Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 113: Tầng địa ngục là một kho chứa dữ liệu**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:34:49 | Lượt xem: 2

Chương 113: Tầng địa ngục là một kho chứa dữ liệu

Sau khi cú nổ từ Lõi Thế Giới làm sụp đổ hoàn toàn nhận thức của những kẻ có mặt tại hiện trường, một khe nứt không gian khổng lồ đã nuốt chửng Lục Diệp và những người đồng hành. Cảm giác không phải là sự rơi rực tự do thông thường, mà giống như thể cơ thể họ bị tháo rời ra thành từng hạt li ti, rồi được truyền tải qua một đường ống dẫn cực hẹp.

Khi thị giác của Lục Diệp hoạt động trở lại, thứ đầu tiên hắn ngửi thấy không phải là mùi tanh tao của máu hay sự u ám của âm ti theo truyền thuyết. Đó là một mùi khô khốc, giống như mùi của các linh kiện điện tử bị đốt nóng lâu ngày trong phòng máy kín.

"Khụ… khụ… Đây là địa ngục sao?" Mạnh Hùng lồm cồm bò dậy, vỗ vỗ vào cái bắp tay cuồn cuộn của mình như để kiểm tra xem phụ tùng còn đủ không. Hắn nhìn quanh, gương mặt vốn thô kệch hiện lên vẻ hoang mang: "Sao chẳng thấy vạc dầu, cũng chẳng thấy núi đao? Chỉ thấy… một đống đá xám?"

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, thanh băng kiếm trong tay vẫn tỏa ra hơi lạnh, nhưng sắc mặt nàng tái nhợt. Nàng cảm nhận được một sự áp chế kinh hồn lên thần hồn của mình. Ở nơi này, tu vi Kim Đan của nàng giống như một ngọn nến le lói trước cơn gió bão.

Lục Diệp không trả lời. Hắn chậm rãi đứng thẳng người, đôi mắt vàng kim của "Đạo Điển Phân Tích" vẫn đang điên cuồng nhảy múa các dòng thông số.

Trước mắt bọn họ là một không gian vô tận, một bình nguyên bằng phẳng màu xám chì. Phía trên bầu trời không có mặt trời hay trăng sao, chỉ có những dải cực quang màu tím ngắt uốn lượn như những sợi dây cáp quang khổng lồ đang dẫn truyền năng lượng. Xa xa, hàng triệu, hàng tỷ những cột trụ bằng đá đen cao chọc trời xếp hàng ngay ngắn, kéo dài đến tận chân trời.

Lục Diệp tiến lại gần một cột trụ gần nhất. Hắn đặt tay lên bề mặt nhẵn thín của nó. Một bảng thông báo ảo hiện ra trong tâm trí:

[Phát hiện thực thể lưu trữ dữ liệu (Type: Soul-Archive).]
[Dung lượng: 1024 Yottabytes.]
[Tình trạng: Đang đọc ghi.]
[Nội dung: Phân vùng lưu trữ linh hồn đời thứ 892, Khu vực Cửu Châu.]

"Địa ngục… Địa phủ… Luân hồi…" Lục Diệp khẽ lẩm bẩm, một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên môi. "Hóa ra tất cả chúng ta đều bị lừa. Thiên Đạo không có lòng nhân từ để xây dựng một nơi cho linh hồn nghỉ ngơi. Đây đơn thuần chỉ là một cái kho chứa dữ liệu khổng lồ."

"Lục sư đệ, huynh đang nói cái gì vậy?" Tuyết Thanh Nguyệt cau mày, nàng tiến lại gần nhìn vào cột đá. "Ta thấy trên này khắc rất nhiều tên người, nhưng chúng đang mờ dần đi. Có vẻ như họ đang bị lãng quên."

"Không phải bị lãng quên." Lục Diệp lắc đầu, ngón tay hắn lướt trên không trung như đang gõ phím. "Nàng nhìn xem, những cái tên đó không biến mất, chúng đang được 'giải nén'. Khi một sinh linh chết đi, toàn bộ ký ức, kinh nghiệm và tu vi của họ được nén lại thành một gói dữ liệu gọi là linh hồn. Sau đó, gói dữ liệu này được gửi về đây."

Hắn chỉ tay về phía dải cực quang tím trên bầu trời: "Kia là băng tải truyền tin. Những linh hồn được đưa vào đây để 'định dạng' lại. Ký ức bị xóa bỏ thực chất là quá trình format ổ đĩa để giải phóng dung lượng. Sau đó, những 'linh hồn trắng' này lại được tái sử dụng để nạp vào những bào thai mới ở nhân gian. Một vòng lặp closed-loop (vòng lặp đóng) hoàn hảo để tiết kiệm tài nguyên hệ thống."

