Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 122: Mạnh Hùng đột phá thơ đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:41:00 | Lượt xem: 2

**Chương 122: Mạnh Hùng đột phá thơ đạo**

Vạn Thạch Thung Lũng, một vùng đất vốn nổi tiếng với những khối thạch nhũ nghìn năm và không khí đặc quánh linh khí hệ Thổ, lúc này đang rung chuyển dữ dội. Tiếng ầm ầm của đá tảng va chạm vào nhau át cả tiếng gió gào rú qua các khe núi.

Ở giữa thung lũng, một đội hình kỳ lạ đang bị vây khốn bởi mười hai tôn Thạch Khổng Tượng — những con rối đá cao tới ba trượng, toàn thân khắc đầy những phù văn phòng ngự màu vàng đất xỉn tối. Mỗi bước chân của chúng khiến mặt đất nứt toác, mỗi cú đấm giáng xuống tương đương với một đòn toàn lực của tu sĩ Kim Đan kỳ đỉnh phong.

“Lục huynh! Ta chịu không nổi nữa rồi! Lũ đầu đá này dày quá, đánh vào tay đau cứ như đấm vào vách núi vạn trượng ấy!”

Mạnh Hùng hét lớn, thân hình đồ sộ của hắn đang gồng lên hết cỡ. Hai cánh tay nổi đầy gân xanh như những con rồng nhỏ, hắn vừa dùng vai húc văng một cú đấm của Thạch Khổng Tượng, nhưng ngay lập tức, một con khác đã tiến tới, quét ngang một chân đá khiến hắn phải lộn nhào vài vòng trên mặt đất đầy cát bụi.

Lục Diệp đứng ở trung tâm đội hình, gương mặt vẫn bình thản đến mức đáng ghét. Cuốn *Đạo Điển Phân Tích* trong tay hắn lật mở xoành xoạch, ánh sáng xanh lam từ trang giấy hắt lên đôi đồng tử của hắn, khiến chúng trông như hai mặt gương phản chiếu những dòng mã phức tạp.

“Đừng có kêu ca nữa. Ngươi đã đấm chúng 342 nhát, trong đó có 210 nhát trúng vào những vị trí không có phù văn, nhưng lực phản chấn lại khiến kinh mạch tay phải của ngươi bị tổn thương nhẹ 5%.” Lục Diệp thản nhiên phán, giọng nói rõ ràng giữa tiếng hỗn loạn: “Cái này không gọi là đánh nhau, cái này gọi là lãng phí năng lượng vô ích.”

“Thế huynh bảo ta phải làm gì? Đứng đây để chúng nó nghiền thành thịt viên à?” Mạnh Hùng vừa mắng vừa lăn lông lốc để né tránh một cú dẫm thiên quân vạn mã.

Bên cạnh đó, Tuyết Thanh Nguyệt đang múa kiếm, mỗi nhát kiếm đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng một phần chân của lũ tượng đá để làm chậm tốc độ của chúng. Nàng liếc nhìn Lục Diệp, hơi thở hơi dồn dập: “Lục Diệp, cấu trúc của chúng quá ổn định. Linh lực của ta xâm nhập vào liền bị tính chất hệ Thổ đồng hóa. Ngươi có cách nào phá giải không?”

Lục Diệp nheo mắt, con ngươi đột ngột co rút lại. Trong tầm nhìn của hắn, mười hai tôn Thạch Khổng Tượng không còn là những con quái vật đá nữa, mà là mười hai khối vật chất có mật độ cao đang dao động liên tục.

*“Phân tích: Thạch Khổng Tượng. Cấu tạo: 85% Silicat gia cố, 15% Linh mạch liên kết. Cấu trúc nguyên tử: Dạng mạng tinh thể lục giác. Điểm yếu tiềm ẩn: Tần số dao động đặc hữu (Resonance Frequency).”*

Một nụ cười mỏng manh xuất hiện trên môi Lục Diệp. Hắn gập cuốn Đạo Điển lại, ra hiệu cho Mạnh Hùng:

“Mạnh huynh, nhớ lại bài thơ ngươi viết hôm qua không? Bài về việc nhìn thấy một con lợn rừng bị kẹt trong khe núi ấy?”

Mạnh Hùng khựng lại, mặt đỏ rần lên (không rõ vì mệt hay vì ngượng): “Cái bài đó… bài đó là ta viết chơi thôi mà! ‘Lợn kia kẹt ở khe sâu, Kêu la thảm thiết, cái đầu lung lay…’ Thơ thẩn gì tầm này!”

“Chính là bài đó!” Lục Diệp hét lớn: “Ngươi vẫn luôn muốn ‘Thơ Đạo’ của mình đạt đến cảnh giới vạn vật cộng hưởng đúng không? Hôm nay ta cho ngươi toại nguyện. Nhưng đừng đọc theo cách thông thường. Hãy vận chuyển linh lực vào cổ họng, nén lại ở thanh quản, sau đó phát ra âm thanh theo tiết tấu mà ta chỉ dẫn.”

