Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 68: Vương Đằng tái xuất**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:04:55 | Lượt xem: 2

**Chương 68: Vương Đằng tái xuất – Phiên bản Update 2.0**

Ánh nắng ban trưa của Thanh Vân Tông hắt xuống quảng trường phía trước Vạn Vật Các, tạo thành một vùng vàng vọt đầy sức sống. Thế nhưng, tại bàn làm việc của Lục Diệp, không khí lại mang đậm mùi… cơ khí và hóa chất.

"Linh lực chảy qua đường rãnh này đang bị ma sát quá lớn do cấu trúc nguyên tử của sắt đen không đồng nhất. Ngươi nhìn xem, tại điểm nối này, tổn thất năng lượng lên tới 12%. Đây không phải là tu luyện, đây là lãng phí tài nguyên thiên nhiên."

Lục Diệp vừa nói vừa dùng một cây bút phù văn thanh mảnh, đầu bút phát ra luồng ánh sáng xanh nhạt, khéo léo "vẽ" lại một đường nét trên thanh đoản kiếm của một tiểu đệ tử ngoại môn.

Vị tiểu đệ tử kia đứng nhìn, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Trong mắt gã, Lục Diệp không phải đang sửa kiếm, mà giống như một vị đại phu đang phẫu thuật cho một bệnh nhân hấp hối. Sau một tiếng "cạch" nhẹ nhàng, thanh kiếm vốn dĩ xỉn màu bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm khẽ, linh quang lưu chuyển mượt mà hơn hẳn trước kia.

"Xong rồi. Ta đã tối ưu hóa luồng dữ liệu linh khí, giảm bớt 5 phân đoạn rườm rà trong cách vận hành. Giờ đây ngươi chỉ cần dùng 80% sức lực là có thể phát huy 110% uy lực. Phí dịch vụ: 5 linh thạch hạ phẩm. Đi ra cho người tiếp theo."

Lục Diệp thản nhiên phủi tay, hớp một ngụm trà mật linh tâm đã được hắn lọc sạch 99,9% tạp chất bằng phương pháp ly tâm tự chế.

Phía sau hắn, Mạnh Hùng đang ngồi trên một tảng đá lớn, tay cầm quyển sổ tay bìa da, mặt mũi nhăn nhó như đang chịu hình:
"Đại ca… bài thơ này có chút 'lag' thì phải? *'Gió thổi mây bay ngang đầu / Kiếm ta vung xuống đầu hàng… địch nhân'*? Sao ta đọc nghe nó cứ có độ trễ thế nào ấy?"

Lục Diệp không thèm quay đầu lại, lạnh lùng đáp: "Nhịp thơ của ngươi đang bị lỗi đồng bộ (sync). Tại âm tiết thứ tư, nhịp thở của ngươi không khớp với nhịp vận công. Sửa lại đi, nếu không khi ngươi hét bài thơ này ra, linh lực sẽ bị 'văng' ra khỏi kinh mạch thay vì truyền vào tay."

Tuyết Thanh Nguyệt ở một góc sân khác, đang mặc một bộ võ phục bó sát được Lục Diệp "thiết kế lại" để giảm lực cản không khí. Nàng đang thực hiện một động tác xoay người trên không trung vô cùng kỳ quái. Theo lời Lục Diệp, đây là bài tập "Aerobic Linh Lực" để cân bằng lại độ pH trong máu và hóa giải hàn khí tích tụ do Băng Tâm Quyết gây ra.

Khung cảnh bận rộn và đầy tính "logic" đó đột nhiên bị phá vỡ bởi một tiếng vang rền từ trên chín tầng mây.

*Ầm!*

Một đạo kim quang khổng lồ xé toạc mây mù, hạ xuống ngay giữa quảng trường. Luồng áp lực từ kim quang mạnh đến mức những đệ tử đang xếp hàng bị thổi bay ra xa. Trong trung tâm ánh sáng, một bóng người kiêu ngạo bước ra.

Vương Đằng.

Hắn vẫn là Thiên chi kiêu tử của ngày nào, nhưng giờ đây, trang bị trên người hắn đã thay đổi hoàn toàn. Một bộ giáp hoàng kim chạm khắc phù văn cổ đại bao phủ từ cổ đến chân, lấp lánh như được phủ bởi một lớp shader cao cấp nhất. Đặc biệt hơn cả, trên mắt hắn đeo một đôi "mắt kính" bằng hắc ngọc mỏng dính, trông cực kỳ lạ lẫm nhưng lại mang vẻ bí ẩn khó lường.

