Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 56: Thánh nữ làm mẫu ảnh**
CHƯƠNG 56: THÁNH NỮ LÀM MẪU ẢNH
Tại sân sau của Vạn Vật Các, bầu không khí vốn dĩ nên yên bình của một buổi chiều tà lại bị phá vỡ bởi tiếng "tách… tách" đều đặn và những làn khói màu tím nhạt bốc lên từ một bộ thiết bị có hình thù kỳ quái.
Lục Diệp đang khom lưng bên một cái bình gốm được kết nối với một hệ thống ống dẫn bằng linh tre và đá phù văn. Hắn không dùng lò luyện đan, cũng chẳng dùng chân hỏa. Thay vào đó, hắn dùng một trận pháp lôi điện sơ cấp để duy trì một dòng nhiệt lượng cực kỳ ổn định, dưới đáy bình là một mớ "rau dại" mà Mạnh Hùng vừa nhổ ngoài bờ suối sáng nay.
Tuyết Thanh Nguyệt đứng cách đó ba trượng, đôi mày thanh tú nhíu chặt, đôi mắt đẹp đẽ đầy vẻ nghi hoặc nhìn chằm chằm vào cái thứ hỗn hợp sền sệt, màu trắng đục đang dần hình thành trong bát ngọc.
"Ngươi chắc chắn… cái thứ này có thể dùng được?" Nàng lạnh lùng hỏi, giọng nói vẫn mang theo sự băng giá đặc trưng, nhưng nếu nghe kỹ, người ta có thể nhận ra một chút run rẩy trong đó.
Lục Diệp không ngẩng đầu lên, tay hắn đang điều chỉnh một cái van bằng linh thạch, miệng lẩm bẩm:
"Nhiệt độ: 37.5 độ C. Nồng độ linh khí: 12%. Chỉ số pH: 5.5… Hoàn hảo cho lớp biểu bì của nữ tu từ 18 đến 500 tuổi."
Hắn quay sang nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, ánh mắt của một kẻ phân tích dữ liệu chuyên nghiệp quét qua mặt nàng một lượt khiến nàng vô thức lùi lại một bước, tay thủ thế kiếm quyết.
"Đừng căng thẳng." Lục Diệp thản nhiên nói. "Dưới nhãn thần phân tích của ta, da mặt nàng đang gặp vấn đề lớn. Tuy nàng tu luyện 'Băng Tâm Quyết', hàn khí dồi dào, nhưng chính sự chênh lệch nhiệt độ giữa kinh mạch và môi trường bên ngoài đang khiến độ ẩm lớp bề mặt da bị bốc hơi nhanh gấp ba lần người thường. Nói cách khác, Tuyết sư tỷ, nếu không có sản phẩm của ta, trong vòng mười năm nữa, mặt nàng sẽ xuất hiện các vết nứt li ti do 'quá tải nhiệt độ thấp'. Trong ngôn ngữ của ta, đó là lỗi 'rạn nứt kết cấu vật lý'."
Tuyết Thanh Nguyệt biến sắc. Nàng vốn là một nữ tu, lại là thiên tài kiếm đạo, trước giờ chỉ quan tâm đến kiếm tâm thông minh, nhưng nghe Lục Diệp phân tích bằng những thuật ngữ quái đản nhưng nghe có vẻ "rất logic" ấy, nàng không khỏi tự giác sờ lên gò má mình.
"Rạn nứt kết cấu? Ngươi… đừng có hù dọa ta!"
"Ta chưa bao giờ hù dọa ai bằng dữ liệu." Lục Diệp đưa cuốn Đạo Điển ra, một bảng thông báo ảo hiện lên trước mặt hai người, trên đó là hình mô phỏng phóng đại 100 lần làn da của nàng, với những điểm đỏ chớp tắt báo hiệu sự mất nước nghiêm trọng. "Đây là kết quả phân tích nồng độ Collagen và Hyaluronic Acid trong tế bào của nàng. Kết luận: Báo động đỏ."
