Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 107: Lục Diệp dùng \”Ctrl+Z\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:30:09 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 107: LỘT XÁC HỆ THỐNG – LỆNH HOÀN TÁC "CTRL + Z"**

Trong lòng Phù Văn Thành, tại một mật thất bị phong tỏa bởi tầng tầng lớp lớp trận pháp cổ xưa, không khí dường như đặc quánh lại vì áp lực linh khí. Lục Diệp ngồi xếp bằng trên một tảng đá xám xịt, trước mặt hắn không phải là lò luyện đan hay những thanh tiên kiếm hào nhoáng, mà là cuốn Đạo Điển đang lơ lửng, phát ra những tia sáng xanh lam rạch phá bóng tối.

"Cảnh báo: Tốc độ xử lý của thức hải đang chạm mức 98%. Nhiệt độ cơ thể tăng cao. Đề nghị ký chủ kích hoạt tản nhiệt bằng cách… uống thêm trà đá hoặc ngâm chân vào hàn đầm."

Lục Diệp lờ đi dòng thông báo nhảm nhí của Đạo Điển. Hắn đang mải mê nhìn vào một chuỗi các ký tự phù văn đang chạy dọc theo trang sách. Với người khác, đó là những quy luật thiên đạo thâm ảo khó lường, nhưng dưới lăng kính của kẻ từng là kỹ sư dữ liệu như hắn, đây rõ ràng là một đoạn mã nguồn của thực tại.

"Thời gian… thực ra không phải là một dòng chảy bất tận," Lục Diệp lầm bầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Nó là một chuỗi các tệp 'Log' được lưu trữ liên tục vào bộ nhớ tạm của thế giới. Nếu ta có thể nén dữ liệu của 3 giây gần nhất và ép hệ thống ghi đè lại trạng thái cũ…"

Hắn đang cố gắng hiện thực hóa một ý tưởng điên rồ: Chức năng **Undo (Hoàn tác)**. Trong thế giới hiện đại, chỉ cần nhấn `Ctrl + Z`, mọi sai lầm đều có thể biến mất. Tại sao ở thế giới tu tiên này, người ta lại phải chấp nhận khái niệm "hối hận cũng đã muộn"?

"Mạnh Hùng! Vào đây thử nghiệm cho ta!" Lục Diệp hét lớn.

Cánh cửa đá nặng nề bị đẩy ra, Mạnh Hùng – gã to xác với bắp tay to như cột đình, tay cầm một bài thơ mới sáng tác nửa chừng – ngơ ngác bước vào: "Sư huynh, đệ đang bận tìm vần cho chữ 'Mông'. Huynh gọi đệ có chuyện chi?"

Lục Diệp không nói hai lời, nhặt một quả linh quả trên bàn ném thẳng vào mặt Mạnh Hùng. "Dùng toàn lực đánh ta một quyền, không được nương tay!"

Mạnh Hùng giật nảy mình, vội vàng tránh né: "Huynh điên rồi sao? Đệ mà đấm một quyền là huynh biến thành 'pixel' ngay đấy!"

"Nói nhảm ít thôi, đây là vì khoa học! Đánh!"

Mạnh Hùng thấy ánh mắt Lục Diệp nghiêm túc đến lạ thường, bèn nghiến răng, vận chuyển chân khí. Tiếng gầm của lân hổ vang lên, nắm đấm khổng lồ của gã bao phủ trong một tầng ánh sáng vàng kim, xé rách không khí lao về phía ngực Lục Diệp.

Tốc độ của cú đấm vượt quá khả năng phản ứng của một đệ tử bình thường, nhưng trong mắt Lục Diệp, mọi thứ chậm lại thành từng khung hình (Frame).

*Tốc độ: 150m/s. Góc tấn công: 89 độ. Lực va chạm ước tính: 5000 PSI. Tỉ lệ gãy xương sườn: 100%.*

"Bắt đầu nén dữ liệu… Ghi lại Log thực tại… Khởi động lệnh Ctrl+Z!"