Mạnh Hùng nghe mà quay cuồng đầu óc. Hắn chỉ hiểu mang máng là người chết ở đây bị đem ra "xào nấu" lại. Hắn bĩu môi:
"Vậy còn mấy truyền thuyết về đầu thai thành súc vật hay thành người giàu sang thì sao? Chẳng lẽ không có ai chấm điểm công đức?"

Lục Diệp cười khẩy, đôi mắt quét qua một lượt:
"Công đức? Đó là một thuật toán ưu tiên (Priority Algorithm). Kẻ nào có đóng góp năng lượng linh khí lớn cho thế giới khi còn sống, hoặc có cấu trúc linh hồn bền vững, sẽ được Thiên Đạo gắn nhãn 'VIP'. Gói dữ liệu của chúng sẽ được ưu tiên nạp vào những 'phần cứng' tốt hơn ở kiếp sau để tiếp tục sản sinh ra nhiều linh lực hơn. Còn những kẻ bị coi là 'dữ liệu rác' (garbage data), Thiên Đạo sẽ nén họ lại, gộp nhiều linh hồn vụn vặt thành một, rồi tống vào xác của súc vật cho nhẹ máy."

"Thật là vô tình…" Tuyết Thanh Nguyệt run rẩy. Nàng vốn tin vào nhân quả, tin vào thiên đạo có mắt, nhưng qua cách giải thích "trần trụi" của Lục Diệp, thế giới này bỗng trở nên giống một cái nhà máy sản xuất vô hồn.

"Sư tỷ, đừng buồn. Logic không có cảm xúc, nó chỉ có tính hiệu quả."

Đúng lúc này, từ trong bóng tối giữa các cột trụ, một âm thanh xình xịch đều đặn vang lên. Một sinh vật kỳ quái bò ra. Nó có thân hình của một con nhện khổng lồ bằng kim loại, nhưng cái đầu lại là mặt một lão già với vẻ mặt cứng đờ, không chút biểu cảm. Đôi mắt lão ta phát ra luồng ánh sáng đỏ rực, quét qua ba người.

"Cảnh báo! Phát hiện tiến trình lạ (Foreign Process) xâm nhập phân vùng lưu trữ. Đang tiến hành xác minh quyền truy cập (Admin Rights)."

Mạnh Hùng lập tức giương khiên, hét lớn: "Ái chà, quỷ sai đây sao? Nhìn chẳng giống trong tranh gì cả, trông như cái bếp lò di động!"

Lục Diệp ngăn Mạnh Hùng lại, tiến lên phía trước một bước. Đạo Điển trên tay hắn lật mở xoàng xoạt, hào quang vạn trượng tỏa ra.

"Phân tích cấu tạo đối tượng!" Lục Diệp quát thầm.

[Đối tượng: Chấp Pháp Giả Địa Ngục – Đơn vị dọn dẹp dữ liệu (Cleaner-Bot).]
[Cấp độ: Tương đương Nguyên Anh kỳ bậc cao.]
[Điểm yếu: Hệ thống nhận diện dựa trên sóng não ổn định. Tốc độ xử lý thông tin: 1.2 GB/giây.]

Lục Diệp nhếch mép: "Chỉ là một cái phần mềm diệt virus cấp thấp chạy bằng cơm thôi sao?"

Con quỷ nhện kim loại kia lao tới với tốc độ kinh người, những cái chân sắt bén nhọn như muốn đâm xuyên không gian. Tuyết Thanh Nguyệt định rút kiếm, nhưng Lục Diệp đã nhanh hơn. Hắn không dùng linh lực, mà dùng đầu ngón tay vẽ vào không trung một dãy ký tự phù văn xanh biếc.

"Tối ưu hóa: Ghi đè chỉ thị!"

Lục Diệp không đánh vào thân thể con quái vật. Hắn búng tay, một đạo linh lực nhỏ xíu như sợi chỉ bắn thẳng vào trán của lão già mặt người. Đó là một đoạn "mã độc" logic mà hắn vừa trích xuất từ Đạo Điển.

Con quái vật khựng lại ngay lập tức. Cái chân sắc lẹm của nó chỉ còn cách ngực Mạnh Hùng đúng ba phân. Ánh sáng đỏ trong mắt nó bắt đầu nhấp nháy liên hồi, tiếng rè rè phát ra từ bên trong cơ thể:

"Lỗi hệ thống… Truy vấn không xác định… Tại sao 1+1 lại bằng 3?… Đang thực hiện vòng lặp vô hạn… Reboot… Reboot…"

Mạnh Hùng há hốc mồm, đưa tay gõ gõ vào cái đầu lão già trên con nhện: "Này, lão già, sao đứng im rồi? Đột quỵ à?"

