám linh dược. Điều nực cười là cây cỏ dại này nếu đem ra ngoài, ít nhất cũng là linh thảo bậc ba, có công hiệu cầm máu định thần. Nhưng ở vườn rau của Cố Trường An, cỏ chính là cỏ, phải nhổ bỏ để nhường chỗ cho "rau cải".

Hắn cầm một chiếc rổ tre, bắt đầu thu hoạch. Hắn hái vài lá của 'Vạn Niên Thanh Liên', bẻ một mầm của 'Huyền Băng Linh Thúy', rồi lại nhổ lên một củ cải trắng phau – thực tế là 'Thiên Địa Tuyết Sâm' quý giá vô ngần.

"Hôm nay ăn lẩu đi." Cố Trường An khẽ nói.

Lão Hắc vừa nghe thấy chữ "lẩu", đôi mắt lập tức sáng rực lên như hai chiếc đèn pha: "Có thịt không? Phải có thịt chứ!"

"Có chút thịt bò sấy khô từ mười năm trước, để ta vào hầm lấy ra."

Lão Hắc nghe vậy thì chảy nước miếng ròng ròng, nhưng đột nhiên, nó rụt cổ lại, đôi tai (nếu nó có tai) vểnh lên, cảnh giác nhìn về phía ranh giới của sương mù.

"Có người tới. Hơn nữa, kẻ này lai lịch không nhỏ, tu vi chắc cũng cỡ Nguyên Anh đỉnh phong."

Cố Trường An không ngẩng đầu lên, tiếp tục phủi sạch đất trên củ 'Tuyết Sâm': "Người của thế tục, tìm không thấy lối vào đâu. Nghĩa trang này có trận pháp 'Nhân Quả Mê Cung', tâm không tịnh, duyên chưa tới, đi cả đời cũng chỉ loanh quanh ở bìa rừng thôi."

Vừa dứt lời, từ trong sương mù mịt mù, một tiếng nổ lớn vang lên. Tiếp đó là tiếng một nữ nhân quát lớn:

"Đệ tử của Thiên Kiếm Tông, không thể lui bước! Mảnh đất linh khí này chắc chắn có tiên duyên giúp sư tôn nối lại kinh mạch!"

Cố Trường An nhướng mày. Thiên Kiếm Tông? Cái tên này hình như hắn từng nghe thấy ở đâu đó… À đúng rồi, khoảng ba ngàn năm trước, có một gã kiếm tu say rượu xông vào đây định quật mộ, bị hắn dùng chổi gõ cho một cái liền mất sạch tu vi, sau đó lết ra ngoài lập nên một tông môn. Không ngờ đám hậu bối này lại mò về tới đây.

Trong sương mù, một thiếu nữ khoác trường bào màu xanh lơ, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đầy kiên định, đang cầm một thanh bảo kiếm gãy một nửa, cố gắng chống chọi với sức ép của tử khí. Đi theo nàng là hai tên đệ tử trẻ tuổi, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ.

"Sư tỷ, nơi này âm khí quá nặng, hay là chúng ta… chúng ta quay về đi. Trưởng lão đã nói, Vạn Cổ Nghĩa Trang là vùng đất bị nguyền rủa."

"Câm miệng!" Thiếu nữ nghiến răng. "Sư tôn vì cứu chúng ta mà bị Ma giáo đánh trọng thương, nếu không tìm được dược liệu cải tử hoàn sinh, ông ấy sẽ không qua khỏi mùa đông này. Ta cảm nhận được, phía trước có dược hương cực kỳ tinh thuần!"

Cái "dược hương" mà nàng nói, thực chất là mùi từ nồi nước lẩu mà Cố Trường An vừa mới đặt lên bếp lò bằng đá trước hiên lều.

Cố Trường An thở dài một tiếng: "Lão Hắc, xem ra hôm nay bữa cơm không yên ổn rồi."

Hắn khẩy nhẹ ngón tay. Một luồng khí thanh đạm từ kẽ móng tay thoát ra, vô thanh vô tức len lỏi vào lớp sương mù.

