Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 114: Chuyến đi vào rừng sâu tìm thuốc**
**CHƯƠNG 114: CHUYẾN ĐI VÀO RỪNG SÂU TÌM THUỐC**
Trong căn lều cỏ rách nát bên rìa nghĩa trang, hơi thở của Lâm Thanh Diệp đã bình ổn, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như tờ giấy đế. Nàng nằm đó, hàng mi dài khẽ run rẩy trong cơn mê man, dấu vết của ấn ký kiếm đen tuy tuy đã biến mất, nhưng khí tức thanh thuần vốn có của nàng lại đang dần tan biến, tựa như một bình ngọc nứt nẻ, linh lực bên trong cứ thế rò rỉ ra ngoài.
Cố Trường An đứng bên cạnh, tay cầm chiếc chổi tre già nua, đôi mắt trầm mặc nhìn đệ tử “hờ” của mình.
"Đạo cơ nứt vỡ, tâm hỏa suy vi. Chỉ dựa vào linh khí của vạn cổ anh linh thì chỉ giữ được mạng, không giữ được tu vi." Hắn lẩm bẩm, thanh âm khàn khàn như tiếng lá khô cọ sát vào nhau.
Lão Hắc từ trong góc tối bò ra, cái mai rùa đen bóng phản chiếu ánh lửa lập lòe: "Tiểu tử, đừng trách lão phu không nhắc nhở. Muốn vá lại đạo cơ cho nha đầu này, phải cần đến Cửu Diệp Linh Lan. Thứ đó chỉ mọc ở nơi âm dương giao cắt, nơi sinh khí nồng đậm nhất của Vạn Thú Sâm Lâm. Nhưng nơi đó…"
"Nơi đó nằm ngoài ranh giới của nghĩa trang." Cố Trường An ngắt lời, bàn tay nắm chặt cán chổi.
Lão Hắc cười khì khì, giọng đầy giễu cợt: "Đúng vậy. Mười vạn năm rồi, ngươi chưa từng bước ra khỏi cái vòng tròn này lấy một bước. Bên ngoài kia, Thiên Đạo tuy đã mục nát nhưng vẫn là 'chủ nhân' của quy tắc. Ngươi là một kẻ sống sót từ kỷ nguyên cũ, một hạt bụi thời gian đáng lẽ phải bị thổi bay. Bước ra ngoài, khí tức trường sinh của ngươi sẽ giống như một ngọn đăng hỏa trong đêm tối, dẫn dụ biết bao nhiêu ánh mắt dòm ngó. Ngươi dám sao?"
Cố Trường An không trả lời ngay. Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa. Màn đêm mịt mùng bao phủ lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang, sương mù nhân quả vây quanh như những con trăn khổng lồ đang ngủ say. Đối với hắn, cái ranh giới vô hình kia chính là bức tường kiên cố nhất thế gian, bảo vệ hắn khỏi vòng xoáy thị phi mười vạn năm qua.
Hắn sợ chết. Rất sợ.
Tu hành mười vạn năm, càng sống lâu, hắn càng hiểu rõ sự quý giá của hơi thở. Những thiên tài kiêu ngạo, những đại đế trấn áp một thời đại mà hắn từng chôn cất, ai nấy lúc lâm chung đều nhìn hắn với ánh mắt thèm khát sự tồn tại tầm thường này.
Nhưng, hắn cúi đầu nhìn Lâm Thanh Diệp. Nha đầu này mỗi năm đều mang rượu và trà đến cho hắn, quét dọn những ngôi mộ mà hắn lười không muốn đụng tay, còn gọi hắn một tiếng "Sư tôn" dù hắn chưa từng chính thức gật đầu.
"Chuẩn bị cho ta mười hai bộ liễm khí trận bàn cấp cao, ba mươi sáu tấm độn phù, và một lọ đan dược che dấu thiên cơ." Cố Trường An bình thản nói.
Lão Hắc sững người, đôi mắt ti hí trợn trừng: "Ngươi điên rồi? Vì một nha đầu mà mạo hiểm như vậy?"
"Ta không phải vì nàng." Cố Trường An thản nhiên xỏ đôi giày cỏ sờn rách vào chân: "Chỉ là ngôi mộ của nàng ta vẫn chưa đào xong, giờ mà chết thì phí công ta đã chọn chỗ phong thủy tốt."
—
Hừng đông, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan sương mù của U Minh Cấm Địa, một bóng người gầy guộc, khoác trên mình chiếc áo tơi rách nát, đầu đội nón lá sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, lặng lẽ bước đến ranh giới của nghĩa trang.
