Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 99: Minh Sát Tôn Giả phát điên**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:25:05 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 99: MINH SÁT TÔN GIẢ PHÁT ĐIÊN**

Trời xanh mây trắng, Thanh Vân Tông hôm nay không có tiếng chuông sớm trầm mặc, cũng không có tiếng hít thở vận khí đều đặn của các đệ tử theo nề nếp cũ. Thay vào đó, cả một vùng núi rừng rung chuyển bởi tiếng "tạch tạch" của những bánh răng linh khí phối hợp với tiếng gào thét của các luồng khí áp đang được giải phóng.

Trên quảng trường trung tâm, Lục Diệp đang mặc một bộ đồ bảo hộ được may từ da yêu thú cấp cao, nhưng thiết kế lại chẳng giống đạo bào chút nào. Nó đầy những túi nhỏ đựng cờ lê, búa linh khí và những sợi dây đồng khắc phù văn. Trước mặt hắn là một cỗ máy khổng lồ cao tới ba trượng, hình thù quái dị với hàng chục ống xả đang phun ra khói trắng lờ mờ.

"Tần số dao động đạt 500 Hertz. Linh khí nén đạt 80 đơn vị áp suất. Các ngươi, đứng dạt ra, ta chuẩn bị kích hoạt trạm phát sóng linh khí công suất lớn!" Lục Diệp vừa cầm một chiếc bảng tính bằng ngọc thạch vừa hét lớn.

Mạnh Hùng đứng cạnh đó, hai tay bưng một chậu… dầu bôi trơn luyện từ mỡ lợn rừng, vẻ mặt hăng hái: "Đại ca, thơ ta vừa mới làm xong một bài để khai trương máy này, có cần đọc không?"

Lục Diệp không nhìn lên, đáp nhanh: "Cất bài thơ 'Cỗ máy cao to, nhìn thật lò xò' của ngươi đi. Bây giờ không phải lúc cho văn chương hạng bét."

Giữa lúc không khí đang hừng hực tinh thần "công nghiệp hóa", một tiếng sấm nổ vang dội từ tầng mây thứ chín. Ánh sáng tím sẫm rạch đôi bầu trời, một khí thế uy nghiêm, cổ quái và tràn đầy sát khí phủ xuống như thái sơn áp đỉnh.

"Lục Diệp! Kẻ nghịch đạo, nghiệt súc vô liêm sỉ! Ngươi dám biến thánh địa tu hành thành bãi phế thải rác rưởi thế này sao?"

Từ trong vầng hào quang rực rỡ, một lão giả mặc trường bào đen nhánh, thêu những hình thù trừng phạt của điện Diêm La hiện thân. Ánh mắt lão như hai ngọn đuốc, nhìn chằm chằm xuống Lục Diệp. Đây chính là Minh Sát Tôn Giả, một trong những người bảo thủ nhất Cửu Châu, kẻ tôn thờ sự thần bí của Thiên Đạo đến mức mù quáng.

Lục Diệp nheo mắt nhìn qua kính bảo hộ, miệng lẩm bẩm: "Dòng dữ liệu màu tím đậm, cường độ sóng não vượt mức 4000 đơn vị, huyết áp tâm thu ước chừng đang tăng vọt do cơn giận. Phân tích xong: Một đối tượng lão hóa sớm, tâm lý không ổn định, nguy cơ tai biến mạch máu não rất cao."

Hắn nhấc cái loa phóng thanh (vốn là một pháp khí khuếch đại âm thanh đã được hắn độ lại bằng hệ thống màng rung linh lực), thản nhiên đáp trả:

"Minh Sát lão đầu, ngươi xuống đây có đăng ký trước với bộ phận quản lý không trung không? Ngươi bay vào vùng cấm địa thí nghiệm mà không có giấy phép, nếu ta bật hệ thống phòng không lên bắn trúng ngươi, đừng bảo ta không báo trước."

