Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 74: Nâng cấp Đạo Điển**
Đêm ở ngoại vi dãy núi Thiên Cơ tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran và tiếng lửa lách tách từ đống củi khô giữa trại. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của Lục Diệp, khiến hắn trông giống như một vị cao nhân đang nhập định thâm sâu.
Nhưng thực tế, trong tầm mắt của Lục Diệp lúc này, thế giới không phải là rừng cây hay màn đêm. Hắn đang nhìn vào một giao diện ảo lấp lánh những dòng lệnh màu xanh lục chạy dọc như thác đổ.
Cuốn sổ tay "Đạo Điển Phân Tích" đặt trên đùi hắn đang phát ra những tiếng kêu "tít tít" khe khẽ, mặt giấy nóng hổi như vừa được lấy ra từ lò luyện đan.
"Nhiệt độ phần cứng đang ở mức 85 độ C… Bộ nhớ đệm bị đầy bởi 4 terabyte dữ liệu rác từ thư viện của Thiên Cơ Các… Hiệu suất xử lý giảm còn 40%." Lục Diệp lẩm bẩm, tay xoa cằm đầy vẻ tính toán. "Cần phải dọn dẹp hệ thống, nếu không lần tới đối đầu với bọn 'Admin' Thiên Đạo, mình sẽ bị đứng máy ngay giữa trận mất."
"Ngươi lại lảm nhảm cái gì thế? Terabyte là loại thảo dược nào? Hệ thống là công pháp của môn phái nào?"
Mạnh Hùng ngồi đối diện, vừa nướng một cái đùi yêu thú to bằng bắp chân người lớn, vừa tò mò hỏi. Hắn vừa đặt một tờ giấy đầy những vần thơ ngô nghê xuống đất, khuôn mặt bầm dập vì những lần "ngộ đạo" thất bại hiện lên vẻ hâm mộ. Với Mạnh Hùng, mỗi lần Lục Diệp lẩm bẩm những từ ngữ kỳ quái chính là lúc hắn đang giao tiếp với thần linh.
Lục Diệp liếc nhìn tờ giấy của Mạnh Hùng, nhếch môi:
"Mạnh Hùng, ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Thơ của ngươi không phải thiếu tình cảm, mà là thiếu… cấu trúc logic. Ngươi viết: 'Trăng đêm nay tròn như cái đĩa/ Ta ngồi đây gặm thịt con nai'. Ngươi có biết là về mặt nhịp điệu, câu thơ này làm rối loạn luồng tuần hoàn linh khí của người nghe không? Nếu ngươi hét câu này lên khi chiến đấu, kẻ địch không chết vì thần thông mà sẽ chết vì… nghẹn lời."
Mạnh Hùng gãi đầu sồn sột: "Ta thấy nó vần mà? Đĩa với nai chẳng phải đều có… thực phẩm sao?"
Bên cạnh đó, Tuyết Thanh Nguyệt đang ngồi khoanh chân, thanh trường kiếm Băng Hàn đặt ngang gối. Nàng khẽ mở mắt, ánh nhìn lạnh lùng nhưng thoáng chút dao động khi nhìn về phía Lục Diệp. Từ ngày đi theo gã này, thế giới quan của nàng đã hoàn toàn đổ vỡ. Nàng không còn nhìn mây là mây, nhìn núi là núi nữa. Trong đầu nàng giờ đây bắt đầu hiện lên những câu hỏi quái đản như "Ánh sáng này tán xạ bao nhiêu độ?" hay "Linh khí này có độ ẩm bao nhiêu?".
"Lục Diệp, cuốn sổ của ngươi… nó lại đổi màu rồi." Tuyết Thanh Nguyệt nhẹ giọng nhắc nhở.
Quả thật, cuốn Đạo Điển trên tay Lục Diệp đột ngột chuyển từ màu vàng cũ kỹ sang một màu bạc ánh kim, bề mặt rung động dữ dội.
**[Thông báo hệ thống: Đã hoàn tất phân tích 1.200 bộ công pháp tàn khuyết tại Thiên Cơ Các.]**
**[Phát hiện lỗ hổng logic chung: Hầu hết các tu sĩ chỉ tập trung vào 'Đầu ra' (Output) mà bỏ qua 'Quá trình lưu trữ trung gian' (Buffer).]**
**[Kích hoạt tiến trình nâng cấp Đạo Điển Phân Tích phiên bản 2.0.]**
**[Chức năng mới dự kiến: Copy-Paste (Sao chép và Dán Nguyên Tử).]**
Mắt Lục Diệp sáng lên như đèn pha. "Tới rồi! Đây mới là thứ ta chờ đợi!"
