Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 1: Xuyên không làm nông dân

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:29:23 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 1: XUYÊN KHÔNG LÀM NÔNG DÂN**

Bình minh ở Thanh Vân Môn thường được đánh dấu bởi tiếng chuông đồng vang vọng từ đỉnh Thiên Cơ, thanh âm trầm hùng như muốn gột rửa bụi trần, thôi thúc hàng vạn đệ tử bước vào cuộc đua tranh đoạt thiên mệnh. Ở những ngọn núi chính, kiếm khí xé gió, linh lực cuộn trào thành những dải lụa ngũ sắc, vẽ nên một bức tranh tu tiên đầy hào hùng và khốc liệt.

Thế nhưng, tại Linh Điền Phong – ngọn núi hẻo lánh, nghèo nàn và bị lãng quên nhất cái tông môn hạng ba này – ngày mới lại bắt đầu bằng một giai điệu hoàn toàn khác. Đó là tiếng kẽo kẹt của chiếc võng tre cũ kỹ, tiếng ngáp dài đầy vẻ "cá mặn" của một thanh niên, và tiếng sủa "gâu gâu" có phần khàn đặc, lười biếng của một con chó đen gầy trơ xương.

Diệp Trường An lờ đờ mở mắt, nhìn chằm chằm vào lỗ thủng trên mái tranh. Ánh nắng ban mai xuyên qua đó, rọi thẳng vào mặt hắn như một lời nhắc nhở không mấy thiện chí rằng cuộc đời hắn cũng "thủng" y hệt cái mái nhà này.

"Mười năm rồi…" Hắn lầm bầm, thanh âm tan loãng trong không khí vương mùi đất ẩm.

Mười năm trước, Diệp Trường An còn là một sinh viên đại học nông nghiệp đầy nhiệt huyết, mơ mộng về việc cải tạo giống cây trồng ở quê nhà. Một tia sét đánh ngang trời đã đưa hắn đến Thanh Lam Giới. Những ngày đầu, hắn cũng từng mơ mộng: nào là ngự kiếm phi hành, nào là vạn người kính ngưỡng, nào là ôm mỹ nhân tiêu dao thiên hạ. Nhưng thực tế đã tát cho hắn một cú nảy lửa. Căn cốt của hắn, theo lời vị trưởng lão kiểm tra năm đó, là "phế vật trong đám phế vật", mười năm khổ tu cũng chỉ lẹt đẹt ở Luyện Khí tầng ba – cấp độ mà ngay cả một đứa trẻ mười tuổi ở các đỉnh núi khác cũng có thể đạt được.

Trong khi bạn bè cùng khóa đã Trúc Cơ, thậm chí có thiên tài đã chạm ngưỡng Kim Đan, thì Diệp Trường An vẫn trung thành với thân phận "lão hủ" của Linh Điền Phong. Công việc hàng ngày của hắn không phải là tọa thiền hít thở linh khí, mà là… cầm cuốc ra đồng.

"Gâu!"

Nhị Hắc – con chó đen mà hắn nhặt được ở bìa rừng năm nào – dùng cái mũi ươn ướt hếch vào tay hắn, cái đuôi ngoáy tít như cánh quạt điện.

"Biết rồi, khổ lắm. Không quên bữa sáng của mày đâu." Diệp Trường An uể oải ngồi dậy, xỏ đôi dép rơm rách nát, lẹp xẹp đi về phía sau vách đá.

Trước mắt hắn là một mảnh ruộng nhỏ chừng nửa mẫu. Nhìn qua, đất đai có vẻ khô cằn, nhưng nếu một vị đại năng nào đó đi ngang qua, hẳn sẽ phải kinh hãi đến rụng rời đại não. Từng tấc đất ở đây đều tỏa ra một tầng sương mờ nhạt, tinh khiết đến mức cực đoan. Đó không phải là sương mù, mà là linh khí đậm đặc đến mức hóa lỏng, thấm đẫm vào từng thớ đất.

