Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 48: Minh Sát Tôn Giả xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:51:48 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 48: MINH SÁT TÔN GIẢ XUẤT HIỆN

Phù Văn Thành, giữa màn đêm tĩnh lặng, những ngọn linh đăng lơ lửng dọc theo các con phố lớn tỏa ra ánh sáng xanh dìu dịu. Tuy nhiên, sự yên bình này chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Tại trung tâm của thành phố, bên trong một tiểu viện hẻo lánh mà nhóm Lục Diệp đang cư ngụ, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác — một loại không khí nửa là huyền bí, nửa là… điên rồ.

"Hít sâu, nén linh khí xuống vùng luân xa thứ tư, sau đó giơ chân phải lên, xoay một vòng ba trăm sáu mươi độ, miệng hô: 'A-li-ba-ba'!"

Lục Diệp tay cầm một cuốn sổ tay bìa da đen, gương mặt nghiêm túc như một giáo sư đại học đang hướng dẫn luận văn tốt nghiệp. Phía trước hắn, Tuyết Thanh Nguyệt — Thánh nữ của Băng Tâm Điện, người vốn dĩ chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến cả một con sông đóng băng — lúc này đang mặc một bộ đồ gọn gàng, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng vẫn phải làm theo một cách gượng gạo.

"Lục Diệp… ngươi chắc chắn là cái động tác… cái thứ gọi là 'xoay vòng tròn' này có thể giải trừ hàn độc tích tụ trong kinh mạch của ta?" Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng hỏi, đôi chân dài miên man đang run rẩy vì phải giữ thăng bằng ở một tư thế quái dị.

Lục Diệp không ngẩng đầu lên, cây bút trong tay hắn bay múa trên mặt giấy, để lại những dòng ký hiệu mà nếu bất kỳ đại năng tu tiên nào nhìn thấy cũng sẽ phải thổ huyết vì không hiểu gì cả. Đó là những biểu đồ hình sin, những thông số về vận tốc dòng chảy linh khí và cả tỷ lệ phần trăm sai số.

"Thanh Nguyệt này, đừng dùng tư duy lối mòn để nhìn nhận vấn đề." Lục Diệp thản nhiên đáp, mắt vẫn dán vào Đạo Điển. "Cái mà cô gọi là 'Băng Tâm Quyết' thực chất là một bộ công pháp tản nhiệt cực kém. Cô tu luyện nó hàng chục năm, chẳng khác nào chạy một bộ vi xử lý siêu cấp mà không lắp quạt. Linh khí của cô bị đông cứng ở các điểm khớp vì nhiệt năng không thể thoát ra ngoài theo cách thông thường. Động tác 'xoay vòng' kết hợp với từ khóa 'A-li-ba-ba' — thực chất là một âm tiết có tần số rung động mạnh ở vùng họng — sẽ tạo ra một hiệu ứng ly tâm đẩy bớt 'dữ liệu rác' ra khỏi các mạch máu nhỏ. Nói cách khác, cô đang tự làm mát hệ thống bằng phương pháp vật lý."

Tuyết Thanh Nguyệt thở hắt ra một hơi, hàn khí từ hơi thở nàng làm sương đêm đông lại thành những vụn băng nhỏ. Dù thấy những lời Lục Diệp nói rất "vô đạo lý", nhưng điều kỳ lạ là sau khi làm theo, cảm giác bế tắc khó chịu ở lồng ngực quả thực đang dịu đi rõ rệt.

"Thơ tới đây! Diệp ca, giúp em xem bài thơ này có thể phá đột phá cảnh giới không!"

Ở góc sân bên kia, Mạnh Hùng — một gã to xác với những múi cơ cuồn cuộn như đá tảng — đang hăm hở cầm một tờ giấy nhăn nhúm chạy lại. Hắn vừa kết thúc buổi tập "ép xung" cơ bắp và dường như cảm xúc văn chương lại trỗi dậy.

Lục Diệp thở dài, đón lấy tờ giấy, đọc chậm rãi:

"Đầu to tóc ngắn da đen,
Ta cầm cái cuốc, ta nện vỡ trời.
Trời cao quát hỏi: 'Đồ tồi!'
Ta bảo: 'Tại lúa, em lười làm thơ'."

Khóe mắt Lục Diệp giật liên hồi. Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà lảo đảo, suýt chút nữa ngã khỏi tư thế "A-li-ba-ba".

