Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 96: Một lão giả thần bí đến xin trà**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:16:52 | Lượt xem: 2

Vạn Cổ Nghĩa Trang, buổi hoàng hôn.

Ráng chiều đỏ quạch như máu loãng đổ xuống từ chân trời, dát một lớp màu thê lương lên những tấm bia đá phủ đầy rêu xanh. Sương mù từ dòng Minh Hà chảy quanh nghĩa trang bắt đầu bốc lên, đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo thứ tử khí có thể đóng băng cả thần hồn của một vị tu sĩ Nguyên Anh cảnh.

Cố Trường An như thường lệ, tay cầm cây chổi tre cũ kỹ, từng nhát một quét dọn trên con đường mòn nhỏ dẫn vào khu trung tâm mộ phần. Tiếng "xoạt, xoạt" đều đặn, nhịp nhàng, giống như tiếng đập của quả tim già cỗi thuộc về vùng đất này.

Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái chậu rửa mặt, mai đen bóng loáng, đang bò lồm ngồm trên một phiến đá phẳng gần đó, cái cổ rụt lại, đôi mắt lim dim như đang ngủ, nhưng cái đuôi thi thoảng lại vẫy một cái để xua đuổi những lọn tử khí vương vất xung quanh.

Bỗng nhiên, tiếng chổi dừng lại.

Cố Trường An hơi nghiêng đầu, tầm mắt nhìn về phía màn sương mờ ảo nơi cổng chính của nghĩa trang. Ánh mắt hắn bình thản như giếng cổ mười vạn năm không một gợn sóng, nhưng trong tay, cây chổi tre dường như có một luồng đạo vận nhàn nhạt bắt đầu luân chuyển.

"Lão Hắc, có khách đến." Cố Trường An khẽ nói.

Lão Hắc mở choàng mắt, tứ chi đang duỗi ra bỗng co rụt vào trong mai, lầm bầm: "Khách? Ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, âm hồn lượn lờ này mà cũng có khách? Lại là đám tiểu bối muốn đến quật mộ tìm bảo vật à?"

Cố Trường An lắc đầu: "Không phải. Đám trẻ con Thiên Kiếm Tông lúc trước chỉ là một đám ruồi nhặng lầm đường. Vị này… không giống."

Vừa dứt lời, từ trong màn sương mù xám xịt vốn có thể ngăn cản mọi thần thức dò xét, một bóng người lững thững bước ra.

Đó là một lão giả.

Lão mặc một bộ trường bào màu tro, vải thô đã sờn rách ở gấu áo, chân đi đôi giày cỏ vương đầy bụi đất. Gương mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già, mái tóc bạc trắng được búi lại bằng một cành cây khô sơ sài. Trên tay lão cầm một cây gậy trúc xanh mướt, mỗi bước đi của lão đều rất chậm, chậm đến mức tưởng như thời gian xung quanh lão cũng đang đông cứng lại.

Điều kỳ quái là, tử khí nồng đậm của nghĩa trang khi chạm vào người lão giả này lại tự động rẽ sang hai bên, giống như nhìn thấy khắc tinh, không dám phạm vào dù chỉ một tấc vải.

Lão giả bước đến cách Cố Trường An khoảng mười trượng thì dừng lại. Lão khẽ khà hơi, nhìn về phía túp lều cỏ nhỏ của Cố Trường An, rồi lại nhìn sang nồi lẩu Tuyết Sâm vẫn còn bốc hơi nghi ngút bên cạnh.

"Mười vạn năm rồi, mùi vị của trần gian nơi này vẫn không đổi." Giọng nói của lão giả khàn khàn, trầm đục, mang theo hơi thở của tuế nguyệt vô tận.

Cố Trường An nheo mắt, không lộ ra chút tu vi nào, dáng vẻ trông vẫn giống hệt một kẻ quét mộ bình thường. Hắn cung tay, điềm tĩnh hỏi: "Lão nhân gia từ đâu tới? Nghĩa trang này là nơi yên nghỉ của người quá cố, không phải chỗ cho người sống dạo chơi."

Lão giả cười khẽ, những nếp nhăn trên mặt xô lại: "Sống? Chết? Có khác biệt gì đâu. Kẻ sống chưa chắc đã thức, người chết chưa hẳn đã ngủ. Ta đi ngang qua đây, thấy khói bếp của tiểu hữu bay lên giữa vùng tử địa, lòng chợt nảy sinh một tia hoài niệm."