Ngay khi đôi chân trần của Diệp Trường An chạm vào đất ruộng, một âm thanh máy móc thanh thúy vang lên trong đầu:

【 Đinh! Ký chủ đã bắt đầu một ngày lao động mới. Độ chăm chỉ +1. 】
【 Chào mừng ngài quay lại với Thần Cấp Nông Phu Hệ Thống. 】
【 Trạng thái linh điền: Sắp thu hoạch. 】
【 Nhiệm vụ hôm nay: Thu hoạch mười củ cải trắng chất lượng cao. 】

Diệp Trường An xoa xoa cái mũi, nhìn dãy củ cải mọc đều tăm tắp. Ở Thanh Lam Giới này, linh khí đang suy kiệt, người ta tranh giành từng viên linh thạch đến sứt đầu mẻ trán. Nhưng với hắn, tất cả những thứ đó không quan trọng bằng việc làm sao để củ cải không bị sâu ăn.

Hắn rút chiếc liềm rỉ sét dắt bên hông ra. Đừng nhìn nó cũ nát, mười năm trước khi hệ thống kích hoạt, đây là món quà tân thủ duy nhất hắn nhận được. Tên nó nghe rất kêu: "Thanh Thiên Khai Thế Liềm". Thuộc tính duy nhất: Nhổ cỏ không mọc lại, cắt lúa không nát hạt.

"Nào, các con cưng, hôm nay đến lượt đứa nào?"

Diệp Trường An lẩm bẩm như một kẻ dở hơi. Hắn đưa tay nắm lấy phần lá xanh mướt của một củ cải, khẽ dùng lực.

*Rắc!*

Một củ cải trắng nõn, mập mạp, tỏa ra hương thơm thanh khiết kỳ lạ được nhổ lên. Ngay khoảnh khắc đó, linh khí trong vòng mười trượng đột ngột chấn động, co rút rồi lại bùng nổ như một cơn sóng thần vô hình, nhưng tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt trước khi bị hệ thống của hắn "nuốt" sạch dấu vết.

【 Đinh! Thu hoạch thành công 'Linh Củ Cải Cực Phẩm'. Ký chủ nhận được: 500 điểm kinh nghiệm, 3 ngày tu vi thực tế. 】
【 Chúc mừng ký chủ, kỹ thuật 'Cuốc Đất Chẻ Ngôi' đã thăng lên cấp 99. 】

Một luồng nhiệt ấm áp chảy qua kinh mạch, nhưng Diệp Trường An vẫn giữ vẻ mặt "cá mặn" đặc trưng. Hắn liếc nhìn bảng thông tin cá nhân:

– Tu vi bề ngoài: Luyện Khí tầng 3.
– Tu vi thực tế: Chuẩn Thánh sơ kỳ.
– Kỹ năng: Trồng rau (Đại tông sư), Tưới nước (Thần cấp), Bón phân (Nhập thánh).

Hắn thở dài, đầy vẻ sầu não: "Vẫn là Chuẩn Thánh sao? Tu vi này ở cái thế giới tiên hiệp tàn khốc này thật sự quá không an toàn. Ngộ nhỡ gặp phải lão quái vật quy ẩn nào đó đi ngang qua rồi không vui, một tát chẳng phải là ta bay màu sao? Cần phải trồng thêm nhiều rau hơn mới được, tích lũy thêm chút ít thực lực để tự vệ."

Nếu những cường giả đỉnh phong của Thanh Lam Giới nghe được những lời này, có lẽ họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết. Chuẩn Thánh! Đó là cảnh giới mà hàng nghìn năm nay chưa một ai chạm tới. Vậy mà kẻ này lại bảo Chuẩn Thánh là "không an toàn" và muốn "tự vệ" bằng cách trồng củ cải.

"Trường An à! Trường An ơi! Con đâu rồi?"

Một giọng nói lè nhè, mang theo mùi rượu nồng nặc vang lên từ phía sườn núi. Tiêu Dao Tử – sư phụ của hắn, vị trưởng lão duy nhất của Linh Điền Phong – xuất hiện với bộ dạng lôi thôi lếch thếch. Lão mặc bộ đạo bào vá chằng vá đụp, tay cầm bầu rượu, bước chân xiêu vẹo như sắp ngã.

"Sư phụ, sáng sớm ngài không ở trên đỉnh hóng mát, chạy xuống đây làm gì?" Diệp Trường An uể oải đáp.

