Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 104: Chế độ \”Safe Mode\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:28:10 | Lượt xem: 2

**Chương 104: Chế độ "Safe Mode"**

Bầu trời phía trên Ma Uyên cốc không phải là màu đen đơn thuần, mà là một thứ sắc màu hỗn tạp giữa tím thẫm và xám tro, liên tục vặn xoắn như những dòng dữ liệu bị hỏng trong một bộ nhớ cũ kỹ. Sau khi Lục Diệp dùng một chuỗi logic nhị phân khiến Dạ Ma tự "format" chính mình, không khí xung quanh đột ngột trở nên đặc quánh.

Lục Diệp nheo mắt lại, nhãn cầu của hắn chuyển sang trạng thái phân tích cường độ cao. Trong tầm nhìn của hắn, không gian không còn là đá núi hay sương mù, mà là hàng triệu sợi chỉ ánh sáng li ti đang rung động mãnh liệt.

[Cảnh báo: Phát hiện khu vực có mật độ "Dữ liệu rác" (Junk Data) cực cao.]
[Phân tích: Áp lực tâm linh đang tăng dần theo hàm mũ. Tần số dao động: 440Hz… 880Hz… 2000Hz… Nguy cơ gây tràn bộ nhớ cảm xúc của người dùng: 92%.]

Lục Diệp khẽ thở dài, đưa tay chỉnh lại gọng kính – vật phẩm pháp bảo mà hắn tự tay chế tạo để lọc bớt những "frame" hình ảnh không cần thiết của thế giới này.

"Đứng lại," Lục Diệp đột nhiên lên tiếng, giọng nói khô khốc nhưng đầy uy lực khiến bước chân của Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt khựng lại ngay tức khắc.

Mạnh Hùng đang vác cây đại đao trên vai, gương mặt đầy vẻ hưng phấn sau trận thắng vừa rồi, gãi đầu hỏi: "Lục sư huynh, sao thế? Chúng ta đang đà thắng thế, không vào sâu thêm để xem gã 'Admin' kia là ai sao? Ta vừa mới nảy ra hai câu thơ rất tâm đắc để tặng gã đó: Ma Uyên gió lộng đêm thâu/ Ta đây xách đao lấy đầu… đầu gì nhỉ?"

"Lấy đầu cho đủ quân số đó đồ ngốc," Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng ngắt lời, nhưng đôi mày liễu của nàng cũng đang cau lại. Nàng cảm thấy máu trong người mình đang vận hành nhanh một cách bất thường, Băng Tâm Quyết vốn dĩ khiến nàng lạnh như băng tuyết, lúc này lại có xu hướng sôi trào, như thể có một ngọn lửa vô hình đang đốt cháy linh hồn từ bên trong.

"Sư huynh, muội thấy có gì đó không ổn. Khí tức nơi này… đang len lỏi vào thần thức," nàng nói, bàn tay cầm kiếm hơi siết chặt.

Lục Diệp không quay đầu lại, tay hắn di chuyển trong hư không như đang gõ trên một bàn phím vô hình. Cuốn "Đạo Điển Phân Tích" bay lơ lửng trước mặt hắn, các trang giấy lật mở liên hồi, tỏa ra những luồng hào quang xanh lam dịu nhẹ.

"Nơi này được gọi là Ma Uyên, nhưng dưới góc nhìn của ta, nó giống như một vùng 'Glitch' của thế giới," Lục Diệp thản nhiên giải thích. "Kẻ điều khiển nơi này đang phát ra một loại sóng nhiễu tâm thần nồng độ cao. Các ngươi gọi đó là Ma âm nhiễu tâm, nhưng bản chất nó là việc chèn vào đầu các ngươi hàng triệu thông tin vô nghĩa cùng lúc. Nếu tiếp tục đi sâu, bộ não của Mạnh Hùng sẽ nổ tung vì cố gắng làm thơ bằng những dữ liệu lỗi, còn Tuyết sư muội, Băng Tâm Quyết của muội sẽ bị 'crash' vì quá tải cảm xúc."

Mạnh Hùng nghe xong, mặt tái mét: "Nổ tung não? Vậy không được, đầu ta còn để chứa thơ văn vĩ đại mà! Có cách nào phòng vệ không sư huynh?"

