Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 115: Thế gian đã thay đổi quá nhiều**
CHƯƠNG 115: THẾ GIAN ĐÃ THAY ĐỔI QUÁ NHIỀU
Trong gian lều cỏ cũ kỹ, ánh đèn dầu từ chiếc U Minh Đăng hắt lên những vệt sáng xanh leo lắt, nhịp nhàng theo hơi thở của Cố Trường An. Hắn ngồi đó, những ngón tay thon dài, hơi xanh xao vì thiếu nắng, chậm rãi lướt qua những phiến lá của đóa Cửu Diệp Linh Lan. Mỗi phiến lá đều mang theo một tầng sương mỏng, kết tinh từ linh khí hiếm hoi của rừng rậm vạn dặm ngoài kia.
Hắn khẽ bóp nát cánh hoa, để nước dịch tinh thuần chảy vào bát gốm sứt mẻ. Thứ linh dược mà giới tu tiên bên ngoài coi là trân bảo, ở đây chỉ như một bát nước ấm để hắn cứu tỉnh "nha đầu quét rác" của mình.
Lão Hắc – con rùa đen với cái mai phủ đầy rêu phong và những đường vân cổ quái – chậm chạp bò đến cạnh chân hắn. Nó nghển cái cổ dài, đôi mắt ti hí nhìn bát thuốc rồi lại nhìn Cố Trường An, giọng ồm ồm như tiếng hai hòn đá cọ vào nhau:
"Chỉ vì một tiểu nha đầu mà ngươi phá lệ rời mộ, lại còn dính dáng đến nhân quả với đám phàm phu tục tử ngoài kia. Trường An, ngươi tu cái 'Cẩu đạo' kiểu gì mà càng sống càng thấy thụt lùi vậy?"
Cố Trường An không ngẩng đầu, thanh âm bình thản như mặt hồ không gợn sóng:
"Nhân quả đã định, trốn không được. Nàng là người duy nhất mười vạn năm qua dám bước vào đây mà không mang theo ý đồ quật mộ. Giữ nàng lại, nghĩa trang này cũng có thêm chút sinh khí. Huống hồ…"
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khe cửa nhìn về phía những rặng núi đen kịt ngoài xa:
"Thế gian bây giờ… đã thay đổi quá nhiều. Ta cần một đôi mắt để nhìn xem nó đã thối nát đến mức nào."
Lão Hắc hừ một tiếng, thu mình vào trong mai, lầm bầm: "Thay đổi? Hừ, vạn cổ như trường dạ, ngoài kia lúc nào chẳng là một đám kiến hôi cắn xé lẫn nhau vì mấy mẩu xương khô. Ngươi nói xem, ngoài kia có gì khác?"
Cố Trường An thở dài, đặt bát thuốc xuống cạnh giường Lâm Thanh Diệp. Hắn đứng dậy, bước ra trước hiên lều. Gió từ Minh Hà thổi vào, mang theo tử khí lạnh thấu xương, nhưng với hắn, cái lạnh này lại sạch sẽ và dễ chịu hơn hẳn thứ không khí đầy rẫy tạp niệm ngoài kia.
"Khác nhiều lắm." Cố Trường An khẽ nói, như đang lẩm bẩm với chính mình. "Mười vạn năm trước, Linh khí như đại dương bao la, tu sĩ ra tay là dời non lấp biển, ý chí thông thiên. Kẻ yếu nhất thời đó nếu đặt vào bây giờ, có lẽ cũng là tổ sư một phương."
Hắn nhớ lại lần chạm trán ngắn ngủi với nhóm tu sĩ khi nãy. Tên Trưởng lão kia mang tiếng là cường giả Kim Đan, nhưng trong mắt Cố Trường An, tu vi của lão hỗn tạp không chịu nổi. Công pháp tu luyện thì đầy rẫy sơ hở, linh khí vận hành trệch choạc như đứa trẻ tập đi. Thậm chí, thứ đạo tâm của lão ta cũng chỉ xoay quanh tranh quyền đoạt lợi, hoàn toàn không thấy chút dấu vết nào của việc cầu tìm chân lý.
"Thời đại này được gọi là Pháp Thoái Kỷ sao?" Cố Trường An lướt tay qua cán chổi Trần Hiêu. "Ngay cả trời đất cũng trở nên bủn xỉn. Linh khí mỏng manh đến mức đáng thương. Đám hậu bối bây giờ dùng chút phù chú cấp thấp cũng coi là thần thông quảng đại, đạt đến Nguyên Anh đã dám tự xưng là lão quái vật nghìn năm. Thật là nực cười."
Lão Hắc hé đầu ra, phụ họa: "Đúng vậy. Lúc ngươi mới nhận chức Thủ mộ nhân, Thiên Đế còn phải đến trước cổng xin diện kiến. Bây giờ đến một tên ranh con Trúc Cơ cũng dám cầm kiếm chỉ vào sương mù đòi tìm kho báu. Thật là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh."
Cố Trường An không quan tâm đến sự mỉa mai của lão rùa. Hắn cầm cây chổi, bắt đầu công việc quen thuộc hàng ngày: quét lá rơi trong nghĩa trang.