Lúc này, Mạnh Hùng từ trong nhà chạy ra, tay cầm một tập giấy, vừa chạy vừa gào lên:
"Diệp ca! Ta vừa làm xong bài thơ để quảng cáo cho cái gọi là 'kem dưỡng da' của ngươi đây! Ngươi nghe xem:
*Da nàng như tuyết mùa đông,*
*Bôi vào một phát, má hồng như hoa.*
*Dù cho yêu quái đi qua,*
*Cũng phải dừng lại, hỏi mua cho bà!*"
Lục Diệp đỡ trán, thở dài một hơi: "Hùng tử, bài thơ này của ngươi… độ tương thích với đối tượng khách hàng mục tiêu là số âm. Ngươi mang nó đi đốt đi, hoặc đem tặng cho mấy mụ bà bán cá ở chợ Phù Văn thì may ra họ còn cân nhắc."
Quay lại với Tuyết Thanh Nguyệt, Lục Diệp cầm bát ngọc chứa hỗn hợp màu trắng kia lên, nhẹ nhàng nói:
"Đây là 'Thanh Tuyết Lộ – Phiên bản 1.0'. Thành phần chính là tinh dầu cỏ Sương Mù và linh thạch lỏng đã được tối ưu hóa cấu trúc phân tử. Nó không giúp nàng tăng tu vi, nhưng nó sẽ 'debug' toàn bộ các khiếm khuyết trên bề mặt da. Thử đi."
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bát thuốc, rồi nhìn vẻ mặt bình thản đến đáng ghét của Lục Diệp. Cuối cùng, bản năng yêu cái đẹp của phụ nữ – thứ mà ngay cả Băng Tâm Quyết cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn – đã chiến thắng. Nàng đưa ngón tay ngọc bích, nhẹ nhàng lấy một chút kem, thoa lên mu bàn tay.
Một cảm giác mát lạnh, êm ái chưa từng có lan tỏa. Không giống như đan dược thông thường có tính nóng để tán phát dược lực, loại "kem" này thẩm thấu rất nhanh, làm dịu đi cảm giác khô rát mà nàng vốn đã quen thuộc bấy lâu nay. Chỉ trong vài nhịp thở, vùng da được thoa trở nên căng mọng, trắng sáng và có độ bóng tự nhiên dưới ánh mặt trời.
"Này…" Tuyết Thanh Nguyệt thảng thốt. "Thật sự hiệu quả? Sao có thể nhanh như vậy? Đây chỉ là mấy loại rau dại và linh thạch phế phẩm cơ mà?"
Lục Diệp nhếch môi: "Dược liệu nghìn năm thực chất chỉ là những kho dự trữ hóa chất tinh khiết hơn thôi. Ta đã dùng phân tích nguyên tử để lọc bỏ những tạp chất thừa thãi và chỉ giữ lại 'mã nguồn' cần thiết cho việc phục hồi da. Sự khác biệt giữa đan dược truyền thống và sản phẩm của ta là: Một cái là chạy toàn bộ chương trình nặng nề chỉ để mở một cái file ảnh, còn cái của ta là chỉ chạy đúng cái mã hiển thị ảnh đó thôi. Hiệu suất tăng 500%."
Hắn đứng dậy, chỉnh lại tay áo, ánh mắt lộ ra vẻ của một giám đốc sáng tạo đang âm mưu một chiến dịch toàn cầu.
"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn hai: Tiếp thị hình ảnh. Tuyết sư tỷ, nàng cần phải làm 'Người mẫu ảnh' cho ta."
"Người mẫu ảnh? Là cái gì?" Nàng nhướng mày, cảm giác có điều chẳng lành.
"Nói đơn giản là ta sẽ dùng Gương Truyền Tin loại cải tiến, chụp lại hình ảnh nàng sử dụng Thanh Tuyết Lộ, sau đó gửi đến tất cả các bảng thông báo linh lực của Cửu Châu." Lục Diệp vừa nói vừa đẩy một bộ thiết bị phù văn đồ sộ ra. "Mục tiêu là tạo ra một nhu cầu mà người ta chưa bao giờ biết là mình cần."
…
Một canh giờ sau, tại căn phòng lớn được Lục Diệp cải tạo thành một "Studio tu tiên".