Lục Diệp hét lên trong tâm trí. Cuốn Đạo Điển rung lên bần bật, một luồng ánh sáng trắng lóa từ thính hải của hắn nổ tung.

*Bộp!*

Nắm đấm của Mạnh Hùng thụi thẳng vào ngực Lục Diệp. Hắn nghe rõ tiếng xương sườn gãy răng rắc, máu tràn lên họng, cảm giác đau đớn dữ dội như bị xe tải tông qua. Nhưng ngay vào khoảnh khắc hắn sắp văng ra xa, thực tại xung quanh bỗng chốc… khựng lại.

Mọi thứ bắt đầu mờ đi, giống như một cuốn băng video bị tua ngược. Máu đang bắn ra tung tóe bỗng dưng thu về lại trong huyết quản, những mảnh xương vỡ tự động lắp ghép với tốc độ chóng mặt, và nắm đấm của Mạnh Hùng đang lún sâu vào ngực hắn bỗng dưng… rút ngược trở lại vị trí cũ.

Một giây… Hai giây… Ba giây.

Lục Diệp thấy mình lại đang đứng yên, đối diện với Mạnh Hùng lúc bấy giờ mới bắt đầu gồng cơ bắp và chuẩn bị tung chiêu.

"Sư huynh, đệ chuẩn bị đấm nhé! Huynh nhớ chịu đựng đấy!" Mạnh Hùng hét lên, khí thế hừng hực.

Lục Diệp đứng đó, hơi thở hổn hển, mặt tái mét vì tiêu hao tinh thần lực quá lớn, nhưng trong mắt hắn lại lóe lên tia sáng điên cuồng của một kẻ vừa hack thành công máy chủ thiên đường.

"Dừng! Không cần đấm nữa." Lục Diệp giơ tay lên, ngăn gã lại.

Mạnh Hùng ngơ ngác, thu thế lại: "Ủa? Sao vậy huynh? Đệ mới chỉ chuẩn bị vận công mà."

Lục Diệp cười khổ, tự kiểm tra lồng ngực mình. Không đau, không gãy xương, sạch sẽ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, cảm giác đau đớn chân thực của 3 giây trước vẫn còn đọng lại trong ký ức thần hồn. Đó là "tác dụng phụ" của việc hoàn tác dữ liệu nhưng không xóa bỏ bộ nhớ của "User" (Người dùng).

"Đạo Điển, báo cáo thông số." Lục Diệp thì thầm.

*"Thông báo: Kích hoạt kỹ năng mới thành công. Tên kỹ năng tạm thời: 'Phản Tổ Chi Thuật' – Thực chất là 'Ctrl + Z'. Phạm vi: 3 giây ngược dòng. Tiêu hao: 90% Linh lực và 50% Thần thức. Khuyến cáo: Sử dụng xong sẽ bị nấc cụt dữ liệu trong 1 canh giờ."*

Lục Diệp còn chưa kịp ăn mừng thì bất chợt, một cơn nấc cụt lạ lùng từ sâu trong đan điền bốc lên.

*Hức!*

Một tia sét nhỏ từ miệng hắn bắn ra, đánh cháy sém chòm râu của Mạnh Hùng.

*Hức!*

Một đóa hoa sen bằng linh lực hiện ra trên đầu Lục Diệp rồi nổ tung thành… nước mưa.

"Sư huynh… huynh bị tẩu hỏa nhập ma rồi à?" Mạnh Hùng xanh mặt, lùi lại mấy bước.

Lục Diệp ôm bụng, vừa nấc vừa cười: "Không… *hức*… ta vừa tìm thấy… *hức*… nút cứu mạng rồi!"

Đúng lúc đó, từ bên ngoài mật thất, một giọng nói lạnh lùng và thanh tao vang lên, phá vỡ bầu không khí hài hước: "Lục Diệp, có biến rồi. Người của Minh Sát Tôn Giả đã tìm đến Phù Văn Thành."