"Xào xạc… xào xạc…"
Mỗi nhát chổi đi qua, những vệt tử khí quấn quýt quanh chân hắn lại bị xua tan, để lộ ra những phiến đá mộ đen bóng, khắc tên những vị thần ma từ kỷ nguyên trước.
Hắn đi đến trước một ngôi mộ nhỏ, nằm khuất dưới tán cây bỉ ngạn đỏ rực. Trên bia không có tên, chỉ khắc một chữ "Kiếm". Đây là nơi chôn cất một vị Kiếm Tiên lừng lẫy vạn cổ, người từng dùng một nhát kiếm chém đứt dải ngân hà. Nhưng giờ đây, linh hồn người ấy chỉ còn là một đốm sáng mờ nhạt sâu trong mộ phần, đang bị thời gian bào mòn.
Cố Trường An dừng chổi, cúi xuống nhổ một cọng cỏ dại đang bám vào kẽ đá.
"Kiếm lão, người thấy không? Kiếm đạo bây giờ đã rách nát đến mức này rồi. Hậu bối cầm kiếm chỉ để giết người đoạt bảo, không còn ai hiểu được cái gọi là 'Nhất kiếm trấn thiên hạ, vạn kiếm quy tông' nữa."
Mặt đất rung nhẹ, một tiếng thở dài như có như không vang vọng từ dưới lòng đất. Những linh hồn trong nghĩa trang này đều có cảm ứng với Cố Trường An. Họ hận thời đại này, hận sự lãng quên của thế gian, nhưng cũng cảm kích kẻ đang quét dọn bụi bặm cho họ mỗi ngày.
"Trường An, ngươi có từng nghĩ mình sẽ rời đi không?" Giọng Lão Hắc bỗng trở nên nghiêm túc. "Mười vạn năm, tu vi của ngươi đã đạt đến cảnh giới mà Thiên đạo cũng phải kiêng dè. Chỉ cần ngươi bước ra ngoài kia, dù là thời đại pháp thoái, ngươi vẫn có thể làm chủ vạn vật."
Cố Trường An ngừng tay chổi, ngước nhìn lên bầu trời sao âm u qua màn sương trận pháp. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng sự mệt mỏi của cả một kỷ nguyên.
"Rời đi để làm gì? Để nhìn đám kiến hôi kia tung hô sao? Để tranh giành mấy vựa linh mạch cạn kiệt hay sao? Thế gian ngoài kia tuy rộng lớn, nhưng nó không có chỗ cho kẻ già cỗi này. Ta sinh ra trong vinh quang của kỷ nguyên cũ, và sẽ chọn kết thúc cùng những người nằm tại đây."
Hắn bước tiếp, tiếng chổi lại vang lên đều đặn.
"Hơn nữa, ngoài kia quá nguy hiểm. Thái độ của Thiên đạo đối với ta rất không thân thiện. Ta cảm nhận được, mỗi khi ta bước ra khỏi ranh giới nghĩa trang, 'Thiên Đạo Chi Nhãn' đều đang cố gắng định vị nhân quả của ta. Chỉ có ở đây, núp dưới sự che chở của mười vạn anh linh, ta mới thực sự an toàn."
Sự thận trọng của hắn đã thấm vào tận xương tủy. Với Cố Trường An, không có sự sỉ nhục nào lớn hơn việc chết vì sơ suất sau khi đã sống sót mười vạn năm. Thà làm một kẻ quét rác vô danh, còn hơn làm một vị Tiên nhân ngắn mệnh.
Bỗng nhiên, từ trong lều cỏ truyền đến một tiếng rên rỉ nhỏ. Lâm Thanh Diệp đã tỉnh.
Cố Trường An thu chổi, bình thản bước vào.
Lâm Thanh Diệp mở mắt, nhìn trần lều bằng cỏ rách nát, mùi thuốc đắng nồng nặc sộc vào mũi khiến nàng hơi nhíu mày. Khi nhìn thấy bóng người gầy gò trong bộ thanh y giản dị đang đứng trước mặt, nàng hốt hoảng định ngồi dậy nhưng toàn thân đau nhức không thôi.
"Tiền bối… là người cứu ta?" Giọng nàng khàn đặc.
Cố Trường An thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ, tay cầm chén trà nhấp một ngụm: "Đừng cử động nhiều. Kinh mạch của ngươi bị chấn động bởi kình lực của cường giả Kim Đan, nếu không có Cửu Diệp Linh Lan, ngươi đã thành phế nhân rồi."
Lâm Thanh Diệp cúi đầu, trong mắt hiện lên vẻ đau thương và uất hận: "Cảm tạ tiền bối đại ân đại đức. Thanh Diệp… Thanh Diệp vô dụng, làm phiền đến sự thanh tịnh của người."
"Ngươi quả thực rất vô dụng." Cố Trường An thẳng thừng nói, khiến nàng nghẹn lời. "Đường đường là công chúa một triều đại, tu luyện công pháp hoàng gia, lại bị một đám tán tu ngoài kia truy sát đến mức này. Công pháp thời này suy yếu đến vậy sao?"
