Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 52: Máy tính linh khí đầu tiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:54:23 | Lượt xem: 2

Trong gian phòng tối của Vạn Vật Các, ánh sáng lập lòe từ những ngọn linh đăng không đủ để xua tan không khí đặc quánh sự căng thẳng. Trên chiếc bàn dài bằng gỗ đàn hương, hàng chục cuộn giấy da dê vương vãi, trên đó chi chít những công thức toán học và sơ đồ phù văn mà bất kỳ một trận pháp sư lâu đời nào nhìn vào cũng phải thổ huyết vì chẳng hiểu gì.

Lục Diệp ngồi đó, đôi mắt hằn lên những tia máu vì ba đêm không chợp mắt. Ngón tay hắn gầy guộc, không ngừng xoay vần một cây bút lông làm từ đuôi của Cửu Vĩ Linh Hồ, đầu bút không chấm mực mà lại lấp lánh ánh huỳnh quang của linh dịch đậm đặc.

"Cấu trúc linh khí của Phù Văn Thành quá phức tạp." Lục Diệp lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Ba vạn sáu ngàn điểm nút trận pháp, mỗi giây sinh ra hàng tỷ đơn vị dữ liệu về dòng chảy năng lượng. Nếu cứ dùng não người để tính toán thủ công, sớm muộn gì ta cũng sẽ bị 'nổ tung' bộ vi xử lý sinh học này mất."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống những dãy phố của Phù Văn Thành đang ngủ yên dưới ánh trăng. Trong mắt hắn lúc này, thành phố không phải là những viên gạch, mái ngói, mà là một mạng lưới chằng chịt những sợi chỉ linh khí đang rung động. Hắn nhận ra, để quản lý được "Node" đầu tiên này, hắn cần một công cụ mạnh mẽ hơn. Hắn cần một cái gì đó có thể xử lý dữ liệu theo thời gian thực.

"Chủ nhân, trà ngộ đạo của ngài đây."

Mạnh Hùng lù lù xuất hiện sau lưng Lục Diệp, trên tay bưng một chiếc khay gỗ nhỏ xíu, tương phản hoàn toàn với cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương của hắn. Mạnh Hùng đặt chén trà xuống, nhìn vào đống giấy lộn trên bàn, gãi đầu thở dài:

"Ngài lại định viết thơ sao? Ta thấy những dòng chữ này của ngài… dường như không có vần điệu lắm. Ví dụ như dòng 'Linh_Khí = (Tọa_Độ_X * Sin(Alpha)) / Trọng_Lực_Vùng' này, đọc lên chẳng thấy cảm xúc gì cả, không bằng một câu 'Đao ta chém xuống, đầu địch rơi' của ta."

Lục Diệp không quay đầu lại, thản nhiên đáp: "Đó không phải là thơ, đó là ngôn ngữ để ra lệnh cho trời đất. Mạnh Hùng, đưa cho ta cái bàn tính gia truyền của ngươi."

Mạnh Hùng ngớ người, vội vàng rút từ trong ngực áo ra một cái bàn tính cũ kỹ, các hạt tính làm bằng gỗ đàn đen đã mòn vẹt. Đây là kỷ vật duy nhất mà người cha làm kế toán của hắn để lại trước khi hắn bỏ nghề đi làm tanker.

"Chủ nhân, cái này chỉ để tính tiền bán thịt yêu thú thôi, ngài lấy làm gì?"

Lục Diệp cầm lấy bàn tính, đôi mắt đột nhiên sáng rực như hai bóng đèn Led. "Không, nó không chỉ là bàn tính. Trong mắt ta, đây chính là 'Motherboard' (Bo mạch chủ) đầu tiên của thế giới này."

Hắn ném cái bàn tính lên không trung, cây bút trong tay múa may như điên cuồng. Những dòng phù văn vàng rực tuôn ra, bao bọc lấy khung gỗ.

"Tuyết Thanh Nguyệt! Vào đây giúp ta tản nhiệt!" Lục Diệp hô lớn.

