Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 73: Sụp đổ niềm tin**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:07:47 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 73: SỤP ĐỔ NIỀM TIN**

Khói xám từ những trận pháp quá tải vẫn còn lởn vởn trên các đỉnh núi của Thiên Cơ Các. Không khí vốn thanh tịnh, huyền bí thường ngày nay bị bao trùm bởi một vẻ thê lương, hoang tàng. Những đệ tử mặc áo bào bát quái, vốn tự phụ là kẻ nắm giữ "sợi dây vận mệnh", lúc này đều thất thần ngồi bệt dưới đất.

Trung tâm của sự hỗn loạn là Thiên Cơ Điện.

Linh Cơ Tử, Các chủ của Thiên Cơ Các, người đã dành ba trăm năm để nghiên cứu về mệnh lý, đang đứng trước tấm Linh Bảng vạn năm đã bị nứt làm đôi. Đôi bàn tay lão run rẩy, đôi mắt vốn tinh anh giờ đục ngầu sự bàng hoàng. Đối diện với lão không phải là một đại ma đầu phương nào, mà là một thanh niên trẻ tuổi đang thong dong phủi tro bụi trên vạt áo, miệng lầm bầm những từ ngữ mà lão nghe không hiểu nổi.

"Biến số nhiễu quá lớn… Thuật toán lỗi thời… Không có cơ chế tản nhiệt cho dữ liệu… Bảo sao không nổ." Lục Diệp lắc đầu, giọng điệu như một người thợ mộc đang chê bai một cái ghế đóng lỗi.

"Lục Diệp!" Linh Cơ Tử gầm lên, giọng lão lạc đi vì phẫn nộ. "Ngươi đã dùng yêu thuật gì để che mắt thiên cơ? Vận mệnh của Thanh Vân Tông vốn đã tận, tại sao quẻ bói của ta lại chỉ ra một hư vô đen tối? Ngươi… ngươi đã sửa đổi ý trời?"

Lục Diệp ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội: "Lão già, ta nói bao nhiêu lần rồi, đó không phải là ý trời. Đó là dữ liệu rác. Các người cứ nhặt nhạnh mấy mảnh thông tin vụn vặt từ gió, từ mây, từ chuyển động của các hạt linh khí, rồi tự cho rằng đó là lời sấm truyền. Có bao giờ các người tính đến sai số chưa?"

"Láo xược!" Một vị trưởng lão đứng cạnh đó hét lớn. "Thiên Cơ Các chúng ta dùng 'Vạn Vật Tính Toán Pháp' để suy diễn tương lai, từ khi lập tông tới nay chưa bao giờ sai lệch quá một phần mười!"

Lục Diệp thở dài, nhìn vị trưởng lão nọ bằng ánh mắt thương hại như nhìn một đứa trẻ không thuộc bảng cửu chương. Hắn quay sang Mạnh Hùng: "Mạnh Hùng, lấy cho ta ba đồng tiền linh thạch loại rẻ nhất."

Mạnh Hùng đang hí hửng ghi chép ý tưởng cho bài thơ mới có tựa đề "Lầu vỡ và lão già khóc nhè", nghe thấy vậy liền hăng hái đưa cho Lục Diệp ba đồng tiền màu xanh ngọc.

Lục Diệp cầm lấy, thản nhiên ném lên không trung rồi để chúng rơi tự do xuống sàn đá.

"Quẻ này nói gì?" Hắn hỏi Linh Cơ Tử.

Linh Cơ Tử nhìn thoáng qua, lạnh lùng nói: "Hai mặt ngửa, một mặt sấp. Đây là quẻ 'Thiên Lôi Vô Vọng', ám chỉ kẻ hành động mù quáng sẽ gặp tai ương từ trời."

Lục Diệp cười nhẹ, hắn cầm ba đồng tiền lên và lặp lại hành động mười lần. Mỗi lần, hắn đều dùng một lực tay khác nhau, một góc độ khác nhau. Cuối cùng, hắn xếp ba đồng tiền thành một hàng thẳng.

"Bây giờ lão hãy nhìn vào 'Đạo Điển' của ta." Lục Diệp mở cuốn sổ tay ra. Một màn hình xanh mờ ảo hiện lên, chứa hàng ngàn dòng thông tin chạy dọc. "Trong lúc ba đồng tiền đang bay, Đạo Điển đã phân tích được: Sức gió trong điện là 0.5 mét/giây theo hướng Đông Bắc, độ cứng của sàn đá là 7.2 trên thang Mohs, độ rung từ tiếng gầm của lão là 40 Hertz. Dựa vào những thông số này, ta có thể dự đoán chính xác mặt nào sẽ ngửa, mặt nào sẽ sấp trước khi nó chạm đất 1.5 giây."

