Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 3: Điểm yếu của Trưởng lão**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:22:46 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 3: ĐIỂM YẾU CỦA TRƯỞNG LÃO**

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của Thanh Vân Tông, bầu không khí tại diễn võ trường ngoại môn dường như đông cứng lại. Vương Mãnh – kẻ vốn được coi là “bao cát di động” có độ bền cao nhất đám đệ tử mới – hiện đang nằm co quắp trên mặt đất, hơi thở đứt quãng, mà điều kinh khủng nhất chính là chùm tóc bên tai trái của gã đang rụng xuống lả tả như lá mùa thu.

Lục Diệp đứng đó, phủi bụi trên ống tay áo thô sơ, nét mặt thản nhiên như vừa mới giúp một người bạn sửa lại cái ổ cắm điện bị hở mạch. Trong tầm mắt hắn, cuốn "Đạo Điển Phân Tích" vẫn đang lơ lửng, các dòng thông số màu xanh lam chạy dài như thác đổ.

[Đối tượng Vương Mãnh đã bị ngắt kết nối linh lực tạm thời.]
[Trạng thái: Sốc hệ thống do xung đột dữ liệu.]
[Cảnh báo: Có một luồng năng lượng với mật độ cao hơn đang tiếp cận từ hướng 2 giờ. Chỉ số đe dọa: Trung bình.]

Lục Diệp nheo mắt. Hắn chưa kịp thu hồi tầm mắt thì một tiếng quát như sấm bên tai vang lên:

"Nghiệt chướng! Ngươi đã dùng tà thuật gì để mưu hại đồng môn?"

Một đạo quang mang màu xanh thẫm từ trên trời giáng xuống, đáp mạnh lên mặt đất khiến gạch đá xung quanh nứt toác. Bụi mù tản đi, lộ ra một lão giả vận trường bào xám, râu dài chạm ngực, đôi mắt quắc thước chứa đựng sự tức giận tột độ.

Đây chính là Lý Thiết – Chấp sự hình đường của ngoại môn, nổi tiếng là kẻ bảo thủ, cứng nhắc và cực kỳ sùng bái sức mạnh truyền thống.

Đám đệ tử xung quanh thấy Lý Thiết xuất hiện, đồng loạt rùng mình, vội vàng dạt sang hai bên, không ít kẻ lộ ra ánh mắt hả hê nhìn Lục Diệp. “Phen này Lục Diệp tiêu đời rồi, Chấp sự Lý Thiết đã đạt tới Trúc Cơ kỳ, là người nắm giữ hình phạt, một ngón tay cũng đủ nghiền nát hắn.”

Lục Diệp không hề nao núng, hắn đẩy nhẹ gọng kính (vốn chỉ là một động tác thói quen từ kiếp trước dù giờ đây mắt hắn cực kỳ tinh tường), rồi thản nhiên nhìn vào lão giả trước mặt. Trong đầu hắn, Đạo Điển lập tức bắt đầu làm việc.

[Đang quét đối tượng: Lý Thiết.]
[Tu vi: Trúc Cơ sơ kỳ.]
[Công pháp chính: Thanh Vân Quyết (Phiên bản 1.2 – Chứa 127 lỗi logic).]
[Trạng thái sinh lý: Phế quản hơi viêm do hít nhiều khói từ lò luyện đan, chân trái có vết thương cũ chưa lành hoàn toàn gây ra hiện tượng lệch trọng tâm 0.3 độ về phía phải khi đứng yên.]

Lục Diệp khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ: *Thanh Vân Tông này đúng là một ổ chứa "bug". Từ đệ tử đến chấp sự, không một ai vận hành theo một cấu trúc chuẩn chỉnh cả.*

"Báo cáo Chấp sự," Lục Diệp vòng tay, nhưng ngữ khí không chút sợ hãi. "Vương Mãnh sư huynh vì tu luyện nóng lòng, dẫn đến linh khí nghẽn mạch, sinh ra hiện tượng rối loạn nội tiết tố gây rụng tóc. Đệ tử thấy sư huynh đau đớn nên mới ra tay 'điều chỉnh' lại dòng chảy năng lượng. Đây gọi là giúp đỡ đồng môn, sao lại là tà thuật?"

"Láo xược!" Lý Thiết đập mạnh quyền trượng xuống đất. "Ta đứng từ xa đã thấy ngươi điểm vào huyệt vị dưới nách của hắn. Huyệt đó là tử huyệt, nếu không phải hắn có thạch thân hộ thể thì đã mất mạng. Ngươi còn dám ngụy biện?"

