Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 22: Mở dịch vụ sửa công pháp**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:34:15 | Lượt xem: 3

Trong khu nhà rách nát phía cuối dãy hành lang của đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông, hôm nay không khí có chút khác lạ.

Thay vì những tiếng thở hắt hay tiếng va chạm của binh khí vào bao cát như mọi ngày, nơi đây lại vang lên những tiếng gõ nhịp điệu "cộc, cộc" rất đều đặn. Trước cửa căn phòng vốn đã cũ kỹ của Lục Diệp, giờ đây treo một tấm bảng gỗ được viết bằng mực đen nhánh, nét chữ vuông vức, khô khan đến mức như thể dùng thước kẻ để vạch ra:

**"TRUNG TÂM PHÂN TÍCH VÀ TỐI ƯU HÓA TU TIÊN – CHUYÊN FIX BUG CÔNG PHÁP, CÂN CHỈNH LỘ TRÌNH KHÍ HUYẾT. PHÍ DỊCH VỤ: BA LINH THẠCH HOẶC NGUYÊN LIỆU PHẾ THẢI TƯƠNG ĐƯƠNG."**

Phía dưới còn có một dòng ghi chú nhỏ bằng chữ đỏ: **"Cấm hỏi về duyên phận, không bói toán, chỉ làm việc dựa trên dữ liệu."**

Đứng ở cửa chính là Mạnh Hùng. Gã bắp thịt cuồn cuộn như đá tảng, gương mặt hung thần ác sát thường ngày nay lại kẹp một cuốn sổ nhỏ, tay cầm bút lông rặn từng chữ. Hắn liếc nhìn đám đông đệ tử đang đứng ngóng trông bên ngoài, hắng giọng quát lớn:

– Xếp hàng! Đứa nào lấn chiếm vạch kẻ đường, ta đấm cho tan đạo tâm! Mạnh mỗ đang cảm ngộ một bài thơ về 'Tính chuẩn xác của vị trí đứng', ai không nghe thì đừng trách thơ ta không có mắt!

Đám đệ tử ngoại môn sợ hãi rụt cổ. Họ bán tín bán nghi về danh tiếng "Kẻ phá hoại đạo tâm" của Lục Diệp, nhưng sự hiếu kỳ và khát vọng thăng tiến sau buổi "vả mặt" trưởng lão ở đại điện đã chiến thắng nỗi sợ.

Bên trong phòng, Lục Diệp ngồi tĩnh lặng. Đạo Điển Phân Tích đặt trên đùi hắn phát ra những luồng sáng mờ ảo mà người thường không thấy được. Trong tầm mắt của hắn, toàn bộ gian phòng không còn là gỗ mục hay gạch vỡ, mà là các dòng thông số về mật độ linh khí, độ ẩm không khí và lực cản của gió.

– Người tiếp theo, vào đi. – Lục Diệp nói mà không ngẩng đầu.

Một đệ tử dáng vẻ gầy gò, tên là Trần Nhị, run rẩy bước vào. Hắn tu luyện *Hỏa Linh Quyết* đã ba năm, nhưng vẫn dậm chân ở Luyện Khí tầng hai.

– Lục… Lục huynh, à không, Lục sư huynh. Ta… ta luyện công bị nghẽn. Mỗi khi vận linh khí đến phế quản, bụng lại kêu lục bục, rồi… nấc cụt liên hồi, lửa không phát ra từ tay được. Trưởng lão nói ta tư chất kém, không có duyên với hỏa đạo.

Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi (thói quen cũ của một kỹ sư), mắt hắn nheo lại. Đạo Điển lập tức quét qua người Trần Nhị. Một loạt thông báo màu xanh hiện lên trong hư không:

*[Phân tích mục tiêu: Trần Nhị. Tình trạng: Trào ngược linh áp thực quản. Nguyên nhân: Thuật vận khí "Hỏa Linh Quyết" đoạn thứ ba bị lỗi logic vòng lặp. 30% linh khí bị nén sai vị trí, tạo ra túi khí thải dư thừa. Khuyến nghị: Refactor (Cấu trúc lại) quy trình.]*

Lục Diệp nhàn nhạt lên tiếng:
– Không phải do tư chất. Ngươi chỉ bị lỗi "tràn bộ nhớ đệm" linh lực tại cơ hoành mà thôi. Bản gốc của Hỏa Linh Quyết bảo ngươi dẫn khí qua phế phế kinh, nhưng họ không tính đến việc kinh mạch của ngươi vốn ngắn hơn người thường 0.2 centimet. Khi linh khí chảy tới đó với tốc độ cao, nó sẽ tạo ra hiện tượng "va chạm gói tin".

Trần Nhị ngơ ngác:
– Tràn… tràn cái gì đệm? Va chạm gói tin là cái gì? Có liên quan đến duyên phận không?