Mạnh Hùng được phân công cầm hai khối linh thạch phát quang khổng lồ, đóng vai trò là đèn chiếu sáng.
"Diệp ca, ta đứng thế này đã đủ 'key light' chưa?" Mạnh Hùng hỏi bằng giọng ồm ồm, từ lúc đi theo Lục Diệp, vốn từ vựng quái lạ của hắn đã tăng lên đáng kể.
"Lùi lại hai bước, lệch góc 45 độ sang bên trái để xóa bóng đổ trên mũi nàng ấy." Lục Diệp đứng sau một cái khung bằng gỗ đàn hương, chính giữa là một thấu kính bằng đá pha lê mài nhẵn – đây là "camera" tự chế của hắn.
Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng trước tấm phông nền màu xanh nhạt. Nàng mặc một bộ váy lụa mỏng manh, một vai để trần (theo yêu cầu "logic về sự thẩm thấu" của Lục Diệp), mái tóc được bới lỏng. Khuôn mặt nàng hiện rõ vẻ căng thẳng, hai tay nắm chặt chuôi kiếm.
"Sư tỷ, thư giãn ra!" Lục Diệp quát lên từ sau thấu kính. "Nàng đang chụp ảnh quảng cáo mỹ phẩm, chứ không phải chuẩn bị đi đồ sát toàn gia đối phương! Hạ lông mày xuống, đôi môi hé mở một chút… đúng rồi, nhìn vào thấu kính như thể nhìn thấy một bình linh khí nghìn năm không người nhận ấy!"
"Ta không làm được!" Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng. "Thế này thật vô liêm sỉ! Đường đường là Thánh nữ Băng Tuyết của Thanh Vân Tông, sao ta có thể làm mấy động tác… mời gọi này?"
"Logic, sư tỷ! Hãy dùng logic!" Lục Diệp kiên nhẫn giải thích. "Cái này không phải là mời gọi nam nhân, mà là sự kiêu hãnh của vẻ đẹp được tối ưu hóa. Nàng đang cho tất cả nữ tu sĩ trong thiên hạ thấy được: Đây là tiêu chuẩn mới của sự bất tử. Sự bất tử không chỉ ở tu vi, mà còn ở nhan sắc bất biến trước thời gian. Nếu nàng không làm, chúng ta sẽ không có linh thạch để mua sâm vạn năm cho lão Quy tẩm bổ, mà lão không tỉnh thì ai sẽ chỉ cho nàng chỗ giấu bộ 'Băng Linh Kiếm Pháp' đời trước?"
Lão Quy đang nằm ngủ trong nhẫn, chợt nghe tên mình thì ngáp một cái: * "Tiểu nha đầu, nghe tiểu tử này đi. Lão già này cũng thích nhìn mỹ nữ, hơn nữa… cái đồ thoa mặt của hắn thơm hơn mấy đống cỏ khô ta thường ăn."*
Tuyết Thanh Nguyệt thở hắt ra một hơi dài. Nàng nhắm mắt lại, vận hành chân khí điều hòa nhịp tim, sau đó mở mắt ra. Lần này, sự lạnh lùng biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp thuần khiết nhưng rực rỡ, bàn tay thon dài khẽ chạm vào lọ ngọc đựng Thanh Tuyết Lộ, đôi mắt nhìn sâu vào thấu kính của Lục Diệp.
"Tách!"
Phù văn thu giữ hình ảnh lóe lên một luồng sáng chói lọi.
Lục Diệp nhìn vào tấm thẻ dữ liệu vừa thu được, thốt lên: "Perfect! Sắc thái này, ánh sáng này… Thiên Cơ Các có bói mười năm cũng không ra một tấm ảnh có hồn thế này đâu!"
Hắn bắt đầu thao tác trên Đạo Điển. Những dòng lệnh hiện lên liên tục:
*Filter: Skin Smoothing… Boost Contrast… Add Logo: Vạn Vật Các – Thanh Tuyết Lộ…*
"Đã xong. Bây giờ, 'Upload'!"
