Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 153: Cửu U bị phong ấn vào một ngôi mộ vô danh**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:03:22 | Lượt xem: 2

Sương mù màu xám chì dày đặc như chất lỏng, bao trùm lấy toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang. Phía trên không trung, những vết rạn nứt không gian đen ngòm vừa mới khép lại, để lại những tia lôi điện tàn dư lách tách nhảy múa giữa tầng mây.

Dưới mặt đất, tà khí vốn dĩ cuồn cuộn như sóng thần lúc này đã bị nén chặt thành một khối đen đặc quánh. Ở trung tâm khối tà khí ấy, Cửu U Tà Ma Thần Chủ – thực thể từng khiến cả kỷ nguyên phải run rẩy – giờ đây chỉ còn là một hình hài tan tác. Nửa thân trên của hắn vặn vẹo, những xúc tu ma quái vốn có thể xuyên thủng các giới diện giờ đây rũ rượi, bị những sợi xích hư ảo màu hoàng kim đâm xuyên qua xương tủy, đóng đinh xuống mặt đất lạnh lẽo của nghĩa trang.

Cố Trường An đứng cách đó không xa. Hắn vẫn mặc bộ đồ vải thô đã sờn cũ, tay cầm một chiếc xẻng gỗ dính đầy bùn đất đen kịt. Dưới chân hắn, một cái hố sâu hoắm, vuông vức vừa mới được đào xong.

“Cố Trường An… Ngươi không thể làm thế này với ta!” Giọng nói của Cửu U không còn là tiếng gầm thét trấn áp vạn linh nữa, mà nó khản đặc, mang theo sự run rẩy từ sâu thẳm linh hồn. “Ta là chủ nhân của Cửu U, ta là hắc ám vĩnh hằng! Ngươi… ngươi chỉ là một kẻ quét rác hèn mọn, một kẻ canh giữ xác chết! Ngươi lấy tư cách gì mà định đoạt kết cục của ta?”

Cố Trường An không ngẩng đầu lên. Hắn dùng mũi xẻng gạt bỏ một lớp đất thừa bên cạnh miệng hố, động tác tẩn mẩn và tỉ mỉ như một người thợ thủ công lành nghề đang chăm chút cho tác phẩm cuối đời.

“Ở thế giới bên ngoài, ngươi là Thần Chủ, là tai ương, là nhân quả mà chúng sinh không thể tránh khỏi.” Giọng Cố Trường An bình thản đến lạ lùng, không có lấy một tia oán hận, cũng chẳng có chút kiêu ngạo của kẻ chiến thắng. “Nhưng ở trong nghĩa trang này, ngươi chỉ là một món hàng cần được sắp xếp. Ta đã ở đây mười vạn năm, đã chôn cất những Tiên Đế hào quang vạn trượng, cũng đã lấp đất cho những Ma Vương tàn bạo gấp mười lần ngươi. Đối với ta, tất cả đều như nhau. Đến lúc nằm xuống, ai cũng cần một chỗ đất bằng.”

“Không! Ta không phải bọn chúng! Ta bất tử bất diệt!”

Cửu U điên cuồng giãy dụa. Ma khí trong cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành hàng vạn khuôn mặt quỷ gào thét, muốn cắn nuốt những sợi xích hoàng kim kia. Nhưng mỗi khi ma khí chạm vào xiềng xích, một tiếng chuông ngân trầm mặc lại vang lên từ sâu trong nghĩa trang.

Đó là tiếng vang của mười vạn năm tuế nguyệt. Mỗi tiếng chuông là sức mạnh của một đạo quy tắc bị tước đoạt từ những cường giả đã nằm xuống dưới tay Cố Trường An.

“Ngươi nói đúng, ngươi rất khó giết.” Cố Trường An cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả dòng chảy của thời gian. “Vì vậy, ta không giết ngươi. Ta chỉ là trao cho ngươi một sự yên nghỉ… mãi mãi.”

Nói đoạn, Cố Trường An buông xẻng, tay phải khẽ vẫy về phía sau.

