Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 4: Gặp gỡ Mạnh Hùng**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:23:16 | Lượt xem: 3

Sau khi đạt được thỏa thuận mang tính "tống tiền" với chấp sự Lý Thiết, Lục Diệp thong dong dạo bước trên con đường mòn dẫn về phía sau núi của Thanh Vân Tông.

Trong mắt hắn lúc này, thế giới không còn là những rặng núi xanh mướt hay mây trắng lờ lững trôi. Con đồng tử của hắn khẽ co thắt, Đạo Điển trong thức hải tự động vận hành, biến vạn vật thành một bảng thông số kỹ thuật khô khan.

[Vách núi đá vôi: Độ cứng 3.5 Mohs. Kết cấu: Không ổn định, có nguy cơ sạt lở 12% nếu có tác động lực trên 500 Newton.]
[Gió mùa Đông Bắc: Tốc độ 4.2 m/s. Độ ẩm 65%. Mang theo 0.02% nồng độ linh khí thuộc tính Thủy.]

"Aaaa! Tại sao? Tại sao vần chân lại không khớp? Tại sao ý thơ lại khô héo như cái xác ve thế này?"

Một tiếng gầm đầy đau khổ vang lên từ phía sau một tảng đá lớn hình con rùa. Tiếng động này lớn đến mức làm rung chuyển cả mấy tán cây cổ thụ gần đó, khiến chim chóc kinh hoàng bay tán loạn. Lục Diệp khẽ nhíu mày, bước chân dừng lại. Hắn phân tích được sóng âm này đạt ngưỡng 110 Decibel, đủ để gây tổn thương màng nhĩ đối với người thường.

Hắn vòng qua tảng đá, và một cảnh tượng đầy "sang chấn tâm lý" đập vào mắt.

Dưới gốc cây đại thụ là một gã to xác, cao phải đến hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương xếp chồng lên nhau. Gã mặc một chiếc áo ba lỗ rách rưới, để lộ bộ ngực vạm vỡ đầy những vết sẹo chiến trận, bắp tay to hơn cả bắp đùi của Lục Diệp. Thế nhưng, kẻ nhìn như một con gấu xám tu tinh này lại đang… ngồi xổm, đôi tay hộ pháp run rẩy cầm một cây bút lông nhỏ xíu, mặt đỏ gay gắt như gà chọi, chăm chú nhìn vào một tờ giấy tuyên thành nát bươm.

[Đối tượng: Mạnh Hùng. Cảnh giới: Luyện Khí tầng chín. Công pháp chủ chốt: Kim Cương Bất Hoại Thân (Phiên bản lỗi, hiệu suất vận hành 62%). Trạng thái tinh thần: Rối loạn tư duy, ức chế cảm xúc bậc 4.]

Lục Diệp đứng yên tại chỗ, thản nhiên quan sát.

Mạnh Hùng đột nhiên ngửa mặt lên trời than vãn:
"Hoa rơi hữu ý theo nước chảy… nước chảy vô tình… vô tình… vả vỡ mồm hoa?"

Gã vò đầu bứt tai, tiện tay bóp nát một hòn đá bên cạnh thành cám mịn: "Không được! Thô bỉ quá! Ta là thi nhân, ta phải tao nhã!"

"Thực ra, nếu ngươi thay cụm 'vả vỡ mồm hoa' bằng 'cuốn bụi hồng trần', nhịp điệu linh khí trong lồng ngực ngươi sẽ giảm bớt được 15% áp lực lên phế nang, giúp ngươi không bị hụt hơi khi điều động linh lực."

Giọng nói bình thản của Lục Diệp vang lên khiến Mạnh Hùng giật bắn mình. Gã xoay người lại, nhìn thấy một đệ tử ngoại môn mảnh khảnh, vẻ mặt không chút biểu cảm, liền trợn mắt, sát khí tỏa ra lồng lộng:
"Tiểu tử nào? Dám rình mò ta làm thơ? Ngươi có biết ta là ai không?"

Lục Diệp không hề nao núng, hắn lật mở cuốn Đạo Điển hư ảo trong đầu, các dòng code chạy xẹt qua mắt:
"Ngươi là Mạnh Hùng, biệt danh Thiết Thiết Đại Hán. Ngươi đang tu luyện Kim Cương Bất Hoại Thân đến tầng thứ tư, nhưng gặp phải nút thắt. Mỗi khi ngươi định bộc phát sức mạnh, lồng ngực sẽ đau nhói và khí huyết nghịch lưu. Để giải tỏa, ngươi chọn cách làm thơ để bình ổn tâm tính, nhưng đáng tiếc… kỹ năng văn chương của ngươi là một lỗi logic cực nặng."

Mạnh Hùng sững người, đôi mắt to như chuông đồng hiện lên vẻ kinh ngạc:
"Sao ngươi biết? Ta giấu kín chuyện mình đau ngực, ngay cả trưởng lão cũng bảo do ta tu luyện quá độ, chỉ cần nghỉ ngơi là được."

"Trưởng lão của ngươi nói đúng một nửa, nửa còn lại là do cấu trúc công pháp của ngươi có vấn đề," Lục Diệp bước tới, nhặt tờ giấy dưới đất lên xem. "Và bài thơ này… nói thật lòng, nó là một loại vũ khí tấn công linh hồn. Ngươi viết: 'Thân ta cứng tựa thỏi sắt đen, Đao chém không đứt, kiến bò không qua'. Câu thứ hai không chỉ sai vần, mà nó còn tạo ra một ám thị tâm lý sai lệch. Khi ngươi đọc đến chữ 'kiến bò', thần kinh của ngươi vô thức thả lỏng ở các lỗ chân lông, tạo ra các lỗ hổng trên lớp phòng ngự Kim Cương."

