Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 100: Cuộc chiến tổng lực bắt đầu**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:25:44 | Lượt xem: 2

**Chương 100: Cuộc chiến tổng lực bắt đầu**

Bình nguyên Thiên Cơ vốn là nơi yên bình bậc nhất Cửu Châu, nay lại bị bao phủ bởi một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở. Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn không phải do thiên tượng, mà là hệ quả của hàng vạn luồng khí tức tu hành giả đang hội tụ.

Ngũ đại tông môn của chính đạo, dẫn đầu là Minh Sát Tôn Giả cùng các vị Thái thượng trưởng lão từ những đỉnh núi cổ xưa nhất, đã quyết định liên thủ. Nhìn từ xa, chiến thuyền bay lấp lánh linh quang, những con tiên hạc rợp trời, cùng tiếng hô vang "Hộ Đạo! Trừ Tà!" tạo nên một khung cảnh hùng tráng đến mức có thể khiến bất kỳ tu sĩ tâm chí bất định nào cũng phải quỳ gối xin hàng.

Đối diện với "thiên binh vạn mã" ấy, Vạn Vật Các chỉ là một tòa kiến trúc hình khối kỳ dị, vuông vức và bóng loáng nằm trơ trọi giữa bình nguyên. Trên tường thành, Lục Diệp đang ngồi trên một chiếc ghế xếp bằng linh gỗ, tay cầm một tấm bản phác thảo dài dằng dặc, thỉnh thoảng lại đưa tay lên chỉnh lại cái kính một mắt bằng tinh thể màu xanh lục.

"Sư huynh, bọn họ tới thật rồi kìa. Lần này không phải vài ba trăm người đâu, tiểu đệ đếm sơ sơ cũng phải hai vạn đệ tử tinh anh đấy!"

Mạnh Hùng run run cây đại đao to bản, nhưng miệng vẫn không quên lẩm bẩm một câu thơ vừa mới nặn ra:
"Hai vạn quân địch kéo tới nơi,
Tay ta cầm đao, miệng thở dài… thôi."

Lục Diệp không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt đáp: "Sai rồi. Chính xác là hai vạn ba ngàn bốn trăm hai mươi mốt người. Trong đó có mười hai vị Nguyên Anh, sáu mươi tám vị Kim Đan, còn lại đều là hạng tôm tép nạp năng lượng."

Hắn khẽ gõ nhẹ vào gọng kính. Một màn hình ảo ảnh hiện ra trước mắt Lục Diệp mà không ai thấy được.

[Dữ liệu phân tích: Mục tiêu – Liên minh Chính đạo.]
[Hiệu năng chiến đấu dự kiến: 100%.]
[Độ lãng phí linh khí tổng thể: 74.3%.]
[Nhận xét: Đội hình dàn trận theo quy tắc ngũ hành cổ điển, lỗi thời, có 142 điểm xung đột linh lực giữa các phe phái do chưa đồng bộ hóa tần số.]

Lục Diệp tặc lưỡi: "Một đám đông rườm rà. Nếu là ta, chỉ cần dùng năm mươi tên Kim Đan có kỷ luật, cùng tần số linh lực, là có thể quét sạch cái liên minh lỏng lẻo này rồi."

"Lục Diệp tặc tử! Mau bước ra đây chịu chết!"

Tiếng quát như sấm rền của Minh Sát Tôn Giả vang vọng khắp không gian, khiến mây đen trên cao nứt ra một đường. Lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào thêu hình nhật nguyệt, đạp trên một thanh trọng kiếm cổ lơ lửng giữa tầng không. Ánh mắt lão hừng hực lửa giận:

"Ngươi dùng tà thuật mê hoặc chúng sinh, làm loạn đạo thống ngàn năm, biến đệ tử các môn phái thành những kẻ không biết kính trên nhường dưới, chỉ biết mở mồm ra là 'logic' với 'dữ liệu'! Hôm nay, Thiên Cơ liên minh sẽ thay trời hành đạo!"

