Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 50: Thành lập Vạn Vật Các**
Ánh hoàng hôn buông xuống trên rìa ngoại vi của Phù Văn Thành, nhuộm đỏ những dãy nhà san sát bằng một màu đồng cũ kỹ. Giữa khu phố sầm uất và đầy rẫy những cửa tiệm linh dược, bảo khí hào nhoáng, có một tòa tháp ba tầng bị bỏ hoang từ lâu, bảng hiệu treo xiêu vẹo, bụi bặm đóng dày như một lớp vỏ kén.
Lục Diệp đứng trước cửa tòa tháp, hai tay chắp sau lưng, cuốn “Đạo Điển Phân Tích” đang lơ lửng bên cạnh, phát ra những vệt sáng xanh lam mờ ảo. Trong nhãn thần của hắn lúc này, thế giới không phải là gạch đá hay gỗ mục, mà là những dòng dữ liệu chạy dọc ngang.
[Vật thể: Tòa tháp cổ (Tàn tích Linh Lung Tông). Cấu trúc: Đá hoa cương 70%, vôi vữa mục hóa 25%, tàn dư trận pháp bảo vệ đời cũ 5%. Trạng thái: Lỗi nghiêm trọng ở móng nhà, độ ổn định còn 14%. Đánh giá: Có thể cải tạo.]
“Lão Diệp, ngươi thật sự muốn chọn cái ổ chuột này sao?” Mạnh Hùng vác một bao tải linh thạch đen to đùng trên vai, mặt nhăn nhó như bị ép ăn phải đậu hũ thối. “Hơi hám nấm mốc nồng nặc đến mức ngay cả thơ của ta cũng không bay bổng nổi.”
Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, bộ y váy trắng thanh khiết của nàng trông thật lạc lõng giữa đống đổ nát này. Nàng lạnh lùng nhìn một mạng nhện bám trên xà nhà, tay phải khẽ cử động như muốn rút kiếm chém bay cái nơi u ám này.
“Trật tự đi.” Lục Diệp không quay đầu lại, ngón tay hắn gõ nhịp trên trang sách Đạo Điển. “Trong mắt các ngươi, đây là phế tích. Trong mắt ta, đây là một dự án tối ưu hóa hoàn hảo nhất. Các cửa hàng trong trung tâm thành đều xây trên các huyệt vị linh khí đã bị khai thác cạn kiệt, băng thông truyền tải linh lực chỉ đạt 10Mbps. Nhưng dưới chân tòa tháp này, có một nhánh rẽ của đại địa linh mạch bị lãng quên, tín hiệu cực kỳ mạnh.”
Lục Diệp bước lên một bước, vỗ nhẹ vào cột chính của tòa tháp. Một vòng sóng xung kích xanh lam lan tỏa từ bàn tay hắn, xuyên qua từng thớ gỗ, tước đi toàn bộ lớp bụi bặm trong tích tắc.
“Khởi động quy trình dọn rác dữ liệu! Tối ưu hóa hạ tầng!”
Dưới ánh mắt kinh hoàng của Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, tòa tháp cũ kỹ bắt đầu phát ra những tiếng “crắc crắc” rợn người. Những mảnh gỗ mục tự động rụng xuống, những thanh xà bị lệch tự động quay về vị trí chuẩn xác đến từng milimet dựa theo nguyên lý kiến trúc cơ khí hiện đại.
Lục Diệp dùng linh lực vẽ lên không trung một chuỗi phù văn kỳ lạ — chúng không phải là những đường nét phượng múa rồng bay thông thường, mà là những khối vuông và mũi tên trông như sơ đồ mạch điện.
“Mạnh Hùng, ném cho ta mười viên linh thạch đen vào vị trí tọa độ (X:12, Y:45) dưới sàn!”
“Được!” Mạnh Hùng vận sức, bắp tay cuồn cuộn, ném linh thạch chuẩn xác như một máy bắn đá.