Tuyết Thanh Nguyệt bước vào, dáng vẻ lạnh như băng tuyết, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ lo lắng. Nàng nhìn thấy Lục Diệp đang nấc cục liên tục và Mạnh Hùng với chòm râu cháy sém thì hơi khựng lại.

"Hai người… đang luyện công pháp gì vậy?"

Lục Diệp cố nén cơn nấc, lau mồ hôi trên trán: "Chỉ là… *hức*… thử nghiệm phần mềm mới thôi. Bọn chúng đến bao nhiêu người?"

"Một đội Chấp Pháp Giả, dẫn đầu là Tả hộ pháp của Minh Sát Tôn Giả – Ma Nhãn Lão Nhân. Tu vi đã chạm đến Bán Bước Nguyên Anh." Tuyết Thanh Nguyệt cau mày. "Hắn nói ngươi ăn cắp mật mã phù văn của tổng đàn, bắt ngươi phải ra quy án. Nếu không, hắn sẽ dùng 'Hóa Linh Trận' để san phẳng khu phố này."

Lục Diệp nghe vậy, đôi mắt híp lại. Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, Đạo Điển trong tay khép lại nhưng luồng dữ liệu vẫn không ngừng luân chuyển bên trong.

"San phẳng? *hức*… Ta còn chưa thu tiền bảo trì trận pháp của thành phố này, hắn lấy quyền gì mà đòi phá?"

"Sư huynh, đệ đi đấm nát mặt lão già đó!" Mạnh Hùng hừng hực khí thế, vung bài thơ dở dang lên như một tờ chiến thư.

"Không cần." Lục Diệp nhếch môi cười, cái cười có chút "đáng ghét" đặc trưng của một hacker vừa nắm trong tay mã bẻ khóa. "Bán Bước Nguyên Anh à? Để ta xem, giữa tu vi và 'nút hoàn tác', bên nào mạnh hơn."

Phía trên quảng trường Phù Văn Thành, mây đen ùn ùn kéo đến. Ma Nhãn Lão Nhân đứng lơ lửng giữa không trung, một con mắt thứ ba giữa trán tỏa ra ánh sáng tím rịm, đầy vẻ âm tà. Lão nhìn xuống đám người đang run rẩy bên dưới bằng ánh mắt của kẻ săn mồi.

"Lục Diệp đâu? Ra đây nộp mạng, nếu không mỗi mười nhịp thở, ta sẽ giết một người!"

Dưới mặt đất, cư dân thành phố bắt đầu xôn xao sợ hãi. Trận pháp hộ thành vốn đã bị Lục Diệp "tối ưu hóa" đến mức mỏng dính như màng bọc thực phẩm (theo lời hắn là để tiết kiệm linh thạch), nay lung lay sắp đổ dưới áp lực của một đại cao thủ.

"Nào, lão già mắt nhiều hơn não kia, quát tháo cái gì?"

Một giọng nói uể oải vang lên. Lục Diệp cùng Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt từ từ tiến ra giữa quảng trường.

Ma Nhãn Lão Nhân nhìn thấy Lục Diệp, con mắt thứ ba giật giật: "Ngươi chính là tên rác rưởi đã làm loạn đạo tâm của đệ tử Minh Sát Tông? Nhìn khí tức của ngươi… ngay cả Kim Đan cũng chưa tới, chỉ là một tên tu sĩ Nhập Mã Cảnh (Luyện Khí) mà dám ngông cuồng?"

Lục Diệp thản nhiên lấy ra một miếng bánh quẩy, vừa ăn vừa nói: "Thông tin của ngươi lạc hậu rồi. *Hức*… Ta giờ là Cấu Trúc Cảnh (Trúc Cơ) tầng thứ chín, hơn nữa, ta là người nắm quyền 'Admin' của khu vực này."