Mạnh Hùng há hốc mồm: "Cái gì? Làm thơ cũng ảnh hưởng đến tu luyện sao?"

"Ở thế giới này, mọi thứ đều là dao động và tần số," Lục Diệp lấy cây bút từ tay Mạnh Hùng, gạch đi vài chữ và viết lại nhanh thoăn thoắt. "Thơ ca chính là một dạng điều phối nhịp thở. Ngươi vốn là người hệ Kim, cương mãnh quá mức nhưng thiếu tính tuần hoàn. Ngươi cần một cấu trúc ngôn ngữ mang tính 'đóng gói dữ liệu' tốt hơn."

Lục Diệp chìa tờ giấy ra: "Đọc thử đi. Theo nhịp độ: ba chậm, một nhanh."

Mạnh Hùng nghi hoặc nhận lấy, lẩm nhẩm đọc:
"Sắt tôi trăm lửa đúc nên hình,
Khí vận đan điền, dập sóng minh.
Cương nhu vạn biến thân bất động,
Thiên quân vạn mã… quét tàn tinh!"

Vừa đọc dứt lời, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể Mạnh Hùng. Lớp da ngăm đen của gã đột ngột ánh lên một màu vàng ròng rực rỡ, không phải là màu vàng đục của trước kia, mà là màu vàng tinh khiết của kim loại quý đã được tôi luyện kỹ càng.

Khí thế của Mạnh Hùng tăng vọt, chấn động khiến mặt đất dưới chân nứt ra như mạng nhện.

[Thông báo: Đối tượng Mạnh Hùng đã sửa chữa thành công đoạn mã lỗi số 08. Công pháp Kim Cương Bất Hoại Thân thăng cấp lên 85% hiệu suất.]

Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn đôi bàn tay mình. Gã cảm thấy luồng nhiệt lượng nghẽn ở ngực bấy lâu nay đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một luồng linh lực cuồn cuộn, vận hành trơn tru như nước chảy mây trôi.

"Ta… ta đột phá rồi? Tầng thứ năm? Chỉ dựa vào một bài thơ?" Mạnh Hùng run rẩy, đôi mắt vốn đầy hung ác giờ lại rưng rưng nhìn Lục Diệp như nhìn thấy tổ tiên hiển linh.

"Không hẳn là nhờ thơ, mà là nhờ ta đã tối ưu hóa tần số hô hấp của ngươi thông qua các âm tiết mang tính rung động cao," Lục Diệp tỉnh bơ giải thích bằng những thuật ngữ mà Mạnh Hùng nghe như vịt nghe sấm. "Nói cách khác, bài thơ cũ của ngươi là mã độc, bài thơ này là bản vá lỗi."

Mạnh Hùng đột ngột lao tới, một tay túm lấy vai Lục Diệp khiến hắn hơi nhíu mày vì áp lực cơ khí quá lớn.

"Đại ca! Không, Đại sư! Không, Thi tiên sinh!" Mạnh Hùng hét lên đầy phấn khích, khuôn mặt thô kệch dán sát vào mặt Lục Diệp. "Ngươi chính là tri âm của đời ta! Ngươi không những nhìn ra tài năng thi ca thiên bẩm của ta, mà còn giúp ta thăng tiến! Từ nay về sau, ai dám động đến một sợi tóc của ngươi ở Thanh Vân Tông này, Mạnh Hùng ta thề sẽ dùng bài thơ 'Thiên quân vạn mã' này đè chết hắn!"

Lục Diệp đẩy khuôn mặt to tướng kia ra, chỉnh lại cổ áo:
"Ta không cần ngươi đè chết ai cả. Chỉ là… cuốn Đạo Điển của ta ghi nhận ngươi có tiềm năng trở thành một 'vật cản vật lý' khá tốt. Sau này nếu ta cần thu thập dữ liệu ở những nơi nguy hiểm, ngươi đi trước dẫn đường là được."

"Dẫn đường? Quá đơn giản! Ta chính là cái khiên của ngươi!" Mạnh Hùng vỗ ngực rầm rầm, rồi đột nhiên ngượng nghịu gãi đầu: "Mà này… tiên sinh, ngài xem hộ ta câu tiếp theo được không? Ta đang định viết về vẻ đẹp của Thánh nữ Tuyết Thanh Nguyệt… 'Nàng đứng trên đỉnh núi tuyết, Trông nàng giống như một… cái kẹo mút trắng'."

Lục Diệp khựng lại, khóe mắt hơi giật giật.

"Hủy bỏ. Đừng viết về nàng ta," Lục Diệp lạnh nhạt nói. "Cấu trúc sinh học của nàng ta phức tạp hơn ngươi nhiều, hiện tại chỉ số logic của ngươi không chịu tải nổi đâu. Đi thôi, đi đến Tàng Kinh Các với ta. Có một gã to xác đi cạnh, chắc chắn tốc độ truy cập dữ liệu của ta sẽ tăng lên đáng kể."

"Tuân lệnh Thi tiên sinh!"

Mạnh Hùng hào hứng thu dọn giấy bút, lẽo đẽo đi theo sau Lục Diệp. Một người cao lớn hùng hổ như ngọn núi, một người mảnh khảnh ung dung, tạo thành một khung cảnh kỳ dị nhất trên con đường mòn Thanh Vân Tông.

Lục Diệp nhìn vào cuốn sổ tay ảo, khẽ mỉm cười. "Bug" đầu tiên của thế giới này đã được thu phục, hệ thống của hắn bắt đầu có thêm những "module" bảo vệ thú vị rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8