Hắn nhanh chóng lật các trang sách. Một luồng linh lực tím thẫm từ không trung bị cuốn sổ hút sạch vào trong. Lục Diệp cảm thấy một cơn đau nhức nhối truyền từ tay lên não bộ. Cơ thể hắn hiện tại giống như một chiếc máy tính đời cũ đang cố gắng chạy một phần mềm đồ họa siêu nặng. Các kinh mạch căng ra, máu trong người sôi lên như nước.
"Nâng cấp phần mềm mà bắt phần cứng chịu thế này thì sớm muộn gì cũng hỏng chip mất!" Lục Diệp nghiến răng, quát lớn: "Mạnh Hùng! Đưa ta mười viên linh thạch thượng phẩm! Ngay lập tức!"
Mạnh Hùng không dám chậm trễ, lấy ra một nắm linh thạch lấp lánh ném qua. Lục Diệp không hấp thụ chúng theo cách bình thường. Hắn áp tay lên đống linh thạch, cuốn Đạo Điển lập tức biến thành một cái "phễu" năng lượng, hút sạch tinh hoa linh thạch chỉ trong vài nhịp thở, để lại đống tro bụi xám xịt.
"Ép xung! Tản nhiệt bằng linh khí băng hệ! Tuyết Thanh Nguyệt, trợ giúp ta!"
Tuyết Thanh Nguyệt hơi giật mình nhưng lập tức hiểu ý. Nàng vung tay, một luồng hàn khí tinh khiết bao bọc lấy cánh tay Lục Diệp và cuốn sổ. Khói trắng bốc lên nghi ngút do sự chênh lệch nhiệt độ cực đại.
"Rắc… rắc…"
Cuốn Đạo Điển bỗng nhiên tách ra làm hai, rồi lại nhập làm một. Một luồng sáng vàng rực phóng thẳng lên trời, xé tan màn đêm, rồi nhanh chóng thu lại vào bên trong bìa sách hiện giờ đã có những đường vân mạch điện chạy chằng chịt như rễ cây.
**[Nâng cấp thành công!]**
**[Tính năng mở khóa: Copy-Paste.]**
**[Mô tả kỹ thuật: Có thể sao chép cấu trúc 'Phù Văn Nguyên Tử' của bất kỳ kỹ năng nào trong tầm mắt và tái hiện lại bằng linh lực của bản thân mà không cần thông qua quá trình học tập hay cảm ngộ rườm rà. Lưu ý: Tiêu tốn linh lực tỷ lệ thuận với độ phức tạp của dữ liệu.]**
Lục Diệp thở hắt ra một hơi, mồ hôi đầm đìa nhưng gương mặt hiện lên vẻ hưng phấn tột độ. Hắn cầm cuốn sổ lên, cảm nhận một sự kết nối sâu sắc hơn. Giờ đây, hắn không chỉ là một kẻ đi soi lỗi, mà hắn đã bắt đầu có thể can thiệp vào mã nguồn của thực tại.
"Ngươi… ngươi vừa làm gì vậy?" Tuyết Thanh Nguyệt kinh ngạc. Nàng cảm thấy khí tức của Lục Diệp không tăng thêm về cảnh giới, nhưng sự hiện diện của hắn lại trở nên kỳ quái vô cùng, như thể hắn không còn thuộc về quy tắc của thế giới này nữa.
"Ta vừa cài thêm một cái plugin mạnh mẽ cho cuộc đời mình." Lục Diệp nháy mắt, định giải thích thêm thì đột nhiên, hắn khựng lại.
Cuốn Đạo Điển trong tay rung lên bần bật, một màu đỏ rực như máu tràn ra trên mặt giấy.
**[Cảnh báo! Phát hiện đối tượng thù địch đang tiếp cận nhanh. Tọa độ: 3 giờ, khoảng cách 500 pixel… à không, 500 trượng.]**
**[Số lượng: 12. Cấp độ năng lượng: Tương đương Kim Đan kỳ trở lên.]**
**[Phân tích danh tính: Sát thủ của Minh Sát Tôn Giả. Mục tiêu: Thu hồi dữ liệu trái phép (là ngươi đấy, ký chủ).]**
Lục Diệp đứng bật dậy, gương mặt tỉnh bơ thường ngày giờ đây đã biến thành một sự lạnh lùng chết chóc.
"Mạnh Hùng, dừng gặm chân nai lại. Tuyết Thanh Nguyệt, chuẩn bị rút kiếm. Khách hàng không mời mà đến đã gõ cửa rồi."