Lục Diệp nhìn vào bản đồ logic vừa quét xong, gật đầu: "Có. Nhưng cái giá là các ngươi phải tạm thời tắt bỏ tất cả các 'chức năng phụ' của linh hồn. Ta gọi đây là chế độ Safe Mode – Chế độ An Toàn."

"Safe Mode?" Cả hai đồng thanh, ngơ ngác.

"Đúng vậy," Lục Diệp gõ một cái vào trang sách. "Trong chế độ này, ta sẽ thiết lập một tường lửa xung quanh thần thức của các ngươi. Các ngươi sẽ mất đi khả năng cảm nhận cảm xúc, mất đi ham muốn, mất đi cả sự sáng tạo… ồ, đối với Mạnh Hùng thì là mất khả năng làm thơ. Các ngươi sẽ chỉ vận hành dựa trên những tập lệnh bản năng và logic thuần túy mà ta nạp vào. Giống như… hai con rối chiến đấu vô cảm."

Tuyết Thanh Nguyệt hơi do dự: "Mất đi cảm xúc? Như vậy có khác gì tu luyện 'Tuyệt Tình Đạo' ở mức độ cực đoan nhất không?"

"Khác chứ," Lục Diệp đẩy kính, khóe môi khẽ nhếch. "Tuyệt Tình Đạo là một lỗi hệ thống cố hữu, nó xóa dữ liệu vĩnh viễn. Còn Safe Mode của ta chỉ là một lệnh 'Hibernation' (ngủ đông) tạm thời. Khi ra khỏi Ma Uyên, ta sẽ Reboot (khởi động lại) hệ thống cho các ngươi, mọi thứ sẽ trở lại bình thường."

"Thôi được rồi, dù sao ta cũng chẳng muốn não mình nổ thành pháo hoa," Mạnh Hùng nhắm mắt lại, tư thế như chuẩn bị ra pháp trường. "Đến đi sư huynh! Format ta đi!"

"Không phải Format, là khởi chạy Safe Mode," Lục Diệp chỉnh lại, rồi ngón tay hắn kết một chuỗi thủ ấn kỳ lạ, thực chất là một dãy lệnh mã hóa cấp cao.

"Quy trình khởi chạy: Tắt tiến trình 'Cảm xúc', treo máy tiến trình 'Trí tưởng tượng', giảm băng thông 'Cảm quan ngũ giác'. Kích hoạt 'Lệnh phản xạ cơ bản'."

Hắn lần lượt chạm vào trán của Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt.

*Oong —*

Một luồng ánh sáng xanh lam chạy dọc từ đỉnh đầu xuống gót chân của hai người. Ánh mắt vốn dĩ linh động và đầy tình cảm của Tuyết Thanh Nguyệt đột nhiên mất đi tiêu cự trong một giây, rồi sau đó trở nên lạnh lẽo một cách đáng sợ – không phải là cái lạnh của băng giá, mà là sự lạnh lẽo của một thanh kiếm sắt chưa từng biết đến sự sống.

Còn Mạnh Hùng, cái vẻ mặt hớn hở, khờ khạo thường ngày biến mất hoàn toàn. Cơ bắp của hắn vẫn cuồn cuộn như cũ, nhưng ánh mắt hắn lúc này phẳng lặng như mặt hồ chết, không một gợn sóng.

"Trạng thái Safe Mode đã kích hoạt," Lục Diệp thông báo, rồi hắn quay sang hỏi thử: "Mạnh Hùng, làm một bài thơ xem nào?"

Mạnh Hùng nhìn Lục Diệp, giọng nói phát ra đều đều, không có âm điệu trần bổng: "Phân tích yêu cầu: Làm thơ. Kết quả: Thiếu dữ liệu sáng tạo. Định nghĩa thơ: Sự lãng phí tài nguyên ngôn ngữ cho mục đích phi thực tế. Từ chối thực hiện lệnh."

Lục Diệp hài lòng gật đầu: "Tốt lắm. Hệ thống vận hành rất mượt."

Hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt: "Sư muội, nhiệm vụ hiện tại?"

Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào bao bằng một động tác chuẩn xác đến từng milimet: "Tiến vào trung tâm tọa độ Ma Uyên. Tiêu diệt vật thể cản đường. Bảo vệ mục tiêu chỉ định: Lục Diệp. Hiệu suất ưu tiên: Tối đa."