Lục Diệp bắt quyết, giọng nói đều đều như một lập trình viên đang đọc mã nguồn: “Khai thông cổng logic địa mạch, thiết lập Firewall hấp thụ linh khí bên ngoài, cài đặt hệ thống chiếu sáng tự động dùng cảm biến dao động thần thức… Xong!”
Oanh!
Một cột sáng tím sẫm (do ảnh hưởng của linh thạch đen từ Thiên Đạo) bùng lên từ giữa tháp. Những vết nứt trên tường nhanh chóng được lấp đầy bằng một loại dung dịch khoáng chất đã được Lục Diệp phân tích và chiết xuất trước đó. Chỉ trong vòng một nén nhang, tòa tháp cũ kỹ đã lột xác thành một kiến trúc mang phong cách “cyberpunk tu tiên”: Gỗ đen vân tím, cửa sổ thủy tinh trong suốt (được rèn từ cát dưới đáy sông và linh lực nhiệt cao), và trên đỉnh tháp là một chiếc gương bát quái xoay tròn liên tục để thu phát tín hiệu linh thức.
Một bảng hiệu lớn bằng gỗ lim tinh xảo từ trên không trung rơi xuống, cắm chặt ngay phía trên lối vào. Hai chữ lớn rồng bay phượng múa, ẩn hiện hào quang: **VẠN VẬT CÁC**.
“Kể từ hôm nay, đây là trụ sở của chúng ta.” Lục Diệp phủi phủi bàn tay. “Mạnh Hùng, ngươi phụ trách khâu Logistics (vận chuyển) và An ninh. Ta đã thiết lập cho ngươi một căn phòng trọng lực ở tầng hầm, cứ vào đó mà tập luyện theo bài thơ ‘Đại hải vô cương’ mà ngươi thích, hiệu quả rèn thân thể sẽ tăng 300%.”
Mạnh Hùng nghe đến “300%” thì mắt sáng rực như đèn pha, hì hục chạy ngay xuống hầm.
Lục Diệp quay sang Tuyết Thanh Nguyệt, ánh mắt hiện lên vẻ tinh quái của một tay tư vấn bán hàng chuyên nghiệp: “Còn nàng, Thanh Nguyệt… nàng là Bộ mặt thương hiệu. Ta đã chuẩn bị cho nàng một vị trí: Quản lý Trải nghiệm Khách hàng.”
Tuyết Thanh Nguyệt nhướng mày: “Đó là cái gì? Nghe có vẻ giống tiểu nhị mời khách?”
“Cao cấp hơn nhiều.” Lục Diệp lấy ra một bộ đồng phục được hắn dày công thiết kế: Một bộ sườn xám cách điệu từ linh tơ xanh nhạt, ôm sát đường cong cơ thể nhưng vẫn giữ được nét thanh thoát của tiên tử. “Nàng chỉ cần đứng ở quầy lễ tân, giữ nguyên cái vẻ mặt ‘nợ tiền không trả’ này của nàng là được. Khách hàng thời nay rất lạ, bọn họ không thích kẻ nịnh nọt, bọn họ thích những thứ sang trọng, xa cách và có tính ‘chuyên môn’. Nàng chính là hiện thân của sự chuyên nghiệp đó.”
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bộ đồ kỳ lạ, rồi lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Diệp, cuối cùng thở dài đầy bất lực. Nàng thầm nghĩ: “Thanh Vân Tông nếu biết Thánh nữ của mình đang đứng quầy bán đồ, chắc tông chủ sẽ tẩu hỏa nhập ma mà chết mất.”
Ngày khai trương Vạn Vật Các diễn ra vào ba ngày sau đó.