Minh Sát Tôn Giả suýt chút nữa ngã khỏi đám mây. Lão run rẩy chỉ tay xuống: "Ngươi nói cái gì? Đăng ký? Giấy phép? Ngươi tưởng Cửu Châu này là của nhà ngươi sao? Đạo là ý trời, Pháp là thần thông! Ngươi dùng những thứ sắt thép gỉ sét này để uế tạp linh khí, chính là xúc phạm thần linh, tội đáng phân thây!"

"Thần linh nào?" Lục Diệp đặt bảng tính xuống, khoanh tay trước ngực. "Cái mà lão gọi là thần linh, thực chất chỉ là một hệ thống quy tắc có cấu trúc mã nguồn đã quá cũ kỹ. Thiên Đạo mà lão tôn thờ, bản chất là một admin đã bỏ bê server này quá lâu để bug mọc lên như nấm. Ta đây là đang debug, đang bảo trì, hiểu không?"

"Láo xược! Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh của Đạo pháp cổ xưa!"

Minh Sát Tôn Giả không chịu nổi nữa. Lão kết ấn, miệng lẩm nhẩm những chú ngữ dài dằng dặc, huyền bí vô cùng. Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, một bàn tay khổng lồ bằng linh lực tím sẫm từ trên cao hạ xuống, mang theo hơi thở của sự diệt vong. Đây chính là tuyệt chiêu nổi danh của lão: "Minh Sát Thiên Quyệt – Nhất Chưởng Định Sinh Tử".

Trong mắt những đệ tử ngoại môn quanh đó, bàn tay này như ý chí của trời xanh, không thể chống lại. Nhưng trong mắt Lục Diệp, thế giới lại hiện lên dưới dạng các dòng code:

*[Đối tượng: Bàn tay linh lực (giả lập). Cấu tạo: 70% khí nén, 20% linh lực thuộc tính âm, 10% tạp chất do kỹ năng hô hấp sai lệch. Độ ổn định: Kém. Điểm yếu trọng tâm: Tọa độ x=142, y=98 (vùng lõm giữa lòng bàn tay do lão già này bị thấp khớp kinh niên)].*

Lục Diệp thản nhiên ra lệnh: "Mạnh Hùng, điều chỉnh súng linh áp, góc bắn 45 độ, tập trung hỏa lực vào tọa độ ta vừa gửi qua truyền thần thức."

"Rõ, đại ca!"

Mạnh Hùng vặn một cái van lớn trên cỗ máy. "Bùm" một tiếng, một luồng không khí được nén đến cực hạn, trong suốt nhưng vặn vẹo không gian, lao thẳng lên trời với tốc độ âm thanh.

"Rắc rắc…"

Một tiếng động như thủy tinh vỡ vang lên. Bàn tay khổng lồ đang uy phong lẫm liệt bỗng nhiên khựng lại, ngay tại điểm chính giữa lòng bàn tay xuất hiện một vết nứt, sau đó toàn bộ cấu trúc sụp đổ, hóa thành những mảnh vụn linh khí khuếch tán vào không trung.

Minh Sát Tôn Giả phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái mét: "Không… không thể nào! Thần thông của ta… quy tắc sinh tử của ta… làm sao có thể bị một luồng khí rác rưởi đánh tan?"

Lục Diệp bước tới vài bước, giọng điệu như một vị bác sĩ đang tư vấn bệnh tình:

"Nói thật với lão, chiêu đó của lão trông thì oai nhưng hiệu suất sử dụng linh năng chỉ đạt 12%. Lão tốn 100 phần công lực thì hết 88 phần bị lãng phí ra môi trường dưới dạng nhiệt lượng và hiệu ứng ánh sáng. Lão thấy bàn tay đó phát sáng màu tím không? Đó chính là biểu hiện của linh lực bị rò rỉ đấy. Ta chỉ cần một luồng khí nén đúng điểm xung đột của dòng chảy linh khí trong lòng bàn tay lão, thế là xong. Đây gọi là: Hiệu quả tối ưu hóa bằng cách tấn công điểm yếu cấu trúc."