Lục Diệp nheo mắt nhìn vào cuốn Đạo Điển trong đầu, lập tức những dòng thông số hiện ra đỏ lòm:
**[Cảnh báo: Đối tượng Vương Đằng đã thực hiện bản cập nhật phần cứng "Vạn Cổ Thần Hoàng Giáp". Chỉ số phòng ngự vật lý: +500%. Khả năng kháng phép: +40%.]**
**[Phát hiện thiết bị ngoại vi: Hắc Ngọc Kính. Chức năng: Bộ lọc phân cực ánh sáng cường độ cao. Tác dụng: Kháng hoàn toàn hiệu ứng 'Lóa sáng 1.0' của ký chủ.]**

Lục Diệp hơi nhướn mày, thầm lẩm bẩm: "Ồ, có vẻ như bên phía đối thủ đã tìm được chuyên gia bảo mật để fix bug ánh sáng rồi à?"

Vương Đằng vung tay, một thanh trọng kiếm tỏa ra khí thế bàng bạc xuất hiện, hắn nhìn Lục Diệp với ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt:
"Lục Diệp! Ngươi tưởng chỉ bằng mấy trò khôn lỏi là có thể dậm chân vào con đường thiên mệnh của ta sao? Lần trước là do ta sơ suất, chưa cập nhật thần thông cho phù hợp. Nay ta đã đạt đến Trúc Cơ kỳ viên mãn, linh thể được Thiên Đạo rèn giũa lại, bộ giáp này và đôi kính này chính là để tiễn ngươi xuống hoàng tuyền!"

Mạnh Hùng nhảy dựng lên, đứng trước mặt Lục Diệp, gồng bắp tay to như bắp đùi lên:
"Cập nhật cái gì mà cập nhật! Ngươi đeo đôi kính đen đó nhìn chẳng khác gì thầy bói mù dạo cả! Để xem thơ của ta có làm vỡ giáp của ngươi không!"

Lục Diệp khẽ giơ tay ngăn Mạnh Hùng lại. Hắn đứng dậy, chỉnh lại tay áo, tiến lên một bước với vẻ mặt không chút gợn sóng:
"Vương Đằng, ngươi nói là cập nhật sao? Trong mắt ta, đây chẳng qua là một bản 'Patch 2.0' chắp vá. Ngươi tăng cường phòng ngự và kháng ánh sáng, nhưng ngươi có nhận ra rằng việc mang thêm bộ giáp này đã làm tăng trọng lượng bản thân thêm 450 kg, trong khi sải chân và quán tính của ngươi chưa được hiệu chuẩn lại không?"

Vương Đằng cười lạnh: "Lực lượng tuyệt đối sẽ nghiền nát mọi sự tính toán của ngươi!"

Hắn gầm lên một tiếng, thanh trọng kiếm trong tay bùng nổ khí thế. Một chiêu "Vạn Linh Quy Tông 2.0" được tung ra. Lần này không có những màn ảo ảnh hào nhoáng, mà là những tia kiếm khí đặc quánh như vật thể rắn, từ bốn phương tám hướng ép chặt lấy Lục Diệp. Đặc biệt, tốc độ bay của kiếm khí nhanh hơn phiên bản cũ ít nhất 30%.

"Phân tích!" Lục Diệp quát thầm trong lòng.

**[Hệ thống đang quét… Quỹ đạo kiếm khí: Chế độ hội tụ. Tốc độ: 250m/s. Điểm mù: Phía dưới nách phải và sau gót chân trái của đối phương do quán tính bộ giáp quá lớn.]**
**[Phát hiện lỗi logic: Vương Đằng đang dùng phù văn 'Đại Lực' để vung kiếm, nhưng khớp vai của bộ giáp lại thiết kế theo kiểu 'Bản lề 1D', không thể xoay tròn 360 độ linh hoạt.]**

Lục Diệp không thèm lùi lại, hắn lộn nhào một vòng một cách vô cùng phản xạ tự nhiên — một động tác mà hắn đã mô phỏng hàng nghìn lần trong trí não để đạt tới hiệu quả tối ưu nhất về khí động học.