Lục Diệp nhún vai, giọng nói vẫn đều đều như đọc báo cáo tài chính:
"Về lý thuyết, đó là huyệt vị nhạy cảm, nhưng dưới góc độ cơ học chất lỏng, đó là 'điểm thắt nút' của luồng linh khí trong cơ thể hắn. Lý Chấp sự, người nhìn xem, Vương sư huynh giờ đây nhịp tim đã ổn định, hơi thở đều đặn, chỉ là… ngoại hình có chút thay đổi do sụt giảm keratin đột ngột ở nang tóc thôi."

Lý Thiết tức đến mức chòm râu run bần bật. Lão không hiểu 'keratin' hay 'cơ học chất lỏng' là cái quái gì, nhưng lão biết một đệ tử ngoại môn dám cãi lý với mình chính là hành vi đại nghịch bất đạo.

"Được, miệng lưỡi rất giỏi! Để lão phu xem bản lĩnh của ngươi có bằng một phần mười cái miệng của ngươi không!"

Nói đoạn, Lý Thiết phất tay, một luồng áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, ép thẳng vào vai Lục Diệp. Đây chính là uy áp của tu sĩ Trúc Cơ. Trong mắt người thường, Lục Diệp giờ đây sẽ phải quỳ rạp xuống, xương cốt kêu răng rắc.

Nhưng, thực tế lại khiến tất cả mọi người trợn mắt há mồm.

Lục Diệp đứng đó, hai chân dang rộng một khoảng bằng vai, người hơi khom xuống một góc chính xác 15 độ. Hắn nhìn có vẻ hơi chật vật, nhưng thực chất, Đạo Điển đang liên tục tính toán hướng gió và áp suất linh khí.

[Đang phân tích hướng lực… Lực tác động: 500kg lực/cm2.]
[Giải pháp tối ưu: Thay đổi trọng tâm liên tục tại các khớp xương theo nhịp rung của linh khí đối phương. Tỉ lệ triệt tiêu: 85%.]

"Chấp sự," Lục Diệp lên tiếng, giọng nói tuy có chút gắng sức nhưng vẫn cực kỳ rành mạch. "Uy áp của người… nói sao nhỉ… quá phân tán. Nếu người tập trung mật độ linh lực vào một điểm duy nhất thay vì phủ rộng như một tấm lưới rách, có lẽ ta đã quỳ rồi. Với hiệu suất sử dụng năng lượng chỉ đạt 40% như thế này, ta kiến nghị người nên xem lại cách phân bố thần thức."

"Ngươi… ngươi dám chê bài công pháp của lão phu?" Lý Thiết rống lên. Lão cảm thấy đạo tâm của mình đang bị một tên ranh con đem ra chà đạp lên mặt đất.

Chưa bao giờ có ai dám nói uy áp của một vị Chấp sự Trúc Cơ là 'tấm lưới rách'.

Lý Thiết không kiềm chế nổi nữa, lão nâng tay lên, một đạo thanh quang rực rỡ tụ tụ nơi lòng bàn tay, ngưng tụ thành một mũi tên dài nửa thước. Đây là tuyệt học của lão – Thanh Phong Tiễn, một đòn tấn công cực kỳ nhanh và bén nhọn.

"Nếu hôm nay lão phu không cho ngươi một bài học, thì Thanh Vân Tông này còn ra thể thống gì nữa!"

[Cảnh báo! Cảnh báo!] Cuốn Đạo Điển trong đầu Lục Diệp lóe lên ánh sáng đỏ rực.
[Đối phương đang sử dụng chiêu thức cường lực. Phân tích: Thanh Phong Tiễn.]
[Tốc độ: 120m/s. Quỹ đạo: Đường thẳng hướng về xương bả vai trái.]
[Phát hiện lỗi nghiêm trọng (Fatal Error) trong chiêu thức: Tại thời điểm nạp năng lượng cực đại, vai phải của đối phương sẽ bị hạ thấp 2cm để bù trừ phản lực, tạo ra một khoảng trống phòng thủ cực lớn trong 0.5 giây tại khu vực hạ sườn phải.]

Lục Diệp đột nhiên thở dài, hắn không chạy, không đỡ, mà lại chắp tay sau lưng, bước về phía trước một bước. Hành động này trong mắt đám đệ tử không khác gì tự sát.

"Muốn chết!" Lý Thiết vung tay, mũi tên xanh thẫm xé rách không khí, mang theo tiếng rít chói tai lao tới.