Lục Diệp thản nhiên giải thích: "Ta chỉ đưa cho nó một bài toán logic nghịch lý. Bộ vi xử lý của nó quá rập khuôn, gặp phải loại dữ liệu không xác định này sẽ bị tràn bộ đệm (Buffer Overflow) và treo máy ngay lập tức."

Hắn quay sang nhìn Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng, ánh mắt trở nên nghiêm túc: "Chúng ta không có nhiều thời gian. Việc ta hack vào hệ thống này sẽ sớm bị Admin Thiên Đạo phát hiện. Mục tiêu của chúng ta là tìm đến 'Thùng rác' (Recycle Bin) của địa ngục."

"Thùng rác?" Tuyết Thanh Nguyệt ngơ ngác.

"Đó là nơi chứa những dữ liệu bị lỗi nghiêm trọng, những linh hồn không thể format hay tái chế được. Truyền thuyết gọi đó là 'Địa ngục tầng thứ 18' hay 'A Tỳ Địa Ngục'. Nhưng thực chất, đó là nơi lưu trữ những mảnh vỡ ký ức của các cường giả viễn cổ – những kẻ mà Thiên Đạo không thể xóa sạch vì 'dung lượng' của họ quá lớn."

Lục Diệp dắt tay hai người nhảy lên lưng con quái vật đang bị treo máy, hắn dùng quyền truy cập vừa chiếm đoạt được để điều khiển con nhện chạy nhanh về phía sâu nhất của kho lưu trữ.

Gió lạnh rít gào bên tai. Mạnh Hùng đứng trên lưng nhện, cảm thấy máu nóng trong người sôi trào, không nhịn được lại ngứa nghề làm thơ:

"Địa ngục không dầu cũng chẳng dao,
Chỉ toàn đá xám chạy ào ào.
Sư đệ vung tay cài mã độc,
Quỷ sai đứng máy, mặt xanh xao!"

Lục Diệp suýt chút nữa ngã khỏi lưng nhện vì bài thơ của Mạnh Hùng. Hắn lầm bầm: "Mạnh huynh, ta cầu xin huynh, sau này nếu có cơ hội về lại thế gian, huynh hãy làm một võ tướng bình thường thôi, đừng cố gắng gia nhập giới văn đàn nữa, kẻo Thiên Đạo vì quá nhức đầu mà reset toàn bộ nhân loại đấy."

Mạnh Hùng cười ha hả, vô tư vỗ vỗ vai Lục Diệp: "Đệ đừng lo, thơ ta là thơ thực dụng, dùng để chấn nhiếp linh hồn mà!"

Càng đi sâu, không gian càng trở nên u tối và nhiễu loạn. Những cột trụ bắt đầu xuất hiện những vết nứt, và dải cực quang trên trời biến thành những tia sét đen kịt.

Lục Diệp nhìn vào Đạo Điển, sắc mặt hắn dần trở nên nặng nề. Hắn phát hiện ra một điều khủng khiếp. Trong cái "Thùng rác" này, có một tệp tin đang tự giải nén với tốc độ cực nhanh.

"Cảnh báo… Phát hiện dữ liệu siêu cấp đang cố gắng phục hồi (Restore). Định dạng: Thần Ma Khởi Nguyên."

Một tiếng gầm thét xé toạc linh hồn vang vọng khắp bình nguyên đá xám. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những cột trụ chứa hàng tỷ linh hồn bắt đầu đổ sập như những quân bài domino.

Lục Diệp nghiến răng, mắt rực sáng: "Có kẻ đang định vượt ngục! Hắn định khôi phục lại toàn bộ dữ liệu của thời đại viễn cổ để ghi đè lên thế giới hiện tại!"

Trước mặt bọn họ, một hố đen khổng lồ đang xoáy sâu xuống lòng đất, nơi tỏa ra những luồng oán khí và thông tin nhiễu loạn khủng khiếp nhất. Đó chính là cửa vào của Kho dữ liệu phế thải.

"Nhảy!" Lục Diệp hô lớn.

Cả ba người lao thẳng vào hố đen, bỏ lại sau lưng con quái vật nhện đã hoàn toàn nổ tung vì quá tải nhiệt. Trận chiến thực sự chống lại "lệnh xóa" của Thiên Đạo chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8