Chỉ trong tích tắc, hình ảnh của Tuyết Thanh Nguyệt – đệ nhất mỹ nhân lạnh lùng của Thanh Vân Tông – xuất hiện rực rỡ trên hàng vạn Gương Truyền Tin khắp vùng Cửu Châu. Bên cạnh hình ảnh xinh đẹp thoát tục của nàng là dòng chữ màu vàng kim chói lọi:
**"Băng Tâm chẳng thể chặn Thanh Xuân. Tuyết Nguyệt Tiên Tử dùng gì để giữ nét xuân? Câu trả lời chỉ có ở Vạn Vật Các. Giá trải nghiệm: 99 Linh thạch hạ phẩm. Chỉ bán 100 lọ đầu tiên!"**
Hiệu ứng nổ tung ngay lập tức.
Trong một hang động sâu thẳm, một lão bà tu vi Nguyên Anh đang ngồi thiền, chợt thấy Gương Truyền Tin rung lên. Bà liếc nhìn tấm ảnh, đôi mắt nhăn nheo chợt trừng lớn: "Tuyết nha đầu này… sao da dẻ nó lại mịn màng như vậy? Có phải nó tìm được tiên đan gì không? 99 linh thạch? Rẻ! Mua! Lấy cho ta 10 lọ!"
Tại đình viện của một gia tộc tu tiên, các tiểu thư đang xúm xít quanh tấm bảng phù văn, xì xào bàn tán: "Trời ơi, nhìn kìa! Đó chẳng phải là Tuyết Thanh Nguyệt luôn giữ mặt lạnh như tiền sao? Sao nhìn nàng ấy hôm nay… nữ tính và tràn đầy linh lực thế kia? Cái 'Thanh Tuyết Lộ' đó là cái gì? Ta cũng muốn da như nàng ấy!"
Trong lúc đó, tại một sảnh đường xa hoa của Thiên Cơ Các, các trưởng lão bói toán đang vây quanh một chiếc gương lớn, khuôn mặt ai nấy đều xám xịt.
"Phản rồi! Phản rồi!" Một trưởng lão đập bàn rầm rầm. "Thiên cơ nhiễu loạn! Chúng ta tính toán khí vận của Cửu Châu, vậy mà không thể tính được… tại sao một tấm ảnh của một nha đầu lại có thể khiến luồng linh lực mua bán tăng đột biến đến mức làm nghẽn cả đường truyền tin của chúng ta?"
Minh Sát Tôn Giả đứng ở góc khuất, mắt nheo lại khi nhìn tấm ảnh trên gương. Lão hừ lạnh: "Lại là gã Lục Diệp đó. Hắn không dùng tu vi để đánh vào hệ thống của chúng ta, mà hắn dùng 'dục vọng nhan sắc'. Đây là đòn tấn công tâm lý cực kỳ hiểm độc! Hãy ra lệnh cho các cửa hàng của ta, lập tức ra mắt một loại đan dược tương tự… gọi là 'Vạn Tuế Mỹ Nhân Đan'!"
"Báo cáo tôn giả…" Một đệ tử run rẩy bước vào. "Dân chúng nói… đan dược của chúng ta vị đắng, lại phải ngồi thiền mới tiêu hóa được, còn 'kem' của Lục Diệp chỉ cần thoa là thấy đẹp ngay. Họ gọi đan dược của chúng ta là… công nghệ lạc hậu."
Minh Sát Tôn Giả tức đến mức râu tóc dựng ngược: "Lạc hậu? Đạo pháp vạn năm của chúng ta mà gọi là lạc hậu sao?!"
…
Tại Vạn Vật Các, tình cảnh còn náo nhiệt hơn nhiều.
Đám đông tu sĩ nam lẫn nữ vây kín cổng. Họ không đến để cầu đạo, không đến để thách đấu, mà là để… "Pre-order" (đặt hàng trước).
Mạnh Hùng phải đứng gác cửa, cơ bắp cuồn cuộn, một tay cầm bảng tên "Bảo vệ", một tay cầm tập thơ: "Xếp hàng! Tất cả xếp hàng! Ai chen lấn ta sẽ đọc thơ cho nghe đến tẩu hỏa nhập ma thì thôi!"
