Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 198: Cố Trường An nằm trên ghế bành, nhắm mắt xuôi tay?**
Gió thu từ Minh Hà thổi về, mang theo hơi lạnh thấu xương lùa qua những rặng hoa Bỉ Ngạn đỏ rực như máu đang dập dờn nơi ranh giới giữa cõi sống và cõi chết. Vạn Cổ Nghĩa Trang hôm nay yên tĩnh một cách lạ thường, cái không khí tịch mịch ấy bao trùm lên từng phiến đá mộ rêu phong, thấm vào tận tâm can của những linh hồn đang lẩn khuất dưới lòng đất sâu.
Tại một góc sân nhỏ trước túp lều cỏ lụp xụp, Cố Trường An đang nằm trên chiếc ghế bành bằng mây đã cũ mòn. Tiếng ghế kẽo kẹt theo từng nhịp đu đưa của hắn, đều đặn như hơi thở của một lão già đã đi gần hết đoạn đường trần thế.
Ánh hoàng hôn tím thẫm rủ xuống, hắt lên gương mặt hắn những mảng sáng tối chập chờn. Cố Trường An trông già lắm rồi. Da mặt hắn nhăn nheo, lấm tấm những vết đồi mồi của tuế nguyệt, đôi mắt đục ngầu vẻ mệt mỏi, dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi tắt ngọn đèn dầu lay lắt trong cơ thể kia.
"Lão Hắc… rượu… rượu hết chưa?" – Hắn thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau.
Lão Hắc – con chó đen gầy nhom với bộ lông lởm chởm, vốn là một thực thể mà ngay cả Tiên Đế cũng phải kiêng dè – lúc này lại nằm phủ phục dưới chân hắn. Đôi mắt nó rưng rưng, chiếc đuôi vốn dĩ hay quẫy tít mù giờ đây rủ xuống, im lìm. Nó không sủa, chỉ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, gục đầu lên đôi hài rách của chủ nhân.
Lâm Thanh Diệp đứng cách đó không xa, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng siết chặt gấu áo. Nàng là công chúa của một vương triều bị diệt vong, đã theo hắn quét mộ mấy trăm năm, chứng kiến hắn vượt qua bao nhiêu sóng gió mà vẫn nhàn tản uống trà. Nhưng hôm nay, nàng cảm thấy sợ hãi. Luồng tử khí quanh người Cố Trường An đặc quánh đến mức nàng không thể nhìn thấu. Đó không phải là tử khí hấp thụ từ nghĩa trang, mà là thứ khí tức của một cơ thể đang thực sự tan biến vào hư không.
"Tiền bối… ngài sẽ không sao chứ?" – Giọng Lâm Thanh Diệp run rẩy. Nàng muốn bước lại gần, nhưng một áp lực vô hình từ chiếc ghế bành kia khiến nàng không thể tiến thêm bước nào.
Cố Trường An không đáp. Hắn khẽ cử động ngón tay, cảm nhận sức sống đang trôi tuột khỏi các kinh mạch. Trong tâm thức của hắn, hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" đang phát ra những tiếng kêu chói tai:
[Cảnh báo! Thọ nguyên của vật chủ đang tiến về điểm không… Hệ thống đang kích hoạt trạng thái Tịch Diệt vĩnh cửu…]
Nhưng nếu có ai nhìn thấu vào sâu trong thức hải của Cố Trường An, họ sẽ thấy "thần hồn" của hắn đang ngồi xếp bằng, thong dong rót một chén trà linh khí, trên môi là nụ cười mỉm đầy thâm hiểm.
*Lão tử đã sống mười vạn năm, nhân quả quấn thân nhiều không đếm xuể. Đám lão quái vật ngoài kia cứ dăm ba bữa lại đến gõ cửa đòi tìm "chìa khóa thái cổ", mệt chết ta rồi. Chi bằng chết đi một lần, đổi cái danh tính mới, bắt đầu một vòng lặp mười vạn năm tiếp theo chả phải tốt hơn sao?* – Hắn tự nhủ.