Lão nhìn chằm chằm vào Cố Trường An, ánh mắt vốn đục ngầu bỗng chốc trở nên thâm thúy như muốn soi thấu quá khứ và tương lai của đối phương. Nhưng, lão chỉ thấy một khoảng không mênh mông, vắng lặng như nghĩa trang phía sau lưng thanh niên này.

"Có thể cho lão phu xin một chén trà ấm được không?" Lão giả nhẹ nhàng yêu cầu.

Lão Hắc trong mai rùa thầm rủa: "Gì mà xin trà? Chỗ này chỉ có tử khí trà, uống vào là thăng thiên đấy lão già!"

Nhưng Cố Trường An lại hơi mỉm cười. Hắn thu cây chổi tre lại, vắt vào cạnh tường lều cỏ, ra hiệu mời: "Khách đến xin trà, nếu không cho thì quả thật là thất lễ. Mời tiền bối ngồi."

Hắn dẫn lão giả đến bên bộ bàn ghế gỗ mộc ngay trước hiên lều. Bộ bàn ghế này là hắn tự tay đẽo từ gỗ của một gốc cây 'Vong Xuyên Mộc' mục nát trong khu cấm địa, bên trên vẫn còn lưu lại chút thần vận kỳ quái.

Cố Trường An bắt đầu thao tác pha trà. Hắn lấy nước từ một cái hũ gốm cũ, nước bên trong trong vắt nhưng mang theo hơi lạnh thấu xương. Đó là 'Linh Tuyền Nhuệ Thủy' thu thập từ khe đá dưới mộ của một vị Thần Linh đời trước.

Hắn lấy ra một nhúm lá trà héo úa, nhìn có vẻ chẳng có gì đặc biệt. Thế nhưng, khi nhúm trà đó vừa bỏ vào ấm và nước sôi tưới lên, một mùi hương cổ xưa, thanh khiết đột ngột bùng nổ, quét sạch mùi tử khí u ám xung quanh túp lều trong vòng bán kính mười trượng.

Mùi hương này không thơm nồng nặc, mà nhẹ nhàng thấm vào tâm tỳ, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước khởi đầu của vạn vật.

"Hương vị này… 'Thanh Minh Tịnh Thổ Trà'?" Lão giả hơi biến sắc, đôi tay già nua khẽ run lên. "Thứ trà này vốn đã tuyệt diệt từ thời Thượng Cổ khi 'Tịnh Thổ Tiên Đình' sụp đổ. Không ngờ ở nơi vùi thây của anh linh, tiểu hữu lại trồng được."

Cố Trường An rót ra một chén, hương trà theo làn khói trắng cuộn xoáy như rồng bay phượng múa: "Chỉ là mọc trên mộ của một vị cố nhân thích uống trà thôi. Ta tiện tay hái ít, thỉnh thoảng uống để giải khuây."

Lão giả nâng chén trà lên, nhìn làn nước trà màu xanh lục bích, thở dài một tiếng: "Tiện tay hái ít… Tiểu hữu nói thật dễ dàng. Có ai biết được để nuôi dưỡng được một gốc trà này, cần bao nhiêu đạo vận của một vị Đại Đế mới có thể thành."

Lão đưa chén lên nhấp một ngụm nhỏ.

Một khoảnh khắc đó, thân hình lão giả bỗng tỏa ra hào quang mờ ảo. Những vết bụi trần trên áo, những nếp nhăn mệt mỏi trên trán lão dường như phẳng lại đôi chút. Ánh mắt lão sáng rực như tinh tú, khí thế bình thường bỗng chốc vươn cao, lấn át cả sương mù Minh Hà.

"Trà ngon! Người càng hay hơn!" Lão giả đặt chén xuống, nhìn Cố Trường An với vẻ thán phục thực sự. "Lão phu đi khắp cửu châu bát hoang, chứng kiến biết bao tông môn mọc lên rồi tàn lụi, bao nhiêu thiên tài quật khởi rồi ngã xuống. Ai nấy đều liều mạng giành giật chút tiên duyên, muốn chứng đạo trường sinh. Thế nhưng, không một ai đạt được cảnh giới như tiểu hữu, ngồi giữa mười vạn ngôi mộ mà thưởng trà, tĩnh tại như thần tiên hạ giới."