"Tìm chết!"

Ma Nhãn Lão Nhân không kiên nhẫn thêm nữa. Con mắt giữa trán lão bỗng nhiên bộc phát ra một đạo lôi quang màu tím đen, dài hàng chục trượng, mang theo sức mạnh có thể dễ dàng chẻ đôi một ngọn núi lớn, lao thẳng về phía Lục Diệp.

Tuyết Thanh Nguyệt định rút kiếm, nhưng Lục Diệp lại bước lên trước một bước, giơ bàn tay lên không trung.

"Đạo Điển, phân tích quỹ đạo! Thời gian nạp năng lượng của hắn là 2 giây, thời gian tia laser chạm đến ta là 0.5 giây. Tỉ lệ sống sót: 0%." Lục Diệp lẩm bẩm.

"Kỳ lạ chưa kìa, hắn đứng im chờ chết sao?" Đám đông kinh hãi hét lên.

Đạo lôi quang màu tím nuốt chửng thân ảnh Lục Diệp trong chớp mắt. Một tiếng nổ rung trời vang lên, mặt đất dưới chân hắn tan hoang, khói bụi mịt mù. Mạnh Hùng gào lên định xông vào cứu người, nhưng Tuyết Thanh Nguyệt bỗng khựng lại, đôi mắt xinh đẹp co rút lại vì kinh ngạc.

Trên không trung, Ma Nhãn Lão Nhân cười lạnh: "Cái gọi là thiên tài logic, chỉ đến thế thôi sao?"

Nhưng ngay giây tiếp theo, một sự kiện không tưởng xảy ra.

Thế giới bỗng nhiên… rung nhẹ một cái. Mọi thứ trở nên nhòe nhoẹt trong nháy mắt.

Ma Nhãn Lão Nhân thấy mình đột nhiên lại đứng ở vị trí của 3 giây trước. Con mắt thứ ba đang tụ năng lượng, chuẩn bị phóng tia lôi quang. Lão ngẩn người: *Chuyện gì vừa xảy ra? Mình vừa có cảm giác là mình đã bắn rồi mà?*

"Này lão già, nhắm cho chuẩn vào, lệch sang trái 2 pixel rồi."

Giọng nói của Lục Diệp lại vang lên. Khói bụi biến mất, hắn vẫn đứng đó, gặm nốt miếng bánh quẩy cuối cùng, hoàn toàn nguyên vẹn!

"Ảo giác sao?" Ma Nhãn Lão Nhân nghiến răng, con mắt giữa trán lại lần nữa bắn ra tia tím lịm, lần này còn mạnh hơn, cuồng bạo hơn.

*Ầm!!!*

Một lần nữa, Lục Diệp bị nổ tung thành trăm mảnh. Mạnh Hùng thét lên đau đớn, nhưng…

*Vù!*

Mọi thứ lại "Refresh".

Ma Nhãn Lão Nhân lại thấy mình đứng yên, miệng đang chuẩn bị hô "Tìm chết". Lão già suýt chút nữa thì tẩu hỏa nhập ma tại chỗ. Cảm giác Deja Vu (vốn đã biết) này mạnh mẽ đến mức lão bắt đầu nghi ngờ mình bị điên.

"Lần này lệch sang phải 5 pixel. Lão có bị viễn thị không đấy?" Lục Diệp thong dong lấy ra một chiếc lược, chải lại mái tóc vừa bị gió thổi hơi rối.

Cả quảng trường tĩnh lặng như tờ. Tuyết Thanh Nguyệt há miệng không thốt nên lời. Nàng tận mắt chứng kiến Lục Diệp "chết" hai lần, nhưng rồi thời gian như bị một bàn tay vô hình vặn ngược lại, xóa bỏ mọi thực tại đau thương đó.

