Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 118: Lục Diệp chất vấn Thiên Đạo**
**CHƯƠNG 118: NGƯƠI GỌI ĐÂY LÀ TRẬT TỰ, TA GỌI ĐÂY LÀ LỖI THIẾT KẾ**
Gió rít gào trên đỉnh Vô Cực, nhưng không phải tiếng gió thông thường của tự nhiên. Đó là tiếng gầm rú của các dòng dữ liệu bị xé toạc khi va chạm với không gian thực thể. Tại nơi cao nhất của Vạn Vật Nguyên Giới này, bầu trời không còn là màu xanh biếc, mà là một màng sương mù dày đặc màu xám chì, thỉnh thoảng lại hiện lên những tia chớp hình chữ vạn dài dằng dặc, giống như những dòng code bị lỗi đang chạy loạn trên màn hình một máy tính cổ đại.
Lục Diệp đứng đó, tà áo xám phất phơ. Trên mũi hắn là một cặp kính làm bằng tinh thể "Phân Cực Linh Thạch" do chính tay hắn mài dũa. Qua thấu kính này, thế giới không còn là núi non trùng điệp, mà là một mạng lưới các sợi dây linh khí chằng chịt, run rẩy và đầy rẫy những điểm đen nhỏ li ti — đó là những chỗ linh khí bị tắc nghẽn, những "bad sector" của thế giới.
Bên cạnh hắn, Mạnh Hùng đang gồng mình chống đỡ áp lực khủng khiếp của thiên uy. Gã to xác này đang cầm một cuốn sổ da bò, miệng lẩm bẩm bài thơ vừa mới sáng tác:
“Trời cao cao quá là cao,
Lục ca bảo đánh, ta nhào tới luôn.
Thiên Đạo nếu có tâm buồn,
Ăn ngay một đấm, lệ tuôn hai hàng.”
Mỗi khi Mạnh Hùng đọc xong một câu, từ cơ bắp cuồn cuộn của hắn lại tỏa ra một luồng hào quang vàng kim đặc quánh. Đây là chiêu thức "Thi Vận Hộ Thể" mà Lục Diệp đã dạy hắn: Thay vì tụ lực một cách khô khan, Lục Diệp nhận ra tâm lý phấn khích khi đọc thơ (dù là thơ dở) sẽ kích thích đại não tiết ra một loại "dịch linh thần" đặc biệt, giúp công lực tăng cường tới 25%.
Tuyết Thanh Nguyệt ở phía sau, hai tay bắt quyết, quanh thân nàng là những luồng khí lạnh cực độ nhưng không hề gây tê liệt kinh mạch. Nhờ bài tập "Aerobic điều hòa huyết mạch" của Lục Diệp, nàng đã hóa giải được hoàn toàn di chứng của Băng Tâm Quyết. Lúc này, nàng nhìn bóng lưng Lục Diệp với ánh mắt phức tạp:
– Lục Diệp, áp lực này… đã vượt quá giới hạn của Đại Thừa kỳ. Chúng ta thật sự định… chất vấn "Nó" sao?
Lục Diệp không quay đầu lại, hắn chỉ búng nhẹ vào gọng kính, thản nhiên đáp:
– Thanh Nguyệt, trên đời này không có gì là không thể chất vấn. Nếu một chiếc cầu bị sập, ta phải hỏi kẻ thiết kế. Nếu một thế giới bắt đầu sụp đổ và bắt những kẻ sống bên trong phải trả giá bằng "thiên kiếp", đó không phải là trật tự, đó là lỗi hệ thống mà Admin đang cố che đậy.
Vừa dứt lời, không gian trước mặt đột ngột ngưng đọng.
Mây mù tách ra làm đôi, để lộ một thực thể khổng lồ không rõ hình thù. Nó không phải là một ông già râu trắng, cũng không phải là thần linh hào quang vạn trượng. Nó là một khối cầu ánh sáng bạc khổng lồ, liên tục biến đổi hình dạng từ bát quái sang vô cực, từ vòng tròn sang một khối đa diện phức tạp. Một giọng nói vang vọng trực tiếp vào ý thức của ba người, khô khốc và máy móc như tiếng kim loại cọ xát:
– Lục Diệp. Kẻ lạc lối từ dị giới. Ngươi đã xâm nhập trái phép vào vùng lõi, gây nhiễu loạn quy luật vận hành, xóa bỏ thiên kiếp, cải sửa bí tịch. Ngươi là một loại virus cần phải được xóa bỏ.
Áp lực tăng vọt khiến mặt đất dưới chân Mạnh Hùng nứt toác. Mạnh Hùng hét lớn một câu thơ: "Trời sao khó tính thế này, bắt ta xóa sổ… ta cày nát ông!", rồi dùng bắp tay to hơn cột đình của mình chặn đứng một luồng uy áp đổ xuống.