Lục Diệp nhắm mắt lại, trong đầu hắn là một sơ đồ kiến trúc phức tạp. Hắn nghiêng người sang trái một góc cực kỳ khó coi, trông như đang vấp ngã.

"Vụt!"

Mũi tên sượt qua tay áo hắn, găm sâu vào cây cột đá phía sau, khiến nó nổ tung thành trăm mảnh. Nhưng cùng lúc đó, Lục Diệp dùng đà “ngã” của mình, ném một viên sỏi nhỏ – thứ mà hắn vừa tiện tay nhặt dưới chân – hướng thẳng về phía hạ sườn phải của Lý Thiết.

Viên sỏi bay đi với một vận tốc không hề nhanh, nhưng quỹ đạo của nó vô cùng kỳ lạ, như thể nó biết trước luồng linh khí hộ thân của Lý Thiết sẽ yếu nhất ở chỗ đó và vào thời điểm đó.

"Bộp."

Một tiếng động nhỏ như tiếng nước rơi vào chậu sứ. Viên sỏi rơi trúng vào một vị trí ngay dưới mạn sườn của Lý Thiết.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ thanh quang trên người Lý Thiết vụt tắt như một ngọn đèn hết dầu. Lão đứng khựng lại, hơi thở dồn dập, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng, rồi lại chuyển sang xanh mét. Lão cảm thấy linh lực vốn đang dâng trào trong cơ thể đột nhiên gặp phải một con đê chắn ngang, nghịch lưu trở lại đan điền, gây ra một cơn đau thắt nghẹt.

"Khụ khụ…" Lý Thiết khuỵu một gối xuống đất, tay ôm lấy mạn sườn, đôi mắt nhìn Lục Diệp như nhìn thấy quỷ. "Ngươi… sao ngươi biết… điểm tắc của Thanh Phong Quyết?"

Toàn trường lặng ngắt như tờ. Một đệ tử ngoại môn, dùng một viên sỏi, đánh cho một vị Chấp sự Trúc Cơ phải quỳ xuống? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ tu tiên giới sẽ tưởng đó là chuyện cười dân gian.

Lục Diệp phủi tay, chậm rãi bước tới gần lão giả đang kinh ngạc tột độ:

"Chấp sự, không phải ta biết điểm tắc của người, mà là người đang 'tự treo' chính mình. Theo phân tích của Đạo Điển… à không, theo sự quan sát của đệ tử, người mỗi lần vận chuyển Thanh Phong Tiễn đều cố ý bỏ qua kinh mạch thứ bảy để đẩy tốc độ nhanh hơn 10%. Nhưng người lại quên rằng, kinh mạch đó chính là hệ thống làm mát duy nhất của chiêu thức này. Người luyện một lần thì không sao, nhưng tích lũy lâu ngày, sườn phải của người đã biến thành một đống linh khí hỗn độn. Viên sỏi của ta chỉ là một cú 'Click chuột' cuối cùng để làm sụp đổ toàn bộ hệ thống đang quá tải đó thôi."

Lý Thiết nghe mà lỗ tai lùng bùng. Tuy lão không hiểu hoàn toàn những thuật ngữ kỳ quái của Lục Diệp, nhưng từng lời của hắn đều đánh thẳng vào bí mật mà lão chôn giấu bao nhiêu năm nay. Mỗi đêm, sườn phải của lão quả thực đều đau rát như bị kim châm, nhưng lão luôn cho rằng đó là do tu luyện chưa tới chốn.

Thanh âm của Lục Diệp lúc này không khác gì tiếng sét đánh ngang tai, khiến đạo tâm của Lý Thiết vỡ vụn từng mảnh.

"Vì vậy," Lục Diệp kết luận bằng một tông giọng bình thản đến mức đáng ghét. "Ta không mưu hại ai cả. Ta chỉ đang thực hiện nhiệm vụ bảo trì và tối ưu hóa nhân sự cho tông môn thôi. Người nên cảm ơn ta vì nếu không có viên sỏi đó, trong vòng ba năm nữa, đan điền của người sẽ nổ tung do lỗi tản nhiệt."

Lý Thiết há miệng định mắng, nhưng lại phát hiện ra mình không tìm được lời nào để phản bác. Logic của Lục Diệp, tuy nghe có vẻ điên rồ, nhưng lại vô cùng chặt chẽ.

Xung quanh, đám đệ tử nãy giờ nín thở, giờ đây mới bắt đầu có tiếng xầm xì bàn tán:
"Trời ạ… Lục Diệp nói cái gì mà 'hệ thống sụp đổ', 'lỗi tản nhiệt' thế?"
"Không biết, nhưng nhìn Chấp sự Lý… hình như gục thật rồi."
"Lục Diệp… hắn rốt cuộc là thiên tài hay là yêu quái?"