Lục Diệp thở dài:
– Đã bảo đừng nói chuyện duyên phận ở đây. Nghe này, về nhà, mỗi khi bắt đầu vận khí đến huyệt Đàn Trung, hãy hít vào bằng mũi theo nhịp 3-1-2. Thay vì ép linh khí đi thẳng, hãy xoay nó hai vòng rưỡi để giảm vận tốc xuống, sau đó mới đẩy vào cánh tay. Đồng thời, trước khi luyện công hãy ăn hai củ cải trắng.

Trần Nhị ngớ người:
– Tại sao phải ăn củ cải?

– Củ cải chứa tinh chất trung hòa lượng khí dư trong bao tử, giúp tản nhiệt cục bộ. Nó giống như hệ thống làm mát bằng nước cho một bộ vi xử lý bị quá nhiệt vậy. – Lục Diệp nói rồi vẫy tay. – Tiếp theo!

Trần Nhị vừa hoang mang vừa nửa tin nửa ngờ bước ra. Chỉ sau mười lăm phút, ngoài sân đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn "Bùm!". Một luồng hỏa diễm màu đỏ thắm rực rỡ phun ra từ tay Trần Nhị, đốt cháy cả một tán cây cổ thụ gần đó. Hắn không hề nấc cục, khí thế thăng vọt, đột phá ngay tại chỗ lên Luyện Khí tầng ba.

Đám đông bên ngoài lập tức bùng nổ.

– Thành công rồi! Trần Nhị tên phế vật đó thật sự phát hỏa rồi!
– Lục sư huynh không phải phá đạo tâm, hắn là đang… sửa chữa thiên đạo!
– Tránh ra! Ba viên linh thạch này là của ta! Ta muốn sửa bộ Kiếm Pháp Quạt Giấy của mình!

Cơn sốt "phân tích dữ liệu" bắt đầu càn quét Thanh Vân Tông. Lục Diệp bận rộn suốt từ sáng tới trưa. Với hắn, mỗi người đến đây đều là một mã nguồn đầy lỗi. Hắn sửa lỗi cho kẻ bị lệch vai bằng cách đổi tư thế ngủ, giúp kẻ tu luyện nhanh nhưng hay bị tiêu chảy bằng cách điều chỉnh lại tỷ lệ linh lực kim-thủy trong cơ thể.

Giữa lúc đó, một làn gió lạnh bất ngờ tràn vào căn phòng nhỏ, khiến đám đông bên ngoài im bặt.

Tuyết Thanh Nguyệt bước vào. Nàng vẫn như cũ, một thân trắng như tuyết, gương mặt lạnh lùng xinh đẹp như điêu khắc từ băng thạch nghìn năm. Chỉ có điều, hôm nay nàng đi đứng có chút… mất tự nhiên. Đôi vai thỉnh thoảng hơi rung nhẹ, sắc mặt trắng bệch nhưng đôi môi lại hơi tái tím.

Lục Diệp ngẩng đầu, ánh mắt quét qua một lượt:
– Thánh nữ cũng tới fix bug à? À, để ta đoán, bài tập aerobic mỗi sáng không có hiệu quả, hay là ngươi chưa đạt tới cường độ "tần số dao động" mà ta yêu cầu?

Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng, thanh kiếm đeo bên hông phát ra tiếng kêu ong ong vì khí lạnh tỏa ra quá mức:
– Lục Diệp, ngươi đừng đắc ý. Theo lời ngươi, ta đã tập cái… "thể dục nhịp điệu" kỳ quái đó. Tuy rằng tuần hoàn máu có tốt hơn, nhưng mỗi khi ta vận hành *Băng Tâm Quyết* đến đỉnh điểm, trái tim ta lại đập loạn nhịp, linh khí hóa băng liên tục kết tinh trong tĩnh mạch chân, khiến ta… đi lại khó khăn. Ngươi có biết tu luyện Băng Tâm là cần sự tĩnh lặng không? Ngươi làm ta bị loạn!

Lục Diệp không vội trả lời, hắn đứng dậy, cầm lấy một chiếc thước bằng trúc, đi vòng quanh nàng như một gã thợ may đang đo đạc. Đạo Điển trong tay hắn điên cuồng nhảy vọt các chỉ số đỏ rực.

*[Cảnh báo nguy hiểm: Hệ thống của đối tượng bị nhiễm "Virus Hàn Khí" trầm trọng. Phần mềm Băng Tâm Quyết bị lỗi tràn dữ liệu lạnh. Cần thực hiện thao tác "Overclock" (Ép xung) để sinh nhiệt đột ngột, nếu không hệ thống sẽ bị đóng băng vĩnh viễn (đột quỵ lạnh).]*

– Tuyết cô nương, vấn đề của nàng rất đơn giản. – Lục Diệp thản nhiên nói – Nàng không phải là "lạnh lùng", nàng chỉ là một cái tủ lạnh đang bị hỏng bộ phận rơ-le ngắt nhiệt. Nàng càng tĩnh, cái "tủ" của nàng càng đóng đá dày hơn, cho đến khi nó đóng băng luôn cả bộ phận vận hành cốt lõi là trái tim.

