Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 51: Tuyển dụng nhân sự**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:53:45 | Lượt xem: 2

**Chương 51: Tuyển dụng nhân sự – Những kẻ lệch chuẩn**

Sáng sớm tại Phù Văn Thành, không khí thường ngày vốn dĩ đã nhộn nhịp, nay lại càng thêm phần hỗn loạn. Ngay trước cổng Vạn Vật Các – cái tiệm tạp hóa kiêm trung tâm sửa chữa công pháp đang nổi đình nổi đám – một bảng thông báo khổng lồ được dựng lên, lấp lánh linh quang.

Nội dung bảng thông báo khiến không ít tu sĩ đi ngang qua phải đứng hình, dụi mắt mấy lần vì tưởng mình bị dính ảo thuật:

*“VẠN VẬT CÁC TUYỂN DỤNG ĐỒNG ĐỘI*
*Yêu cầu: Không cần tu vi cao (có thì tốt, không có cũng không sao), ưu tiên những kẻ bị coi là phế vật, điên rồ hoặc bị tông môn trục xuất.*
*Điều kiện tiên quyết: Biết suy nghĩ bằng não, không suy nghĩ bằng đầu gối. Có niềm đam mê mãnh liệt với việc tháo tung thế giới ra để xem bên trong có gì.*
*Đãi ngộ: Bao ăn ở, bao bảo hiểm linh thạch, đặc biệt là được tiếp cận với ‘Mã Nguồn Thế Giới’. Mỗi tháng nghỉ phép bốn ngày để đi giải trừ tâm ma.”*

Mạnh Hùng, với bắp tay cuồn cuộn hơn cả đùi người bình thường, đang đứng gác cạnh bảng thông báo. Hắn hôm nay mặc một bộ áo cộc tay thêu hình đóa sen cách điệu, tay cầm một cuốn sổ da, trông như một gã hộ pháp đang chuẩn bị đi… họp phụ huynh.

“Đạo hữu, cho hỏi… chỗ này tuyển người thật à? Sao ta thấy giống như đang tuyển bệnh nhân cho dược đường hơn vậy?” Một gã tu sĩ gầy gò, lưng dắt thanh trường kiếm rỉ sét, rón rén hỏi.

Mạnh Hùng trừng mắt, hơi thở phả ra như ống bói lửa: “Nhìn bảng hiệu mà đọc! Không hiểu tiếng người hay chưa được khai thông tư duy? Vào trong xếp hàng, dám hỏi nhảm thêm một câu, ta sẽ cho ngươi nếm thử một bài thơ do ta tự sáng tác để rửa tai!”

Nghe đến “nghe thơ”, gã tu sĩ nọ tái mặt, lập tức im miệng chui tọt vào trong. Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ cũng đồn xa, ai mà chẳng biết Mạnh Hùng của Vạn Vật Các có một “tuyệt chiêu” hành hạ lỗ tai người khác bằng những vần thơ có khả năng làm tàn phế đạo tâm.

Bên trong Vạn Vật Các, Lục Diệp đang ngồi sau một cái bàn dài được thiết kế theo kiểu văn phòng hiện đại. Đạo Điển Phân Tích đặt mở trên bàn, các dòng thông số màu xanh lam chạy dọc theo đồng tử của hắn.

“Chủ nhân, ngươi thật sự muốn dùng những người này sao?” Lão Quy hiện hình thành một con rùa nhỏ bằng bàn tay, nằm bò trên đống linh thạch cao cấp trên bàn, miệng nhai linh thạch như nhai kẹo chip chip. “Tu tiên giới coi trọng nhất là tư chất và huyết thống. Ngươi lại đi tuyển một lũ… nói thế nào nhỉ, ‘hàng lỗi’?”

Lục Diệp không ngẩng đầu, tay vẫn gõ nhịp trên bàn theo một tần số nhất định: “Lão Quy, ngươi sống lâu nhưng tư duy vẫn bị kẹt ở kỷ nguyên cũ rồi. Trong một hệ điều hành, không có gì gọi là ‘rác’ hoàn toàn. Chỉ có những đoạn mã đặt sai vị trí. Ta cần những kẻ có tư duy khác biệt để làm đa dạng hóa hệ sinh thái của Vạn Vật Các. Tư chất tốt nhưng não phẳng thì cũng chỉ là một cái ổ cứng trống rỗng mà thôi.”

Người đầu tiên bước vào là một gã trung niên trông cực kỳ thảm hại. Quần áo chắp vá, chân đi không vững, nhưng điều kỳ lạ là trên lưng hắn vác một cái thùng sắt nặng nề, từ trong thùng liên tục phát ra những tiếng cọt kẹt, lạch cạch.

