Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 81: Format lại quái vật**
CHƯƠNG 81: FORMAT LẠI QUÁI VẬT
Không gian của Server Trung Tâm không còn là một đỉnh núi tuyết hay một cung điện uy nghi thường thấy trong các bí cảnh tu tiên. Tại đây, mọi khái niệm về khoảng cách và hình thể đều bị bẻ cong. Bầu trời không có mây, chỉ có những dòng chảy xanh thẳm của dữ liệu nguyên thủy chảy xiết như những dải lụa tiên, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia chớp màu vàng kim của các thuật toán phòng thủ.
Sau khi thực thể Lục Diệp 2.0 tan rã, sự tĩnh lặng kéo dài không được bao lâu. Mặt đất bên dưới chân bộ ba bắt đầu rung chuyển dữ dội, không phải theo kiểu động đất thông thường, mà là sự rung động với tần số cực cao khiến hình ảnh xung quanh bắt đầu “nhòe” đi.
“Lục huynh, đệ cảm thấy dạ dày mình đang bị… xoay vòng. Hình như thế giới này đang đòi nợ bữa sáng của đệ!” Mạnh Hùng ôm bụng, gương mặt to lớn xanh mét.
Tuyết Thanh Nguyệt cau mày, thanh kiếm Băng Tâm trong tay nàng không ngừng phát ra tiếng rung oong oong báo động. Nàng trầm giọng: “Áp lực linh khí đang tăng lên theo cấp số nhân. Có thứ gì đó đang được sinh ra từ những mảnh vỡ của bản sao kia.”
Lục Diệp không trả lời ngay. Đôi mắt hắn bây giờ hoàn toàn chuyển sang màu lam đậm, trong con ngươi hiện lên hàng vạn ký tự chạy dọc với tốc độ chóng mặt. Cuốn Đạo Điển trên tay hắn lật mở liên tục, các trang giấy trắng tinh bỗng chốc tràn ngập các sơ đồ cấu trúc.
“Không phải sinh ra,” Lục Diệp lên tiếng, giọng nói lạnh lùng và lý trí đến đáng sợ. “Đó là một cơ chế tự bảo vệ. Thiên Đạo nhận thấy virus – tức là chúng ta – vẫn chưa bị tiêu diệt, nên nó đang thực hiện lệnh ‘Cleanup’ (Dọn dẹp). Những mảnh vỡ dữ liệu hỏng đang bị cưỡng ép tập hợp lại để tạo ra một tường lửa vật lý.”
Trước mắt họ, hàng tỷ mảnh vụn màu đen của quái vật Glitch bắt đầu xoáy tròn, hút lấy cả không khí và linh lực xung quanh. Chúng không còn mang hình dáng con người hay yêu thú nữa. Chúng tụ lại thành một khối cầu khổng lồ, sần sùi và biến dạng liên tục. Những xúc tu đầy răng cưa vươn ra, mỗi lần va chạm vào không gian đều để lại những vết nứt đen ngòm như mực đổ.
“Tên: Phế Liệu Quy Tắc (Rule Scrap),” Lục Diệp đọc thông tin từ Đạo Điển. “Đặc điểm: Không có điểm yếu vật lý, miễn nhiễm mọi loại kiếm ý và đạo pháp thuộc tính vì bản chất của nó là rác thải logic. Trạng thái: Cực kỳ không ổn định.”
“Nghĩa là sao?” Mạnh Hùng vác đại đao lên vai, hùng hổ hỏi.
“Nghĩa là nếu ngươi chém nó, đao của ngươi sẽ bị biến thành một cọng bún. Nếu Thanh Nguyệt dùng băng, nó sẽ biến băng thành… nước sôi ngay lập tức bởi vì nó vận hành theo logic ‘ngược’.”
Đúng lúc đó, khối cầu khổng lồ nổ tung thành hàng trăm con quái vật nhỏ hơn, nhưng hình thù của chúng thì đúng là một cơn ác mộng đối với bất kỳ ai có đầu óc bình thường. Có con quái vật chỉ là một cái đầu chim mọc trên bốn cánh tay người, có con lại là một bộ xương rồng nhưng lại di chuyển bằng cách… lăn tròn như một chiếc bánh xe gỗ.
Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng, phất kiếm: “Băng Thiên Tuyết Địa!”
Linh khí lạnh lẽo tỏa ra, đáng lẽ phải đông cứng lũ quái vật lại, nhưng một chuyện quái đản xảy ra: Lũ quái vật chạm vào luồng khí lạnh thì bỗng nhiên bốc cháy rừng rực. Lửa màu xanh lam thiêu rụi băng tuyết trong nháy mắt, phản phệ ngược lại khiến nàng phải lùi lại mấy bước, mặt hơi tái đi.