Từ trong bóng tối của những ngôi mộ cổ đại xung quanh, mười vạn đạo linh ảnh mờ ảo đồng loạt hiện ra. Có vị kiếm khách tay cầm thanh tàn kiếm, có vị nữ tiên cưỡi trên hạc giấy mục nát, có cả vị lão tăng khoác tấm áo cà sa rách mướp. Họ không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn về phía Cửu U với ánh mắt tịch mịch.

“Đừng hòng dùng những vong linh này để dọa ta!” Cửu U gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra vì áp lực.

“Họ không đến để dọa ngươi.” Cố Trường An nói khẽ. “Họ đến để làm chứng. Chứng kiến một kẻ kiêu ngạo nhất thời đại trở thành một phần của bụi trần.”

Cố Trường An bước tới một bước. Chỉ một bước ấy thôi, nhưng cả không gian của nghĩa trang như thu nhỏ lại dưới chân hắn. Hắn vươn bàn tay thô ráp ra, túm lấy cổ áo của khối ma khí đang vặn vẹo kia.

Cửu U kinh hãi nhận ra, tất cả thần thông, tất cả tà lực của hắn đều biến mất khi chạm vào tay của người thanh niên này. Hắn cảm thấy mình không còn là một Thần Chủ nữa, mà trở thành một con gà yếu ớt trong tay một người tiều phu già nua.

Cố Trường An nhấc bổng Cửu U lên, tiến về phía cái hố sâu.

“Ngươi sẽ có một hàng xóm khá tốt đấy.” Cố Trường An chỉ tay về phía ngôi mộ bên cạnh, nơi chỉ có một tấm bia đá trơ trọi không chữ. “Bên cạnh ngươi là một vị Ma Tổ của thời kỳ Hồng Hoang. Lão ta ban đầu cũng ồn ào lắm, nhưng sau năm vạn năm nằm dưới đất, giờ lão ấy cũng rất trầm tính. Hai người có thể trao đổi tâm đắc… bằng ý niệm.”

“Cố Trường An! Ngươi sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt! Một kẻ không có tên trong luân hồi như ngươi không được phép giam cầm ta!”

“Thiên Đạo sao?” Cố Trường An mỉm cười nhạt nhẽo. “Lão già ấy mỗi lần muốn tìm ta đều bị đống mộ phần này che mắt. Hơn nữa, ta làm việc cho nghĩa trang, cũng là làm việc cho trời đất. Ngươi tan biến vào đây, nhân quả của ngươi sẽ nuôi dưỡng cây cối ở chốn này, thế chẳng phải là việc thiện sao?”

Hắn buông tay.

Cửu U rơi thẳng xuống hố. Cảm giác rơi rụng này thật đáng sợ, nó không phải là rơi vào lòng đất, mà là rơi vào một khoảng không vô tận, nơi mà thời gian không chảy, không gian không mở, chỉ có sự cô tịch vĩnh hằng.

“Phong!”

Cố Trường An hét lớn một tiếng. Mười vạn anh linh đồng loạt chắp tay.

Một tấm bia đá đen nhánh từ dưới đáy hố mọc lên, xuyên thấu qua lồng ngực của Cửu U, đóng chặt linh hồn hắn vào cốt lõi của địa mạch. Cửu U gào thét, nhưng tiếng gào thét của hắn càng ngày càng nhỏ, cuối cùng bị ngăn cách bởi một tầng kết giới màu xám xịt.

Cố Trường An cầm xẻng, bắt đầu lấp đất.

Xoẹt… Xoẹt…

Tiếng xẻng gỗ va chạm với đất đá đều đặn và khô khốc.

“Ngươi có biết tại sao ta không khắc tên lên bia của ngươi không?” Cố Trường An vừa xúc đất vừa hỏi, dù hắn biết Cửu U giờ đây không thể trả lời. “Bởi vì khi bước vào đây, danh xưng không còn ý nghĩa. Ngươi là Cửu U Thần Chủ hay là một gã đồ tể cũng thế cả. Chỉ có cát bụi mới là thật.”

Lớp đất đầu tiên rơi xuống, dập tắt ngọn lửa ma của Cửu U.
Lớp đất thứ hai rơi xuống, phong ấn mọi ý niệm phản kháng.
Lớp đất thứ mười rơi xuống, tàn tích của một thời đại chính thức bị che khuất.