Lục Diệp lật tay, một luồng linh lực hóa thành một cái bảng điện tử ảo ảnh giữa không trung, hiện lên những đường hình sin lên xuống thất thường.

“Đây là tần số rung động của linh thạch ẩn trong lõi của lũ tượng đá kia. Nếu âm thanh của ngươi trùng khớp với đường dốc này, cái gọi là ‘cứng nhất thế giới’ sẽ trở thành trò cười.”

Lão Quy đang nấp trong túi áo của Lục Diệp thò đầu ra, cười hố hố: “Lục tiểu tử, ngươi định dùng cái trò ‘Cộng hưởng âm thanh’ của phàm nhân để đối phó với thượng cổ trận pháp sao? Coi chừng nó không nổ tượng mà nổ phổi tên mập kia đấy!”

“Cứ thử đi.” Lục Diệp bình thản nói với Mạnh Hùng: “Ngươi không thích làm thơ sao? Hãy để tiếng thơ của ngươi làm tan nát trái tim… à không, tan nát cái mạng tinh thể của chúng. Chuẩn bị… ba, hai, một… Đọc!”

Mạnh Hùng hít một hơi thật sâu, ngực hắn phồng to lên như một cái trống cái. Hắn nhìn vào những đường sóng âm mà Lục Diệp hiển thị, linh lực trong người hắn cuồn cuộn đổ về cuống họng. Cảnh giới Thể Tu đỉnh phong của hắn khiến luồng không khí nén lại cực kỳ khủng khiếp.

“Lợn kia…”

Một âm thanh trầm đục phát ra. Khác với tiếng hét bình thường, tiếng này mang theo một sự rung động cực kỳ khó chịu, khiến những viên đá nhỏ dưới đất bắt đầu nảy lên.

“Hụt rồi. Tăng biên độ lên 0.5 Hz nữa!” Lục Diệp nhắc nhở.

Mạnh Hùng đỏ mặt tía tai, gồng mình hết cỡ, đôi mắt trừng lên như chuông đồng:

“KẸT Ở KHE SÂU!!!”

*ẦM!*

Khi câu thứ hai thốt ra, một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa. Tuyết Thanh Nguyệt giật mình, cảm giác màng nhĩ đau nhức, phải lập tức vận công bảo vệ thính giác.

Kỳ tích xuất hiện.

Con Thạch Khổng Tượng đang lao về phía Mạnh Hùng bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Lớp vỏ đá dày cộp của nó bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ li ti, phát ra tiếng kêu *răng rắc* khô khốc.

“Hiệu quả rồi! Tiếp tục!” Lục Diệp điều chỉnh lại đồ thị: “Câu tiếp theo, lên tông cao!”

Mạnh Hùng dường như đã nắm bắt được cái “đạo” trong âm thanh. Hắn không còn quan tâm đến bài thơ có ngớ ngẩn hay không, hắn chỉ cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình giữa giọng nói của mình và cấu trúc của lũ tượng đá kia. Hắn thấy chúng đang run rẩy, một sự run rẩy sợ hãi trước sự trỗi dậy của một loại quy luật vật lý thuần túy.

Hắn nhảy lên một tảng đá cao, dang rộng hai tay, tóc bay ngược ra sau, khí thế hùng dũng như thi tiên hạ phàm (nếu bỏ qua cái bụng phệ):

“KÊU LA THẢM THIẾT!!! CÁI ĐẦU LUNG LAY!!!”

*OÀNG!*

Không chỉ là âm thanh, mà là một cơn địa chấn cục bộ phát ra từ cổ họng của Mạnh Hùng. Luồng sóng âm ấy như một thanh búa phá vỡ không gian, nhắm thẳng vào hạch tâm của mười hai tôn Thạch Khổng Tượng.

Những người quan sát sẽ thấy một cảnh tượng không thể tin nổi: Mười hai gã khổng lồ đá cứng nhất thế giới, từng khiến biết bao thiên tài phải chùn bước, bỗng nhiên bắt đầu… mủn ra. Các phù văn trên người chúng không hề bị vỡ, nhưng cái nền đá nâng đỡ phù văn đã biến thành cát mịn.

Cả mười hai tôn tượng đá sụp đổ cùng lúc, tạo thành một cơn mưa bụi mờ mịt bao phủ khắp thung lũng.

Mạnh Hùng sau khi hét xong câu cuối, đứng ngây ra trên tảng đá. Một luồng linh quang từ thiên địa bỗng nhiên rót thẳng vào đỉnh đầu hắn. Khí thế trên người hắn bắt đầu thăng hoa, từ Kim Đan sơ kỳ trực tiếp nhảy vọt lên trung kỳ, rồi đỉnh phong, dường như muốn đột phá thẳng lên Nguyên Anh.