Tiêu Dao Tử mũi đỏ ửng vì rượu, hít hà một hơi, mắt lão sáng quắc nhìn vào cái gùi của Trường An: "Thơm… thơm quá! Ta ở tít trên kia đã ngửi thấy mùi đại đạo… ý ta là mùi củ cải tươi mới. Trường An à, vi sư mấy ngày nay tâm thần bất ổn, kinh mạch có chút bế tắc, có lẽ cần một bát canh củ cải hầm xương để… để trấn áp tâm ma."

Diệp Trường An đảo mắt: "Sư phụ, ngài nói thẳng là ngài đói bụng đi cho nhanh. Gần đây tông môn sắp tổ chức đại hội đệ tử, ngài không lo chuẩn bị, cứ bám lấy ruộng của con làm gì?"

Tiêu Dao Tử cười hắc hắc, ngồi bệt xuống đất: "Đại hội gì chứ? Linh Điền Phong chúng ta mười năm nay đều xếp hạng nhất từ dưới đếm lên. Chỉ có con, tên nhóc này, tuy tu vi có chút… khụ, khiêm tốn, nhưng kỹ thuật trồng trọt đúng là nhất thiên hạ. Ngay cả mấy lão già bên Dược Phong trồng linh dược vạn năm cũng không thơm bằng củ cải của con."

Lão già này nói không sai. Linh củ cải của Diệp Trường An, đối với người thường chỉ là thực phẩm, nhưng đối với người có tu vi, mỗi miếng cải là một mảnh vụn của quy luật đại đạo. Tiêu Dao Tử nhờ ăn ké cơm của đồ đệ mà từ một kẻ sắp cạn thọ nguyên, nay tinh lực dồi dào đến mức có thể chạy bộ quanh tông môn mười vòng không thở dốc. Lão biết đồ đệ mình không đơn giản, nhưng lão không nói. Nói ra để đám lão già khác kéo đến tranh giành, rồi lão lấy gì mà ăn?

"Canh củ cải thì có, nhưng xương thì hết rồi. Nhị Hắc hôm qua mới tha một khúc xương hổ từ rừng về, sư phụ có muốn dùng tạm không?"

Tiêu Dao Tử nhìn sang con chó đen đang nằm sưởi nắng. Khóe mắt lão giật giật. Khúc "xương hổ" đó, thực chất là hài cốt của một con Yêu Hổ Vương cấp năm, tương đương Nguyên Anh kỳ. Vậy mà con Nhị Hắc gặm nó như gặm bánh quy.

"Dùng được, dùng được! Xương hổ bổ thận tráng dương, rất hợp với người già."

Diệp Trường An thở dài, đứng dậy đi về phía gian bếp nhỏ. Hắn lấy dao, cắt củ cải thành từng miếng đều đặn. Mỗi nhát dao đi xuống đều mang theo một loại nhịp điệu kỳ lạ, như thể phù hợp với hơi thở của đất trời.

Trong khi đó, Thanh Vân Môn đang náo nhiệt vô cùng. Đệ tử từ khắp nơi đổ về đỉnh chính để chuẩn bị cho buổi tuyển chọn đệ tử nội môn. Tiếng hô hào, tiếng va chạm của binh khí tạo nên một bầu không khí sục sôi. Nhưng sự náo nhiệt ấy dường như bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình khi đến gần Linh Điền Phong.

Bỗng nhiên, từ xa có một dải ánh sáng xanh lướt tới. Một nữ tử mặc y phục trắng, lưng đeo trường kiếm, khuôn mặt lạnh lùng như sương giá hạ xuống trước sân.

Diệp Trường An đang cầm cái muôi múc canh, khói nghi ngút bốc lên. Hắn ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ: "Lại ai đến đòi rau nữa đây? Thật là, tu tiên không lo tu, suốt ngày chỉ biết ăn."

Tiêu Dao Tử thấy nữ tử kia thì lập tức thu lại vẻ bỡn cợt: "Ồ, đây chẳng phải là bảo bối kiếm đạo của Chưởng môn sao? Liễu Nhược Băng? Nàng đến cái nơi chim không thèm đậu này làm gì?"