"Hùng à…" Lục Diệp xoa thái dương, "Thơ của ngươi không phải là dở, mà là nó mang tính… hủy diệt linh hồn. Tuy nhiên…" Hắn mở Đạo Điển ra, quét qua tờ giấy. Dòng chữ trên giấy qua lăng kính phân tích bắt đầu biến đổi thành những đường chạy của linh lực.

"Xét về mặt văn học, bài thơ này xứng đáng bị ném vào hố phân. Nhưng xét về mặt 'đồ họa dòng chảy', những chữ 'nện', 'vỡ', 'quát' của ngươi có những nét gãy khúc rất khớp với quỹ đạo chuyển động của chiêu 'Cửu Thiên Lôi Trảo'. Ngươi đem tâm ý này gửi gắm vào nanh vuốt, thay vì nện vỡ trời, hãy tập trung vào việc 'nện' vào điểm G… ý ta là điểm trọng yếu trên kinh mạch đối thủ."

Mạnh Hùng mắt sáng rực, vỗ đùi một cái đét: "Hay! Đúng là Diệp ca! Em đi nện… à không, em đi luyện đây!"

Giữa không khí bát nháo đó, Lục Diệp bất ngờ khựng lại. Đạo Điển trong tay hắn đột ngột rung lên bần bật, một màu đỏ rực rỡ hiện ra trên trang giấy trắng cùng với dòng chữ cảnh báo to tướng:

[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN DỮ LIỆU LẠ CÓ TÍNH ÁP CHẾ CAO. TẦN SỐ NĂNG LƯỢNG: 10,000 THERA-DAO. ĐỊNH DANH: QUY TẮC CỔ XƯA – CHƯA RÕ NGUỒN GỐC.]

Lục Diệp thu hồi nụ cười, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Hắn nhìn lên bầu trời. Tuyết Thanh Nguyệt cũng cảm nhận được điều gì đó, nàng ngay lập tức lấy lại tư thế kiêu sa của Thánh nữ, Băng Lam Kiếm xuất hiện trong tay, lạnh lùng hướng về phía cổng lớn.

Bầu trời Phù Văn Thành đột ngột biến đổi. Những đám mây đen không biết từ đâu kéo đến, che khuất cả ánh trăng, nhưng kỳ lạ là chúng không mang theo hơi nước hay gió bão. Những đám mây ấy cuộn xoáy thành những vòng tròn đồng tâm, trông giống như một con mắt khổng lồ của trời xanh đang cúi xuống nhìn soi mói nhân gian.

Một bóng người từ trên cao từ từ hạ xuống. Người này mặc một bộ đạo bào xám tro đơn giản nhưng vô cùng phẳng phiu, không một nếp nhăn. Khuôn mặt lão già gầy guộc, đôi mắt sâu hoắm tỏa ra thứ ánh sáng trắng đục của sự phán xét. Mỗi bước chân của lão đi qua hư không đều lưu lại một dấu chân vàng kim rực rỡ, kèm theo tiếng tụng niệm ngân nga u uất.

Sự xuất hiện của lão khiến toàn bộ linh khí trong Phù Văn Thành như bị đông cứng lại. Các tu sĩ trong thành, dù đang ở trong phủ đệ hay quán rượu, đều cảm thấy tim mình đập chậm lại, một áp lực vô hình khiến họ muốn quỳ lạy.

"Là kẻ nào… đã dám bóp méo Thiên Quy, dùng tà thuyết ngoại đạo để làm nhiễu loạn vận hành của đạo pháp chân chính?"

Giọng nói không lớn, nhưng nó xuyên qua mọi lớp trận pháp bảo vệ, vang vọng trực tiếp vào thức hải của mỗi người.

Lục Diệp khẽ liếm môi, đôi mắt hắn quét qua người lão già. Trong tầm nhìn của hắn, lão già này không phải là một con người bằng xương bằng thịt, mà là một khối dữ liệu khổng lồ, cứng nhắc, bao quanh bởi hàng ngàn sợi xích vàng — biểu tượng của các quy tắc giáo điều lâu đời.

"Định danh đối tượng thành công." Lục Diệp lẩm bẩm. "Minh Sát Tôn Giả. Thủ lĩnh của Giới Luật Viện thuộc Trung Châu. Một kẻ chuyên đi… gỡ phần mềm không bản quyền."