Thay vì treo đèn kết hoa như các tiệm khác, Lục Diệp cho lắp đặt một hệ thống “quảng cáo bằng ánh sáng phản chiếu” (phương pháp chiếu bóng bằng trận pháp nén linh khí). Buổi đêm, phía trên Phù Văn Thành hiện lên một dòng chữ khổng lồ treo lơ lửng giữa mây xanh: **“BẠN CÓ ĐANG TU LUYỆN SAI CÁCH? CÔNG PHÁP CỦA BẠN BỊ LAG? ĐẾN VẠN VẬT CÁC – SỬA LỖI TRỜI ĐẤT, NÂNG CẤP TIÊN DUYÊN!”**
Người tu tiên trong thành kinh ngạc xì xào. Kẻ thì chửi là lừa đảo, kẻ thì tò mò đến xem thử.
Một đám người ăn mặc gấm vóc, ngực thêu hình bách linh – người của Bách Linh Đường, chuỗi cửa hàng dược liệu lớn nhất Phù Văn Thành – kéo đến với vẻ mặt không thiện cảm. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, diện mạo kiêu ngạo, là Thiếu chủ Bách Linh Đường, Vương Thiên Bá.
“Lục Diệp? Cái tên nghe lạ hoắc.” Vương Thiên Bá nhìn tòa tháp lộng lẫy một cách quái dị, hừ lạnh một tiếng: “Mở tiệm ở Phù Văn Thành mà không đến bái kiến hội đồng thương giới, lại còn dám nói là sửa lỗi trời đất? To gan!”
Lục Diệp đang ngồi nhâm nhi ly trà linh cốt, thản nhiên liếc nhìn qua. Đạo Điển trong đầu hắn lập tức quét một lượt.
[Đối tượng: Vương Thiên Bá. Tu vi: Trúc Cơ kỳ tầng thứ 5 (90% là dùng thuốc thăng cấp, căn cơ lỏng lẻo như bún thiu). Công pháp đang vận hành: Bách Hỏa Quyết (Lỗi cấu trúc: Nhiệt lượng tích tụ ở huyệt Đan Điền không thoát ra được, dẫn đến bệnh mãn tính: Nhiệt miệng và trĩ nội).]
Lục Diệp không thèm đứng dậy, chỉ hờ hững nói: “Vương thiếu chủ, thay vì đến đây gây chuyện, ta khuyên ngươi nên bớt ăn Xích Dương Đan lại. Mỗi đêm đi ngủ, có phải ngươi thấy hậu môn nóng rát, linh khí vận hành đến huyệt Vĩ Lư thì bị nấc cục không?”
Đám đông đang xì xào bỗng chốc im bặt. Sắc mặt Vương Thiên Bá từ trắng bệch chuyển sang tím ngắt, rồi lại đỏ bừng như gan lợn. Những triệu chứng mà Lục Diệp nói… chính xác đến từng li từng tí! Đó là bí mật mà ngay cả ngự y của gia tộc hắn cũng chưa chắc tìm ra nguyên nhân tận gốc.
“Ngươi… ngươi nói nhảm cái gì đó!” Vương Thiên Bá lắp bắp, tay chân luống cuống.
“Ta không nói nhảm, ta phân tích dữ liệu.” Lục Diệp vỗ nhẹ cuốn Đạo Điển. “Bách Hỏa Quyết của nhà ngươi được truyền thừa từ một mảnh giấy rách, đoạn thứ tư vận hành linh khí bị sai 15 độ góc lệch. Ngươi càng tu luyện, cái lỗi đó càng tích tụ thành nhiệt độc. Nếu không sửa, nửa năm nữa ngươi sẽ bốc hỏa tự thiêu từ bên trong ra ngoài. Muốn sửa không? Phí chẩn đoán 500 linh thạch, phí cập nhật phần mềm 2000 linh thạch.”
Đám thuộc hạ của Vương Thiên Bá định xông lên, nhưng nhìn thấy Mạnh Hùng – gã khổng lồ cao gần hai trượng, cơ bắp cuồn cuộn đang đứng khoanh tay, hằm hằm nhìn tụi nó như nhìn đám cào cào – thì tất cả đều rụt cổ lại. Chưa kể đến phía sau quầy, một nữ tử xinh đẹp như tiên giáng trần nhưng tỏa ra kiếm ý lạnh thấu xương đang nhìn bọn chúng bằng ánh mắt như nhìn vật thể chết.