Ở phía bên kia, thiếu nữ Thiên Kiếm Tông – tên là Diệp Linh Nhi – đột nhiên thấy sương mù trước mắt tan biến một góc. Hiện ra trước mặt nàng không phải là những nấm mồ san sát đáng sợ, mà là một hàng rào tre nhỏ nhắn và một bóng người đang ngồi lụi cụi nhóm lửa.

Diệp Linh Nhi ngẩn người. Nàng đã tưởng tượng ra vô số cảnh tượng về vùng cấm địa này: hoặc là ma quỷ gào thét, hoặc là thi cốt đầy đường. Nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ nhìn thấy một "lão nông" đang chuẩn bị ăn trưa ở nơi quỷ dị nhất thế gian này.

Nàng run rẩy bước tới, khi tiến lại gần mảnh vườn nhỏ, đồng tử nàng co rút lại đến mức nhỏ nhất.

"Đó là… Thất Thải Linh Đỗ Quyên? Trời ạ, còn kia là… Long Nhân Sâm đã mọc râu vàng? Cả một vườn… linh dược bậc chín?"

Hai tên đệ tử đi sau nàng trực tiếp quỳ sụp xuống đất, răng va vào nhau cầm cập: "Sư… sư tỷ… chúng ta đang ở cõi tiên sao? Tại sao những thứ thần thoại này lại mọc như cỏ dại ở đây?"

Cố Trường An không nhìn bọn họ, hắn chỉ bận rộn bỏ mấy miếng thịt bò khô vào nồi nước đang sôi sùng sục. Mùi thơm của thịt quyện với mùi linh dược tỏa ra, khiến không khí trở nên đặc quánh vị sinh cơ.

"Tiền bối!" Diệp Linh Nhi quỳ thụp xuống trước hàng rào tre, giọng nói run rẩy vì xúc động và sợ hãi. "Thiên Kiếm Tông đệ tử Diệp Linh Nhi, mạo muội xông vào thánh địa, mong tiền bối thứ lỗi. Chúng con… chúng con vì cứu mạng sư tôn, cầu xin tiền bối ban cho một ngọn cỏ linh dược. Đệ tử nguyện dâng hiến cả đời này làm trâu làm ngựa cho người!"

Lão Hắc liếc nhìn thiếu nữ, rồi quay sang Cố Trường An, truyền âm: "Nhìn kìa, 'khách hàng' tới rồi. Con bé này cốt cách cũng khá, nhưng quá nóng nảy. Ngươi định thế nào?"

Cố Trường An gắp một lá 'Vạn Niên Thanh Liên' vừa mới nhúng qua nồi lẩu, thổi thổi rồi cho vào miệng nhai một cách ngon lành. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu như người già bình thường, nhìn Diệp Linh Nhi:

"Linh dược? Ở đây không có linh dược. Chỉ có ít rau dưa tự trồng để ăn qua ngày thôi."

Nói đoạn, hắn chỉ vào đám 'Thiên Địa Tuyết Sâm' trắng trẻo trong rổ: "Các ngươi muốn mấy củ cải này sao? Ăn sống thì hơi cay, nhưng nấu canh thì khá ngọt."

Diệp Linh Nhi nhìn củ "cải" mà Cố Trường An đang cầm. Đó chính là Tuyết Sâm có tuổi thọ ít nhất năm vạn năm! Trên thân sâm đã ẩn hiện hoa văn của quy tắc thiên địa. Nếu đem ra ngoài, một miếng nhỏ thôi cũng đủ để khiến một vị tu sĩ Nguyên Anh đột phá Hóa Thần ngay lập tức.

Vậy mà vị "lão nông" này gọi nó là… củ cải?

"Tiền bối… người… người thật sự dùng chúng để ăn sao?" Nàng nghẹn họng, cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ.

Cố Trường An thản nhiên đáp: "Không ăn thì để nó mọc đầy vườn chật chỗ à? Cây cỏ mọc lên từ đất, cuối cùng cũng phải trở về với đất hoặc đi vào bụng. Đó là thiên đạo."