Lục Diệp lúc này mới từ từ đứng dậy, vươn vai một cái. Hắn khuếch đại giọng nói bằng một cái thiết bị hình phễu gắn phù văn nén âm thanh:

"Minh Sát đạo hữu, nói đạo lý dài dòng quá. Lão nhìn xem, lão gào một câu vừa rồi đã tiêu tốn lượng linh khí tương đương với ba viên linh thạch hạ phẩm. Mà hiệu quả chỉ là làm rách vài đám mây. Có đáng không?"

"Ngươi…" Minh Sát Tôn Giả tức đến tím mặt.

Lục Diệp tiếp tục, giọng đều đều như đọc báo cáo: "Mười vị đứng bên trái lão, đứng quá gần nhau, linh khí hệ Hỏa của kẻ này đang thiêu đốt lớp phòng hộ hệ Mộc của kẻ kia. Còn bên phải, trận pháp 'Thanh Long Tấn Khởi' của các vị có một lỗi logic nghiêm trọng ở vị trí mắt trận. Chỉ cần ta ném một viên sỏi vào tọa độ X:452, Y:128, toàn bộ trận pháp của các vị sẽ tự phát nổ trong vòng 3 giây do nghẽn mạch tuần hoàn."

Toàn trường lâm vào một sự im lặng kỳ quái. Những trưởng lão đang vận công chợt thấy tay chân mình có chút lúng túng. Lục Diệp nói quá tự tin, quá chính xác khiến họ không tự chủ được mà bắt đầu kiểm tra lại linh lực của chính mình.

"Đừng nghe hắn nói nhảm! Đây chính là Tâm Ma tấn công!" Minh Sát Tôn Giả gầm lên: "Toàn quân tấn công! Vạn Kiếm Quy Tông!"

Vạn kiếm xuất vỏ. Một rừng kiếm quang lấp lánh như thác đổ, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa đổ ập xuống Vạn Vật Các. Tiếng xé gió rít lên chói tai, linh áp nặng nề khiến mặt đất xung quanh Vạn Vật Các bắt đầu lún xuống.

"Tuyết sư muội, chuẩn bị tản nhiệt chưa?" Lục Diệp hỏi mà không quay đầu lại.

Tuyết Thanh Nguyệt bước ra, nàng mặc một bộ đồ bó gọn gàng, tay cầm thanh trường kiếm xanh biếc. Nàng hít sâu một hơi, cơ thể chuyển động theo những quỹ đạo nhịp nhàng đến kỳ lạ – không giống múa kiếm, mà giống như đang thực hiện một bài vận động cơ bắp cực kỳ khoa học để mở rộng mọi lỗ chân lông.

"Sẵn sàng!"

"Kích hoạt hệ thống 'Bẫy Faraday Linh Khí'!" Lục Diệp hô lớn, tay nhấn mạnh vào một nút trên bảng điều khiển.

Vạn Kiếm Quy Tông vừa chạm tới đỉnh thành, thay vì phát nổ như mong đợi, hàng vạn đạo kiếm quang bỗng nhiên bị bẻ cong đi một cách khó hiểu. Chúng không đâm trúng bất cứ ai, mà bị một lớp màng ánh sáng trong suốt thu hút, dẫn dắt toàn bộ linh khí từ mũi kiếm chảy vào các cột đồng cắm xung quanh tòa thành.

Tiếng nổ đùng đoàng vang lên, nhưng không phải tiếng nổ sát thương, mà là tiếng… sạc điện.

"Báo cáo chủ nhân, nồng độ linh khí trong kho chứa đã tăng 20%. Pin dự phòng đã đầy 80%." Một giọng nói máy móc (thực chất là hồn phách một con vẹt lỗi thời được Lục Diệp cải tạo) vang lên trong tòa thành.

Quân liên minh đứng ngẩn ngơ trên bầu trời. Tuyệt kỹ trấn phái của họ, tích tụ lực lượng của hàng ngàn người, lại chỉ giống như một bữa đại tiệc năng lượng miễn phí cung cấp cho kẻ địch.

"Cái… cái gì vậy? Vạn kiếm của chúng ta đâu?" Một tên đệ tử run rẩy nhìn bàn tay không của mình.