Từ ngoài cửa, một làn hơi lạnh thấu xương tràn vào. Tuyết Thanh Nguyệt bước vào với dáng vẻ của một đóa hoa tuyết ngàn năm, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc. Nàng nhìn Lục Diệp với vẻ kỳ quái, nhưng vẫn vung tay ra. Một khối Băng Tâm Vạn Năm từ trong lòng bàn tay nàng bay ra, hóa thành một cái bệ đỡ bao phủ lấy cái bàn tính.

"Ngươi lại định làm chuyện điên rồ gì nữa?" Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng hỏi. "Bắt một Thánh nữ kiếm đạo đi làm cái công việc tản nhiệt cho một cái khung gỗ? Truyền ra ngoài, kiếm ý của ta sẽ khóc đấy."

"Tin ta đi," Lục Diệp nói mà không nhìn nàng, "khi thứ này khởi động, kiếm ý của ngươi sẽ phải cảm ơn ta vì đã cho nó thấy chân lý của sự chính xác."

Lục Diệp bắt đầu "tháo dỡ" cấu trúc linh học của cái bàn tính. Dưới cái nhìn của "Đạo Điển Phân Tích", mỗi hạt tính gỗ không còn là vật chất đơn thuần, mà là những "Register" (thanh ghi) có khả năng lưu trữ trạng thái. Hắn dùng bút phù văn khắc lên mỗi hạt tính hai loại ký hiệu: Phù văn "Dương" đại diện cho số 1, và Phù văn "Âm" đại diện cho số 0.

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn của Lục Diệp chui đầu ra, dụi mắt ngáp dài: "Tiểu tử, ngươi đang dùng đạo lý Thái Cực để chơi trò con nít à? Âm Dương là khởi nguyên của vạn vật, dùng nó để gảy mấy cái hạt gỗ này có phải là hơi sỉ nhục tiền nhân không?"

Lục Diệp cười lạnh: "Lão Quy, tiền nhân của các người chỉ biết dùng Âm Dương để bói toán và đánh nhau. Ta sẽ dùng nó để xây dựng logic. Nghe cho kỹ đây, hai trạng thái Âm – Dương này khi kết hợp lại sẽ tạo ra vô số khả năng xử lý. Ta gọi đây là 'Nhị Phân Chế Linh Toán'."

Mười ngón tay của Lục Diệp di động như những vũ công trên sân khấu. Hắn không gảy bàn tính theo cách thông thường, mà dùng linh lực liên kết các hạt tính lại thành những "Gate" (cổng logic). Cổng VÀ, cổng HOẶC, cổng KHÔNG… Những khái niệm trừu tượng của kỹ thuật số bắt đầu được cụ thể hóa bằng những đường dây linh khí mỏng như sợi tóc.

Khối Băng Tâm của Tuyết Thanh Nguyệt bắt đầu bốc hơi trắng xóa. Lượng linh khí chạy qua cái bàn tính gỗ nhỏ bé lúc này lớn đến mức khủng khiếp, ma sát giữa các phù văn sinh ra nhiệt lượng đủ để nung chảy sắt thép nếu không có hơi lạnh của nàng áp chế.

"Nạp năng lượng!" Lục Diệp hét lên.

Mạnh Hùng không chút do dự, hắn đặt hai bàn tay to tướng lên mặt bàn, linh lực trầm hùng như đại dương tuôn trào vào hệ thống. Hắn cảm thấy linh lực của mình không phải bị tiêu hao, mà là bị "chẻ nhỏ" ra thành hàng triệu luồng li ti, mỗi luồng đều gánh vác một phần nhiệm vụ tính toán.

*Cạch… cạch… cạch…*

Cái bàn tính đột nhiên tự động vận hành. Các hạt tính gỗ không cần tay người chạm vào mà tự di chuyển qua lại với tốc độ chóng mặt, tạo thành những âm thanh lách cách nhịp nhàng như tiếng tim đập của một sinh vật kim khí.