"Vụt! Vụt! Vụt!"
Mười hai cái bóng đen đáp xuống bãi trống quanh đống lửa. Những kẻ này mặc hắc y có thêu những biểu tượng phù văn màu máu, tỏa ra luồng khí tức âm hàn, quỷ dị. Kẻ dẫn đầu là một lão giả gầy guộc, đôi mắt sâu hoắm tỏa ra tia nhìn ác độc. Lão cầm trên tay một chuỗi hạt bằng xương người, mỗi hạt đều phát ra tiếng gào thét của oan hồn.
"Lục Diệp, kẻ phạm vào thiên quy, dám đem đạo pháp mổ xẻ như phàm vật." Lão giả khàn giọng nói, "Minh Sát Tôn Giả có lệnh, mang đầu của ngươi và cuốn tà điển kia về."
Lục Diệp nghiêng đầu, cầm cuốn sổ quạt quạt trước ngực: "Này lão già, trước khi đánh nhau có thể báo cho ta biết phiên bản công pháp ngươi đang dùng là gì không? Có bản quyền không hay là hàng crack?"
Lão giả nheo mắt: "Chết đến nơi còn dám cuồng ngôn! Kết trận: U Minh Liệt Diễm Trận!"
Mười một sát thủ còn lại lập tức di chuyển theo những vị trí quái dị. Linh lực màu đen từ cơ thể họ phun trào, kết nối lại tạo thành một cái lồng lửa tím đen bao trùm toàn bộ khu vực trại. Nhiệt độ tăng lên đột ngột, nhưng đây không phải cái nóng bình thường mà là một loại lửa thiêu đốt cả linh hồn.
Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn, định xông ra nhưng vừa chạm vào ngọn lửa đen đã bị bật ngược trở lại, bả vai cháy sém một mảng lớn.
"Mẹ kiếp! Lửa này đau quá! Lục Diệp, cứu ta!"
Tuyết Thanh Nguyệt vung kiếm, hàng vạn đóa hoa tuyết bay ra nhưng vừa gặp lửa đen đã bốc hơi thành hư vô. Nàng biến sắc: "Đây là loại hỏa diễm khắc chế hoàn toàn băng hệ. Chúng ta bị kẹt rồi!"
Giữa vòng vây của ngọn lửa hung hểm, Lục Diệp vẫn đứng im. Đôi mắt hắn bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng, cuốn Đạo Điển trên tay lật liên tục với tốc độ chóng mặt.
**[Đang tiến hành quét cấu trúc 'U Minh Liệt Diễm'…]**
**[Thành phần dữ liệu: 40% oán lực, 30% linh khí biến dị hỏa hệ, 30% tần số rung động tâm linh…]**
**[Phát hiện quỹ đạo vận hành: Hình xoắn ốc ngược chiều kim đồng hồ. Điểm yếu tại các khớp nối phù văn ở giây thứ 2, 4, 6 của chu kỳ…]**
"Đã hiểu." Lục Diệp lẩm bẩm. Một nụ cười đầy tà khí hiện lên trên môi hắn. "Lão già, ngươi có biết trong thế giới của ta, những thứ gì không có bản quyền thường sẽ bị… sao chép lậu không?"
Lục Diệp giơ bàn tay trái ra, cuốn Đạo Điển lơ lửng bên cạnh hắn, trang giấy hiện lên một lệnh xác nhận màu xanh.
**[Mở khóa tính năng: Copy.]**
**[Đã sao chép thành công cấu trúc 'U Minh Liệt Diễm'.]**
**[Khởi chạy tính năng: Paste. Yêu cầu: Tối ưu hóa hiệu năng 200%.]**
"Cái gì?!" Lão giả cầm đầu kinh ngạc hét lên khi thấy luồng linh khí của Lục Diệp đột nhiên biến đổi.
Từ lòng bàn tay Lục Diệp, một ngọn lửa đen y hệt nhưng đậm đặc hơn, thuần khiết hơn bùng phát ra. Không, nó không chỉ là sao chép, nó còn mạnh hơn bản gốc. Bởi vì Lục Diệp đã dùng thuật toán để loại bỏ hoàn toàn những "tạp chất" oán lực không cần thiết, chỉ giữ lại phần cốt lõi mạnh nhất của hỏa diễm.
"Ngươi… ngươi làm sao có thể sử dụng mật pháp của tông môn ta?!"