Minh Sát Tôn Giả lảo đảo, lão đáp xuống mặt đất, không còn vẻ oai phong như lúc đầu. Lão nhìn chằm chằm vào cỗ máy đang kêu o o kia, rồi lại nhìn Lục Diệp.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc đã làm gì với Đạo tâm của ta? Ngươi dám bảo Đạo là sai lầm sao?"

"Ta không bảo Đạo sai, ta bảo lão hiểu sai về Đạo." Lục Diệp lấy ra một khối linh thạch, ném lên không trung rồi dùng một tia linh lực bóc tách nó ra ngay trước mắt lão.

"Lão nghĩ linh thạch là quà tặng của thiên địa? Không, nó là những khối năng lượng tích tụ theo định luật bảo toàn. Lão nghĩ bay lên trời là nhờ tâm cảnh thanh tịnh? Sai, đó là do lão dùng linh lực tạo ra phản lực để thắng được trọng lực của đại địa. Lão nói xem, nếu ta có thể dùng vài thanh sắt và linh thạch phế phẩm để tạo ra lực đẩy tương đương với một cao thủ Trúc Cơ, vậy cái 'khổ luyện 100 năm' của các ngươi có ý nghĩa gì dưới góc độ hiệu suất kinh tế?"

Minh Sát Tôn Giả lùi lại, hai tay ôm đầu: "Hiệu suất… kinh tế? Ngươi dám đem tu hành ra so sánh với buôn bán? Đạo là vô giá! Đạo là vượt qua hồng trần!"

"Đạo mà không có cơm ăn thì là Đạo đói." Lục Diệp bồi thêm một nhát dao chí mạng vào tư duy của lão. "Lão cứ giữ lấy cái vẻ cao siêu đó đi, còn ta sẽ phổ cập hóa tu tiên. Ta sẽ làm cho ngay cả một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể phóng hỏa cầu bằng một chiếc bật lửa linh khí, mà không cần phải khổ sở 'cảm ngộ' hỏa nguyên tố suốt 10 năm."

"Cái gì? Đứa trẻ ba tuổi… phóng hỏa cầu?" Minh Sát Tôn Giả tưởng tượng ra cảnh tượng đó.

Một đám trẻ ranh không có chút tu vi nào, chỉ cần cầm một cái máy nhỏ trên tay là có thể thi triển thuật pháp mà những thiên tài phải mất cả đời mới luyện thành. Vậy thì những bậc đại năng như lão, những người đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, người thân, tình cảm để đổi lấy quyền năng thượng giới… họ là cái gì?

Họ là một trò cười sao?

"Không! Ngươi là ma quỷ! Ngươi đang phá hủy thế giới này! Thế giới phải có tôn ti trật tự! Kẻ mạnh nắm giữ pháp tắc, kẻ yếu phải ngước nhìn! Ngươi làm như vậy là hỗn loạn, là sụp đổ Thiên Đạo!" Minh Sát Tôn Giả gào lên, đôi mắt lão bắt đầu hằn lên những tia máu, đạo tâm vốn vững như bàn thạch của một Hóa Thần Cảnh bỗng dưng xuất hiện những vết rạn nứt chi chít.

Lục Diệp lắc đầu thở dài: "Trật tự mà lão nói là sự độc quyền thông tin. Các người giấu nhẹm cách vận hành của thế giới để làm cái vỏ bọc thần bí cho mình. Bây giờ có kẻ đến giải mã nó, phơi bày nó ra dưới dạng công thức toán học, lão lại sợ hãi. Thực ra lão không sợ ta, lão sợ chính mình trở nên vô dụng."