Từng tia kiếm khí sượt qua áo hắn chỉ vài milimet, nhưng không một tia nào chạm tới người.

Vương Đằng giận dữ, vung trọng kiếm chém liên tiếp. Mỗi cú chém của hắn đều khiến quảng trường nứt toác, đá vụn bắn tứ tung. Thế nhưng Lục Diệp giống như một bóng ma dữ liệu, luôn xuất hiện ở những vị trí mà thanh kiếm của Vương Đằng vừa mới đi ngang qua một phần mười giây trước.

"Tại sao! Tại sao ta không chém trúng ngươi!" Vương Đằng gầm lên, đôi hắc ngọc kính trên mắt hắn lấp lóe tia sáng đỏ.

Lục Diệp vừa né tránh vừa thản nhiên giải thích: "Ngươi đang bị hiện tượng 'Độ trễ đầu vào' (Input Lag). Đầu não ngươi ra lệnh cho tay, tay ngươi tác động vào kiếm, nhưng bộ giáp hoàng kim kia lại mất 0,05 giây để phản hồi lại cử động của cơ thể ngươi. Đối với người khác thì không sao, nhưng trong mắt ta, 0,05 giây là đủ để ta thay đổi toàn bộ mã nguồn của trận chiến này rồi."

Lục Diệp đột nhiên dừng lại, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi nhỏ chứa đầy những mẩu vụn linh thạch lấp lánh nhưng mang màu sắc xám xịt khó coi.

"Đây là cái gì?" Vương Đằng khựng lại, bản năng cảnh giác của kẻ có khí vận mách bảo hắn có điều không ổn.

"Đây là 'Mã Độc Linh Lực' phiên bản Beta do ta mới nghiên cứu." Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười khiến lão Quy trong chiếc nhẫn cũng phải rùng mình. "Ta thu thập từ những linh thạch phế thải bị lỗi cấu trúc, sau đó nén chúng lại. Chúng không có sát thương trực tiếp, nhưng chúng cực kỳ thích… xâm nhập vào những quy tắc hoàn hảo."

Dứt lời, Lục Diệp vung tay ném mạnh túi linh thạch về phía Vương Đằng.

"Chút xảo thuật!" Vương Đằng dùng trọng kiếm chém nát túi linh thạch. Một làn khói màu xám tro bao phủ lấy gã.

Lúc đầu, Vương Đằng không cảm thấy gì. Nhưng ngay khi hắn định vận chuyển linh lực để tung chiêu kết liễu, đột nhiên bộ giáp hoàng kim trên người hắn phát ra những tiếng kêu *"Bíp… Bíp…"* chói tai.

Những phù văn vàng rực trên bộ giáp bắt đầu chuyển sang màu đỏ nhấp nháy. Ánh sáng từ đôi hắc ngọc kính của hắn đột nhiên đảo ngược, từ nhìn đêm chuyển sang… kính hiển vi cực đại.

"Á! Mắt của ta! Tại sao ta lại nhìn thấy cấu trúc nguyên tử của bụi bay trong không khí? To quá! Kinh tởm quá!" Vương Đằng ôm mặt hét lên.

Lục Diệp thong dong bước tới, Đạo Điển trên tay lật mở: "Ta đã nói rồi, bộ giáp của ngươi là một hệ thống kín. Khi ta ném mã độc linh lực vào, chúng sẽ bám vào các kẽ hở phù văn và gửi các yêu cầu giả mạo liên tục vào bộ não của ngươi. Hiện tại, 'hệ điều hành' của ngươi đang phải xử lý quá nhiều dữ liệu rác, dẫn đến hiện tượng 'Tràn bộ nhớ'."

*Rắc! Rắc!*

Các khớp xương của bộ giáp hoàng kim bắt đầu tự động khóa lại do xung đột lệnh. Vương Đằng cứng đờ như một bức tượng giữa quảng trường, tư thế đang vung kiếm nửa chừng trông cực kỳ tức cười.

"Mở ra! Ngươi mở ra cho ta!" Vương Đằng điên cuồng vận công, nhưng càng vận công, mã độc linh lực của Lục Diệp càng bám chặt hơn, lợi dụng chính năng lượng của Vương Đằng để "nuôi" bản thân.