"Mật pháp?" Lục Diệp thản nhiên bước về phía trước, ngọn lửa đen trên tay hắn hóa thành một con rồng lửa khổng lồ, gầm thét xé nát cái lồng lửa của đối phương. "Với ta, đây chỉ là một đoạn code hở hang thôi. Giờ thì, thử xem phiên bản 'Premium' này thế nào nhé!"
Lục Diệp phất tay. "Paste!"
Con rồng lửa đen khổng lồ lao thẳng về phía lão giả. Mười hai sát thủ định chống cự nhưng họ nhận ra một sự thật kinh hoàng: Công pháp của họ và lửa của Lục Diệp cùng tần số, nhưng sức mạnh của Lục Diệp áp đảo hoàn toàn, giống như nước lớn nuốt chửng những dòng suối nhỏ.
"Ầm!!!"
Một vụ nổ đen kịt nổ tung giữa rừng. Toàn bộ khu vực trại biến thành một hố đen khổng lồ, cây cối bị thiêu rụi thành hư không. Mười một sát thủ Kim Đan kỳ ngay lập tức bị nung chảy cả linh hồn lẫn thể xác. Duy chỉ có lão giả cầm đầu nhờ một tấm phù hộ thân cấp cao mà giữ được hơi tàn, nhưng cũng đã đứt sạch kinh mạch, nằm thoi thóp dưới đất.
Yên lặng. Một sự yên lặng đến đáng sợ.
Mạnh Hùng miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng yêu thú. Hắn nhìn Lục Diệp như nhìn một con quái vật. "Ngài… ngài vừa mới cướp nghề của người ta à?"
Tuyết Thanh Nguyệt cũng bần thần không kém. Nàng biết Lục Diệp rất quái dị, nhưng việc chỉ nhìn một lần rồi sử dụng lại chiêu thức tối cao của đối phương với uy lực mạnh hơn gấp đôi… điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức về tu tiên của nàng.
"Đạo tâm của họ… vỡ rồi." Nàng lẩm bẩm nhìn lão giả đang co quắp.
Lục Diệp bước tới chỗ lão giả, cúi xuống, phủi bụi trên cuốn Đạo Điển rồi lạnh lùng nói:
"Về bảo với Minh Sát Tôn Giả của các ngươi. Đừng gửi thêm mấy bộ công pháp 'mì tôm' này tới nữa, phí thời gian phân tích của ta. Lần tới, nếu muốn giết ta, hãy dùng một thứ gì đó có thuật toán phức tạp hơn một chút."
Dứt lời, Lục Diệp búng tay một cái. Một đốm lửa đen nhỏ xíu Paste thẳng vào đan điền lão giả, xóa sạch tu vi của lão chỉ trong một nốt nhạc.
Lục Diệp quay lưng bước đi, hơi thở có chút dồn dập. Việc "Paste" một chiêu thức Kim Đan cấp cao kết hợp với tối ưu hóa đã rút cạn 80% năng lượng của hắn. Cuốn Đạo Điển lúc này đang báo hiệu quá tải, cần thời gian để "hồi chiêu".
"Đi thôi, nơi này sắp có thêm các bản cập nhật mới từ Thiên Đạo rồi. Chúng ta cần tìm một nơi yên tĩnh để ta nâng cấp bộ nhớ."
Lục Diệp bước đi thong dong dưới ánh trăng, để lại sau lưng một đống đổ nát của những quy luật truyền thống vừa bị hắn giẫm nát. Mạnh Hùng vội vàng thu dọn đống xương nai nướng dở, còn Tuyết Thanh Nguyệt lặng lẽ bước theo sau, đôi mắt nàng nhìn vào bóng lưng của Lục Diệp, chợt nhận ra rằng thế giới này có lẽ không phải đang tiến đến ngày mạt pháp như lời đồn.
Nó đang tiến đến một thời đại mới – thời đại mà kẻ nắm giữ dữ liệu sẽ trở thành kẻ thống trị bầu trời.
Ở phía xa, trong cung điện tối tăm của Minh Sát Tôn Giả, một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên, làm rung chuyển cả núi rừng. Một lệnh truy nã toàn năng bắt đầu được phát đi.
Lục Diệp nhìn vào màn hình ảo của cuốn Đạo Điển, nhếch môi cười:
"Cấp độ đe dọa tăng lên cấp 4 sao? Tốt lắm, cứ đến đi, càng nhiều dữ liệu càng tốt. Ta đang thiếu nguyên liệu để viết lại bộ quy tắc của thế giới này đây!"
Trên bầu trời, những ngôi sao dường như hơi chớp nháy, như thể hệ thống vận hành vĩnh hằng kia vừa gặp phải một đợt sóng lag chưa từng có trong lịch sử.