Tại nơi giao nhau giữa đất xám của mộ phần và cỏ xanh của rừng già, Cố Trường An dừng lại.
Hắn hít một hơi thật sâu. Đã mười vạn năm, hắn chỉ ngửi mùi tử khí và hương trầm. Giờ đây, mùi vị của đất ẩm, của nhựa cây và cả sự hỗn loạn của linh khí thế gian ùa vào cánh mũi khiến hắn có chút không quen.
"Xác nhận lại một lần cuối: Trận bàn ẩn thân – Đã kích hoạt. Hơi thở nội liễm – Đã hoàn tất. Tu vi áp chế về mức Luyện Khí tầng ba – Đã xong."
Hắn lẩm bẩm tự nhắc nhở mình, sau đó chậm rãi đưa chân ra phía trước.
*Cộp.*
Chiếc giày cỏ đạp lên một cành củi khô bên ngoài nghĩa trang. Tiếng gãy giòn tan vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Một luồng cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng Cố Trường An. Đó không phải là thiên kiếp, cũng chẳng phải sự trừng phạt, mà là cảm giác "tự do" đầy rẫy hiểm nguy.
Hắn lập tức thi triển bộ pháp "Hư Ảnh Bộ" đã tu luyện đến mức lô hỏa thuần thanh nhưng mười vạn năm chưa có dịp dùng tới. Bóng người hắn nhòe đi, hòa nhập hoàn toàn vào bóng tối của những gốc cổ thụ vạn năm.
Vạn Thú Sâm Lâm là một dải rừng già rộng lớn bao quanh U Minh Cấm Địa. Nơi đây linh khí nồng đậm nhưng lại tạp loạn vô cùng. Cố Trường An di chuyển rất chậm. Với tu vi thật sự của hắn, chỉ cần một ý niệm là có thể vượt qua hàng vạn dặm, nhưng hắn không làm thế. Hắn chọn cách bò trườn, luồn lách qua các bụi rậm, tránh xa mọi luồng hơi thở của yêu thú, thậm chí ngay cả một con thỏ rừng đi ngang qua cũng khiến hắn nín thở né tránh.
"Cẩn thận là trên hết, cẩu đến cuối cùng mới là thắng lợi."
Hắn lướt qua một thác nước lớn. Ở đó, một con Thiết Giáp Hổ cấp bậc Trúc Cơ đang uống nước. Nếu là tu sĩ bình thường, hẳn sẽ chọn cách đánh đuổi hoặc giết chết. Nhưng Cố Trường An lại chọn cách đi vòng thêm mười dặm đường rừng để tránh đánh động đến con hổ này.
Thời gian trôi qua, ánh mặt trời le lói qua kẽ lá. Cố Trường An đi sâu vào trung tâm rừng già, nơi được gọi là "Âm Dương Tế". Đây là một thung lũng sâu thẳm, nơi sinh khí từ lòng đất trào dâng, va chạm với tử khí từ U Minh Cấm Địa tràn ra, tạo thành một vùng sương mù trắng xóa đầy linh tính.
Trong làn sương ấy, một đóa lan chín lá, toàn thân phát ra ánh sáng xanh dìu dịu đang khẽ đung đưa.
"Cửu Diệp Linh Lan!" Ánh mắt Cố Trường An khẽ động.
Nhưng hắn không lao đến ngay. Theo kinh nghiệm mười vạn năm nhìn đời, bảo vật luôn có thứ trấn giữ. Hắn nằm rạp xuống đống lá mục, nhắm mắt lại, cảm nhận dao động của không gian.
Quả nhiên, ngay phía dưới gốc Linh Lan, một con mãng xà toàn thân vảy trắng bạc đang cuộn tròn, hơi thở của nó đã đạt đến ranh giới Kim Đan kỳ đỉnh phong. Với tu sĩ đương thời, đây là một đại yêu quái đáng sợ, nhưng trong mắt Cố Trường An, nó chỉ là một tiểu tử mới lớn.
Dù vậy, hắn vẫn không khinh suất.
Cố Trường An lấy ra ba tấm phù lục màu vàng sậm, nhẹ nhàng búng ngón tay. Những tấm phù ấy không mang theo chút sát ý nào, lặng lẽ bay đến ba hướng, hóa thành một loại hương liệu kỳ lạ.
"Dẫn Hồn Hương, phối hợp với Mê Điệp Phấn… Ngủ một giấc đi tiểu xà."