Ánh sáng từ phù văn xanh lam và đỏ rực đan xen vào nhau, phóng lên trần nhà, tạo thành một màn hình hiển thị bằng ánh sáng (Hologram) kỳ ảo. Trên đó, những con số của tu tiên giới (như Nhất, Nhị, Tam…) không ngừng nhảy múa.

"Đã kết nối dữ liệu Phù Văn Thành," Lục Diệp thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng. "Bắt đầu quét bug hệ thống phòng ngự…"

Màn hình hiển thị đột ngột chuyển sang màu đỏ rực.

[Thông báo: Phát hiện lỗi tại Node 73 – Khu vực chợ phía Đông. Nguyên nhân: Một tên đệ tử tu luyện Hỏa hệ công pháp đang tiểu tiện vào trận nhãn linh thạch, gây chập mạch linh mạch.]

Tuyết Thanh Nguyệt trợn tròn mắt: "Nó… nó thật sự biết chuyện gì đang xảy ra ở cách đây mười dặm?"

Lục Diệp không trả lời, hắn nhanh chóng nhập một câu lệnh vào bằng cách gõ nhịp trên mặt bàn gỗ. "Kích hoạt chức năng tự sửa chữa, chuyển hướng dòng chảy linh khí từ Node 72 sang bù đắp. Gửi một thông điệp bằng linh âm tới hộ vệ gần đó: Tóm cổ tên đệ tử kia lại và phạt hắn lau dọn nhà vệ sinh của tông môn trong một tháng."

Trên màn hình, một dòng ánh sáng chuyển động, và rồi màu đỏ biến mất, trở lại trạng thái xanh lá ổn định. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy ba nhịp thở.

"Thần tích…" Lão Quy lắp bắp, đôi mắt rùa lồi ra. "Thần toán của Thiên Cơ Các cũng phải mất cả buổi mới bấm quẻ ra được sự cố, vậy mà cái đống gỗ vụn này lại xử lý xong trong chớp mắt?"

Lục Diệp ngồi sụp xuống ghế, thở hổ hển. Hắn nhìn cái bàn tính – nay đã được hắn đặt tên là "Linh Toán 1.0" – đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ trên bệ băng.

"Đây mới chỉ là bộ xử lý trung tâm," Lục Diệp nói với vẻ đắc ý của một kẻ vừa chế tạo ra lửa trong thời kỳ đồ đá. "Để vận hành toàn bộ mạng lưới 'LAN' của thành phố, chúng ta cần nhiều hơn thế. Mạnh Hùng, công việc của ngươi bây giờ là đi thu thập tất cả những chiếc bàn tính gỗ linh hạng nhất mà ngươi có thể tìm thấy. Tuyết Thanh Nguyệt, ta cần ngươi trích xuất 'Kiếm ý dữ liệu' của mình vào các thanh ghi, để làm hệ thống bảo mật Firewall."

"Ngươi coi ta là cái gì? Tường thành à?" Tuyết Thanh Nguyệt mặc dù ngoài miệng mắng nhiếc, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tò mò vô hạn. Nàng cảm nhận được một quyền năng mới đang sinh ra, một quyền năng không dựa trên tu vi thâm hậu, mà dựa trên sự hiểu biết tuyệt đối về trật tự thế giới.

Đột nhiên, cái bàn tính rung lên bần bật. Một dòng chữ hiện ra trên không trung, không phải do Lục Diệp ra lệnh:

[Cảnh báo: Phát hiện sự can thiệp từ 'Admin'. Thiên Đạo đang thực hiện hành động truy quét dữ liệu lạ. Thời gian đến khi bị 'System Scan' còn: 168 giờ.]

Lục Diệp đứng phắt dậy, vẻ mặt nghiêm trọng. "Nó đến rồi. Thiên Đạo bắt đầu cảm thấy sự xuất hiện của chúng ta là một 'đoạn mã độc'. Nó sẽ không để yên cho chúng ta xây dựng hệ thống này đâu."