Hắn nhìn thấy vẻ thành khẩn trong mắt Diệp Linh Nhi, thở dài một cái rồi cầm lấy hai củ Tuyết Sâm trong rổ, tùy tiện ném ra ngoài hàng rào như ném rác.

"Cầm lấy đi. Cải trắng mùa này không được tốt lắm, hơi nhiều xơ, nhưng chắc là đủ dùng cho các ngươi. Lấy xong thì đi ngay, đừng làm phiền giấc ngủ của những người ở đây."

Diệp Linh Nhi đón lấy hai củ sâm bằng cả hai tay, trân trọng như đón lấy linh hồn của chính mình. Nàng dập đầu ba cái thật mạnh: "Đại ân đại đức của tiền bối, Thiên Kiếm Tông vĩnh thế không quên!"

Khi nàng ngẩng đầu lên, sương mù đã che lấp hoàn toàn bóng dáng của túp lều cỏ và mảnh vườn. Trước mặt nàng lại là con đường mòn u ám dẫn ra khỏi nghĩa trang.

"Sư tỷ… chúng ta đang nằm mơ sao?" Một đệ tử lắp bắp hỏi, tay vẫn còn sờ vào củ sâm đang tỏa ra nhiệt lượng ấm áp.

Diệp Linh Nhi nhìn hai củ "cải" trong tay, hít một hơi thật sâu: "Không phải mơ. Chúng ta gặp được chân nhân rồi. Vị tiền bối kia… có lẽ chính là vị Thần trong lời đồn mười vạn năm trước."

Bên trong hàng rào tre, Lão Hắc lườm Cố Trường An: "Ngươi lại ra tay cứu người. Quy tắc 'Cẩu đạo' của ngươi đâu rồi? Không sợ phiền phức kéo đến sao?"

Cố Trường An gắp một miếng Tuyết Sâm từ nồi lẩu bỏ vào bát của Lão Hắc: "Tiện tay nhổ bớt hai củ cải già thôi, có gì mà phiền phức? Hơn nữa, củ sâm đó mang theo tử khí của nghĩa trang, đám người Thiên Kiếm Tông kia nếu thông minh sẽ biết giữ kín miệng. Nếu không… sâm kia sẽ biến thành thuốc độc."

Hắn nhấp một ngụm trà từ lá trà được hái trên mộ của một vị Trà Thánh vạn năm trước, mắt nhìn xa xăm vào màn sương.

"Thế gian ngoài kia đang loạn. Chiến tranh, tranh giành, tu luyện… Tất cả đều muốn sống thật lâu, muốn trường sinh. Nhưng họ không biết rằng, để đổi lấy một đời trường sinh, đôi khi cái giá phải trả là sự cô độc đến tận cùng xương tủy."

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre.

"Ăn xong rồi, làm việc thôi. Mộ của Đan Trần Tử hôm nay hình như có chút bụi, cần quét dọn lại cho sạch sẽ. Người chết thích sạch sẽ, giống như ta thích sự tĩnh lặng này vậy."

Mười vạn năm qua, những đế quốc đã sụp đổ, những vị thần đã tan biến vào hư không, chỉ còn Cố Trường An và mảnh vườn rau ở góc nghĩa trang này là vẫn vậy. Đối với hắn, linh dược vạn năm hay rau cải bên đường, tất cả đều chỉ là những người bạn đồng hành qua những năm tháng dài đằng đẵng.

Tiếng chổi tre xào xạc lại vang lên giữa nghĩa trang u tà, đều đặn như nhịp đập của thời gian, quét đi bụi bặm của nhân thế, giữ lại một mảnh thái bình nhỏ bé nơi góc mộ hoang.

Phía sau lưng hắn, đóa 'Thất Thải Linh Đỗ Quyên' khẽ rung rinh trong gió, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, âm thầm chứng kiến một vị tiên nhân thực sự, đang sống cuộc đời của một người quét rác, bình thản nhìn mây cuộn mây tan qua mười vạn mùa luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8