"Ngươi… ngươi đang chơi trò quỷ gì?" Ma Nhãn Lão Nhân bắt đầu run rẩy. Lão đã sống hàng trăm năm, thấy qua vô số thần thông không gian, thời gian, nhưng chưa bao giờ thấy loại pháp thuật nào có thể "Hoàn tác" một cách thô bạo và tùy ý như thế này.

Lục Diệp lúc này mặt đã trắng bệch như tờ giấy. Sử dụng `Ctrl + Z` liên tục hai lần là cực hạn của hắn. Đầu hắn đau như búa bổ, cảm giác linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức khô khốc. Nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt "ta đây còn nhiều chiêu lắm".

"Đây không phải là quỷ, đây là khoa học. Lão không hiểu vì lão dùng lậu hệ điều hành thôi." Lục Diệp nấc một cái rõ to. *Hức!*

Lần này, một dòng chữ lớn bằng linh lực hiện ra ngay trước ngực Ma Nhãn Lão Nhân: **"Lỗi hệ thống: Đối phương quá xấu trai, đề nghị xóa bỏ."**

Ma Nhãn Lão Nhân nổi điên thực sự. Lão không tin vào tà thuật này nữa. Lão vận chuyển toàn bộ tu vi Bán Bước Nguyên Anh, cơ thể bỗng chốc phình to, mọc ra sáu cánh tay, mỗi cánh tay cầm một món ma bảo cấp cao, định dùng một đòn hủy thiên diệt địa để san bằng cả thành phố, không để Lục Diệp có cơ hội "hoàn tác" nữa.

"Tận thế đến rồi! Chết đi!"

Đúng lúc áp lực đạt đến đỉnh điểm, Lục Diệp không hề nao núng. Hắn biết mình không thể `Ctrl + Z` lần thứ ba, nhưng hắn đã có được dữ liệu quan trọng từ hai lần trước.

"Mạnh Hùng! Bài thơ của đệ, đọc câu thứ ba cho ta!" Lục Diệp hét lên.

Mạnh Hùng ngơ ngác nhưng vẫn gào to: "Núi xanh xanh ngắt một màu… Gấu to béo mập, đi đâu cũng thèm mông!"

Lục Diệp nhanh tay lẹ mắt, dùng Đạo Điển thu thập chấn động âm thanh từ bài thơ "rác rưởi" đó, kết hợp với lỗ hổng linh khí mà hắn phân tích được từ con mắt thứ ba của Ma Nhãn Lão Nhân khi lão vận công cực độ.

"Đạo Điển, lệnh Copy-Paste! Nhân đôi độ nén của vần 'Mông', nhắm vào điểm mù ở nách trái của lão già!"

Một luồng linh lực hình… một cái bàn tọa khổng lồ hiện ra giữa không trung, mang theo vần điệu của bài thơ Mạnh Hùng, lao thẳng về phía Ma Nhãn Lão Nhân với tốc độ âm thanh.

"Cái quái gì…" Ma Nhãn Lão Nhân chưa kịp phản ứng, chiêu thức của lão đang tích tụ đến điểm tới hạn thì bị "vần thơ" của Mạnh Hùng chọc đúng tử huyệt.

Linh khí bên trong lão bị rối loạn nghiêm trọng. Toàn bộ đòn tấn công bạo liệt bỗng dưng… nổ tung ngay bên trong cơ thể lão.

*Đùng!*

Một tiếng nổ chấn động bầu trời, nhưng không phải là Phù Văn Thành bị hủy diệt, mà là Ma Nhãn Lão Nhân bị chính sức mạnh của mình hất văng lên cao hàng ngàn trượng, biến thành một điểm sáng nhỏ xíu như ngôi sao trên trời rồi biến mất tăm.

Không gian trở lại yên tĩnh.

Lục Diệp loạng choạng, suýt ngã xuống đất nếu Tuyết Thanh Nguyệt không kịp thời lao đến đỡ lấy.