"Chúng ta phải làm sao?" Mạnh Hùng nắm chặt tay, sẵn sàng liều mạng.

Lục Diệp nở một nụ cười đầy tà khí, cái kiểu cười mà mỗi lần hắn cười đều có ai đó sắp bị "vả mặt" bằng logic: "Làm sao à? Đơn giản thôi. Nếu Thiên Đạo coi ta là mã độc, ta sẽ biến mình thành 'Driver' (trình điều khiển) hợp pháp. Chúng ta sẽ mã hóa toàn bộ Vạn Vật Các này, khiến cho cái 'System Scan' của Thiên Đạo chỉ nhìn thấy chúng ta là một đống linh khí tự nhiên vô hại."

Hắn cầm cây bút phù văn lên, bắt đầu phác thảo sơ đồ của một thiết bị tiếp theo.

"Mạnh Hùng, ta đổi ý rồi. Không chỉ là bàn tính. Ta muốn ngươi rèn cho ta những lá bùa đồng, nhưng bên trong phải rỗng, chứa đầy thủy ngân linh thạch để dẫn tín hiệu. Ta gọi nó là… Linh Cáp (Linh Cable)."

Đêm đó, trong khi toàn bộ tu tiên giới vẫn còn đang mơ mộng về việc đột phá cảnh giới bằng cách ngồi thiền mòn mông, thì trong căn phòng nhỏ ở Phù Văn Thành, những linh kiện điện tử đầu tiên của thời đại huyền huyễn đang dần thành hình dưới những tiếng đập búa chan chát và những dòng code phù văn lấp lánh.

Lục Diệp biết rõ, cái bàn tính lách cách này chính là phát súng đầu tiên bắn vào chế độ thống trị của Thiên Đạo. Một khi con người bắt đầu "phân tích" thay vì "cầu khấn", thì các vị thần sẽ không còn là bí ẩn nữa, họ chỉ là những đoạn mã cần được tối ưu hóa mà thôi.

"Linh Toán 1.0, chạy thử nghiệm stress test!"

Lục Diệp ra lệnh. Một nghìn câu thơ dở tệ của Mạnh Hùng được đưa vào hệ thống để "nén" dữ liệu.

[Kết quả: Phát hiện 99.9% dữ liệu rác. Tiến hành xóa bỏ để bảo vệ tài nguyên bộ nhớ.]

"Ơ… Chủ nhân! Sao nó lại xóa thơ của ta!" Mạnh Hùng gào lên trong đau khổ.

"Đừng buồn," Lục Diệp vỗ vai hắn, ánh mắt nhìn sâu vào màn hình quang ảnh, "vì sau này, ngay cả Thiên Đạo cũng sẽ bị nó liệt vào hạng mục 'Dữ liệu không cần thiết' nếu nó dám ngáng đường chúng ta."

Bên ngoài, một tia chớp xẹt ngang bầu trời không mây, dường như Thiên Đạo đang run rẩy, hoặc có lẽ, nó vừa bị "nấc cụt" vì cái logic quái đản đang thành hình trong cái góc tối nhỏ bé kia. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên mà ngay cả thần tiên cũng phải học cách… khởi động lại hệ thống nếu không muốn bị "văng app" khỏi thế gian này.

Lục Diệp quay lại bàn làm việc, bắt đầu vẽ sơ đồ của cái mà hắn gọi là "Cơ sở dữ liệu đám mây" đầu tiên. Hắn thầm nghĩ: "Vương Đằng, Minh Sát Tôn Giả… các ngươi hãy cứ luyện công cho tốt đi. Khi nào các ngươi đạt tới đỉnh phong, ta sẽ gỡ cài đặt (uninstall) các ngươi bằng một nút nhấn."

Tiếng lạch cách của bàn tính gỗ tiếp tục vang lên, đều đặn, lạnh lùng và đầy sức mạnh, như một lời tuyên chiến gửi tới tận cửu trùng thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8