Lâm Thanh Diệp đắng chát trả lời: "Tiền bối, thiên hạ bây giờ linh khí khô kiệt, tu sĩ tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Thanh Vân Tông của họ có Kim Đan tọa trấn đã là bá chủ một vùng. Tiểu nữ tài hèn sức mọn, không thể chống lại."
Cố Trường An đặt chén trà xuống, nhìn chằm chằm vào nàng, đôi mắt như muốn nhìn thấu tâm can: "Thế gian bây giờ… ai là kẻ mạnh nhất?"
Lâm Thanh Diệp ngẩn người, tự hỏi tại sao vị "Tiền bối ẩn cư" này lại hỏi một câu cơ bản như thế. Nàng suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nghe nói ở Trung Châu xa xôi, có mấy vị 'Đại Thừa' kỳ lão quái vật đang bế quan tìm đường phi thăng, nhưng hàng nghìn năm nay không ai thấy họ xuất thế. Ở Đông Hoang chúng ta, Hóa Thần chân nhân đã là đỉnh cao nhất rồi."
"Hóa Thần sao…" Cố Trường An lẩm bẩm, một nụ cười nhàn nhạt thoáng qua.
Ngày xưa, thủ hạ dưới chướng hắn, kẻ đứng cổng canh gác cũng đã là bậc Hóa Thần đỉnh phong. Bây giờ, Hóa Thần lại trở thành thiên trần của cả một vùng đất. Sự sụp đổ của võ văn, sự lụn bại của linh căn, tất cả vẽ nên một bức tranh thảm đạm về con đường tu tiên đương đại.
"Thanh Diệp." Hắn bất chợt gọi tên nàng.
"Dạ, tiền bối."
"Thế giới này đã mục nát rồi. Nhưng nhân quả của ngươi và ta đã buộc lại. Ta sẽ cho ngươi ở lại đây, nhưng có một điều kiện."
Lâm Thanh Diệp vội vàng quỳ xuống giường: "Xin tiền bối chỉ dạy, dù là lên núi đao xuống biển lửa, Thanh Diệp cũng không từ nan."
Cố Trường An nhìn ra ngoài cửa, nơi Lão Hắc đang ngáp dài dưới ánh trăng.
"Mỗi ngày, ngươi phải giúp ta lau sạch một nghìn tấm bia đá. Tuyệt đối không được dùng linh lực, phải dùng tay không và nước suối từ Minh Hà. Ngoài ra, tất cả những gì ngươi thấy ở đây, không được phép tiết lộ ra ngoài nửa lời. Nếu không…"
Hắn không nói tiếp, nhưng áp lực vô hình từ mười vạn năm tuế nguyệt đột ngột bao trùm lấy gian lều nhỏ. Lâm Thanh Diệp cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm không đáy, hơi thở dường như cũng bị đông cứng lại.
"Thanh Diệp tuân mệnh!" Nàng run rẩy đáp.
Cố Trường An thu lại khí tức, đứng dậy bước ra ngoài.
"Nghỉ ngơi đi. Sáng mai bắt đầu làm việc. Đừng để bụi bặm phủ mờ mắt những người đã khuất. Họ… không thích sự bẩn thỉu của thế gian này."
Bóng dáng hắn khuất dần sau làn sương trắng. Lão Hắc bò đến bên hiên, nhìn Lâm Thanh Diệp đang ngơ ngác, rồi thở dài: "Nha đầu, ngươi may mắn lắm mới được vị kia nhận giữ lại đấy. Có điều, công việc này không dễ nuốt đâu. Lau bia đá… hừ hừ, hy vọng đôi tay ngươi đủ cứng để không bị tử khí ăn mòn."
Lâm Thanh Diệp run rẩy nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn về phía nghĩa trang mênh mông bạt ngàn mộ phần dưới ánh trăng. Nàng không hiểu tại sao một người mạnh mẽ như tiền bối lại chấp nhận sống ở một nơi u ám thế này mười vạn năm.
Nhưng nàng biết, từ khoảnh khắc bước vào đây, cuộc đời nàng đã rẽ sang một hướng mà ngay cả những vị Hóa Thần chân nhân ngoài kia cũng không dám tưởng tượng đến.
Bên ngoài, Cố Trường An vẫn miệt mài quét lá. Tiếng xào xạc hòa cùng tiếng gió rít qua những khe mộ đá. Hắn lẩm bẩm một bài cổ ca của kỷ nguyên trước, giai điệu thê lương mà hùng tráng, như đang tiễn biệt một thời đại đã mất, và cũng như đang chào đón một cơn sóng gió mới sắp ập đến cái thế giới đang dần héo úa này.
"Thế gian đã thay đổi quá nhiều…"
"Nhưng ta, vẫn là Cố Trường An."
Dưới lớp bụi của mười vạn năm, một hơi thở cổ xưa và hùng mạnh hơn tất thảy mọi thứ đang âm thầm vận chuyển, chờ đợi khoảnh khắc toàn bộ thế giới này phải run rẩy dưới chân người thủ mộ nhân vô danh.