Mùi hương ngọt lịm lan tỏa. Con Ngân Mãng đang cảnh giác đột nhiên cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Nó vẫy đuôi một cái lấy lệ rồi từ từ gục đầu xuống, chìm vào giấc ngủ sâu.
Chớp lấy thời cơ, Cố Trường An nhẹ nhàng như một chiếc lông hồng rơi xuống bên cạnh đóa linh dược. Hắn không dùng tay bốc mà dùng một chiếc xẻng nhỏ bằng ngọc để xới cả phần đất mang theo căn nguyên của nó lên, cẩn thận đặt vào hộp gỗ vạn năm.
Mọi việc diễn ra vỏn vẹn trong ba nhịp thở.
Ngay khi món nợ "dược liệu" đã xong, Cố Trường An định lập tức quay đầu rời đi thì bỗng nhiên, tai hắn giật mạnh.
Từ phía rừng bên kia, có tiếng trao đổi chiêu thức dữ dội, kèm theo những tiếng quát tháo của con người.
"Nhanh lên! Linh dược chắc chắn ở phía trước! Đừng để con yêu thú đó chạy thoát!"
"Thiếu chủ, khí tức của Ngân Mãng dường như biến mất rồi, có lẽ có biến!"
Cố Trường An nhíu mày. Hơi thở của những kẻ đang tiến đến không hề yếu, ít nhất cũng có hai vị Nguyên Anh kỳ đi cùng một đám Kim Đan. Đối với hắn, đám người này không đáng nhắc tới, nhưng nếu để chúng thấy mình ở đây, phiền phức sẽ kéo đến như ruồi bu kiến đậu.
Hắn lập tức dán thêm một tấm độn phù lên chân, xoay người định rời đi hướng ngược lại.
Nhưng trớ trêu thay, một đạo kiếm khí xé gió từ trên không trung trảm xuống, vô tình chém sạt qua ngay vị trí hắn đang đứng.
*Ầm!*
Đất đá bay tứ tung. Cố Trường An lộn một vòng trên không, đáp xuống một cách nhẹ nhàng nhưng vạt áo tơi của hắn đã bị kiếm khí làm rách thêm một mảng.
"Ồ? Có kẻ nào đó đã đến trước chúng ta sao?"
Một giọng nói cao ngạo vang lên. Từ trên không, một phi hành thuyền sang trọng hạ thấp độ cao. Trên thuyền, một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y lộng lẫy, tay cầm quạt giấy, ánh mắt đầy khinh thường nhìn xuống kẻ đang đội nón lá rách rưới dưới đất.
Bên cạnh hắn là hai lão giả vận bào xám, đôi mắt đục ngầu tỏa ra uy áp của Nguyên Anh đại năng, khóa chặt lấy Cố Trường An.
"Vị đạo hữu này, ngươi là người của phương nào? Mau giao thứ ngươi vừa hái được ra đây, có lẽ thiếu chủ nhà ta sẽ ban cho ngươi một cái toàn thây." Một lão giả lạnh lùng nói, bàn tay đã bắt đầu kết ấn.
Cố Trường An thở dài một tiếng dưới vành nón. Hắn ghét nhất là kịch bản này. Hắn chỉ muốn hái thuốc rồi về, tại sao ông trời cứ thích ép một kẻ "cẩu đạo" phải ra tay?
"Các ngươi…" Cố Trường An khàn giọng lên tiếng, âm thanh chứa đựng sự mệt mỏi của tuế nguyệt: "Nếu bây giờ ta quay đầu đi, coi như chưa từng thấy các ngươi, được không?"
Tên thiếu chủ cẩm y cười lớn: "Nực cười! Một tên tán tu Luyện Khí tầng ba mà dám thương lượng với Thanh Vân Tông chúng ta? Giết hắn cho ta!"
Một vị lão giả Nguyên Anh nhíu mày, hắn cảm thấy có gì đó không ổn. Kẻ trước mặt rõ ràng chỉ có tu vi Luyện Khí, nhưng đối mặt với hai Nguyên Anh mà lại bình tĩnh đến đáng sợ. Tuy nhiên, mệnh lệnh của thiếu chủ không thể trái. Lão giả đưa tay ra, một bàn tay bằng linh lực khổng lồ chộp thẳng về phía Cố Trường An.
"Xúi quẩy."
Cố Trường An khẽ lẩm bẩm. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng pháp thuật rầm rộ. Hắn chỉ đơn giản đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra chiếc chổi tre mà hắn luôn mang theo bên mình.
"Quét dọn một chút vậy."
Hắn nhẹ nhàng vung chổi một cái. Một động tác tầm thường như đang quét lá rác trong nghĩa trang.