Liễu Nhược Băng không thèm nhìn lão, đôi mắt lạnh lùng hướng thẳng về phía gian bếp. Nàng hít một hơi thật sâu, mùi thơm từ nồi canh kia dường như khiến kiếm ý đang tàn lụi trong đan điền nàng rục rịch chuyển động. Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói thanh lãnh:

"Đệ tử Liễu Nhược Băng, phụng mệnh Chưởng môn, đến Linh Điền Phong xin… xin một bát canh chữa thương."

Diệp Trường An ngẩn ra: "Tông môn bây giờ tiết kiệm thế à? Bị thương không tìm đan dược, lại đến đây xin canh củ cải? Chưởng môn chắc lại định quỵt tiền rau tháng này rồi."

Hắn lắc đầu, múc thêm một bát canh đặt lên bàn: "Vào đi, đại sư tỷ. Chỉ có canh củ cải thôi, muốn ăn thêm cơm thì phải ra ruộng nhổ cỏ cùng ta."

Liễu Nhược Băng khựng lại. Nàng là thiên tài vạn năm có một, là nữ thần trong mộng của hàng vạn người, vậy mà nam tử này lại bảo nàng đi… nhổ cỏ?

Nhưng khi nhìn thấy bát nước canh trong vắt, hương thơm đại đạo thuần túy đang cuồn cuộn tỏa ra, sự kiêu ngạo của nàng sụp đổ hoàn toàn. Nàng cầm lấy bát canh, đôi tay khẽ run rẩy. Một ngụm canh xuống bụng, kinh mạch vốn đang vỡ nát do tẩu hỏa nhập ma bỗng nhiên được một luồng sức mạnh ấm áp bao phủ, chữa lành với tốc độ kinh người. Không chỉ vậy, nàng cảm thấy vách ngăn cảnh giới bấy lâu nay bỗng nhiên nứt ra.

Trong mắt Liễu Nhược Băng lóe lên vẻ kinh hãi tột độ. Đây đâu phải là canh! Đây là tiên dịch cải mệnh!

Nàng ngước lên nhìn Diệp Trường An. Hắn đang bận rộn sớt thêm cho Nhị Hắc một bát canh nhỏ. Con chó đen kia còn chê bai không muốn ăn, cuối cùng phải để hắn dỗ dành mới chịu gặm một miếng xương hổ.

Liễu Nhược Băng run giọng: "Diệp sư đệ, bát canh này… rốt cuộc là được nấu từ linh dược gì?"

Diệp Trường An thản nhiên đáp: "Thì là củ cải trắng trồng sau nhà chứ gì nữa? Sư tỷ đừng suy nghĩ nhiều, ăn xong nhớ mang cái gùi ra mẫu ruộng phía Bắc giúp ta. Sâu hại mùa này nhiều quá, một mình ta làm không xuể."

Ở một góc khác, Tiêu Dao Tử đang vừa húp canh sồn sột vừa cười thầm: "Bắt đại sư tỷ nhổ cỏ… Trường An à Trường An, con đúng là đệ nhất nông dân thiên hạ rồi."

Dưới ánh nắng ban mai, một cảnh tượng kỳ quái diễn ra: Một vị "Thánh nhân ẩn thế" đang rửa bát, một lão già trưởng lão nghiện rượu đang nằm ợ hơi, và một vị Kiếm Tiên lạnh lùng nhất tông môn đang cầm cái gùi, ngơ ngác đứng giữa ruộng rau để chuẩn bị… bắt sâu.

Diệp Trường An đứng tựa cửa, nhìn cảnh tượng này, trong lòng thầm nhủ: *Tu tiên thực sự quá phiền phức. Hy vọng hôm nay sau khi bắt xong sâu, hệ thống sẽ thưởng cho mình hạt giống dưa hấu. Mùa hè sắp đến rồi, nằm võng ăn dưa hấu mới là cảnh giới cao nhất của thành Thánh chứ.*

【 Đinh! Liễu Nhược Băng đã gia nhập đội ngũ làm nông của ngài. Hiệu suất lao động +50%. 】
【 Đinh! Ngài cảm ngộ được 'Nông Nhàn Chi Đạo', tu vi tiến gần thêm một bước tới Chuẩn Thánh trung kỳ. 】

Diệp Trường An: "…"

*Lạy trời, ta chỉ muốn làm một nông dân bình thường thôi mà! Tại sao tu vi cứ tự tăng thế này? Thật là khiến người ta áp lực quá đi!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8