Hắn tiến tới, vỗ vai Minh Sát Tôn Giả – hành động mà bất cứ ai trong giới tu tiên cũng sẽ coi là muốn chết, vì vai của một Tôn Giả chứa đầy hộ thể linh lực có thể phản chấn chết người. Nhưng Lục Diệp đã phân tích chính xác tần số dao động hộ thể của lão và điều chỉnh nhịp rung của bàn tay mình y hệt, khiến sự va chạm trở nên hoàn toàn vô hại.

"Nghe này, lão già. Lão có muốn biết tại sao khi lão đột phá Hóa Thần Cảnh lại thấy ảo giác về một con rồng không?"

Minh Sát Tôn Giả đờ người ra, lẩm bẩm: "Đó là… Long Thần gia trì, là tổ tiên hiển linh…"

"Sai hoàn toàn." Lục Diệp cười khẩy. "Đó là do khi linh lực nén vào não bộ quá nhanh, nó gây ra tình trạng thiếu oxy tạm thời và kích thích thùy chẩm, tạo ra những hình ảnh chồng chéo mà não bộ lão tự động giải nghĩa theo những gì lão ám ảnh nhất. Nếu lão thích chó, lão sẽ thấy một con chó khổng lồ hiện ra chứ chẳng có Long Thần nào đâu. Kết luận: Đó là ảo giác sinh lý học, không phải thần thông."

"Ách…"

Minh Sát Tôn Giả há miệng ra, cổ họng phát ra những tiếng khò khè.

Long Thần… ảo giác sinh lý… thùy chẩm…

Những thuật ngữ lạ lẫm và logic lạnh lẽo của Lục Diệp như những búa máy nện liên hồi vào hệ thống tín ngưỡng của lão. Lão đã tôn thờ con rồng đó suốt 500 năm qua, lập bàn thờ, viết sách ca ngợi. Bây giờ, có một kẻ bảo đó là do lão… thiếu oxy não?

"Còn nữa," Lục Diệp chưa dừng lại, hắn muốn nhổ tận gốc cái rễ cũ kỹ này. "Cái bộ công pháp 'Minh Sát Tâm Kinh' của lão, có một chương nói về việc 'Đoạn tuyệt tình dục để dưỡng nguyên khí'. Lão có biết là do người sáng tạo ra nó vốn bị… liệt dương bẩm sinh không? Hắn không làm ăn gì được nên mới viết vào đó để lừa lũ đệ tử các ngươi cũng phải khổ sở như hắn cho bớt nhục đấy. Qua phân tích cấu tạo xương và mô mềm của di cốt vị tổ sư đó mà ta đào được ở sau núi, ta chắc chắn 100%."

"Oanh!"

Trong đầu Minh Sát Tôn Giả như có một tiếng nổ lớn. Bầu trời quanh lão bắt đầu sụp đổ. Những hình ảnh về vị tổ sư oai nghiêm, về Long Thần rực rỡ, về đạo pháp bất diệt đều tan vỡ thành những mảnh kính sắc lẹm, đâm ngược vào linh hồn lão.

Lão đứng đó, giữa đống đổ nát của niềm tin. Lão nhìn đôi bàn tay mình, vốn từng cảm thấy đầy quyền năng, giờ đây lão chỉ thấy chúng là những mớ cơ bắp, xương cốt vận hành nhờ các tín hiệu điện thần kinh bị lỗi.

"Ta là ai? Đây là đâu? Tại sao ta phải tu hành? Tại sao ta phải nhịn ăn thịt suốt 300 năm chỉ vì một thằng cha bị liệt dương?"

Minh Sát Tôn Giả lẩm bẩm một mình. Đôi mắt lão trở nên trống rỗng, sau đó lão bỗng nhiên cười lớn. Tiếng cười mang theo sự thê lương, điên dại, vang vọng khắp Thanh Vân Tông.