Vương Thiên Bá run rẩy. Hắn nhìn thấy ánh mắt đầy tự tin của Lục Diệp, lại nhìn thấy sự biến hóa thần kỳ của tòa tháp này, trong lòng bắt đầu lung lay. Hắn nghiến răng, lấy ra một túi linh thạch ném lên bàn.
“Nếu ngươi chữa không khỏi, ta sẽ san bằng cái nơi này!”
Lục Diệp mỉm cười, nụ cười của một tay trùm đa cấp khi nhìn thấy con mồi đầu tiên: “Thanh Nguyệt, lập hồ sơ khách hàng. Mã số 001: Vương Thiên Bá. Gói dịch vụ: Vá lỗi kinh mạch cấp tốc.”
Lục Diệp đi tới, ngón tay điểm nhẹ vào ba vị trí trên ngực và bụng của Vương Thiên Bá. Mỗi lần điểm, hắn lại truyền vào một luồng linh lực đã được mã hóa đặc biệt để trung hòa nhiệt độc.
“Ư… ặc!” Vương Thiên Bá kêu lên một tiếng, cảm thấy một luồng khí lạnh cực kỳ sảng khoái chảy tràn khắp cơ thể, những chỗ bế tắc bấy lâu nay bỗng chốc thông suốt như vừa được dội một gáo nước đá giữa mùa hè.
“Thử vận hành linh khí xem.” Lục Diệp thản nhiên nói.
Vương Thiên Bá bán tín bán nghi vận công. “Vù!” Một luồng hỏa linh khí thuần khiết đỏ rực bùng phát quanh người hắn, mạnh hơn trước gấp đôi, mà quan trọng nhất là… cảm giác nóng rát, khó chịu hoàn toàn biến mất!
“Thần… thần tích!” Vương Thiên Bá sờ sờ bụng mình, đôi mắt trợn tròn nhìn Lục Diệp như nhìn thấy tổ tiên hiển linh. “Thực sự khỏi rồi? Hơn nữa, ta cảm thấy mình sắp đột phá lên tầng 6!”
Đám đông vây xem lập tức nổ tung như một tổ ong bị chọc.
“Trời đất ơi! Một cái chỉ tay mà nâng cấp được cả công pháp gia truyền?”
“Vạn Vật Các này thực sự có thể sửa được lỗi trời đất sao?”
“Thiếu chủ Bách Linh Đường cũng phải chịu thua kìa!”
Lục Diệp đứng lên, giọng nói được khuếch đại bằng một loại phù văn “loa phóng thanh” tự chế, vang vọng khắp con phố:
“Mọi người nghe đây! Tu tiên không phải là mê tín, tu tiên là khoa học! Các ngươi tu luyện khổ sở là vì các ngươi đang chạy những hệ điều hành cũ kỹ, đầy lỗi và virus. Vạn Vật Các chúng ta chuyên cung cấp: Tư vấn tối ưu hóa đan điền, dọn rác kinh mạch, bẻ khóa bí tịch cổ đại, và đặc biệt là dịch vụ ‘Hồi sinh trang bị’ cho những pháp bảo bị hỏng.”
Hắn giơ lên một thanh kiếm gãy, rồi ngay trước mặt mọi người, cuốn Đạo Điển phát sáng. Hắn không dùng lò rèn, không dùng hỏa diễm vạn năm, hắn chỉ dùng ngón tay “sửa lại” cấu trúc nguyên tử của thanh kiếm. Ánh sáng lướt qua, thanh kiếm gãy bỗng chốc nối liền lại, thậm chí trên thân kiếm còn hiện lên những đường vân phù văn cường hóa sắc bén hơn trước gấp nhiều lần.
“Vạn vật đều có quy luật, có mã nguồn riêng. Ai nắm giữ được mã nguồn, kẻ đó chính là thần!”