Ở góc nghĩa trang, Lão Hắc – con rùa đen to bằng cái bàn xoay, chậm chạp bò ra từ dưới gầm một bia mộ lớn. Nó ngáp dài một cái, giọng ồm ồm như tiếng trống vỡ:

“Xong rồi à? Làm ta ngủ cũng không yên với cái gã ồn ào này. Trường An này, lần sau có bắt con cá lớn nào thì làm ơn hạ thủ nhanh gọn chút, lão rùa này tuổi cao rồi, tim gan không chịu nổi mấy cái trận thế rung trời chuyển đất của các ngươi đâu.”

Cố Trường An không quay lại nhìn, tay vẫn thoăn thoắt lấp những nắm đất cuối cùng: “Lão Hắc, ngươi cứ giả vờ đi. Lúc nãy khi hắn tung ra Cửu U Ma Ấn, chẳng phải chính ngươi đã lén dùng Quy Mai Trận để che giấu khí tức của nghĩa trang cho ta sao? Nếu không, Thiên Đạo Chi Nhãn đã sớm nhìn thấy nơi này rồi.”

Lão Hắc rút đầu vào mai, cười khẩy: “Ta là sợ bị liên lụy thôi. Nghĩa trang này mà nổ tung thì cái mai của ta cũng chẳng giữ được. Mà nói này, cái hố này ngươi đào hơi nông đấy, không sợ hắn bò lên à?”

Cố Trường An dừng lại, nén đất thật chặt bằng bàn chân: “Hắn không bò lên được đâu. Dưới ngôi mộ này là huyết mạch của Minh Hà. Hắn càng muốn vùng vẫy, Minh Hà sẽ càng hút sạch tu vi của hắn để bồi bổ cho những linh hồn còn yếu ớt ở phía bên kia. Hắn sẽ là cục pin tốt nhất mà nghĩa trang này từng có trong mười vạn năm qua.”

Nói đoạn, Cố Trường An rút trong túi áo ra một túi hạt giống nhỏ. Hắn rải chúng lên trên nấm mộ mới.

“Đó là gì thế? Hoa Bỉ Ngạn à?” Lão Hắc tò mò vươn cổ ra nhìn.

“Không, là Mặc Tâm Cúc.” Cố Trường An đáp. “Loại hoa này chỉ nở bằng cách hút tà khí độc địa nhất. Khi nào hoa nở đầy nấm mộ này, nghĩa là toàn bộ tà lực của Cửu U đã bị lọc sạch. Lúc đó, hắn sẽ thực sự trở thành một phần của đất, không còn đau đớn, không còn dã tâm.”

Khi nấm mộ đã được vun cao và san phẳng hoàn hảo, Cố Trường An mới đứng thẳng lưng lên. Hắn phủi phủi bụi trên tay, nhặt chiếc chổi tre để cạnh đó lên.

Trời dần hửng sáng. Ánh bình minh nhạt nhòa lọt qua lớp sương mù của U Minh Cấm Địa, đậu trên đôi vai gầy của người giữ mộ.

Mười vạn năm. Hắn đã thấy biết bao anh hùng hào kiệt biến thành tro bụi, thấy bao nhiêu tông môn vạn trượng sụp đổ trong nháy mắt. Cửu U Thần Chủ từng là nỗi kinh hoàng của ba ngàn thế giới, giờ đây cũng chỉ là một khối lồi nhỏ bé dưới gốc cây già, chờ đợi hoa cúc nở.

“Lão Hắc này.”

“Gì?”

“Đi pha ấm trà đi. Trận này hơi tốn sức, ta cần nhuận cổ họng.”

Lão Hắc lầm bầm: “Ta là linh thú trấn mộ, không phải tiểu nhị quán trà! Tự đi mà pha!” Nói thì nói thế, nhưng con rùa đen vẫn chậm rãi bò về phía túp lều rách, không quên liếc nhìn ngôi mộ vô danh một cái đầy thương hại.

Cố Trường An nhìn theo cái mai rùa lộc cộc, rồi lại nhìn nấm mộ dưới chân. Hắn cầm chổi, bắt đầu quét những chiếc lá khô rụng xuống trong cuộc chiến vừa rồi.

Tiếng xào xạc của chổi tre lại vang lên đều đặn.

