Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 105: Phản công bằng dữ liệu rác**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:28:44 | Lượt xem: 2

Ma Uyên bên trong, sương mù màu đen cuồn cuộn như những con rắn độc bị chọc giận, chúng quấn quýt, vặn vẹo xung quanh cơ thể khổng lồ của Cửu U Ma Linh. Tiếng gào thét của lão không còn mang theo sự uy nghiêm của một vị Ma đầu thượng cổ, mà chuyển sang tông giọng cao vút, chói tai của kẻ đang lâm vào đường cùng.

"Lục Diệp! Ngươi tưởng chỉ bằng mấy cái thủ thuật che mắt này mà có thể giết được bản tôn sao? Ma thể của ta là bất diệt, linh lực của ta là vô tận!"

Lục Diệp đứng trên một tảng đá lơ lửng, cuốn Đạo Điển trong tay phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, những dòng mã phù văn chảy trôi như thác đổ qua võng mạc của hắn. Hắn không hề bị lay động, tay trái đưa lên chỉnh lại gọng kính giả tưởng – một thói quen từ kiếp trước mỗi khi hắn bắt đầu phân tích một đoạn code hóc búa.

"Tốc độ tái tạo: 1.2% mỗi giây. Nguồn năng lượng: Hấp thụ trực tiếp từ hắc ám nguyên khí của Ma Uyên. Độ tinh khiết: 98%." Lục Diệp thản nhiên đọc thông số, giọng nói vang vọng khắp không gian nhờ sự khuếch đại của trận pháp. "Về mặt lý thuyết, với tốc độ hồi phục này, chúng ta sẽ mất khoảng 48 giờ để bào mòn hết năng lượng dự trữ của ngươi. Nhưng đáng tiếc, ta là một kỹ sư, và ta không thích làm tăng ca."

Mạnh Hùng đang vung đại đao chém ra những nhát chém chuẩn xác đến từng milimet, vừa thở hổn hển vừa hỏi: "Lục huynh, vậy giờ làm sao? Lão rùa già này cứng quá, đao của ta sắp mẻ rồi!"

Tuyết Thanh Nguyệt ở phía đối diện, toàn thân bao phủ trong hàn băng, thanh kiếm trong tay nàng như một tia chớp bạc. Nàng đang ở trạng thái "Safe Mode", mọi biểu cảm trên khuôn mặt đều bị đóng băng, chỉ còn lại sự hiệu quả tuyệt đối. Mỗi lần nàng đâm kiếm đều nhắm trúng vào các nốt hạch linh lực của Ma Linh, nhưng chúng lại nhanh chóng mọc ra cái mới.

Lục Diệp mỉm cười, nụ cười mà Mạnh Hùng thường gọi là "điềm báo của thảm họa logic".

"Các ngươi có biết tại sao một cái máy chủ mạnh mẽ nhất cũng có thể bị đánh sập không?" Lục Diệp hỏi một câu chẳng liên quan.

"Hả? Máy gì chủ?" Mạnh Hùng ngơ ngác.

"Nó không sập vì đối thủ mạnh hơn nó, mà sập vì đối thủ gửi cho nó quá nhiều thông tin rác mà nó không thể xử lý kịp." Lục Diệp gập cuốn Đạo Điển lại, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một túi lớn chứa đầy… phế thạch.

Đây là những viên linh thạch đã bị rút cạn linh khí, hoặc những viên linh thạch tạp chất cực nhiều, bình thường ngay cả đệ tử tạp dịch cũng chê không thèm nhìn.

"Đạo hữu Ma Linh, ngươi thích hấp thụ linh khí của Ma Uyên đúng không? Ngươi coi cơ thể mình là một cái bộ lọc cao cấp có thể lọc sạch mọi thứ để chuyển hóa thành sức mạnh?"

Cửu U Ma Linh cảm thấy một luồng dự cảm chẳng lành: "Ngươi muốn làm gì?"

"Ta vừa phân tích xong bộ lọc linh lực của ngươi," Lục Diệp bắt đầu thao tác nhanh trên không trung, những sợi chỉ linh lực bắt đầu đan xen thành một cái phễu khổng lồ. "Nó có một cơ chế tự động hấp thụ cực kỳ tham lam. Ngươi gọi đó là 'Thôn Phệ Thiên Địa', nhưng trong mắt ta, đó là một cái 'Cổng Input' không có bộ lọc Firewall."

Lục Diệp quay sang Mạnh Hùng: "Mạnh huynh, dùng 'Đại Lực Kim Cương Thủ' nghiền nát túi phế thạch này cho ta. Nghiền càng vụn càng tốt, thành dạng bụi mịn ấy."

Mạnh Hùng dù chẳng hiểu gì nhưng phục tùng vô điều kiện. Hắn gầm lên, hai tay vận công, túi phế thạch nghìn viên ngay lập tức hóa thành một đám mây xám xịt, lờ mờ.