Tuyết Thanh Nguyệt đứng sau quầy, nhìn bóng lưng Lục Diệp đang thao thao bất tuyệt dưới ánh đèn ma mị, lòng nàng khẽ rung động. Nàng chưa bao giờ thấy ai có thể thay đổi thế giới bằng những lý lẽ điên rồ mà lại vô cùng thuyết phục như vậy.
“Vạn Vật Các…” Nàng thầm lặp lại cái tên này. Nàng biết, kể từ ngày hôm nay, trật tự của tu tiên giới sẽ bị gã thanh niên này làm cho đảo lộn hoàn toàn.
Trong khi đó, ở một góc tối, một bóng người mặc áo choàng xám của Thiên Cơ Các đang lén lút ghi chép vào ngọc giản: *“Phù Văn Thành xuất hiện dị số. Không dùng tiên thuật thông thường, nghi ngờ nắm giữ ‘Đạo Điển Khởi Nguyên’. Cấp độ đe dọa: Cam. Khuyến nghị quan sát thêm.”*
Lục Diệp chợt dừng lại, liếc mắt về phía góc tối đó, miệng nhếch lên một nụ cười ẩn ý. Trong mắt hắn hiện lên một dòng thông báo hệ thống:
[Phát hiện một Tracker (Kẻ theo dõi) đang cố gắng đánh cắp dữ liệu kinh doanh. Đã tự động chặn tín hiệu linh thức. Khuyến nghị ký chủ: Thu phí bản quyền bằng cách… dọa hắn sợ chết khiếp.]
“Mạnh Hùng!” Lục Diệp quát to.
“Có ngay!” Mạnh Hùng bước ra, tay cầm một sấp tờ rơi.
“Đưa cho vị đạo hữu đang trốn trong góc kia một tờ rơi giảm giá 50%. Bảo hắn về báo với chủ nhân hắn, muốn biết bí mật của ta thì cứ mang linh thạch đến đây. Ta nhận thanh toán bằng tất cả các loại ngoại tệ từ linh thạch cho đến tài liệu mật!”
Kẻ áo xám giật mình, hoảng hốt bỏ chạy. Mạnh Hùng đứng đó cười hô hố, giọng cười như sấm rền:
“Chạy đi đâu! Đã đọc thơ của Mạnh mỗ chưa?”
Đêm đầu tiên của Vạn Vật Các kết thúc bằng việc kho chứa linh thạch của Mạnh Hùng đầy ắp quá nửa. Lục Diệp ngồi trên sân thượng, nhìn lên bầu trời sao bát ngát của Vạn Vật Nguyên Giới, ánh mắt xa xăm.
“Đây mới chỉ là bản Alpha thử nghiệm thôi.” Hắn thì thầm với chính mình. “Sớm muộn gì, ta sẽ cập nhật toàn bộ cái thế giới lỗi thời này.”
Lão Quy từ trong cuốn sổ bay ra, hình bóng rùa già mờ ảo lười biếng vươn vai: “Tiểu tử, ngươi chơi lớn quá. Thiên Đạo không thích những kẻ sửa đổi mã nguồn của nó đâu. Cẩn thận nó thực hiện lệnh ‘Xóa sạch định dạng’ (Format) cả cái châu này đấy.”
“Vậy thì ta sẽ cài cho nó một cái virus để nó không thể định dạng nổi.” Lục Diệp cười lạnh, tay gõ vào Đạo Điển. “Logic của ta, chính là quy tắc mạnh nhất.”
Dưới ánh trăng, Vạn Vật Các sừng sững như một dị vật giữa thành phố cổ xưa, báo hiệu một thời đại mà trí tuệ và dữ liệu sẽ lên ngôi, đạp đổ mọi giáo điều xưa cũ. Và chương thứ 50 của cuộc đời Lục Diệp, chính là cột mốc khởi đầu cho một đế chế “Công nghệ tu tiên” kinh thiên động địa.