Lục Diệp cười lạnh, hắn chậm rãi mở cuốn sổ tay "Đạo Điển Phân Tích" ra. Một luồng sáng xanh từ cuốn sổ chiếu thẳng lên khối cầu ánh sáng, bắt đầu hiển thị những dòng dữ liệu chạy dọc:
– Xóa bỏ ta? Để làm gì? Để hệ thống của ngươi tiếp tục chạy một cách lỗi thời như thế này sao? – Lục Diệp cao giọng, giọng nói hắn sắc lẹm – Hãy nhìn xem cái mà ngươi gọi là "Trật tự vĩnh hằng" đi.
Hắn chỉ tay vào không trung, nơi các dòng linh khí đang lưu chuyển:
– Theo phân tích của ta, trong mười vạn năm qua, nồng độ linh khí của Vạn Vật Nguyên Giới đã giảm đi 42.7%. Tại sao? Ngươi nói với mọi người đó là "Thời đại mạt pháp", là "Duyên số đã tận". Nhưng thực chất là gì? Là do cấu trúc của Thiên Đạo bị lỗi "Rò rỉ bộ nhớ" (Memory Leak). Ngươi gom linh khí về để làm gì? Để duy trì cái vỏ bọc hào nhoáng của ngươi, trong khi các mảnh đất sinh linh thì khô cằn.
Khối cầu ánh sáng rung động mạnh mẽ, giọng nói trở nên gắt gỏng hơn:
– Đó là sự cân bằng! Tu tiên là nghịch thiên, thiên kiếp là bộ lọc để loại bỏ những kẻ không đủ tư cách, giữ cho thế giới không bị quá tải.
– Bộ lọc? – Lục Diệp ngắt lời, cười khẩy – Ngươi gọi những tia lôi điện chứa đầy tạp chất năng lượng đó là bộ lọc sao? Theo phép tính của ta, một tu sĩ vượt qua Thiên kiếp chỉ hấp thụ được 5% năng lượng của tia sét, 95% còn lại bị tiêu tán vào không trung, tàn phá môi trường xung quanh, tạo ra những vùng "Glitch Zone" không thể sinh sống. Đó không phải là bộ lọc, đó là sự tàn phá tài nguyên ngu ngốc nhất mà ta từng thấy!
– Ngươi… ngươi dám dùng thứ logic tà đạo đó để bình phẩm thiên cơ? – Thiên Đạo phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
– Ta chưa xong đâu! – Lục Diệp bước tới một bước, mặc kệ áp lực khiến vai hắn kêu răng rắc – Hãy nói về "Cơ duyên". Ngươi định nghĩa cơ duyên là do vận mệnh sắp đặt. Nhưng qua Đạo Điển của ta, cơ duyên thực chất là một chuỗi thuật toán ngẫu nhiên bị thiên vị. Ngươi ban tặng "khí vận" cho những kẻ như Vương Đằng không phải vì chúng xứng đáng, mà vì chúng có "cấu trúc phần cứng" phù hợp để trở thành vật chứa năng lượng dự phòng cho ngươi khi ngươi cần bảo trì hệ thống. Ngươi gọi đây là trật tự, ta gọi đây là lỗi thiết kế và sự độc quyền tri thức tồi tệ nhất lịch sử!
Lục Diệp lật sang một trang khác của Đạo Điển, trang giấy rực sáng như mặt trời:
– Ngươi nhìn thấy đoạn mật mã phù văn này chứ? Đây là bản gốc của "Thanh Vân Quyết". Ngươi đã âm thầm chèn vào chương thứ ba một đoạn mã khiến người tu luyện bị tổn hao thọ nguyên mỗi khi thăng cấp. Ngươi làm vậy để đảm bảo không một ai có thể sống đủ lâu để phát hiện ra sự thật rằng ngươi chỉ là một hệ thống đang hỏng hóc nặng nề, có đúng không?
Cả đỉnh Vô Cực rơi vào sự im lặng chết chóc. Tuyết Thanh Nguyệt bàng hoàng nhìn lên khối cầu ánh sáng. Nàng đã từng tôn thờ Thiên Đạo như tối cao, nhưng những số liệu logic mà Lục Diệp đưa ra — những con số khô khốc nhưng chân thực — đang xé toác niềm tin bấy lâu nay của nàng.
Thiên Đạo im lặng hồi lâu, rồi đột ngột, giọng nói trở nên trầm đục và đầy sát ý:
– Dù ngươi nói đúng thì đã sao? Ta là quy luật của thế giới này. Ta nắm giữ mã nguồn. Ta chỉ cần một ý niệm là có thể định dạng (Format) lại toàn bộ sinh linh, đưa mọi thứ trở về thời kỳ hỗn mang. Ngươi, Lục Diệp, chẳng qua cũng chỉ là một đoạn mã nhỏ bé đang cố gắng lay chuyển đại dương.
– À, ta biết ngươi sẽ nói thế. – Lục Diệp thản nhiên nhún vai, rút từ trong túi áo ra một thanh linh thạch đã được mài giũa thành hình một chiếc USB cổ điển – Cho nên, trong vòng 30 phút vừa qua, trong khi Mạnh Hùng đang đọc những bài thơ kinh dị của hắn để làm nhiễu sóng tần số linh khí của ngươi, ta đã gửi một đoạn "Trojan" vào thẳng luồng vận hành của Server Trung tâm.