Giữa sự hỗn loạn đó, Lục Diệp khẽ thở phào. Đạo Điển trên màn hình não bộ của hắn hiện ra một dòng thông báo mới:

[Hoàn thành phân tích và xử lý lỗi của tu sĩ Trúc Cơ kỳ.]
[Điểm tích lũy dữ liệu: +100.]
[Mở khóa kỹ năng mới: Tối Ưu Hóa (Cấp 1) – Cho phép rút gọn quy trình thi triển công pháp sơ cấp.]

"Lục Diệp!" Lý Thiết đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói không còn giận dữ mà tràn đầy sự hoài nghi lẫn một chút cầu khẩn. "Ngươi nói… lỗi tản nhiệt… có thể sửa được không?"

Lục Diệp dừng chân, quay lại nhìn lão già đang bàng hoàng, khẽ nhếch môi:
"Tất nhiên là được. Nhưng chi phí bảo trì không rẻ đâu. Người biết đấy, kiến thức chất xám là thứ đắt giá nhất ở bất cứ thế giới nào."

Lý Thiết nghẹn lời. Lão là Chấp sự cơ mà! Lão phải là người ban phát ân huệ cơ mà! Vậy mà lúc này, lão lại cảm thấy mình giống như một khách hàng đang đứng trước một tay thợ sửa máy móc tay nghề cao nhưng vô cùng “chặt chém”.

"Được… ngươi muốn gì?" Lý Thiết nghiến răng hỏi.

Lục Diệp xoa cằm, đôi mắt sáng lên tia sáng của sự tính toán:
"Thứ nhất, đống tóc rụng của Vương Mãnh, người hãy giải thích với tông môn là do gã… bị bệnh da liễu, không liên quan đến ta. Thứ hai, ta cần vào Tàng Kinh Các ngoại môn một chuyến, không phải ở tầng đệ tử, mà là tầng dành cho trưởng lão. Ta cần quét… à, ta cần tham khảo thêm một số tài liệu nghiên cứu."

Lý Thiết im lặng hồi lâu, rồi cuối cùng cũng thở dài một hơi, gật đầu đầy bất lực:
"Được, ta đồng ý. Nhưng ngươi phải cam đoan không được nói chuyện này với ai… chuyện lão phu bị ngươi dùng sỏi đánh quỳ ấy."

"Thỏa thuận đã xong," Lục Diệp mỉm cười, vẻ mặt hiền lành như một người hàng xóm thân thiện. "Tin tôi đi Chấp sự, sau khi được ta 'nâng cấp', người sẽ thấy tu tiên không chỉ là một quá trình gian khổ, mà là một quá trình đầy rẫy những con số thú vị."

Lý Thiết đứng dậy, khập khiễng bước đi, trong lòng vẫn không thôi tự hỏi: *Chẳng lẽ hàng vạn năm nay, tiền nhân của ta đều tu luyện sai cách hết cả sao? Tại sao cái thằng nhóc này nhìn cái gì cũng thấy lỗi thế kia?*

Còn Lục Diệp, hắn đứng giữa diễn võ trường, nhìn dòng người đang bắt đầu tản đi với ánh mắt hoàn toàn khác. Trong mắt hắn, những đệ tử kia không phải là tu sĩ, mà là những bộ mã nguồn đang di động. Kẻ này có lỗi ở háng, kẻ kia có lỗi ở cổ tay, kẻ khác nữa thì đang 'vận hành' với bộ nhớ đệm sắp đầy…

Hắn khẽ mỉm cười, mở cuốn Đạo Điển ra, lấy bút linh khí ghi lại một dòng chữ:
*Ngày thứ nhất xuyên không: Phát hiện cấu trúc thế giới này cực kỳ thiếu ổn định. Mục tiêu tiếp theo: Trở thành Root Admin của cái Server mang tên 'Cửu Châu' này.*

Và thế là, sự yên bình giả tạo của Thanh Vân Tông đã chính thức kết thúc, nhường chỗ cho một cơn bão mang tên "Logic và Dữ liệu". Những trận "vả mặt" bằng khoa học, những tình huống dở khóc dở cười khi các đạo lý tiên gia cổ xưa bị mổ xẻ dưới con mắt của một kỹ sư hiện đại, mới chỉ là chương mở đầu cho một huyền thoại kỳ lạ nhất lịch sử tu chân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8