Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 136: Đi sâu vào Minh Hà**
Sương mù trên dòng Minh Hà chưa bao giờ tan, kể cả trong ký ức xa xăm nhất của Cố Trường An từ mười vạn năm trước.
Đêm nay, trăng không sáng, chỉ có những đốm lân tinh xanh lập lòe trôi nổi trên mặt nước đen kịt, trông như những con mắt của tử thần đang dõi theo kẻ sống sót cuối cùng của kỷ nguyên cũ. Cố Trường An đứng bên bờ đá, chiếc áo bào tro xám bay nhẹ trong cơn gió mang theo vị tanh nồng của bùn đất và tử khí. Trên tay hắn, chiếc *U Minh Đăng* tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, bao phủ lấy hắn trong một vòng tròn hộ thân mỏng manh nhưng kiên cố.
“Trường An, ngươi thật sự muốn xuống đó sao?”
Tiếng của Lão Hắc vang lên từ dưới chân hắn. Con rùa đen to bằng cái thớt, trên mai khắc đầy những văn tự cổ xưa đã mờ mịt, đang rụt cổ lại, đôi mắt hí nhìn chằm chằm vào dòng nước xiết.
“Dãy mộ phía Tây gần đây rung chuyển dữ dội, oán khí tích tụ quá sâu. Nếu không tìm được *Trấn Linh Thạch* dưới đáy Minh Hà để gia cố trận pháp, chỉ sợ mấy vị 'lão hữu' kia sẽ không ngủ yên nổi nữa,” Cố Trường An bình thản đáp, giọng nói trầm thấp như hòa vào tiếng nước chảy.
Lão Hắc thở dài, cái đuôi ngắn ngủn quẫy quẫy: “Dưới đó không phải là nước bình thường đâu. Đó là chấp niệm của mười vạn năm, là oán linh của những cường giả không cam lòng bị vùi lấp. Ngươi thủ mộ bấy lâu, hiểu rõ nhất điều này mà. Xuống đó, nhân quả quấn thân, muốn dứt ra khó lắm.”
Cố Trường An mỉm cười, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả dòng thời gian dài đằng đẵng. Hắn không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng nhấc chân, bước một bước vào không trung. Thay vì rơi xuống, chân hắn chạm vào mặt nước Minh Hà như chạm vào nền đất cứng. Một vòng sóng đen lan tỏa, những linh hồn vất vưởng xung quanh lập tức gào thét, chạy tán loạn như gặp phải thiên địch.
Hắn từ từ chìm xuống. Nước Minh Hà không ướt, nó lạnh, cái lạnh không đánh vào da thịt mà xuyên thấu vào tận thần hồn.
Càng xuống sâu, ánh sáng từ thế giới bên trên càng mờ nhạt. Thay vào đó là một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt Cố Trường An. Dưới lòng Minh Hà không phải là đáy sông bùn lầy, mà là một vùng không gian vặn vẹo. Ở đó, những kiến trúc đổ nát của các vương triều đã diệt vong trôi lơ lửng. Có những thanh thần binh gãy nát, tỏa ra hào quang tàn lụi, bị xích sắt gỉ sét khóa chặt vào những tảng đá khổng lồ.
“Thì ra đây là nơi chứa đựng những thứ bị dòng đời đào thải,” Cố Trường An lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, một luồng tử khí mãnh liệt từ phía trước ập tới. Từ trong đống đổ nát, một cái bóng khổng lồ vươn ra. Đó là một con thủy quái hình thù kỳ dị, mình đầy vảy đen, đầu lại mang gương mặt của một nam tử trung niên uy nghiêm nhưng đôi mắt đã trống rỗng, chỉ còn ngọn lửa xám lạnh lẽo.
“Thủ… Mộ… Nhân…” Tiếng gầm rú khàn đặc vang vọng trong lòng nước, làm rung chuyển cả không gian.
Con quái vật này chính là tàn niệm hóa thân của một vị Yêu Đế từ ba vạn năm trước. Khi chết đi, thần thể hắn bị vùi trong nghĩa trang, nhưng một phần tàn hồn đầy oán hận đã thoát ra, rơi xuống Minh Hà và bị dòng nước này nuôi dưỡng thành một thứ thực thể bất tử bất diệt.
Cố Trường An không hề biến sắc. Hắn đứng yên giữa dòng nước xiết, bàn tay thon dài khẽ nắm lấy cán chiếc *Trần Hiêu Chổi* dắt sau lưng.
“Đã nằm xuống ba vạn năm, sao còn chưa chịu buông bỏ?”
Con quái vật không trả lời, nó lao đến, cái đuôi dài quất mạnh, mang theo sức mạnh có thể nghiền nát một ngọn núi lớn. Áp lực của nước Minh Hà bị nén lại thành những lưỡi đao sắc lẹm, chém thẳng về phía hắn.
Cố Trường An nhẹ nhàng đưa chiếc chổi tre lên, thực hiện một động tác quét vô cùng bình thường, như cái cách hắn vẫn quét lá rụng mỗi buổi sớm mai ở nghĩa trang.