Cố Trường An cầm ấm trà rót thêm cho lão giả, vẻ mặt không chút kiêu ngạo: "Ta không cầu chứng đạo, cũng chẳng muốn trường sinh. Ta chỉ là một kẻ quét rác, chăm sóc giấc ngủ cho những người đã khuất. Nếu thế gian ngoài kia đã mệt mỏi, thì ở đây có chút yên bình để nghỉ chân cũng tốt."

Lão giả cười ha ha, giọng cười rúng động cả rừng cây bỉ ngạn phía xa: "Tốt cho một câu 'nghỉ chân cũng tốt'. Tiểu hữu, ngươi biết ta là ai không?"

Cố Trường An nhìn vào những vết nứt nhỏ li ti trên cây gậy trúc của lão giả, rồi chậm rãi nói: "Trúc lục sắc, đạo vần nhàn nhạt, mỗi bước đi đều lưu lại khí tức của không gian và thời gian… Lão nhân gia có lẽ là người duy nhất còn sót lại của 'Tuế Nguyệt Các' năm xưa, vị 'Bất Tử Công' lừng lẫy trong truyền thuyết?"

Lão giả thu lại nụ cười, nhìn Cố Trường An bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp: "Mười vạn năm rồi… vẫn có người nhớ đến danh hiệu của lão phu. Quả nhiên, thủ mộ nhân của Vạn Cổ Nghĩa Trang không bao giờ là kẻ phàm trần."

Lão Hắc nghe thấy ba chữ "Bất Tử Công", cái đầu rùa đang thụt trong mai bỗng ló hẳn ra, đôi mắt tròn xoe kinh hãi: "Lão… lão chính là kẻ đã từng đấu với Thiên Đạo ba trăm hiệp mà không chết, sau đó mất tích mười vạn năm sao?"

Bất Tử Công cười nhạt, ánh mắt đượm buồn nhìn con hắc quy: "Thắng Thiên Đạo thì sao? Kết cục cũng chỉ là một thân bệnh tật, lang thang khắp nhân gian để tìm một nơi có thể nhắm mắt mà thôi. Đã quá lâu rồi, lão phu mệt rồi."

Lão nhìn quanh nghĩa trang một lượt, rồi lại nhìn về phía khu trung tâm – nơi có những ngôi mộ khổng lồ ẩn hiện trong màn sương mù vĩnh cửu.

"Trường An tiểu hữu, lão phu xin hỏi ngươi một câu."

Cố Trường An điềm tĩnh: "Mời tiền bối."

"Ngươi ở nơi này mười vạn năm, thủ hộ mười vạn xác chết. Có bao giờ ngươi cảm thấy nơi này không phải là nghĩa trang, mà là một… chiếc lồng không?"

Cố Trường An lặng yên một chút, tay cầm chén trà khẽ lay động khiến nước trà gợn sóng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tối đen, nơi có Thiên Đạo Chi Nhãn thỉnh thoảng vẫn luôn dòm ngó.

"Tiền bối, lồng hay không lồng, cốt yếu là ở tâm người. Nếu lòng muốn bay cao hơn bầu trời, thì cả thế gian này đều là lồng. Nhưng nếu lòng chỉ muốn một nhành hoa nở, một chén trà ấm, thì cái nghĩa trang này chính là thiên đường."

Bất Tử Công sững sờ, chén trà trên tay khựng lại giữa không trung. Lão trầm mặc hồi lâu, ánh mắt liên tục biến ảo từ ngạc nhiên sang thấu triệt, rồi cuối cùng hóa thành một sự bình thản chưa từng có.

"Hóa ra là vậy… hóa ra ta đã chấp niệm suốt mười vạn năm qua." Lão đứng dậy, đặt chén trà đã cạn lên bàn. "Đa tạ tiểu hữu chén trà hóa giải nhân quả này. Lão phu cuối cùng đã hiểu tại sao 'Hắn' lại chọn ngươi làm người giữ cửa cho mảnh đất cuối cùng này."