"Tiếp theo, Tuyết sư muội, dùng Băng Phong Thiên Hạ nén đám bụi này lại với một chút khí lạnh, tạo thành những 'gói dữ liệu' nén cao độ."

Tuyết Thanh Nguyệt phất tay, đám bụi xám lập tức bị đóng băng thành hàng vạn mảnh li ti như những hạt cát sắc lẹm, mỗi hạt đều mang theo một luồng linh khí hỗn loạn, bẩn thỉu và xung khắc lẫn nhau.

"Xong rồi." Lục Diệp chỉ tay về phía Cửu U Ma Linh. "Đây là 'DDoS Attack' phiên bản tu tiên: Linh Khí Rác Tấn Công!"

Lục Diệp dùng Đạo Điển kích hoạt một trận pháp cộng hưởng. Đám bụi phế thạch đóng băng kia dưới tác động của trận pháp bỗng chốc phát ra một tần số kỳ lạ. Đối với Cửu U Ma Linh, tần số này giống như một loại hương vị cực kỳ "ngon lành", hấp dẫn bản năng thôn phệ của lão đến mức không thể cưỡng lại.

"Hút đi, hút cho nhiều vào!" Lục Diệp cười lạnh.

Hắc khí xung quanh Ma Linh điên cuồng cuộn lại, vòi rồng hắc ám của lão không chút do dự cuốn lấy toàn bộ đám "linh khí rác" kia vào trong thể nội. Lão tưởng rằng đó là năng lượng bổ sung do Lục Diệp "sai lầm" tung ra, nên càng ra sức hút lấy hút để.

Một giây sau, sắc mặt Cửu U Ma Linh đại biến.

Trong đan điền khổng lồ của lão, thay vì linh khí Ma Uyên tinh thuần, giờ đây tràn ngập những đoạn "mã nguồn" hỏng. Những mảnh vụn linh thạch tạp chất đi vào kinh mạch của lão, bắt đầu bám dính vào vách kinh mạch như những lớp rỉ sét bẩn thỉu. Tệ hơn nữa, vì đây là linh khí hỗn hợp của hàng nghìn loại phế thạch khác nhau, chúng bắt đầu tạo ra các phản ứng hóa học tiêu cực.

Linh khí thuộc tính hỏa gặp thuộc tính thủy trong cơ thể lão tạo thành hơi nước làm giãn nở phế phủ; linh khí kim gặp mộc tạo thành sự xước xát đau đớn.

"Cái… cái thứ quỷ gì thế này? Ngươi cho ta ăn rác?" Ma Linh gào lên, lão cố gắng nôn ra nhưng đã quá muộn.

Cơ chế "Thôn Phệ Thiên Địa" của lão là một vòng lặp kín. Khi đã hút vào, hệ thống sẽ tự động ép buộc tiêu hóa để chuyển hóa. Nhưng dữ liệu này quá rác, bộ vi xử lý (thần thức) của Ma Linh bắt đầu bị treo máy.

"Thông báo hệ thống: Đan điền quá tải (Buffer Overflow)," Lục Diệp thản nhiên đếm nhịp. "Lượng linh khí không tinh khiết đã đạt mức 70%. Băng thông kinh mạch bị tắc nghẽn 85%. Chúc mừng, ngươi sắp nổ tung vì 'táo bón' linh lực rồi."

Người xem bình thường sẽ thấy một vị Ma Linh vĩ đại bỗng nhiên… sưng vù lên. Cơ thể lão vốn dĩ rắn rỏi như đá hắc thạch giờ đây lại giống như một quả khí cầu bị bơm quá căng, lớp da đen kịt bắt đầu xuất hiện những vệt rạn nứt phát ra ánh sáng xám xịt của phế thạch.

Mạnh Hùng nhìn cảnh này mà rùng mình: "Lục huynh, chiêu này… có hơi tàn nhẫn quá không? Thà chém một đao còn hơn bị nhồi cám cho chết thế này."

"Đây không phải nhồi cám, đây là tối ưu hóa quá trình tự hủy," Lục Diệp chỉnh lại tay áo. "Hắn quá tự tin vào khả năng tiêu hóa của mình. Một kẻ chỉ biết ăn mà không biết chọn lọc thì sớm muộn cũng chết vì béo phì hoặc ngộ độc thực phẩm."

Cửu U Ma Linh vùng vẫy trong tuyệt vọng. Lão cố gắng vận chuyển ma công để đẩy rác thải ra ngoài, nhưng mỗi khi lão vận công, Đạo Điển của Lục Diệp lại phát ra một xung nhịp quấy nhiễu, làm sai lệch tọa độ vận hành linh lực của lão.