Minh Sát Tôn Giả hạ chân xuống mặt đất, đứng cách cổng tiểu viện của Lục Diệp đúng mười trượng. Lão nhìn đống linh thạch phế phẩm bị ném bừa bãi trong sân, nhìn Mạnh Hùng đang cầm bài thơ dở tệ, và cuối cùng dừng lại ở Lục Diệp.

"Tiểu tử," Minh Sát Tôn Giả lên tiếng, giọng nói lạnh như băng sương ngàn năm. "Ta nghe báo lại, ở Phù Văn Thành này xuất hiện một kẻ lừa bịp, dùng những lời lẽ quái dị để giải thích đạo pháp, bán bí kíp tà môn khiến đạo tâm của các đệ tử lung lạc. Phàn thiếu gia của Phàn gia hiện đang đứng một chân giữa chợ mà hô hoán điên loạn, đó là kiệt tác của ngươi sao?"

Lục Diệp bước lên phía trước một bước, chắn trước mặt Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi trước uy áp của một Tôn Giả, ngược lại còn nhàn nhã đút tay vào túi áo.

"Tôn Giả quá khen." Lục Diệp thản nhiên đáp. "Ta không lừa bịp, ta chỉ đang giúp họ 'tối ưu hóa' cuộc sống. Phàn thiếu gia có bệnh, ta chữa bệnh. Đạo pháp các người có bug, ta sửa lỗi. Logic đơn giản vậy thôi, sao ngài phải làm rầm rộ như đi đòi nợ thế?"

"Láo xược!" Minh Sát Tôn Giả quát lên một tiếng. Một vòng sóng âm màu vàng kim từ miệng lão bắn ra, quét bay mọi chướng ngại vật trên đường đi.

Lục Diệp không hề né tránh. Hắn nhanh chóng chạm tay vào Đạo Điển: "Phân tích tần số sóng âm… 440 Hz… Độ lệch 0.05… Tạo vùng khử nhiễu!"

Một bức màn ánh sáng xanh mờ nhạt hiện ra ngay trước mặt Lục Diệp. Vòng sóng âm hùng mạnh của Minh Sát Tôn Giả khi chạm vào bức màn này đột ngột biến mất, giống như một hòn đá rơi vào mặt nước yên tĩnh, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn nhỏ bé.

Minh Sát Tôn Giả hơi sững người. Đôi lông mày xám bạc của lão nhíu chặt lại: "Ngươi vừa dùng cái gì? Không có linh lực ba động, không có phù văn trận pháp… Làm sao có thể triệt tiêu luật phán xét của ta?"

"Cái đó gọi là sóng ngược pha để khử nhiễu tiếng ồn." Lục Diệp vỗ vỗ vào cuốn sổ tay. "Tôn Giả, ngài sống quá lâu trong cái kén giáo điều rồi. Chiêu thức vừa rồi của ngài dựa trên sự cộng hưởng của linh khí với uy nghiêm cá nhân. Ta chỉ cần phân tích ra tần số của ngài, rồi tạo ra một luồng linh khí có dao động ngược lại, bù trừ lẫn nhau là xong. Ngài nhìn xem, rất tiết kiệm năng lượng, đúng không?"

"Nghịch đạo! Thực sự là nghịch đạo!" Minh Sát Tôn Giả run lên vì giận dữ. "Thiên địa vận hành có quy luật, đạo pháp cao siêu là thứ để cảm ngộ, để thành kính hướng tới, chứ không phải để đem ra bóc tách như mổ xẻ xác chết. Hành vi của ngươi là sỉ nhục đối với tiền nhân, là vết nhơ trên con đường trường sinh!"

"Tiền nhân cũng là con người thôi, thưa ngài." Lục Diệp cười nhạt. "Họ viết ra công pháp dựa trên kiến thức hạn hẹp của thời đó. Giống như việc ngài dùng một cái xe bò để đi nghìn dặm, trong khi ta có thể chế tạo một chiếc động cơ đốt trong. Ngài bảo ta sỉ nhục cái xe bò? Không, ta chỉ đang tôn trọng thời gian của chính mình."