Lục Diệp cầm lấy một ly nước linh quả, nhấp một ngụm rồi bình thản nói: "Định luật bảo toàn năng lượng. Linh khí của các vị không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ túi tiền của các vị sang bộ lưu trữ năng lượng của ta thôi. Cảm ơn nhé!"

"Lục! Diệp!" Minh Sát Tôn Giả phát điên thực sự. Lão vung tay, một bảo vật hình cái chuông khổng lồ xuất hiện: "Trấn Hồn Chuông! Rung!"

Tiếng chuông ngân vang, tạo ra những sóng âm linh hồn cực mạnh có thể khiến Nguyên Anh tu sĩ cũng phải rách toạc thần thức. Sóng âm hữu hình như những vòng tròn nước lan tỏa, quét sạch mọi thứ trên đường đi.

Lục Diệp không hề nao núng, hắn lật tay lấy ra một vật hình tròn, trông giống như một cái tai nghe cỡ lớn gắn lên đầu mình, sau đó ra hiệu cho Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt làm theo.

"Chống ồn chủ động (Active Noise Cancelling) phiên bản linh khí, tần số nghịch đảo đã được thiết lập. Mời lão cứ rung thoải mái."

Sóng âm va vào Vạn Vật Các, thay vì tạo ra sự tàn phá, nó lại gặp phải một làn sóng linh lực có tần số ngược lại hoàn toàn. Hai luồng năng lượng triệt tiêu nhau giữa không trung, phát ra những tiếng "bộp, bộp" nhẹ tênh như bong bóng xà phòng vỡ.

Lão Quy từ trong nhẫn rụt cổ ra, nhìn cảnh tượng này mà rưng rưng nước mắt: "Thần thông của thời cổ đại… vạn năm tu vi… cứ thế bị cái đồ vật bằng kim loại này khắc chế sạch sành sanh sao? Trời ơi, logic là cái thứ quái quỷ gì vậy?"

Mạnh Hùng thấy phe mình chiếm thế thượng phong, tinh thần hưng phấn, nhảy lên tường thành quát lớn:
"Hôm nay trời đẹp gió hiu hiu,
Minh Sát già hói trông đìu hiu.
Chuông kêu một tiếng như muỗi đốt,
Về nhà mà húp bát cháo thiu!"

"Lên cho ta! Không dùng viễn trình thần thông nữa, giáp lá cà! Hắn chỉ có mấy người thôi!" Minh Sát Tôn Giả ra lệnh trong tuyệt vọng.

Hàng vạn tu sĩ đồng loạt hạ thấp độ cao, rút binh khí cầm tay, lao tới như nước lũ.

Lục Diệp thở dài, đóng lại bảng phân tích: "Dùng cơ bắp sao? Thật thô thiển. Mạnh Hùng, ra bài tập thể dục cho bọn họ đi. Tuyết sư muội, dùng kiếm pháp 'Cắt Frame' phối hợp."

"Rõ!"

Mạnh Hùng lao xuống thành như một quả pháo đại diện cho khối lượng và vận tốc. Hắn không dùng bất kỳ hoa chiêu nào, chỉ là những cú đấm thẳng tắp được tính toán dựa trên quán tính cực đại. Mỗi cú đấm vung ra đều đi vào đúng góc mù của đối phương, không tốn một chút linh lực thừa nào.

Trong khi đó, Tuyết Thanh Nguyệt như một bóng ma xanh biếc. Kiếm của nàng không nhanh, nhưng mỗi nhịp nàng ra tay đều trùng khớp với "điểm trễ" trong động tác của kẻ địch. Trong mắt nàng lúc này, chuyển động của đối thủ không phải là những đường kiếm liên tục, mà là những tấm ảnh rời rạc có khoảng trống ở giữa. Nàng chỉ đơn giản là đặt mũi kiếm vào khoảng trống đó.

Chiến trường lúc này biến thành một cảnh tượng dở khóc dở cười. Hàng vạn tu sĩ uy phong lẫm liệt lao vào, nhưng chưa kịp chạm tới mép áo đối phương đã thấy mình bị đấm bay theo một đường parabol hoàn mỹ (do Mạnh Hùng tính toán lực) hoặc bị kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt chặn đứng kinh mạch ngay thời điểm họ chuẩn bị bộc phát sức mạnh.