Lục Diệp mỉm cười: "Đi thôi. Bây giờ chúng ta mới bắt đầu vào cuộc chơi của các Hacker thực thụ."

Ba người tiếp tục dấn thân vào sâu trong thung lũng. Càng vào sâu, những âm thanh kỳ quái càng dữ dội hơn. Đó là tiếng la hét của hàng vạn linh hồn, tiếng nỉ non của những nỗi oan khuất, và cả những tiếng gọi trìu mến của người thân trong ký ức.

Tuy nhiên, trước mặt một Tuyết Thanh Nguyệt và một Mạnh Hùng đang ở Safe Mode, những đòn tấn công tâm linh này chẳng khác nào ném đá vào hư không.

Đột nhiên, từ trong bóng tối, hàng loạt bóng đen trồi lên. Đó là những Ma Linh được cấu thành từ ma khí đặc quánh, chúng không có hình dạng cố định mà biến đổi liên tục theo nỗi sợ của người nhìn thấy. Đối với người thường, chúng có thể biến thành quỷ dữ; đối với tu sĩ, chúng có thể biến thành thiên kiếp.

Nhưng trong mắt Lục Diệp lúc này, màn hình hiển thị: [Vật thể: Tập hợp dữ liệu không ổn định. Độ bền: 50 đơn vị linh lực. Điểm yếu: Nút thắt năng lượng tại vị trí tọa độ (X:22, Y:45).]

"Phân tích hoàn tất. Mạnh Hùng, hướng 2 giờ, chặt góc 45 độ. Tuyết sư muội, hướng 11 giờ, đâm xuyên tâm."

Lục Diệp vừa ra lệnh, hai "cỗ máy chiến đấu" bên cạnh đã lập tức hành động. Không có bất kỳ sự chần chừ, không có sự sợ hãi hay tò mò, Mạnh Hùng vung đao theo một quỹ đạo ngắn nhất, hiệu quả nhất. Thanh đao nặng hàng trăm cân nhưng di chuyển không một chút thừa thãi, chém đôi một con Ma Linh lớn nhất. Tuyết Thanh Nguyệt thì như một tia chớp trắng, thanh kiếm trong tay nàng không múa hoa mỹ như trước, mà chỉ là những đường thẳng tắp, mỗi lần vung tay là một cốt lõi Ma Linh bị phá vỡ.

Phía xa trong hang động tối tăm, một đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục chợt mở ra. Một giọng nói vang lên, ầm ầm như sấm rền nhưng lại mang theo vẻ khó hiểu cực độ:

"Kẻ nào… Kẻ nào dám bước vào vùng cấm của bổn tọa mà không bị tâm ma quấy nhiễu? Tại sao cảm xúc của bọn chúng lại… trống rỗng như vậy? Ngay cả một chút sợ hãi cũng không có?"

Đó chính là Cửu U Ma Linh, thực thể quản lý phân đoạn này của Ma Uyên, kẻ tự coi mình là "Vực chủ" cai quản vùng dữ liệu lỗi này. Lão đã sống hàng vạn năm, bẻ gãy ý chí của vô số thiên kiêu bằng cách khai thác điểm yếu trong tâm hồn họ. Nhưng hôm nay, lão gặp phải một thứ mà lão chưa bao giờ thấy.

Ba kẻ trước mặt, kẻ đi giữa thì thản nhiên cầm một cuốn sách lạ lùng, hai kẻ bảo vệ thì đánh giết như máy móc, hoàn toàn không có khe hở tâm hồn để lão len lỏi vào.

"Ta không tin! Con người không thể không có tâm ma!" Cửu U Ma Linh gầm lên, lão huy động toàn bộ ma khí xung quanh, tạo thành một ảo cảnh khổng lồ.

Trong phút chốc, Ma Uyên biến mất, thay vào đó là một vương quốc huy hoàng. Trước mặt Mạnh Hùng xuất hiện một đại hội thơ ca danh tiếng nhất lục địa, nơi vạn người đang quỳ lạy tôn vinh hắn là "Thánh Thơ". Trước mặt Tuyết Thanh Nguyệt xuất hiện một tiên giới yên bình, nơi cha mẹ nàng – những người đã khuất từ lâu – đang mỉm cười dang tay đón nàng.

Bình thường, đây là đòn sát thủ khiến đối thủ chìm đắm vĩnh viễn.