Tuyết Thanh Nguyệt đứng sau lưng Lục Diệp, nghe những lời này mà trong lòng dậy lên một luồng cảm xúc khó tả. Nàng biết Lục Diệp rất "điên", nhưng nàng không ngờ hắn dám đối diện với một vị Tôn Giả chuyên về luật lệ mà nói ra những lời kinh thiên động địa như vậy. Cứ như thể hắn đang đứng ở một chiều không gian cao hơn, nhìn xuống toàn bộ hệ thống tu tiên cổ hủ này với vẻ thương hại.

Minh Sát Tôn Giả không nói thêm lời nào nữa. Lão biết, dùng miệng lưỡi không thể thắng được kẻ mang tư duy quái đản này. Lão giơ tay lên trời, lòng bàn tay hướng về phía tiểu viện.

"Lục Pháp Thiên Gông — Khốn!"

Sáu đạo ánh sáng vàng rực từ trên không trung giáng xuống, hóa thành sáu cây cột trụ khổng lồ vây quanh tiểu viện. Trên mỗi cột trụ đều khắc đầy những quy tắc cổ xưa của tu tiên giới: "Pháp", "Đạo", "Luật", "Chính", "Tông", "Phái". Sáu cây cột kết nối với nhau bằng những sợi xích linh hồn, tạo thành một cái lồng giam không thể phá vỡ.

"Trong lồng giam này, mọi thứ trái với quy tắc tự nhiên sẽ bị tước đoạt." Minh Sát Tôn Giả lạnh lùng nói. "Mọi thứ 'logic' quái dị của ngươi sẽ vô dụng. Ngươi sẽ phải quỳ xuống trước sự uy nghiêm của Thiên Đạo chân chính!"

Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, định lao ra dùng tay không phá cột, nhưng Lục Diệp giơ tay ngăn lại.

"Hùng, đừng phí sức. Đây là một loại 'bức tường lửa' (firewall) cấp cao. Nó khóa mọi dữ liệu đầu ra đầu vào dựa trên một bộ lọc quy chuẩn."

Lục Diệp bình thản bước đến gần một sợi xích vàng đang rung rinh trước mặt. Hắn không hề bị áp chế, ngược lại, trong mắt hắn lúc này, các sợi xích đang hiện ra hàng triệu dòng lệnh nhỏ li ti chạy liên tục.

"Tôn Giả, ngài bảo đây là Thiên Đạo?" Lục Diệp bật cười, tiếng cười mang theo sự mỉa mai cực độ. "Theo ta thấy, đây chỉ là một đoạn code cũ rích bị lặp vòng vô tận. Ngài nhìn chỗ này xem, nút thắt ở sợi xích thứ ba mươi tư… Tại sao năng lượng ở đó lại bị rò rỉ?"

Lục Diệp vươn tay ra, một ngón tay hắn chạm nhẹ vào sợi xích vàng quyền năng.

"Hỗn xược! Chạm vào Lục Pháp Thiên Gông sẽ bị linh hồn phản phệ…" Minh Sát Tôn Giả chưa nói hết câu, thì một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Nơi ngón tay Lục Diệp chạm vào, sợi xích vàng không hề bộc phát uy năng, ngược lại, nó bắt đầu biến đổi màu sắc, từ vàng kim sang xanh lam lục — màu của Đạo Điển.

"Truy cập vào hệ thống thành công. Bắt đầu tìm kiếm điểm yếu cấu trúc… Phát hiện lỗi logic tại dòng số 721: Định nghĩa về 'Chính Đạo' quá hẹp, gây ra xung đột năng lượng. Giải pháp: Xóa bỏ điều kiện lọc."

Lục Diệp khẽ búng tay một cái.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên. Sáu cây cột trụ khổng lồ, thứ vốn dĩ có thể giam cầm một đại năng Nguyên Anh đỉnh phong, bỗng nhiên rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh ánh sáng nhỏ bé. Sợi xích vàng đứt tung, biến mất vào không trung như thể chúng chưa từng tồn tại.

Minh Sát Tôn Giả lảo đảo lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu. Lão nhìn chằm chằm vào tay mình, rồi lại nhìn Lục Diệp như nhìn thấy một con quái vật.

"Làm sao có thể… Ngươi đã làm gì? Ngươi đã phá vỡ pháp tắc của ta bằng cách nào?"