Ngoài kia, phía sau sương mù của U Minh Cấm Địa, hàng trăm luồng thần thức cường đại đang dòm ngó.
"Ngươi cảm nhận được không? Khí tức của kẻ đó đang tiêu tán."
"Vị 'Mộ Tiên' thần bí cuối cùng cũng đã tận thọ rồi sao?"
"Mười vạn năm… hắn cuối cùng cũng không thắng nổi Thiên Đạo. Một khi hắn chết, bí mật trong Vạn Cổ Anh Linh Mộ sẽ là của chúng ta!"
Tiếng xì xào của các vị tông chủ, thái thượng trưởng lão của các đại môn phái vang vọng trong hư không. Họ kiêng dè Cố Trường An suốt mấy thiên niên kỷ, không phải vì tu vi hắn lộ ra cao bao nhiêu, mà vì bất cứ kẻ nào mang ý đồ bất chính vào nghĩa trang đều "mất tích" một cách lặng lẽ. Nhưng giờ đây, cái chết sinh lý – thứ quy luật tối cao của trời đất – đang xảy ra trước mắt họ. Không thể giả được! Thần thái suy sụp, Thiên Cơ tán loạn, đây rõ ràng là điềm báo của một vị đại năng lâm chung.
Trên chiếc ghế bành, Cố Trường An hít một hơi thật sâu. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng cầm lấy chiếc chổi *Trần Hiêu* dựa bên cạnh.
"Quét… quét nốt… bụi này…"
Hắn vung chổi một cách yếu ớt trên không trung. Một nhát chổi này không mang theo tu vi, nhưng lại khiến cả không gian rung chuyển. Những linh hồn đại năng dưới mộ đồng loạt than khóc. Tiếng khóc thê lương của vạn cổ anh linh truyền khắp cả thế giới tu tiên.
*Rắc!*
Chiếc ghế mây đột nhiên nứt ra một vết dài. Đầu Cố Trường An gục xuống một bên, tay buông thõng, chiếc chổi tre rơi khỏi lòng bàn tay, lăn lóc trên mặt đất đầy lá khô.
Không gian đóng băng trong giây lát.
"Tiền bối!!!" – Lâm Thanh Diệp hét lên một tiếng đau đớn, nàng lao tới quỳ thụp xuống bên cạnh ghế, nước mắt lã chã rơi trên tay áo xám xịt của lão nhân. Nàng cảm nhận được, hơi lạnh trên người hắn không còn là cái lạnh của người sống nữa. Hắn đã chết. Không còn một nhịp tim, không còn một tia hồn lực.
Lão Hắc đột ngột ngửa cổ lên trời hú vang một tiếng chấn động cả tầng mây. Tiếng hú mang theo sự phẫn nộ và bi ai tột cùng, tử khí từ trong nghĩa trang cuộn trào lên như núi lửa phun trào, biến bầu trời vốn đã tối nay lại càng tối sầm như hũ nút.
Ở một phương trời khác, những vị lão tổ đang bế quan trong các hang động bí mật đều giật mình mở mắt.
"Trường An tắt, thiên địa biến. Thủ Mộ Nhân… đi rồi!"
Tin tức về cái chết của vị quản mộ già cội nhất lịch sử tu tiên giới lan đi với tốc độ chóng mặt. Trong lúc cả giới tu tiên đang náo loạn, kẻ thì thương tiếc, kẻ thì tham lam mưu tính đại sự, thì tại chính nơi Cố Trường An vừa trút hơi thở cuối cùng…
Bên dưới gầm ghế bành, có một khe hở nhỏ không ai chú ý tới.
Một con sâu nhỏ màu xám bò ra từ đó, chui vào lòng đất.
Trong lòng đất sâu vạn trượng, một căn mật thất được xây dựng bằng gỗ đoạn tiên vạn năm và đá ngăn chặn thiên cơ đã chờ sẵn từ lâu. Ở đó, có một thanh niên mặt mũi khôi ngô, hồng quang đầy mặt, khí huyết cuồn cuộn như đại dương, đang nằm gác chân trên một chiếc ghế trường kỷ bằng ngọc, trên tay là cuốn "Đồ phổ các mỹ nhân tu tiên giới" mà hắn vừa mua được bằng phân thân tháng trước.