Nhưng…

[Phát hiện xâm nhập dữ liệu ảo ảnh trái phép.] Lục Diệp lạnh lùng điều khiển Đạo Điển. [Lệnh truy cập bị chặn bởi 'Tường lửa Safe Mode'.]

Mạnh Hùng đứng trước đám đông tung hô, gương mặt không một chút cảm xúc. Hắn cầm thanh đao, nhìn vị hoàng đế đang trao giải "Trạng nguyên thơ" cho mình bằng ánh mắt vô hồn: "Phân tích: Đối tượng là tập hợp các photon và linh khí bậc thấp. Mục đích: Cản trở lộ trình. Giải pháp: Xóa bỏ."

*Xoẹt!*

Một đao dứt khoát, vương quốc hào nhoáng nát vụn như một tấm gương vỡ.

Tuyết Thanh Nguyệt cũng không khác gì. Nàng nhìn thấy cha mẹ mình, nhưng trong não nàng chỉ hiện lên một dòng thông báo khô khốc: [Đối tượng không trùng khớp dữ liệu sinh học trong bộ nhớ thực tế. Tỉ lệ là giả mạo: 100%.]

Nàng lạnh lùng đâm thanh kiếm qua ngực "cha" mình, ánh mắt không một tia dao động.

Cửu U Ma Linh bắt đầu phát điên. Lão hiện ra thân ảnh thật sự, một quái vật cao lớn với hàng trăm xúc tu đen kịt, đứng chắn ngang con đường duy nhất dẫn vào server trung tâm.

"Đồ khốn! Các ngươi là cái thứ quái thai gì?"

Lục Diệp lúc này mới tiến lên một bước, ánh sáng từ cuốn Đạo Điển chiếu rọi rõ gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của hắn.

"Ta đã bảo rồi, chúng ta đang ở chế độ Safe Mode," Lục Diệp đẩy kính, nhìn trực diện vào con quái vật. "Bọn họ bây giờ không phải là người, mà là những chương trình diệt virus cấp cao nhất do ta vận hành. Mọi chiêu trò thao túng dữ liệu cảm xúc của ngươi đối với họ là vô dụng, vì cổng 'Cảm xúc' đã bị ta tạm thời đóng mã hóa bằng thuật toán bất đối xứng rồi."

Hắn dừng lại, rồi lẩm bẩm: "Dựa trên phân tích, độ ổn định của ngươi chỉ là 40%. Ngươi đang bị rò rỉ năng lượng ở các khớp xúc tu do quá trình nén dữ liệu Ma Uyên không hoàn chỉnh. Mạnh Hùng, sư muội, chuẩn bị 'Force Quit' đối tượng này cho ta."

Mạnh Hùng bước lên phía trước, nắm chặt đại đao, Tuyết Thanh Nguyệt kiếm ý dâng cao như một mũi khoan thần tốc.

Cửu U Ma Linh cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự đang lan tỏa – một thứ nỗi sợ mà chính lão, kẻ gieo rắc sợ hãi, cũng chưa bao giờ nếm trải. Đó là nỗi sợ trước một thứ trí tuệ không bị chi phối bởi tình cảm, một thứ logic tàn nhẫn muốn bóc tách và xóa sổ sự tồn tại của lão như xóa một dòng code thừa.

"Chế độ Safe Mode bắt đầu quá trình thanh trừng," Lục Diệp phất tay. "Xóa nó cho ta!"

Trận chiến nổ ra, nhưng không còn là cuộc đọ sức của những cao nhân tu tiên thường thấy. Đó là một màn trình diễn của sự chuẩn xác tuyệt đối. Mỗi nhát chém của Mạnh Hùng đều đánh vào đúng mắt xích linh lực yếu nhất của Ma Linh, mỗi đường kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt đều triệt tiêu mọi khả năng tái sinh của hắn.

Lục Diệp đứng đó, đôi tay liên tục thao tác trên Đạo Điển, giống như một nhạc trưởng đang điều khiển một bản giao hưởng hủy diệt một cách lạnh lùng nhất. Ma Uyên rung chuyển, gã "Admin" ẩn sau màn sương cuối cùng cũng phải cảm nhận được sự hiện diện của một loại "virus" kỳ lạ mang tên Lục Diệp – kẻ không đến để phá hủy thế giới bằng sức mạnh, mà đến để sửa đổi thế giới bằng một tư duy hoàn toàn mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8