Lục Diệp phủi phủi bụi trên áo, thản nhiên đáp: "Pháp tắc của ngài có một cái cửa hậu (backdoor) rất lớn. Ngài quá tập trung vào việc áp chế đối phương mà quên mất rằng, một quy tắc càng cứng nhắc thì càng dễ bị bẻ gãy nếu biết tác động vào đúng mắt xích lỗi. Ta chỉ vừa mới 'gửi một yêu cầu thay đổi cấu trúc' lên hệ thống của ngài thôi. Có vẻ như 'Admin' thiên địa không phản đối lắm."

"Ngươi… Ngươi không phải người thường! Ngươi là một loại ma vật phương nào?!" Minh Sát Tôn Giả mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, tiếng quát của lão mang theo sự run rẩy.

"Ta không phải ma, ta chỉ là một kẻ thích giải phẫu thế giới." Lục Diệp cầm Đạo Điển lên, bước từng bước tiến về phía Minh Sát. "Tôn Giả, ngài đến thật đúng lúc. Ta đang thiếu dữ liệu về các công pháp chính thống để hoàn thiện bản cập nhật mới cho Mạnh Hùng và Thanh Nguyệt. Ngài đã tự mình mang đến đây, ta không khách sáo nhé."

Minh Sát Tôn Giả cảm thấy một luồng ớn lạnh sống lưng. Lão là người nắm giữ giới luật, là người phán xét kẻ khác, vậy mà lúc này, lão lại cảm thấy mình đang bị nhìn thấu bởi đôi mắt của thiếu niên kia. Cảm giác như toàn bộ tu vi, toàn bộ đạo hạnh nghìn năm của lão đang bị phơi bày ra như một đống mã nguồn đầy lỗi và chuẩn bị bị chỉnh sửa theo ý muốn của hắn.

"Ngươi nghĩ thế là xong sao? Thiên Cơ Các sẽ không bỏ qua cho ngươi! Giới Luật Viện sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Nói rồi, Minh Sát Tôn Giả hóa thành một đạo kim quang, biến mất vào giữa tầng mây đen, chạy trốn một cách chật vật hơn bất cứ ai có thể tưởng tượng. Lão cần phải báo cáo lại chuyện này. Thế giới tu tiên này không phải là bị nhiễu loạn bởi một tên lừa đảo, mà là đang bị xâm chiếm bởi một thứ tư duy có thể tiêu diệt tận gốc mọi nền tảng truyền thống.

Trận chiến kết thúc chóng vánh đến mức Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt vẫn còn đứng ngơ ngác.

"Hắn… hắn cứ thế chạy mất?" Mạnh Hùng gãi đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối. "Em còn chưa kịp nện vỡ cái cột nào."

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới bên cạnh Lục Diệp, đôi mắt nàng nhìn hắn đầy vẻ phức tạp: "Lục Diệp, ngươi vừa chính thức tuyên chiến với toàn bộ hệ thống cũ của thế giới này. Minh Sát không phải là người sẽ bỏ cuộc. Một khi hắn mang tin tức này về Trung Châu…"

"Thì sao chứ?" Lục Diệp nhún vai, cất Đạo Điển vào túi. "Càng nhiều người đến thì càng nhiều dữ liệu. Ta đang lo bản cập nhật tiếp theo thiếu nguyên liệu đây."

Hắn quay sang nhìn Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, nụ cười lại trở nên ranh mãnh và có phần "gian thương" như cũ: "Thôi nào, đừng căng thẳng. Ngày mai chúng ta sẽ mở rộng kinh doanh. Ta đã phân tích xong rồi, Phù Văn Thành này có quá nhiều lỗi trong việc phân bổ tài nguyên linh mạch. Chúng ta sẽ mở một 'Trung tâm nâng cấp và bảo trì linh căn'. Đảm bảo linh thạch sẽ chảy vào như nước!"

"Nhưng trước hết…" Lục Diệp nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, "Tiếp tục bài tập đi. 'A-li-ba-ba', chân phải giơ cao lên, lần này xoay hai vòng cho ta!"

Trong màn đêm của Phù Văn Thành, tiếng la ó đầy uất ức của Thánh nữ và tiếng cười sảng khoái của gã "kỹ sư tu tiên" vang lên, đánh dấu một sự thay đổi lặng lẽ nhưng vô cùng mạnh mẽ trong vận mệnh của cả giới tu hành. Một thời đại mà đạo pháp không còn là bí ẩn, mà là dữ liệu, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8