Lão muốn đưa linh khí lên ngực, Lục Diệp "sửa code" cho nó chạy xuống mông. Lão muốn dồn lực ra tay, Lục Diệp lại lái nó chạy thẳng vào não.

"Ahhh! Ngừng lại! Ta đầu hàng! Ta sẽ nói cho ngươi biết bí mật của Ma Uyên!" Ma Linh gào thét trong đau đớn, cơ thể lão đã biến dạng thành một khối tròn ung nhọt khổng lồ.

"Bí mật của ngươi ta sẽ tự phân tích sau khi ngươi chết," Lục Diệp lạnh lùng nói. "Bây giờ, ta cần thu thập dữ liệu về vụ nổ đan điền cấp độ đại cao thủ."

Hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng: "Rút lui 500 pixel… à không, 50 trượng về phía sau. Dùng khiên linh lực bảo vệ vùng mặt. Vụ nổ này sẽ kèm theo rất nhiều rác thải sinh học bẩn thỉu."

Đúng như dự đoán, chỉ ba nhịp thở sau, Cửu U Ma Linh đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Cơ thể lão không còn một kẽ hở nào để chứa thêm bất cứ thứ gì, nhưng đám bụi phế thạch vẫn tiếp tục sinh sôi theo phản ứng dây chuyền mà Lục Diệp đã cài đặt từ trước.

"LỖI HỆ THỐNG TRẦM TRỌNG! TERMINATING PROCESS!" Lục Diệp hét to.

"BÙM!!!"

Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Không phải một vụ nổ hào nhoáng với ánh sáng hoàng kim hay ma khí xung thiên, mà là một vụ nổ của bụi bặm, vụn đá và những làn khói đen sì, hôi thối.

Hắc khí của Ma Uyên bị chấn động đến mức tan tác. Cửu U Ma Linh – một trong những phân thân mạnh mẽ của Ma tôn – đã nổ tung thành hàng triệu mảnh rác vụn, hòa tan vào bóng tối của vực thẳm.

Sau khi dư chấn qua đi, không gian Ma Uyên rơi vào một sự im lặng kỳ quái.

Mạnh Hùng thò đầu ra sau tấm khiên, nhìn bãi chiến trường hoang tàn chỉ toàn phế liệu, lẩm bẩm: "Ta thề, từ nay về sau sẽ không bao giờ ăn linh thạch lung tung nữa. Kinh tởm quá…"

Tuyết Thanh Nguyệt lúc này cũng dần thoát khỏi trạng thái "Safe Mode". Đôi mắt lạnh lùng của nàng chớp chớp, nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi quay sang nhìn Lục Diệp với một ánh mắt cực kỳ phức tạp.

"Lục sư huynh… huynh thực sự… là một thiên tài, hay là một ác quỷ?"

Lục Diệp lúc này đang bận rộn dùng Đạo Điển để thu thập một tia tinh hồn còn sót lại của Ma Linh đang bay vất vưởng. Hắn nghe vậy thì không ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên đáp:

"Ta chỉ là một người thích sự ngăn nắp. Thế giới này quá nhiều lỗi, và ta chỉ đang dọn rác thôi."

Hắn đưa tay bắt lấy tia tinh hồn héo úa kia, trên môi nở một nụ cười thỏa mãn.

"Dữ liệu thu hoạch: Kỹ thuật nén linh hồn của Ma tộc. Cái này có thể dùng để chế tạo ra một cái ổ cứng lưu trữ di động. Thú vị, thật thú vị."

Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt nhìn nhau, đồng thanh thở dài. Bọn họ biết rằng, từ giây phút này, giới tu tiên sẽ không còn bình yên nữa. Khi một kẻ có thể dùng rác để tiêu diệt Ma thần, thì mọi quy tắc cổ xưa dường như chỉ còn là những dòng ghi chú bên lề trong cuốn sổ tay của hắn.

Nhưng trận chiến tại Ma Uyên này mới chỉ là sự khởi đầu. Sâu trong bóng tối, một "tập tin" khác lớn hơn, nguy hiểm hơn đang dần khởi động, và nó đã bắt đầu chú ý đến "siêu virus" mang tên Lục Diệp này.

"Đi thôi," Lục Diệp vỗ vỗ cuốn Đạo Điển, phong thái ung dung như vừa mới đi dạo về. "Ta cần về phòng thí nghiệm… à, về động phủ, để phân tích mớ dữ liệu mới này. Mạnh huynh, đừng quên quét dọn chỗ này đấy, để lại rác là vi phạm quy tắc bảo vệ môi trường của Ma Uyên đấy."

Mạnh Hùng: "…"

Tuyết Thanh Nguyệt: "…"

Ánh sáng từ Đạo Điển nhạt dần, để lại ba bóng người khuất xa dần trong màn sương, chỉ còn lại tàn tích của một đại ma đầu đã chết theo cách nực cười nhất trong lịch sử tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8