*Vù!*
Một luồng gió xám nhạt, mang theo hơi thở của mười vạn năm mục nát và sự im lặng của cái chết, đột nhiên bùng phát. Bàn tay linh lực khổng lồ kia vừa chạm vào luồng gió này liền tan chảy như băng gặp lửa, không, là mục nát như lá rụng mùa thu.
Hai lão giả Nguyên Anh trợn tròn mắt, cảm giác như linh hồn mình vừa bị một bàn tay tử thần bóp chặt.
"Ngươi… ngươi là ai?!"
Cố Trường An không trả lời. Hắn lại phẩy chổi một lần nữa. Lần này, luồng gió xám bao trùm lấy cả chiếc phi hành thuyền.
Trong phút chốc, chiếc thuyền vốn được làm từ gỗ quý cấp cao bắt đầu mủn ra, rêu xanh mọc lên đầy thân thuyền, rồi mục nát hoàn toàn. Những tu sĩ trên thuyền chưa kịp hét lên một tiếng đã cảm thấy thọ nguyên của mình đang trôi qua một cách điên cuồng.
Tên thiếu chủ trẻ tuổi chỉ trong một nhịp thở đã từ một thanh niên tuấn tú biến thành một lão già lụ khụ, da dẻ nhăn nheo, tóc rụng trắng xóa.
"Tuế nguyệt… Là sức mạnh của Tuế Nguyệt!" Một lão giả kinh hoàng hét lên trước khi toàn thân hóa thành cát bụi.
Cố Trường An dừng tay. Hắn không giết hết, mà để lại tên thiếu chủ đang hấp hối cùng một tên hộ vệ. Hắn cần họ sống để truyền đi một thông điệp "giả": Rằng có một tà tu tàn độc đang lẩn trốn trong khu rừng này, chứ không phải một người canh mộ.
Hắn nhìn lại đống tro tàn, khẽ thở dài: "Lại lãng phí thêm ba hơi thở đạo vận. Quá mạo hiểm rồi."
Bóng dáng hắn nhạt dần, rồi biến mất hoàn toàn vào làn sương mù trước khi những luồng hơi thở mạnh mẽ khác của rừng già kịp bị động tĩnh này thu hút đến.
—
Nửa canh giờ sau, ranh giới của Vạn Cổ Nghĩa Trang.
Một bóng người lảo đảo bước qua lằn ranh đất xám. Ngay khi đặt chân vào bên trong, Cố Trường An lập tức ngồi bệt xuống đất, tháo nón lá ra, mồ hôi ướt đẫm trán.
Lão Hắc từ đâu bò tới, ngửi thấy mùi máu và hơi thở hỗn loạn trên người hắn, liền hốt hoảng: "Ngươi bị phát hiện rồi?"
"Không có." Cố Trường An thở hổn hển: "Chỉ là… thế giới bên ngoài ồn ào quá. Không khí quá bẩn, con người quá tham lam. Ta thề, mười vạn năm tới ta sẽ không bước ra ngoài đó một lần nào nữa."
Hắn lảo đảo đứng dậy, phủi bụi trên áo, rồi cầm lấy đóa Cửu Diệp Linh Lan đi vào trong lều cỏ.
Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống. Lão Hắc nhìn bóng lưng gầy của hắn, đột nhiên cảm thấy, cái tên "Mộ Tiên" này dường như không phải là một danh hiệu, mà là một sự cam chịu vĩ đại nhất.
Bên trong căn lều, Cố Trường An bắt đầu nghiền nát linh dược, ánh sáng xanh dịu nhẹ tỏa ra, xua tan cái lạnh lẽo của tử khí. Hắn nhẹ nhàng bón dược dịch vào môi Lâm Thanh Diệp.
Nhìn nha đầu dần lấy lại huyết sắc, Cố Trường An khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau mười vạn năm.
"Được rồi, hồi phục nhanh đi. Đống mộ ngoài kia vẫn đang chờ người quét đấy."
Hắn đứng dậy, lại cầm lấy cây chổi tre cũ kỹ, bước ra ngoài sân. Tiếng "xào xạc, xào xạc" quen thuộc lại vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.
Đối với thế gian ngoài kia, ngày hôm đó là một cơn ác mộng về một "Lão quái vật tuế nguyệt". Nhưng đối với Vạn Cổ Nghĩa Trang, đây chỉ là một ngày bình thường của một kẻ giữ mộ thầm lặng, kẻ đã thề sẽ cẩu đến tận cùng thời gian.