“Đã bảo rồi mà,” Lục Diệp thở dài. “Đừng dùng kỹ năng của phiên bản cũ để đấu với lỗi hệ thống cấp cao.”
Mạnh Hùng không tin tà, hắn hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng như ống bễ:
“Rừng phong thu nhuốm đỏ hoe,
Gậy ông đập xuống nát bét đầu bè lũ bay!”
Bài thơ dở tệ kết hợp với một cú dậm chân đầy uy lực tạo ra một chấn động hình vòng tròn. Thế nhưng, con quái vật bánh xe xương rồng chỉ cần “hừ” một tiếng, chấn động của Mạnh Hùng lập tức chuyển hướng, quay ngược lại hất văng gã đô con ngã ngửa ra sau.
“Mẹ kiếp! Thơ của ta mất linh rồi sao?” Mạnh Hùng lồm cồm bò dậy, đầy vẻ hoang mang.
“Không phải mất linh, mà là chúng không có ‘bộ lọc’ để tiếp nhận dữ liệu thơ của ngươi nữa. Chúng ta cần phải format lại đám này trước khi chúng nén toàn bộ chúng ta thành file nén .zip và xóa sạch khỏi bộ nhớ.”
Lục Diệp bước lên phía trước. Hắn không rút vũ khí, mà đưa tay phải ra, các ngón tay gõ liên tục vào không trung như thể đang gõ trên một bàn phím vô hình. Cuốn Đạo Điển bay lơ lửng trước mặt hắn, tỏa ra một quầng sáng bạc bao phủ cả ba người.
“Hùng tử, Nguyệt nhi, giữ chặt lấy ta. Ta chuẩn bị mở một luồng ‘Root Access’ (Quyền quản trị cao nhất). Sẽ hơi lag đấy!”
Lục Diệp nhắm mắt lại. Trong ý thức của hắn, thế giới xung quanh biến mất, thay vào đó là một mạng lưới các sợi tơ sáng kết nối với nhau. Con quái vật khổng lồ trước mặt hắn hiện lên như một đống bòng bong những sợi tơ bị rối đen kịt, tỏa ra các thông báo lỗi: *Error 505, Critical Logic Failure, Invalid Memory Access.*
“Phân tích thành phần: 40% oán niệm của đệ tử đời trước, 30% quy tắc mâu thuẫn của Thiên Đạo, 30% linh khí bị nhiễm độc dữ liệu.”
Lục Diệp lẩm bẩm, bàn tay hắn bắt đầu lướt nhanh hơn. Một giao diện hiện lên giữa không trung, ánh sáng màu lục lam rực rỡ đến mức Mạnh Hùng phải lấy tay che mắt.
“Kỹ năng lạ: Nhất Phím Định Giang Sơn – Lệnh: FORMAT FS=RAW!”
Lục Diệp quát lớn một tiếng. Từ cuốn Đạo Điển, một luồng ánh sáng dạng lưới nhắm thẳng vào đám quái vật. Khi lưới ánh sáng đi qua, những hình thù dị hợm bắt đầu khựng lại. Chúng rú lên những tiếng kêu chói tai, không phải tiếng động vật, mà là tiếng xè xè của tín hiệu radio bị nhiễu.
“Nhìn kìa!” Tuyết Thanh Nguyệt kinh ngạc thốt lên.
Dưới tác động của lưới ánh sáng, lớp vỏ biến dị của lũ quái vật bắt đầu bong tróc. Cái đầu chim mọc trên tay người tan biến, chỉ còn lại những hạt sáng li ti. Bộ xương rồng bánh xe vỡ ra thành những con số 0 và 1 xoay tròn rồi tắt lịm.
Lục Diệp đang gồng mình chịu đựng. Mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương, các mạch máu nổi lên đỏ rực. Format dữ liệu chưa bao giờ là việc dễ dàng, nhất là khi dữ liệu đó có ý chí phản kháng. Đống rác rưởi logic kia đang cố gắng chiếm lấy luồng xử lý của hắn, đưa những hình ảnh ảo giác vào đầu hắn nhằm phá hoại sự tập trung.
Hắn thấy mình trở lại văn phòng cũ ở hiện đại, thấy sếp mắng nhiếc, thấy những dòng code chạy sai lỗi không tìm ra cách sửa.
“Muốn dùng quá khứ để làm đầy bộ nhớ của ta sao? Quá non và xanh!”