Mạnh Hùng cười ha hả, vác trọng chùy bước tới: "Đại ca, để đệ dùng bài thơ kết liễu hắn cho! 'Hoàng kim giáp rực rỡ bên ngoài / Bên trong mục nát giống như khoai / Hôm nay vỡ nát dưới chân ta / Cho ngươi hết thói chảnh cùng ta!'"

Mạnh Hùng hét lên một tiếng, linh lực bộc phát theo đúng tần số mà Lục Diệp đã hiệu chỉnh. Một cú nện sấm sét giáng thẳng vào ngực Vương Đằng.

*Oanh!*

Nếu là trước đây, bộ giáp có thể chống đỡ được. Nhưng hiện tại, cấu trúc phù văn của nó đang bị loạn mã, khả năng phòng ngự bằng không. Vương Đằng giống như một khối sắt nặng nề bị bắn bay thẳng vào bức tường của đại điện tông môn, khảm sâu vào trong đó.

Bộ giáp hoàng kim vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Đôi kính hắc ngọc cũng nát bấy. Vương Đằng nằm trong hố sâu, mặt mũi bầm dập, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào… ta là Khí vận chi tử… ta đã update lên 2.0 cơ mà…"

Lục Diệp đi đến trước hố, cúi người nhìn đối thủ đang thoi thóp, thản nhiên phán một câu xanh rờn:

"Ngươi quên một điều cơ bản trong ngành phân tích rồi, Vương Đằng ạ. Khi ngươi update phần cứng mà không tối ưu hóa kernel (nhân hệ thống) và cải thiện tư duy logic, thì thực chất ngươi chỉ đang tạo thêm nhiều bug cho ta khai thác mà thôi."

Hắn nhặt một mảnh vỡ của bộ giáp hoàng kim lên, soi dưới ánh nắng: "Vật liệu này tốt đấy, lát nữa ta sẽ đem vào Vạn Vật Các nấu lại, chế cho Mạnh Hùng cái bô đi vệ sinh thông minh. Ngươi không ý kiến gì chứ?"

Vương Đằng nghe xong câu đó, uất ức đến mức phun ra một ngụm máu tươi, mắt trợn ngược rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đám đông đệ tử xung quanh lặng ngắt như tờ, sau đó là một tràng pháo tay sấm dậy.

"Lục sư huynh vô địch!"
"Khoa học tu tiên vạn tuế!"
"Lục huynh, xin hãy dạy đệ cách tạo ra mã độc để đối phó với nợ nần!"

Lục Diệp thở dài, xoa thái dương. Hắn nhìn dòng thông báo mới nhất trên Đạo Điển:
**[Nhiệm vụ hoàn thành: Đánh bại 'Boss' đã được update. Điểm kinh nghiệm logic: +2000. Mở khóa kỹ năng: 'Vạn Vật Defragment' (Chống phân mảnh vạn vật) – Giúp sắp xếp lại các hỗn loạn linh lực về trạng thái sơ khai.]**

Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng đờ đẫn vì kinh ngạc, khẽ vẫy tay: "Thanh Nguyệt, đừng đứng đó nữa. Mau quay lại tập nốt 20 hiệp bài tập tản nhiệt đi. Nếu không tối nay kinh mạch nàng sẽ bị 'lag' đấy."

Thánh nữ lạnh lùng của Thanh Vân Tông lúc này chỉ biết gật đầu như máy, đôi môi anh đào mím chặt, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: *Có lẽ… tu tiên thực sự là một môn toán học.*

Dưới ánh hoàng hôn, Lục Diệp bóng lưng kéo dài trên quảng trường. Thế giới tu tiên này, trong mắt hắn, cuối cùng đã bắt đầu lộ ra những dòng code thú vị hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng đây mới chỉ là bắt đầu, bởi vì "Admin" của thế giới này – Thiên Đạo – chắc chắn đang chuẩn bị một bản cập nhật quy mô lớn hơn để quét sạch vị khách không mời mà đến này.

Nhưng Lục Diệp không sợ. Vì hắn có Đạo Điển, và quan trọng nhất, hắn biết cách dùng Logic để đè bẹp mọi Duyên phận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8