Lục Diệp tiến lên một bước, giọng nói trở nên đanh thép: "Cái gọi là bói toán của các người thực chất chỉ là một hệ thống xác suất thống kê thô sơ dựa trên các biến số môi trường mà các người gọi là 'linh cảm'. Khi một kẻ như ta xuất hiện – một biến số không nằm trong tệp dữ liệu cổ xưa của các người – toàn bộ hệ thống của các người sẽ bị 'overflow', hay còn gọi là tràn bộ nhớ. Nó nổ là vì nó không thể giải mã được một người dùng logic để hành động thay vì dùng số phận."

"Xác suất? Thống kê? Biến số?" Linh Cơ Tử lẩm bẩm, thế giới quan của lão đang rạn nứt nhanh hơn cả tấm Linh Bảng.

"Lão có biết tại sao các lão bói quẻ thường rất chuẩn về những chuyện đã xảy ra, nhưng lại hay sai về tương lai không?" Lục Diệp tiếp tục bóc tách, từng câu chữ như một lưỡi dao mổ xẻ vào tâm can những kẻ tu hành mệnh lý. "Vì chuyện đã xảy ra là 'dữ liệu cứng', còn tương lai là 'hàm đa biến'. Các lão chỉ đang làm một việc là: Quan sát hiện tại, đối chiếu với những mẫu hình tương tự trong quá khứ, rồi đưa ra một kết luận chung chung nhất để khách hàng tự suy diễn theo ý mình."

Lục Diệp chỉ vào một đệ tử đứng gần đó: "Hắn ta mặt đỏ, nhịp tim nhanh, tay bồn chồn. Nếu ta bói quẻ, ta sẽ nói: 'Hôm nay ngươi có họa huyết quang, nên tránh xa vật nhọn'. Sau đó nếu hắn lỡ tay quẹt vào cạnh bàn chảy máu, hắn sẽ quỳ xuống lạy ta như thần thánh. Nhưng thực tế là gì? Thực tế là hắn vừa tập luyện quá độ làm giãn tĩnh mạch, cộng với tâm lý lo lắng nên mới dễ xảy ra sơ suất vật lý. Đó là sinh học và tâm lý học, không phải thiên mệnh!"

Toàn bộ điện Thiên Cơ rơi vào một sự im lặng đáng sợ.

Một vị đệ tử trẻ tuổi bỗng nhiên bật cười ngây dại, ném cái mai rùa bằng đồng của mình xuống đất: "Hóa ra là vậy… Ta dành mười năm để học cách nghe tiếng gió nói chuyện, hóa ra chỉ là để nghe tiếng ma sát của không khí? Ta là kẻ ngốc! Tất cả chúng ta là những kẻ ngốc!"

"Dừng lại! Đừng nghe hắn nói!" Linh Cơ Tử hét lên, nhưng chính lão cũng không ngăn được sự sụp đổ trong tâm khảm mình.

Đúng lúc đó, Tuyết Thanh Nguyệt từ nãy giờ vẫn im lặng theo sau Lục Diệp, chợt lên tiếng. Tiọng nói của nàng thanh lãnh như băng, khiến cái không khí nóng rực vì điên cuồng này dịu xuống đôi chút: "Lục Diệp, nếu mọi thứ đều là tính toán và xác suất, vậy tình cảm con người, sự lựa chọn của trái tim thì sao? Chẳng lẽ nó cũng chỉ là những con số?"

Lục Diệp nhìn nàng, ánh mắt có chút dịu dàng hơn nhưng vẫn giữ vẻ thực dụng vốn có: "Thanh Nguyệt, tình cảm là những phản ứng sinh hóa cực kỳ phức tạp được kích hoạt bởi các tác nhân bên ngoài hoặc ký ức bên trong. Sự lựa chọn của trái tim chính là kết quả của một quá trình tối ưu hóa mà não bộ thực hiện để tìm ra phương án mang lại lợi ích cảm xúc cao nhất. Nó vẫn là logic, nhưng là loại logic cao cấp mà hiện tại ta vẫn đang trong quá trình… giải mã."

Mạnh Hùng chen vào, gãi đầu cười hì hì: "Nghĩa là nếu ta thấy muội xinh đẹp mà làm thơ, đó là do 'phản ứng sinh hóa' trong đầu ta chạy quá nhanh đúng không?"

Lục Diệp nhún vai: "Có thể nói như vậy. Nhưng với trình độ làm thơ của ngươi, ta nghĩ đó là một lỗi logic nghiêm trọng hơn."

Cú vả mặt bằng kiến thức của Lục Diệp đã biến một tông môn hùng mạnh trở thành một đám người mất linh hồn. Linh Cơ Tử quỳ thụp xuống trước đống đổ nát, tay bấu chặt vào tà áo. Lão đã từng nghĩ mình đứng trên đỉnh cao, nhìn thấu vận mệnh của hàng triệu sinh linh. Giờ đây, một kẻ ngoại lai bảo với lão rằng lão chỉ là một cái máy tính cũ kỹ chạy những phần mềm rác rưởi.