"Ha ha ha! Không có Đạo! Không có Thần! Chỉ có thiếu oxy! Tất cả chỉ là thiếu oxy não! Ha ha ha!"

Lão bắt đầu nhảy múa, những bước nhảy vô cùng kỳ quặc mà nếu Lục Diệp nhìn kỹ, nó rất giống điệu… Disco của những thập niên trước. Lão vừa nhảy vừa xé nát bộ trường bào cao quý, miệng không ngừng hát: "Ta là ảo giác, ngươi là ảo giác, cả thế giới này là một lỗi hệ thống!"

Dưới sự chứng kiến của hàng ngàn đệ tử, một vị Tôn Giả cao cao tại thượng chính thức… phát điên. Lão lao thẳng ra phía cánh rừng, vừa chạy vừa hô vang: "Phải đi tản nhiệt! Não ta nóng quá, phải đi tản nhiệt thôi!"

Mạnh Hùng nhìn theo cái bóng xa dần của Minh Sát, gãi đầu hỏi: "Đại ca, huynh nói hơi quá lời rồi phải không? Lão dù sao cũng là cao thủ."

Lục Diệp tháo kính bảo hộ ra, lau mồ hôi trên trán: "Không quá lời. Muốn cài đặt một hệ điều hành mới, trước hết phải format sạch cái ổ cứng cũ. Lão không chịu xóa bỏ những dữ liệu rác, thì ta buộc phải dùng virus logic để đánh sập toàn bộ hệ thống thôi."

Hắn quay lại nhìn cỗ máy đang bắt đầu hoạt động ổn định, thở phào một hơi.

"Dọn dẹp hiện trường đi. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu lắp đặt mạng lưới Wi-Fi linh khí toàn tông môn. Ai không đăng ký tài khoản 'LogicTuTien', không được truy cập vào nguồn linh khí nén nữa."

Tuyết Thanh Nguyệt từ nãy giờ đứng từ xa quan sát, bỗng bước tới, vẻ mặt phức tạp: "Lục sư huynh… huynh thực sự tin rằng thế giới này có thể giải thích bằng con số sao?"

Lục Diệp nhìn nàng, thấy những đường gân xanh đang đập nhẹ trên cổ nàng do căng thẳng, hắn mỉm cười: "Nguyệt nhi, tin hay không không quan trọng. Quan trọng là cái bật lửa này có thể tạo ra lửa, và bài tập thể dục nhịp điệu của nàng thực sự đã chữa khỏi chứng nghẽn mạch máu não cho nàng, đúng chứ?"

Tuyết Thanh Nguyệt đỏ mặt, im lặng cúi đầu. Nàng không biết Đạo là gì nữa, nhưng nàng biết từ khi làm theo những lời "điên rồ" của Lục Diệp, nàng chưa bao giờ cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm như bây giờ.

Ở một góc xa, lão Quy ló đầu ra từ trong chiếc nhẫn, khẽ thở dài: "Xong rồi, thời đại của những lão già thích ra vẻ thần bí như tụi ta… chính thức bị cái gã lập trình viên này 'Shutdown' rồi."

Bầu trời Cửu Châu vẫn thế, nhưng trong mắt những người ở Thanh Vân Tông lúc này, nó đã không còn là một màn sương mờ ảo. Nó là một bầu khí quyển, có thành phần oxy, nitơ, và một đống biến số linh khí đang chờ được khai thác.

Và Minh Sát Tôn Giả, người đầu tiên nếm trải "sức mạnh của logic", lúc này đang ngồi dưới suối, vừa tắm vừa cười hì hì: "Oxy… thật là nhiều oxy quá đi mà!"


*Ghi chú của tác giả Lục Diệp: Đạo không nằm ở lời nói suông, Đạo nằm ở dữ liệu sạch. Kẻ nào từ chối nâng cấp phiên bản tư duy, kẻ đó sẽ bị Thiên Đạo (với tư cách là một hệ thống) đào thải.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8