– Ngươi nói gì ta không hiểu… cái gì là tủ lạnh? – Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày.

– Hiểu thế này cho đơn giản đi. Đạo pháp của nàng giống như một hồ nước mùa đông, nhưng nàng lại quên để lại một lỗ hổng để dòng nước chảy. Nàng cần một sự bộc phát nhiệt lượng cực lớn trong thời gian cực ngắn để làm tan lớp đá đang bao vây kinh mạch.

Lục Diệp tiến lại gần, ghé sát vào tai nàng, mùi hương trầm nhẹ của một gã kỹ sư pha lẫn chút mùi linh dược lan vào mũi vị Thánh nữ:
– Ta có một "patch" (bản vá) mới cho nàng. Không phải tập thể dục nữa. Đêm nay, khi trăng lên tới đỉnh, nàng hãy đứng trên vách đá treo leo nhất của núi Thanh Vân, hét thật to tên người nàng ghét nhất ba mươi lần. Phải hét bằng toàn bộ sinh lực, dùng chân khí tống xuất mọi uất ức từ đáy lòng ra ngoài.

Tuyết Thanh Nguyệt sửng sốt:
– Hét? Ta là Thánh nữ… sao có thể hành xử thô lỗ như vậy?

– Đó là thao tác "Xả E" khí thải. – Lục Diệp quay lưng lại, lạnh nhạt nói. – Nàng giữ tư thế Thánh nữ quá lâu, nên "phần mềm" tâm lý bị kẹt cứng rồi. Nếu nàng không muốn chân mình biến thành hai cái cột băng thì cứ việc giữ lấy hình tượng của mình. Mời người tiếp theo.

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bóng lưng của hắn, đôi môi run run, muốn mắng nhưng lại nhận thấy lời nói của hắn dù nghe vô cùng "tà đạo", nhưng sâu trong huyết mạch vốn đang đóng băng của nàng lại nảy sinh một tia ấm áp kỳ lạ. Nàng dậm chân một cái, cả gian phòng phủ thêm một lớp sương giá, rồi biến mất trong chớp mắt.

Chiều muộn, sau khi đã đuổi sạch đám khách hàng và thu về một đống linh thạch cùng các mẩu quặng sắt, thảo dược héo úa, Lục Diệp ngồi xuống cùng Mạnh Hùng.

Mạnh Hùng nhìn đống "rác" trên bàn, gãi đầu hỏi:
– Lục huynh, linh thạch thì ta hiểu, nhưng huynh thu mấy miếng sắt vụn này làm gì? Huynh định mở lò rèn à?

Lục Diệp cầm lên một miếng *U Kim* đã bị nứt, mắt lóe lên tia sáng tri thức:
– Sửa công pháp chỉ là phần mềm thôi Mạnh huynh. Muốn đối đầu với cái gọi là Thiên Đạo, chúng ta cần phần cứng cực mạnh. Ta đang phân tích cấu tạo nguyên tử của đống vật liệu này. Chỉ cần tách chiết và tái tổ hợp lại, ta có thể chế tạo ra thứ mà thế giới này gọi là Thần Khí, nhưng thực chất là "Siêu máy tính sinh học".

Đạo Điển Phân Tích đột ngột rung lên dữ dội:
*[Cảnh báo: Phát hiện sự can thiệp của lực lượng thực thi quy tắc. "Vương Đằng" – Khí Vận Chi Tử đang di chuyển đến khu vực ngoại môn với ý đồ "Xóa sổ dữ liệu rác" (là bạn đấy). Khả năng xung đột: 95%.]*

Lục Diệp khẽ nhếch môi, hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo:
– Mạnh huynh, dọn dẹp thơ văn đi. Một tên "Admin tự phong" sắp tới đây để gây khó dễ cho chúng ta rồi.

Mạnh Hùng hăng hái vung nắm đấm:
– Được! Để ta tặng hắn bài thơ về "Lực quán tính khi nắm đấm chạm vào mặt"!

Lục Diệp nhìn ra cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang tắt dần. Hắn biết, công việc sửa lỗi thế giới này mới chỉ bắt đầu. Nếu Thiên Đạo xem hắn là một loại virus, vậy hắn sẽ là loại virus mạnh mẽ nhất, biến toàn bộ thế giới tu tiên này thành một hệ thống vận hành theo đúng logic của hắn.

Và đâu đó trên đỉnh núi cao, trong màn đêm vắng lặng, người ta chợt nghe thấy tiếng hét kinh thiên động địa của một nữ nhân, xé tan không khí tĩnh mịch của tông môn:
– LỤC DIỆP! NGƯƠI LÀ CÁI ĐỒ ĐÁNG GHÉT NHẤT TRẦN ĐỜI!!!!

Bên trong căn phòng nhỏ, Lục Diệp mỉm cười gạch một đường trên sổ tay: "Xả E thành công. Lưu lượng máu của Thánh nữ đã đạt mức ổn định."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8