Lục Diệp vẫn đứng trên thành, nhìn chiếc đồng hồ cát đang vơi dần.

"Đã được mười phút. Hiệu suất của bọn họ đã giảm xuống 40% do áp lực tâm lý và mỏi cơ bắp. Minh Sát lão nhi, lão còn quân bài tẩy nào không? Nếu không, ta sẽ bắt đầu giai đoạn 'Dọn dẹp hệ thống' đấy."

Minh Sát Tôn Giả lơ lửng giữa không trung, nhìn quân đội liên minh đang rơi rụng như sung mà không hiểu chuyện gì xảy ra. Đây không phải là đánh nhau, đây là một màn trình diễn mà phe ông chỉ đóng vai những con rối bị điều khiển.

"Ngươi… ngươi không phải con người! Ngươi là yêu ma!"

Lục Diệp cười nhạt, lấy ra một viên tinh thạch màu đỏ rực: "Sai rồi. Ta chỉ là một người hiểu rõ quy luật vận hành của cái thế giới này hơn các vị một chút thôi. Các vị gọi đó là 'Đạo', còn ta gọi đó là 'Source Code'."

Hắn ném viên tinh thạch xuống trung tâm bình nguyên.

"Kích hoạt lệnh: System Restart (Khởi động lại hệ thống linh khí địa phương)!"

Ngay lập tức, một luồng sóng xung kích không màu lan tỏa. Những tu sĩ đang hăng máu chiến đấu bỗng thấy linh khí trong cơ thể mình như bị "đông cứng". Họ vẫn có linh lực, nhưng không tài nào điều khiển được chúng theo công pháp thông thường.

Từng người, từng người một rơi phịch xuống đất như những bao tải. Không ai bị thương nặng, nhưng họ không còn khả năng bay lượn hay sử dụng thần thông. Cả một vùng bình nguyên chỉ còn tiếng rầm rầm của những "bao tải người" rơi xuống.

Minh Sát Tôn Giả cũng không ngoại lệ. Thanh trọng kiếm dưới chân lão bỗng nhiên mất đi tính kết nối dữ liệu, khiến lão loạng choạng rơi xuống, may mắn là tiếp đất bằng… mông trên một bãi cỏ mềm.

Lục Diệp từ trên cao hạ xuống, đáp ngay trước mặt Minh Sát Tôn Giả. Hắn cúi người, đưa tay phủi bụi trên áo cho lão, rồi mỉm cười nói:

"Lão già này, đã bảo là công pháp của lão lỗi thời rồi mà không tin. Muốn đánh với ta, ít nhất lão cũng phải nâng cấp lên phiên bản 2.0 đã chứ. Hiện tại lão chỉ là một đống mã nguồn đầy lỗi đang cố chạy trên một hệ điều hành mới."

Liên minh chính đạo vạn người, trong chưa đầy một canh giờ, đã bị một kẻ "ngoại môn" hạ đo ván bằng những phương thức không ai có thể tưởng tượng nổi.

Trời dần sáng, ánh bình minh trải dài trên bình nguyên Thiên Cơ. Lục Diệp đứng đó, nhìn hàng vạn cao thủ đang ngồi bệt dưới đất với gương mặt ngơ ngác nghi ngờ nhân sinh, thản nhiên rút cuốn sổ tay ra ghi chép:

*Ngày thứ 100, thử nghiệm thực chiến quy mô lớn thành công. Ghi chú: Kẻ địch quá thiếu tư duy logic, cần sớm phổ cập giáo dục tiểu học cho toàn tu tiên giới.*

Cuộc chiến tổng lực đã kết thúc như thế – một cách chóng vánh, logic và vô cùng "phản đạo". Nhưng Lục Diệp biết, đây chỉ là bản vá lỗi đầu tiên. Phía sau Minh Sát, phía sau Cửu Châu, cái gọi là "Admin" thực sự của thế giới này – Thiên Đạo – có lẽ đã bắt đầu để mắt đến cái tên virus mang tên Lục Diệp này rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8