Lục Diệp liếc mắt, Đạo Điển lập tức quét qua:
[Đối tượng: Mặc Kỹ.
Trạng thái: Suy nhược thần kinh kinh niên.
Nghề nghiệp: Luyện khí sư tự do (Đã bị thợ rèn hội đuổi việc).
Đặc điểm: Có xu hướng cưỡng ép logic vật lý vào thần khí.
Đánh giá năng lực: Thiên tài cơ khí đi lạc vào thế giới phép thuật.]

“Ngươi tên là Mặc Kỹ?” Lục Diệp hỏi bằng tông giọng bình thản.

Gã trung niên run rẩy đặt cái thùng sắt xuống, thở hổn hển: “Vâng… vâng. Ta bị người ta nói là kẻ điên. Ta bảo với họ rằng muốn kiếm bay nhanh thì không cần dán nhiều phù chú, mà cần phải làm cho mũi kiếm có dạng hình thoi để giảm lực cản của không khí… Họ bảo ta là tà đạo, đốt tiệm của ta rồi.”

Lục Diệp mắt sáng lên, hắn rút một tờ giấy, vẽ nhanh một bản vẽ động cơ phản lực đơn giản bằng linh khí: “Nếu ta dùng linh lực đẩy vào cái ống này, theo ngươi làm thế nào để nó không phát nổ mà vẫn tạo ra lực đẩy cực đại?”

Mặc Kỹ nhìn bản vẽ, ban đầu là ngơ ngác, nhưng sau đó đôi mắt mờ đục của hắn bỗng nhiên bùng nổ một tia sáng kinh người. Hắn quỳ xuống sàn, dùng ngón tay bẩn thỉu vẽ loạn xạ lên mặt đất: “Dùng van điều áp! Không, dùng phù văn tuần hoàn nhiệt độ… Nếu cấu trúc là hình nón hướng tâm…”

Hai kẻ, một kẻ là kỹ sư xuyên không, một kẻ là thiên tài bị ruồng bỏ, bắt đầu thảo luận những thứ mà Lão Quy nghe như vịt nghe sấm. Nào là áp suất, nào là hệ số ma sát, nào là vật liệu chịu nhiệt.

“Được rồi, ngươi trúng tuyển.” Lục Diệp cắt ngang khi Mặc Kỹ đang định tháo tung cái thùng sắt của mình ra để chứng minh. “Vị trí của ngươi là: Trưởng phòng Nghiên cứu Phần cứng. Lương tháng ba mươi linh thạch trung phẩm, cấp chỗ ở tại tầng hầm.”

Mặc Kỹ ngẩn người, nước mắt chảy dài: “Ngươi… ngươi không nghĩ ta bị điên sao?”

“Ở đây, ai không điên mới là người kỳ lạ.” Lục Diệp mỉm cười, nụ cười làm Mặc Kỹ thấy lạnh sống lưng nhưng lại cực kỳ an tâm.

Người tiếp theo bước vào là một cô bé tầm mười lăm, mười sáu tuổi. Cô bé này nhỏ nhắn, diện mạo thanh tú nhưng đôi mắt lại có màu bạc nhạt, trông rất vô hồn. Điều đáng nói là cô ấy đi vào mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ nhất, như thể hòa tan vào không khí.

Lục Diệp nhíu mày. Đạo Điển trên bàn bỗng nhiên cảnh báo đỏ:
[Cảnh báo: Phát hiện sinh thể có tần số linh hồn đồng bộ 99% với môi trường xung quanh.
Đối tượng: Tiểu Ngư.
Năng lực: Linh Nhãn tự nhiên (Vô thức phân tích luồng linh khí).
Nhược điểm: Kinh mạch bẩm sinh không thể chứa linh lực.
Xếp loại: Antenna (Ăng-ten) sống cực kỳ quý hiếm.]

“Tiểu cô nương, ngươi muốn ứng tuyển làm gì?” Lục Diệp thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc hỏi.

Cô bé tên Tiểu Ngư vân vê vạt áo, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Ta… ta không biết đánh nhau. Nhưng ta có thể thấy những cái sợi màu sắc trong không khí. Phù văn của các ngài trên cửa… chỗ góc trái có một cái sợi bị đứt, linh khí đang bị rò rỉ ra ngoài.”

Lão Quy giật mình nhảy dựng lên: “Cái gì? Trận pháp ta đích thân gia cố mà bị rò rỉ?” Nó vội bay ra xem, quả nhiên, ở một góc khuất của cửa ra vào, có một sợi phù văn cực nhỏ bị xê dịch. Nếu không nhìn kỹ bằng thần thức đại năng, tuyệt đối không thấy được.