Cố Trường An (bản thể thật) khẽ nhíu mày, rồi mỉm cười xoa cằm:
"Diễn hơi lố một chút thì phải? Không sao, lão Hắc diễn đạt đấy, mai phải thưởng cho nó thêm cái đùi yêu lợn mười vạn năm mới được. Lâm Thanh Diệp con bé đó… thôi thì để nó khóc một trận cho ra dáng. Nhân quả mười vạn năm nay coi như chặt đứt một lần."
Hắn vung tay, một mặt gương nước hiện ra trước mặt, chiếu lại cảnh tượng bên trên nghĩa trang.
Hắn thấy hàng chục cường giả Đạo Cảnh, Hóa Thần đang nấp sau đám mây, đang bắt đầu dùng thần thức thăm dò ranh giới nghĩa trang. Có kẻ đã không kiềm chế được lòng tham, bắt đầu thò ra một bàn tay năng lượng để hòng vồ lấy cái "xác" của hắn và chiếc đèn *U Minh*.
Cố Trường An hừ lạnh một tiếng:
"Tử tế thì ta cho cái danh phận chết đi rồi vào đây nằm. Còn kẻ nào muốn quật mộ ngay lúc ta vừa 'nhắm mắt'… thì để ta tiễn các ngươi đi trước vậy."
Hắn búng nhẹ ngón tay.
Phía trên, bên cạnh cái "xác" già nua vẫn nằm im trên ghế bành, chiếc đèn *U Minh* đang tắt lịm đột ngột bùng lên một ngọn lửa xanh lét. Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra, trận pháp vạn cổ bảo vệ nghĩa trang vốn dĩ lặng lẽ bấy lâu nay bỗng chốc khởi động toàn bộ công suất.
Vạn ngôi mộ cùng lúc phát ra ánh sáng. Những thanh âm trầm hùng từ thời thái cổ vang lên:
"Kẻ nào dám quấy rầy sự nghỉ ngơi của bậc tiên hiền?"
Đám cường giả bên ngoài kinh hoàng. Họ thấy cái xác của Cố Trường An bắt đầu bốc hơi, biến thành những đốm sáng trắng xóa tan vào trong đất trời, không để lại lấy một sợi tóc. Chỗ hắn ngồi giờ chỉ còn lại một tờ giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa:
*"Sinh tử hữu mệnh, tuế nguyệt vô thường. Kẻ thủ mộ đã về với đất, ai muốn nối nghiệp, hãy tự đào một hố sâu ba thước, nằm xuống thử xem."*
Lâm Thanh Diệp sững sờ nhìn tờ giấy. Nàng dường như nhận ra điều gì đó, lau nước mắt, rồi nhìn con chó đen đang len lén liếc mắt nhìn quanh một cách đầy "gian xảo".
Ở sâu dưới lòng đất, Cố Trường An lật thêm một trang sách, nhấp một ngụm trà mật, thư thái nói:
"Thế giới này ồn ào quá. Thôi, ngủ thêm vạn năm nữa rồi tính."
Bên trên nghĩa trang, cuộc chiến giành giật địa bàn mới bắt đầu, nhưng không ai biết rằng, chủ nhân thực sự của nơi này vừa mới thay đổi một "bộ áo", và đang thầm lặng đếm xem ai sẽ là kẻ tiếp theo tự tay đào mố cho chính mình.
Cái chết? Đối với một kẻ cẩu đạo trường sinh như Cố Trường An, đó chỉ là một phương thức khác của sự lười biếng mà thôi. Hắn không chết, hắn chỉ đang chuyển sang trạng thái "chờ" mà không muốn ai làm phiền. Mười vạn năm nhân quả một khi quét sạch, trời cao đất rộng, lại là một chương mới để hắn tha hồ "cẩu" đến tận cùng thời gian.