"Lục sư huynh!" Nàng lo lắng nhìn hắn. "Huynh thế nào rồi?"

Lục Diệp thở dốc, mắt trợn trừng, người run lên bần bật. Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, rồi lại nhìn Đạo Điển, khó nhọc nói:

"Ta… ta thấy… *hức*…"

"Huynh thấy cái gì? Thấy thiên đạo hay thấy bí cảnh?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi gấp.

Lục Diệp mếu máo: "Ta thấy… máy của ta bị 'treo' rồi… RAM không đủ… *hức*… Ta muốn… restart (khởi động lại) ngay lập tức…"

Dứt lời, Lục Diệp lăn đùng ra ngất xỉu.

Trên trang cuối của Đạo Điển, một dòng thông báo lặng lẽ hiện ra, lấp lánh sắc xanh:

*"Ký chủ đã thực hiện một lệnh 'Log Reverse' không hợp lệ với tài khoản User. Hệ thống Thiên Đạo cấp cao đã chú ý. Bản cập nhật 'Vá lỗi bảo mật 1.1' dự kiến sẽ sớm được triển khai. Chúc ký chủ… không bị xóa tài khoản sớm."*

Giữa quảng trường thành phố, Mạnh Hùng gãi đầu, cầm bài thơ nhìn theo hướng lão già bay mất: "Vần 'Mông' của mình… uy lực lớn thế sao? Chắc mình thực sự là một thi hào bị bỏ quên rồi!"

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Lục Diệp trong lòng mình, lại nhìn đống hỗn độn xung quanh, khẽ mỉm cười. Nàng biết, từ hôm nay, thế giới tu tiên này sẽ không còn một giây phút nào yên bình nữa, bởi vì kẻ mang tên Lục Diệp đã tìm thấy "bàn phím" để gõ lại quy luật của trời đất.

Sáu canh giờ sau, Lục Diệp tỉnh dậy trong tiếng kêu gào thảm thiết của lão Quy trong chiếc nhẫn.

"Lục Diệp! Ngươi là đồ điên! Ngươi dám nghịch đảo thời gian? Ngươi có biết là ta suýt chút nữa bị 'delete' vĩnh viễn vì cái lệnh `Ctrl + Z` chết tiệt của ngươi không hả?"

Lục Diệp day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu đã vơi bớt, thản nhiên đáp: "Ông già, đừng làm quá. Đó gọi là tối ưu hóa trải nghiệm người dùng. Nếu không có 3 giây đó, chúng ta giờ đã là dữ liệu rác trong dạ dày của Ma Nhãn Lão Nhân rồi."

Hắn đứng dậy, đi tới cửa sổ, nhìn ra Phù Văn Thành đang rộn ràng khôi phục lại. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

"Lão Quy, ông nói xem, nếu ta có đủ linh khí, liệu ta có thể dùng lệnh 'Alt + F4' để đóng toàn bộ môn phái của Minh Sát Tôn Giả không?"

Lão Quy: "…"

"Ta muốn đi chết… à không, ta là rùa, ta sống thọ, nhưng ta thực sự muốn ngủ đông mười vạn năm để không phải nhìn thấy ngươi phá hoại thế giới này thêm nữa!"

Lục Diệp không quan tâm, hắn lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép lại:

*Nhật ký ngày X: Thử nghiệm Ctrl + Z thành công. Bài học rút ra: Cần nâng cấp card đồ họa của thức hải và mua thêm Ram thần hồn. Mục tiêu tiếp theo: Nghiên cứu lệnh 'F5' (Làm mới toàn bộ tu vi mà không cần luyện tập). Tiềm năng: Vô hạn.*

Ánh nắng hoàng hôn buông xuống, bóng lưng Lục Diệp in trên vách tường, không giống một vị tiên nhân cao thâm, mà giống như một kẻ đang âm mưu bẻ khóa toàn bộ vũ trụ này. Cuộc chơi… thực sự mới chỉ là bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8