*Xào xạc…*
Tiếng quét ấy vang lên trong hư không, vốn không có âm thanh nhưng lại đánh thẳng vào tâm trí của đối phương. Một luồng Đạo vận huyền diệu từ chiếc chổi tỏa ra, hóa thành một bức màn ánh sáng dịu nhẹ. Nhát quét này không mang theo sát khí, nhưng nó lại mang theo quy tắc của “Sự Kết Thúc”.
Đòn tấn công của con thủy quái chạm vào màn sáng liền tan biến như khói mây. Thân hình khổng lồ của nó bị cố định giữa không trung, những vảy đen bắt đầu bong tróc, hóa thành cát bụi.
Ánh mắt của vị Yêu Đế nọ bỗng nhiên có một thoáng tỉnh táo. Hắn nhìn Cố Trường An, nhìn chiếc chổi tre bình dị kia, rồi khẽ cúi đầu.
“Hóa ra… đã mười vạn năm rồi sao?”
Tiếng nói vừa dứt, thực thể ấy tan ra, hóa thành vô số đốm sáng nhỏ li ti. Trong đó, một mảnh xương trắng tỏa ánh sáng ôn nhuần rơi xuống tay Cố Trường An. Đây chính là *Trấn Linh Thạch* mà hắn tìm kiếm, cũng là di cốt chứa đựng tất cả tinh hoa và sự buông bỏ cuối cùng của một vị Đại Đế.
Thu lấy mảnh xương, Cố Trường An không vội rời đi. Hắn cảm nhận được sâu trong đáy vực Minh Hà dường như có một đôi mắt khác đang quan sát mình. Ánh nhìn ấy cổ xưa, lạnh lẽo và mang theo sự thù địch tột độ. Hắn biết, đó chính là phân thân của Cửu U – tà ma vẫn luôn dòm ngó Vạn Cổ Nghĩa Trang.
“Muốn ra tay sao?” Cố Trường An đứng giữa lòng sông, giọng nói truyền đi vạn trượng. “Ở trên bờ, ta có trận pháp hộ trì. Ở dưới nước, ta có mười vạn anh linh làm bạn. Ngươi lấy cái gì thắng ta?”
Hư không im lặng hồi lâu. Cuối cùng, luồng khí tức u ám ấy thu lại như chưa từng xuất hiện. Kẻ đứng sau màn biết rõ, đối đầu với gã “lão quái vật” thủ mộ này lúc này là điều ngu ngốc nhất.
Cố Trường An khẽ thở hắt ra một hơi, áp lực từ *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo* trong cơ thể hắn dần dịu lại. Hắn không thích chiến đấu, càng không thích gây thù chuốc oán, nhưng một khi đã chạm đến sự yên bình của nghĩa trang, hắn không ngại biến cả dòng Minh Hà này thành mộ địa thật sự của kẻ đó.
Trên bờ sông, Lão Hắc đang lo lắng đi tới đi lui thì thấy mặt nước nổ tung, một bóng áo tro xám nhẹ nhàng đáp xuống.
“Xong rồi?” Lão Hắc vội vàng bò lại gần, ngửi ngửi mùi trên người hắn. “Có dính tý oán khí nào không? Để ta xem, để ta xem…”
“Không sao, Lão Hắc,” Cố Trường An cất *U Minh Đăng* đi, lòng bàn tay hiện ra mảnh xương trắng. “Có thứ này, ít nhất ba ngàn năm tới nghĩa trang sẽ bình yên.”
Hắn nhìn về phía dãy mộ phía Đông, nơi sương mù bắt đầu lảng bảng kéo về. Đâu đó trong những tán lá xào xạc, dường như có tiếng thở phào nhẹ nhõm của những linh hồn già cỗi.
Lâm Thanh Diệp từ trong lều cỏ chạy ra, thấy sư tôn trở về an toàn, nàng thở phào, đôi mắt đẹp rạng rỡ: “Sư tôn, cơm canh con đã chuẩn bị xong rồi. Có cả bánh hoa bỉ ngạn mà người thích nhất.”
Cố Trường An gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo dưới lòng Minh Hà vừa rồi lập tức tan biến, thay vào đó là sự ấm áp thanh tịnh thường ngày. Hắn cầm lấy chiếc chổi tre, vừa đi vào trong vừa lẩm bẩm: “Thế gian tranh đoạt cả đời, cuối cùng cũng chỉ cầu một chỗ nằm yên tĩnh. Sống lâu cũng tốt, ít nhất vẫn còn được ngửi mùi khói bếp này.”
Đêm Minh Hà tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa qua những văn bia cổ đại, kể về một chương truyện mới vừa được viết xuống dưới đáy sông sâu. Một người, một rùa, một đệ tử, bóng dáng họ nhạt nhòa trong ánh đèn lồng, tạo nên một bức tranh trường sinh cô tịch nhưng cũng đầy ấm áp giữa lòng cấm địa mười vạn năm.