Lục Diệp nhìn Tiểu Ngư như nhìn thấy một khối kim cương lộ thiên. Đây không phải là nhân viên, đây là một cái máy quét radar sống! Một “Giao diện mạng” hoàn hảo để hắn nắm bắt những biến động nhỏ nhất của Thiên Đạo mà không cần tiêu tốn năng lượng của Đạo Điển.

“Ngươi có muốn thấy nhiều sợi màu sắc hơn không? Những sợi ở sâu trong quy luật của trời đất ấy?” Lục Diệp dùng tông giọng cám dỗ nhất có thể.

Tiểu Ngư ngước đôi mắt màu bạc lên: “Có thể sao? Mọi người đều bảo ta có mắt mà như mù, vì ta toàn nhìn thấy những thứ không nên thấy.”

“Ở Vạn Vật Các, đó là thiên phú. Ngươi được nhận. Chức danh: Chuyên viên Giám sát Luồng dữ liệu.”

Buổi sáng cứ thế trôi qua với những cuộc phỏng vấn “hack não”. Lục Diệp đã tuyển thêm được một gã tu sĩ có sở thích quái đản là sưu tầm những mảnh vỡ linh khí hỏng (kẻ này được giao nhiệm vụ quản lý kho bãi và tái chế), và một nữ tu có khả năng phân thân thành hàng trăm bản thể nhưng mỗi bản thể chỉ mạnh bằng một con gà (lý tưởng cho công việc nhập liệu và phản hồi khách hàng đa kênh).

Tuy nhiên, đến gần trưa, một ứng viên đặc biệt xuất hiện khiến không khí trong quán bỗng chốc đông cứng lại.

Đó là một thanh niên mặc trường bào trắng tinh khôi, khí chất thoát tục, trên ngực thêu hình một đám mây xanh biếc – ký hiệu của Thanh Vân Tông, chính là tông môn cũ đã xua đuổi Lục Diệp.

Thanh niên này vừa bước vào, Mạnh Hùng đã định xông lên đấm cho một phát, nhưng Lục Diệp ra hiệu dừng lại.

“Lục sư đệ… à không, bây giờ phải gọi là Lục lâu chủ rồi.” Thanh niên cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Ta là Sở Hà, đệ tử nội môn Thanh Vân Tông.”

Lục Diệp ngả người ra ghế, tay xoay xoay cây bút phù văn: “Đệ tử nội môn danh giá lại hạ mình đến chỗ ‘phế vật’ tuyển người? Thanh Vân Tông sắp phá sản hay ngươi bị tẩu hỏa nhập ma rồi?”

Sở Hà thở dài, ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà không đợi mời: “Tông môn không phá sản, nhưng ta thấy mình sắp phát điên rồi. Ta tu luyện ‘Thanh Vân Kiếm Điển’ đến tầng thứ bảy, nhưng mỗi khi vung kiếm, ta đều cảm thấy có cái gì đó sai sai. Quy tắc vận hành linh khí mà các trưởng lão dạy, so với những gì ngươi làm ở đây… hoàn toàn trái ngược. Ta đã lén áp dụng cách tối ưu hóa của ngươi vào một chiêu, kết quả là uy lực tăng gấp đôi nhưng kinh mạch lại bị đau nhói.”

Lục Diệp liếc Đạo Điển.
[Phân tích: Sở Hà đang bị xung đột mã nguồn. Hắn cố gắng chạy một ứng dụng hiện đại (công thức của Lục Diệp) trên một hệ điều hành cũ kỹ và đầy virus (công pháp Thanh Vân Tông). Kết quả: Hệ thống sắp sụp đổ (Blue Screen of Death).]

“Ngươi đến đây để cầu cứu?” Lục Diệp nhướng mày.

“Ta đến để xin việc.” Sở Hà kiên định nhìn thẳng vào mắt Lục Diệp. “Ta muốn biết tại sao ngươi có thể nhìn thấu được những thứ mà chúng ta coi là chân lý. Cho dù phải làm đệ tử tạp dịch, ta cũng muốn hiểu rõ bản chất của cái gọi là ‘Dữ liệu’ mà ngươi luôn miệng nói.”

Lão Quy thầm thì bên tai Lục Diệp: “Tiểu tử, cẩn thận. Tên này có thể là gián điệp của lão già Thanh Vân Tử phái đến để do thám bí mật của chúng ta đấy.”

Lục Diệp cười thầm trong bụng. Gián điệp? Hắn sợ nhất là không có kẻ tìm hiểu, chỉ sợ kẻ đó không đủ thông minh để bị hắn “tẩy não” bằng logic mà thôi.