Lục Diệp gầm lên, hắn cưỡng ép khởi động kỹ năng phụ: “Overclock – Ép xung não bộ!”
Đồng tử hắn co rụt lại, tốc độ tính toán tăng vọt. Ánh sáng từ Đạo Điển từ màu bạc chuyển sang màu vàng kim chói lọi. Lưới ánh sáng bóp nghẹt khối cầu rác rưởi, ép nó thu nhỏ lại.
“Trở về trạng thái nguyên thủy cho ta! Delete! Overwrite! Format!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, không có khói lửa, chỉ có một luồng áp suất không khí cực lớn hất văng mọi thứ xung quanh. Đám quái vật lỗi thời và kinh tởm hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, trong không gian mênh mông, hàng vạn hạt linh khí tinh khiết nhất trôi nổi bồng bềnh như những con đom đóm trong đêm hè.
Cả một vùng trời xám xịt bị lỗi bỗng chốc trở nên trong vắt. Những dải dữ liệu thô xanh biếc nhẹ nhàng hạ xuống, thẩm thấu vào mặt đất, khiến nơi này bỗng nhiên mọc lên những nhành cỏ xanh mướt làm từ tinh thể linh thạch.
Mạnh Hùng há hốc mồm, đưa tay chạm vào một hạt sáng: “Đây… đây là linh khí thăng hoa? Chỉ cần hít một hơi thôi mà đệ cảm thấy công pháp thân thể của mình vừa được… update thêm 2 cấp!”
Tuyết Thanh Nguyệt cũng cảm thấy một luồng sức mạnh ấm áp chảy xuôi trong kinh mạch. Bệnh tắc nghẽn khí huyết do luyện Băng Tâm Quyết lâu ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thông sướng lạ kỳ.
“Ngươi đã… biến rác thải thành tài nguyên?” Nàng nhìn Lục Diệp như nhìn một vị thần, dù vị thần này vừa mới ngồi phệt xuống đất, thở hồng hộc như chó dại.
Lục Diệp đưa tay lau sạch mồ hôi, cười một cách khó coi: “Format thì phải ra ổ cứng trống chứ. Đống dữ liệu đó vốn là linh khí bị khóa trong các lỗi logic. Ta chỉ việc xóa bỏ định dạng cũ, đưa chúng về trạng thái ‘Raw Data’ (Dữ liệu thô). Các ngươi đừng có đứng đó mà ngắm nữa, tranh thủ hút sạch đống linh khí này đi, đây là hàng chính hãng không có bản quyền đấy!”
Không cần Lục Diệp nhắc hai lần, Mạnh Hùng ngay lập tức ngồi xuống, vận hành công pháp, hút linh khí như một chiếc máy hút bụi công nghiệp. Tuyết Thanh Nguyệt cũng nhẹ nhàng tọa thiền, toàn thân nàng phát ra hào quang dịu nhẹ.
Trong khi hai người bạn đang tận hưởng “phúc lợi”, Lục Diệp nhìn lại cuốn Đạo Điển. Trên màn hình của nó, thanh trạng thái báo: *Progress: 90%. Accessing Root Admin Console…*
Hắn nhìn sâu vào phía cuối dải ruy băng neon phía trước. Tại đó, một bục điều khiển đơn giản với một chiếc ngai vàng làm bằng mã nguồn đang hiện rõ dần. Một thực thể mờ ảo, không hình dạng, đang đứng đợi sẵn ở đó.
Lục Diệp đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, dù bộ đồ của hắn đã rách rưới sau trận chiến.
“Nghỉ ngơi đủ rồi.” Hắn nói nhỏ, đôi mắt lóe lên sự kiên định của một người thợ săn sắp đối mặt với con mồi lớn nhất đời mình. “Bây giờ, chúng ta đi gặp Admin.”
Phía trước là sự thật cuối cùng của thế giới này. Phía trước là nơi hắn sẽ viết lại toàn bộ kịch bản cho Vạn Vật Nguyên Giới, nơi mà logic sẽ chiến thắng định mệnh, và trí tuệ sẽ là vị thần duy nhất được tôn thờ.
Lục Diệp bước đi, mỗi bước chân của hắn trên mặt cỏ tinh thể đều để lại những vòng tròn gợn sóng của dữ liệu đã được tối ưu hóa hoàn hảo.
Format thế giới mới chỉ là bắt đầu. Việc thiết lập lại một trật tự mới mới là mục tiêu thực sự của kẻ mang tên Lục Diệp – Kẻ phá hoại đạo tâm, và giờ là, Kẻ tái cấu trúc thiên hà.
[Hết Chương 81]