Nghe thấy lời đe dọa của Mạnh Hùng, đám đông ngay lập tức trở nên trật tự. Sức mạnh của "thơ Hùng" đã nổi danh ngang ngửa với sát khí của đại ma đầu.
Lục Diệp ngồi trong sảnh, tay cầm chiếc bút phù văn, ghi chép liên tục vào sổ tay. Trên không trung, cuốn Đạo Điển hiện ra bảng thống kê:
*Số lượng đơn hàng: 1,500.
Lợi nhuận ước tính: 140,000 linh thạch.
Chỉ số danh tiếng tăng: 15%.
Phát hiện 32 kẻ rình mò thuộc Thiên Cơ Các – Khuyến nghị: Kích hoạt hệ thống phun nước rửa mặt miễn phí (chứa thuốc gây hắt hơi).*
Lục Diệp mỉm cười hài lòng. Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng đơ người ra trước số linh thạch chất thành núi, hỏi:
"Sư tỷ, giờ nàng còn thấy làm mẫu ảnh là vô liêm sỉ không?"
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn núi linh thạch, rồi lại nhìn vào một lọ Thanh Tuyết Lộ trong tay, sau đó khẽ thở dài:
"Lục Diệp… ngươi thật sự là một con quỷ. Một con quỷ cầm bàn tính."
"Sai rồi." Lục Diệp đứng dậy, đưa mắt nhìn ra bầu trời xa xăm, nơi những tia sáng truyền tin vẫn liên tục lóe lên. "Ta không cầm bàn tính. Ta chỉ đang tái cấu trúc lại nền kinh tế của thế giới này thôi. Tu tiên không chỉ là cướp đoạt tài nguyên của trời đất, mà là tối ưu hóa giá trị của nó để ai cũng có thể 'vui vẻ' mà trường sinh."
Hắn bước đến cạnh nàng, hạ thấp giọng: "Sắp tới, khi chúng ta tung ra dòng 'Nước hoa linh hồn', ta sẽ cần nàng chụp ảnh với phong cách… quyến rũ hơn một chút. Đừng lo, ta đã phân tích rồi, mức độ 'quyến rũ' đó vẫn nằm trong giới hạn an toàn của đạo đức tông môn 0.5%."
Tuyết Thanh Nguyệt nghe vậy, mặt đỏ bừng lên như lửa đốt. Nàng không nói không rằng, rút kiếm ra: "Lục Diệp! Hôm nay ta phải giúp ngươi 'debug' lại cái não chứa đầy ý tưởng điên rồ này!"
"Này! Đừng có làm hỏng phông nền!" Lục Diệp vừa chạy vừa hét. "Mạnh Hùng! Cản nàng ấy lại! Ta sẽ sửa bài thơ tiếp theo của ngươi thành thơ Đường chính tông!"
Mạnh Hùng nghe vậy, mắt sáng rực, lao thẳng vào giữa: "Tuyết sư tỷ! Bình tĩnh! Hãy để ta đọc cho nàng nghe bài: 'Hôm nay trời nhẹ lên cao, Ta mua mỹ phẩm thấy sao hài lòng'…"
Sân sau Vạn Vật Các lại vang lên tiếng rượt đuổi, tiếng la ó và tiếng thơ dở tệ, nhưng đằng sau đó, một đế chế kinh tế tu tiên kỳ lạ đang dần trỗi dậy, làm thay đổi toàn bộ mã nguồn của thế giới tu tiên.
Ở một góc màn hình của Đạo Điển, dòng thông báo cuối cùng hiện lên:
*[Nhiệm vụ: Lan tỏa tri thức hiện đại (Giai đoạn 1) – Hoàn thành 100%. Phần thưởng: Mở khóa chức năng 'Livestream bán hàng chân thực'.]*
Lục Diệp lách người qua một đường kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt, mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh: "Livestream? Để xem lần này lão già Minh Sát Tôn Giả có tức đến nổ phổi không!"
[Hết Chương 56]