Lão giả vươn tay vào hư không, lấy ra một miếng ngọc giản cũ kỹ, đen xỉn nhưng tỏa ra một loại năng lượng thần bí cực độ, đặt nhẹ lên bàn.

"Đây là 'Tuế Nguyệt Kinh' mà ta đã tu luyện cả đời. Thứ này đối với kẻ khác là thần bảo, nhưng đối với ta bây giờ, nó nặng nề quá. Giao cho ngươi, coi như phí trà."

Cố Trường An định từ chối: "Tiền bối, ta đã nói ta chỉ là kẻ quét mộ, không thích tu luyện…"

Bất Tử Công lắc đầu, bước chân đã bắt đầu hòa vào màn sương: "Không phải cho ngươi tu luyện, mà là để ngươi chôn nó cùng lão phu… Có lẽ không lâu nữa, ta sẽ lại đến đây. Lúc đó, nhớ chuẩn bị cho ta một ngôi mộ ở vị trí thật tốt, có thể đón nắng sớm, có thể nhìn thấy vườn rau của ngươi."

Nói xong, thân ảnh của lão giả dần dần mờ đi trong sương mù Minh Hà. Tiếng gậy trúc gõ "cộc, cộc" lên mặt đất xa dần, rồi biến mất hẳn.

Sự tĩnh lặng quay trở lại với Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Lão Hắc bò đến bên miếng ngọc giản, ngửi ngửi một cái rồi rụt cổ lại vì kinh sợ: "Cố Trường An! Ngươi… ngươi vừa nói chuyện với một vị Tiên Đế sống đấy à? Lão ấy thật sự sắp chết sao? Sao ta thấy lão ấy vẫn mạnh kinh khủng thế kia?"

Cố Trường An cầm miếng ngọc giản lên, ánh mắt thoáng hiện chút bùi ngùi. Hắn nhìn theo hướng lão giả vừa rời đi, nhẹ nhàng đáp: "Mạnh đến đâu cũng không thắng được thời gian. Khi tâm đã muốn nghỉ ngơi, thì thần tiên cũng sẽ già đi. Lão ấy không phải chết vì kiếp số, mà chết vì… sự chán nản với thế gian này."

Hắn nhét miếng ngọc giản vào trong ống tay áo, nhấc cây chổi tre lên, tiếp tục nhát quét dọn đang dở dang lúc chiều.

"Quét mộ thôi. Thế giới bên ngoài sắp xảy ra đại biến rồi. Lão Bất Tử Công này lộ diện, e rằng đám quái vật cũ kỹ kia cũng bắt đầu ngồi không yên."

"Đại biến thì đại biến, liên quan gì đến chúng ta?" Lão Hắc lầm bầm, lại bò về tảng đá của mình. "Trời sập đã có người cao chống, chúng ta cứ cẩu ở đây là an toàn nhất."

Cố Trường An cười nhạt không đáp. Hắn nhìn về phía ngôi mộ của Đan Trần Tử, thầm nghĩ: "Thêm một vị khách đặt chỗ trước. Nghĩa trang này… quả nhiên càng lúc càng ná đông người xin vào."

Đêm xuống hẳn. Ánh đèn từ cây U Minh Đăng trước cửa lều tỏa ra sắc xanh ma quái, soi rõ bóng lưng đơn độc của Cố Trường An đang chậm rãi quét lá tre rơi. Tiếng "xoạt, xoạt" vẫn đều đặn vang lên, hòa vào tiếng gió rít qua những khe mộ, tạo nên một bản nhạc dài đằng đẵng không có hồi kết.

Ở một nơi nào đó ngoài kia, những vương triều đang hưng thịnh, những tông môn đang hùng mạnh, nhưng trong mắt Cố Trường An, chúng cũng chỉ là những hạt bụi sớm muộn gì cũng phải tìm về nơi cát bụi này mà thôi.

Bởi vì hắn biết, sống lâu nhất… mới thật sự là tổ tông.

Mười vạn năm trước như vậy, mười vạn năm sau vẫn sẽ như vậy.

Chương 96 kết thúc trong sự yên bình kỳ dị, báo hiệu cho một cơn bão tố mới sắp sửa tràn qua tu tiên giới, mà điểm bắt đầu có lẽ chính là chén trà ấm này của người canh mộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8