"Niềm tin…" Linh Cơ Tử lẩm bẩm. "Nếu vận mệnh không tồn tại, thì tu hành để làm gì?"

Lục Diệp đứng trước mặt lão, bóng hắn đổ dài trên sàn điện.

"Tu hành không phải để thuận theo vận mệnh, mà là để giành lấy quyền 'Admin' của chính cuộc đời mình." Lục Diệp cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ của Linh Bảng, gõ nhẹ vào đầu Linh Cơ Tử. "Thay vì ngồi bói xem bao giờ trời mưa, sao lão không học cách phân tích độ ẩm không khí để xây dựng hệ thống tưới tiêu? Thay vì bói xem bao giờ mình chết, sao lão không phân tích kinh mạch để tối ưu hóa việc hấp thụ linh khí?"

Hắn quay lưng đi, vẫy tay ra hiệu cho Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt rời khỏi.

"Cửu Châu này đã ngủ quên trong sự thần bí quá lâu rồi. Đã đến lúc phải 'Restart' lại tư duy của các người."

Khi ba người bước ra khỏi cổng lớn của Thiên Cơ Các, phía sau họ, tiếng sụp đổ của các tòa lầu tháp vang lên trầm đục. Đó không chỉ là sự sụp đổ của công trình kiến trúc, mà là sự sụp đổ của một thời đại tôn thờ sự mù quáng.

Mạnh Hùng nhìn lại, tò mò hỏi: "Này Diệp tử, ngươi nói bói toán đều là xạo. Vậy nếu ta hỏi ngươi, liệu lần này chúng ta đi về hướng Bắc có gặp may mắn không, ngươi tính được không?"

Lục Diệp liếc nhìn cuốn Đạo Điển đang nhấp nháy đèn đỏ báo hiệu một đợt sóng linh lực bất thường phía Bắc, hắn nhếch môi: "Xác suất gặp 'Boss' là 85%, xác suất chúng ta bị truy sát bởi các tông môn khác vì tội 'phá hoại niềm tin' là 99%. Còn may mắn? May mắn là khái niệm của kẻ lười biếng. Chúng ta có dữ liệu, đó mới là sức mạnh."

Tuyết Thanh Nguyệt khẽ lắc đầu, trong lòng nàng lúc này vẫn là một mớ hỗn độn. Nàng vốn là Thánh nữ, vốn tin vào thiên đạo vô thượng. Nhưng đi bên cạnh Lục Diệp, nàng cảm thấy thiên đạo đó chẳng qua chỉ là một hệ điều hành bị lỗi chỗ này hổng chỗ kia, còn gã thanh niên này lại là kẻ đang cầm cái tuốc-nơ-vít đi chọc ngoáy khắp nơi.

Lục Diệp chợt dừng lại, hắn nhìn vào một thông báo vừa hiện lên trên trang bìa cuốn Đạo Điển.

**[Cảnh báo: Phát hiện sự thay đổi bất thường trong 'Mã Nguồn Của Thế Giới'. Thiên Đạo Ý Chí đã ghi nhận hành động 'Bug Report' của bạn tại Thiên Cơ Các. Mức độ đe dọa: Tăng lên cấp 3.]**

Hắn thu hẹp tầm mắt, nụ cười nhạt hiện trên môi.

"Ồ, bắt đầu cảm thấy nóng máy rồi sao? Admin cuối cùng cũng phát hiện ra có người đang 'hack' hệ thống à?"

"Ngươi lại lẩm bẩm cái gì đó?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi.

"Không có gì." Lục Diệp sải bước nhanh hơn. "Ta đang nghĩ, nếu một ngày ta có thể viết lại đoạn code của bầu trời này, ta sẽ khiến mặt trăng phát ra ánh sáng bảy màu vào đêm rằm. Ngươi thấy thế nào? Chắc chắn sẽ rất lãng mạn theo góc độ quang học."

"Đồ điên." Tuyết Thanh Nguyệt mắng nhẹ một câu, nhưng đôi mắt nàng lại không kìm được mà ánh lên một tia tò mò về thế giới tương lai mà gã "điên" này muốn xây dựng.

Phía sau họ, mặt trời lặn dần, phủ một bóng tối dày đặc lên tàn tích của Thiên Cơ Các. Một trang sách cũ của môn phái này bay lờ lững trong gió, trên đó có dòng chữ: "Mệnh do trời định". Nhưng ngay phía dưới, một vết cháy sém đen ngòm đã xóa sạch chữ "Trời", để lại một khoảng trống hoác như đang chờ một ai đó dùng logic để viết lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8