– Cái gì? – Khối cầu ánh sáng đột ngột phát ra những vệt đen xám kỳ quái.
– Ngươi tưởng ta đến đây để thuyết phục ngươi bằng đạo lý sao? Không, ta là một kỹ sư. Kỹ sư không thuyết phục, kỹ sư sửa chữa lỗi. – Lục Diệp mỉm cười, đôi mắt sau lớp kính tỏa sáng rực rỡ – Ta đã chèn một lệnh "Cấu trúc lại toàn phần" (Refactor) vào quy luật luân hồi. Ngay lúc này, quyền kiểm soát các hạt Phù văn nguyên tử đang dần tách rời khỏi ý chí của ngươi.
– Ngươi điên rồi! Nếu hệ thống sụp đổ, thế giới sẽ tan biến! – Thiên Đạo gầm lên, những tia chớp bạc giáng xuống cuồn cuộn quanh Lục Diệp.
Mạnh Hùng gầm lên, tung ra một cú đấm vào không trung: "Trời lay đất lở kệ trời, anh Diệp đã bảo, không rời nửa phân!", hào quang từ bài thơ dở tệ tạo thành một lá chắn kiên cố, đánh bật các tia chớp.
Lục Diệp giơ Đạo Điển lên cao, ngón tay hắn gõ liên tục vào trang giấy hư ảo:
– Nó không sụp đổ, nó chỉ đang chuyển đổi sang "Mã nguồn mở". Từ nay về sau, linh khí không còn bị ngươi độc quyền tích trữ. Tu vi không còn phụ thuộc vào cái gọi là "thiên ý" thất thường. Logic sẽ là đạo, tri thức sẽ là tiên. Ta sẽ không xóa sổ ngươi, ta sẽ biến ngươi thành một dịch vụ vận hành (Service) thực thụ, thay vì một bạo chúa ngồi trên cao mà nắm giữ vận mệnh của người khác.
Khối cầu ánh sáng co rút lại, phát ra những âm thanh kỳ quái. Những sợi dây xích ánh sáng từ lòng đất đỉnh Vô Cực mọc lên, trói chặt lấy thực thể Thiên Đạo.
– Lục Diệp… ngươi sẽ hối hận… con người không chịu nổi sự thật… họ cần sự mù quáng để tồn tại… – Giọng nói của Thiên Đạo dần mờ nhạt.
– Có lẽ vậy. – Lục Diệp hạ quyển sổ xuống, nhìn về phía đường chân trời nơi những đám mây xám đang tan biến, để lộ ra những tia nắng đầu tiên mang theo luồng linh khí trong sạch và tự do – Nhưng ít nhất từ nay về sau, khi họ vấp ngã, họ sẽ biết đó là do họ chưa đủ giỏi, chứ không phải do "ông trời" đang trêu đùa.
Lục Diệp tháo cặp kính ra, quay lại nhìn Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt. Mạnh Hùng lúc này đã kiệt sức, ngồi phịch xuống đất thở hồng hộc, nhưng vẫn không quên hỏi:
– Xong… xong rồi hả anh Diệp? Thế từ giờ ta làm thơ có cần buff nữa không?
– Có chứ. – Lục Diệp bật cười – Nhưng từ giờ bài thơ của ngươi phải đúng vần điệu một chút, nếu không "hệ điều hành" mới của ta sẽ báo lỗi chính tả đấy.
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bầu trời đang thay đổi, một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có trào dâng trong lòng. Nàng bước đến bên cạnh Lục Diệp, khẽ hỏi:
– Ngươi đã thay đổi cả thế giới này… Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?
Lục Diệp nhìn vào cuốn Đạo Điển nay đã chuyển sang màu vàng kim rực rỡ, trang đầu tiên hiện lên dòng chữ: *[New Version 1.0: Decentralized Dao. Ready to Explore.]*
– Làm gì sao? – Hắn nhìn về phía những ngọn núi xa xôi, nơi vô số tông môn còn đang ngơ ngác trước sự biến mất của uy áp thiên đạo – Chúng ta còn cả một thế giới đầy lỗi cần phải đi Debug. Đầu tiên, ta nghĩ là phải đi cải tạo lại cái hệ thống thoát nước ở Thanh Vân Tông, hôm trước ta thấy nó có dấu hiệu tràn linh thạch rác rồi.
Dưới ánh bình minh mới của một kỷ nguyên "Logic Tu Tiên", bóng ba người đổ dài trên đỉnh Vô Cực. Lục Diệp đi trước, tay vẫn lật lật cuốn sổ, miệng lẩm bẩm về việc cần nâng cấp "băng thông" linh khí cho toàn châu lục.
Kẻ phá hoại đạo tâm? Không, hắn chỉ là một kỹ sư muốn thấy thế giới này chạy mượt hơn một chút mà thôi.