“Đây là…” Tuyết Thanh Nguyệt thốt lên kinh ngạc: “Hắn thực sự cảm ngộ được thơ đạo thông qua chiến đấu sao?”

Lục Diệp xoa cằm, nhìn vào bản ghi chép của mình: “Thực tế mà nói, hắn vừa phát hiện ra tần số âm thanh có thể bẻ gãy liên kết phân tử của thạch thạch học. Đạo trời chính là những quy luật vật lý cơ bản. Khi hắn thấu hiểu một quy luật, thiên địa tất nhiên sẽ có phản ứng bù đắp dữ liệu cho hắn. Gọi là ‘Đột phá thơ đạo’ nghe cho oai, thực chất là hắn vừa nắm vững bộ môn Công nghệ âm tần cấp độ một.”

Mạnh Hùng từ trên tảng đá nhảy xuống, ánh mắt rạng rỡ, hắn nhìn đôi tay mình rồi đột ngột quay sang Lục Diệp, ôm chầm lấy:

“Lục huynh! Ta hiểu rồi! Ta hiểu thơ rồi! Thơ không phải là câu chữ rườm rà, thơ chính là lực lượng! Ta vừa thấy cả thung lũng này rung động theo nhịp đập của ta!”

Lục Diệp đẩy cái mặt đầy mồ hôi của Mạnh Hùng ra, mặt không cảm xúc: “Chúc mừng ngươi. Ngươi là người đầu tiên trong lịch sử tu tiên giới đột phá nhờ một bài thơ về con lợn rừng. Nếu sử sách ghi lại, chắc chắn các đại nho sẽ hộc máu mà chết.”

“Kệ bọn họ!” Mạnh Hùng hưng phấn: “Để ta thử bài thơ khác. ‘Con cá bơi lội trong hồ, Lục Diệp là kẻ rất là lờ đờ…’”

“Im miệng.” Lục Diệp lạnh lùng ngắt lời: “Nếu ngươi đọc hết câu đó, ta sẽ phân tích ra tần số làm nổ tung quần lót của ngươi ngay lập tức.”

Mạnh Hùng rụt cổ, cười hì hì: “Ta đùa thôi, đùa thôi.”

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới, ánh mắt nhìn Lục Diệp tràn đầy vẻ kỳ quái. Nàng nhận ra rằng, đi bên cạnh kẻ này, những quy luật truyền thống dường như đều bị lật đổ. Một kẻ cục mịch như Mạnh Hùng, vốn chỉ biết lấy thịt đè người, vậy mà dưới sự hướng dẫn của Lục Diệp lại có thể dùng âm thanh phá hủy tượng đá Kim Đan.

“Chúng ta đã vượt qua cửa thứ nhất.” Tuyết Thanh Nguyệt nhìn vào sâu trong thung lũng: “Nhưng lão rùa đã nói, lõi của thung lũng này không phải là đá, mà là một khối Thái Cổ Linh Tinh. Thứ đó không có tần số dao động cố định đâu.”

Lục Diệp khẽ nhếch môi, ánh xanh lam trong mắt lại hiện lên:

“Không có tần số cố định? Tuyệt vời. Điều đó có nghĩa là nó là một hệ thống đa biến. Và trên đời này, không có hệ thống nào mà Đạo Điển không thể giải mã.”

Hắn nhìn cuốn sổ trong tay, nơi một trang mới vừa xuất hiện tiêu đề: *“Dự án 122: Tối ưu hóa sóng âm của Mạnh Hùng thành pháo sóng địa chấn cấp độ 2.”*

“Đi thôi.” Lục Diệp bước tới trước, tà áo xanh tung bay: “Để xem cái gọi là Thái Cổ Linh Tinh đó có chịu được mấy bài thơ ‘con cóc’ của Mạnh huynh không.”

Mạnh Hùng hào hứng vỗ ngực, đi sau lưng Lục Diệp với dáng vẻ của một đại văn hào thực thụ, mặc dù bài thơ tiếp theo hắn đang rặn ra trong đầu vẫn chỉ quanh quẩn chuyện con gà con vịt.

Phía sau họ, đống bụi đá của mười hai tôn Thạch Khổng Tượng vẫn đang âm thầm minh chứng cho một chân lý mới vừa được khai phá: Khi logic hiện đại gặp phải tu tiên huyền bí, kẻ khổ nhất không phải là nhân vật chính, mà là các quy luật vật lý đã bị hắn đem ra mổ xẻ không thương tiếc.

Chương 122 kết thúc trong tiếng cười ha hả của Mạnh Hùng và cái nhìn đầy bất lực của Lão Quy: "Đúng là một lũ quái thai, đến thơ ca cũng có thể biến thành hung khí cấp độ diệt thế…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8