Không gian vốn dĩ đã có lúc sụp đổ, thời gian vốn dĩ đã có lúc dừng lại, nhưng động tác quét rác của Cố Trường An vẫn vậy. Bình thường đến mức đáng sợ, kiên trì đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

Từ hôm nay, tu tiên giới bên ngoài sẽ truyền tai nhau về việc Cửu U Thần Chủ đột ngột mất tích, hoặc tin rằng hắn đã bị thiên kiếp đánh tan tành. Sẽ có những cuộc chiến mới tranh giành lãnh thổ mà Cửu U để lại, sẽ có những tân tú mới trỗi dậy, và cũng sẽ có thêm nhiều kẻ mạnh mới tìm đến đây để thám hiểm hoặc chết đi.

Nhưng trong mắt Cố Trường An, thế giới vẫn chỉ có vậy. Một vòng lặp luân hồi chán ngắt.

Hắn đi qua một dãy mộ đá lâu năm, khẽ dừng lại trước mộ của vị Kiếm Tiên thuở nọ.

“Kiếm lão đầu, lão lại có bạn mới rồi đấy. Nhớ chiếu cố hắn một chút, đừng để hắn la hét quá to làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của mọi người.”

Bia mộ khẽ rung động như thể đang trả lời. Một sợi kiếm ý nhỏ bé xẹt qua, chém bay một ngọn cỏ dại vừa mọc trên đỉnh mộ. Cố Trường An gật đầu hài lòng: “Đúng thế, chăm sóc nhau một chút. Thế giới này chẳng ai hiểu người chết bằng người chết đâu.”

Tiếng chổi cứ thế xa dần, xa dần vào trong màn sương mù mịt của nghĩa trang.

Bên trong ngôi mộ vô danh mới lập, dưới lớp đất đá lạnh lẽo và xích sắt kim cang, linh hồn Cửu U vẫn đang không ngừng gào thét. Nhưng âm thanh ấy không thoát được khỏi ba tấc đất. Hắn nhìn thấy phía trên cao, xuyên qua lớp đất, là hình bóng một thanh niên chậm rãi bước đi. Hình bóng ấy nhỏ bé nhưng bao trùm cả bầu trời, mỗi bước chân đều giẫm nát mọi quy tắc ma đạo mà Cửu U hằng kiêu hãnh.

Hắn rốt cuộc cũng hiểu ra một sự thật cay đắng mà các cường giả đời trước đều đã hiểu.

Trong Vạn Cổ Nghĩa Trang này, Cố Trường An không phải là Tiên, không phải là Thần.

Hắn là người viết lời kết.

Bất kể cuộc đời ngươi oanh liệt hay tồi tệ đến đâu, khi hắn hạ xẻng xuống, chương truyện của ngươi chính thức kết thúc.

Hàng vạn năm sau, có thể sẽ có một tiểu bối vô tình lạc vào đây, nhìn thấy một đóa hoa cúc đen cô độc nở trên nấm mộ không tên, mà chẳng hề hay biết bên dưới đó là một vị Thần Chủ từng suýt nữa hủy diệt cả thiên hạ.

Đó chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà Cố Trường An dành cho kẻ thù: Sự lãng quên tuyệt đối.

Hắn không cần sự tôn sùng, không cần ghi danh vào sử sách. Hắn chỉ cần sự tĩnh lặng.

“Xoẹt… xoẹt…”

Tiếng chổi vẫn đều đặn vang lên giữa nghĩa trang vạn cổ.

Thế giới có thể thay đổi, thần linh có thể ngã xuống, nhưng người quét rác vẫn sẽ ở đó, đón chờ xác chết tiếp theo vào một ngày nắng đẹp nào đó của mười vạn năm kế tiếp.

Cửu U đã nằm xuống. Một thời đại tà ác đã kết thúc trong thầm lặng, bên cạnh ấm trà nguội và tiếng chổi tre già của một kẻ trường sinh ẩn dật.

Bình minh hoàn toàn ló rạng, xóa tan chút tà khí cuối cùng của đêm đen. Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với dáng vẻ vốn có của nó: u buồn, tĩnh lặng và tràn đầy nhân quả.

Và Cố Trường An, hắn vẫn cẩu như cũ, giấu đi mọi hào quang vào trong nắm đất sâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8