“Được, ta sẽ nhận ngươi. Nhưng nội môn Thanh Vân Tông không là cái tháp gì ở đây cả. Ngươi sẽ bắt đầu từ vị trí: Chuyên viên Debug (Gỡ lỗi). Công việc hàng ngày là lấy những công pháp rác rưởi mà khách hàng mang đến, phân tích xem chúng sai ở đâu theo hướng dẫn của ta, rồi chép lại một vạn lần bản sửa lỗi để ghi nhớ.”

Sở Hà nghiến răng: “Chép lại một vạn lần? Ngươi chắc chứ?”

“Đó là cách duy nhất để nạp dữ liệu mới vào cái bộ não cứng nhắc của ngươi. Chấp nhận thì ở lại, không thì biến.”

Sở Hà im lặng hồi lâu, sau đó đứng dậy cúi người chào: “Đồng ý.”

Đến cuối ngày, Vạn Vật Các đã có một đội hình nhân sự không thể kỳ quái hơn: một kỹ sư cơ khí cuồng loạn, một cô bé có radar sống, một nữ nhân phân thân đa nhiệm, một gã nhặt rác chuyên nghiệp và một thiên tài kiếm đạo đang đứng trước nguy cơ bị “định dạng lại” bộ não.

Lục Diệp đứng trên bục cao, nhìn dàn nhân sự mới tuyển, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu của một gã Admin vừa xây dựng xong Server đầu tiên.

“Nghe đây các đồng chí!” Lục Diệp dõng dạc nói, Mạnh Hùng lập tức đứng nghiêm chỉnh như quân đội. “Thế giới này là một đống lộn xộn những quy tắc cổ hủ và những dòng mã lỗi thời. Chúng ta ở đây không phải để tu tiên theo cách của họ. Chúng ta ở đây để tái định nghĩa lại sự tồn tại. Từ hôm nay, Vạn Vật Các sẽ bắt đầu giai đoạn: Beta Testing cho một Thiên Đạo mới!”

“Vạn tuế! Vạn tuế!” Mạnh Hùng hò reo cổ vũ, dù hắn cũng chẳng hiểu ‘Beta Testing’ là cái quái gì.

Đêm đó, trong lúc những nhân viên mới đang ổn định chỗ ở, Lục Diệp ngồi lại một mình với Đạo Điển. Hắn lật đến một trang trắng tinh, nơi có những dòng chữ mờ ảo đang hiện ra. Đó là phản hồi của thế giới đối với những hành động của hắn.

[Thông báo hệ thống: Ký chủ đã thiết lập được một Node (Nút mạng) sơ cấp. Độ ổn định của khu vực Phù Văn Thành tăng 0.01%. Chú ý: Sự hiện diện của các ‘kẻ lệch chuẩn’ đang thu hút sự chú ý của tường lửa Thiên Đạo. Cơn bão dữ liệu đầu tiên dự kiến sẽ quét qua sau 7 ngày nữa.]

Lục Diệp xoa cằm, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Tường lửa à? Để xem ai sẽ là người bị xóa bỏ trước.”

Hắn gọi Mạnh Hùng vào, đưa cho hắn một cái hộp kỳ lạ: “Giao cái này cho Mặc Kỹ. Bảo lão ta dùng số linh thạch phế thải trong kho, chế tạo cho ta một nghìn cái thiết bị này. Ta gọi nó là ‘Router Linh Lực’.”

“Để làm gì vậy chủ nhân?” Mạnh Hùng ngơ ngác.

“Để chúng ta biến cả cái thành phố này thành một mạng lưới cục bộ (LAN). Đến lúc đó, Thiên Đạo muốn can thiệp vào đây cũng phải xin phép ta cấp IP!”

Dưới ánh đèn linh khí le lói, kế hoạch “Hacker hóa tu tiên giới” của Lục Diệp đã chính thức chuyển sang giai đoạn vận hành thực tế. Những kẻ được coi là phế vật và điên rồ đang bắt đầu nhóm lên ngọn lửa của một cuộc cách mạng tri thức mà nghìn vạn năm qua chưa ai dám nghĩ tới.

Ở một góc tối của Phù Văn Thành, những bóng đen bí ẩn cũng đang bắt đầu hội hợp. Bảng thông báo tuyển dụng của Vạn Vật Các không chỉ thu hút những kẻ lang thang, mà còn đánh động đến những thế lực già nua đang ngủ say trong những cấm địa xa xôi.

Cuộc chơi giờ đây không còn là chuyện của một cá nhân, mà là sự đối đầu giữa một tư duy mở mang và một trật tự bảo thủ đã mục ruỗng. Và Lục Diệp, với cuốn Đạo Điển trong tay, đang chuẩn bị thực hiện một cú “Enter” làm chấn động toàn bộ Vạn Vật Nguyên Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8