Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 148: Thiên Đạo mới**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:59:52 | Lượt xem: 2

**Chương 148: Tái Cấu Trúc – Hệ Điều Hành Của Vạn Dân**

Đỉnh núi Thanh Vân lúc này không còn là cảnh tượng mây mù bảng lảng như tiên cảnh thường thấy. Thay vào đó, toàn bộ không gian bị xé toạc thành những mảng màu sắc kỳ dị. Nếu có một người hiện đại đứng ở đây, họ sẽ thảng thốt nhận ra bầu trời trông giống như một chiếc màn hình máy tính đời cũ bị vỡ điểm ảnh (pixel). Những luồng linh khí nguyên bản là những sợi tơ thanh khiết, nay hiện hình thành những dòng mã phù văn dài dằng dặc, đổ xuống từ chín tầng mây như những thác nước đổ lỗi.

Ở tâm điểm của sự hỗn loạn đó, Lục Diệp đứng vững vàng, tà áo thô sờn bay lật phật. Hắn không cầm kiếm, cũng chẳng cầm pháp bảo rực rỡ nào. Thứ hắn cầm là cuốn "Đạo Điển Phân Tích" đã mở ra đến trang cuối cùng. Ánh sáng từ cuốn sổ phản chiếu lên gương mặt bình thản đến đáng ghét của hắn, soi rõ một đôi đồng tử đang nhảy múa hàng triệu dòng thông số.

– Ngừng lại đi, kẻ ngoại lai!

Một giọng nói âm u, vô cảm nhưng lại vang vọng trong tận linh hồn của mọi sinh linh tại Cửu Châu phát ra từ khối cầu ánh sáng khổng lồ treo lơ lửng giữa trời. Đó là Thiên Đạo Ý Chí – thực thể tối cao, là Admin của thế giới này.

– Ngươi đang cưỡng ép sửa đổi quy luật của vạn vật. Ngươi có biết việc xóa bỏ thâm niên thọ nguyên và tài sản linh khí của các cường giả sẽ dẫn đến sự sụp đổ của hệ thống không? Hỗn loạn sẽ thiêu rụi tất cả. Con người cần sự thống trị, cần một hệ thống đóng để tồn tại trong trật tự.

Lục Diệp không nhìn khối cầu ánh sáng, ngón tay hắn vẫn lướt nhanh trên mặt trang sách, hư không theo đó mà gợn lên từng đợt sóng xung kích. Hắn thản nhiên đáp, giọng điệu như đang giảng giải cho một gã học việc dốt nát:

– Trật tự? Ông gọi việc 1% tu sĩ nắm giữ 99% tài nguyên linh khí là trật tự sao? Ông gọi việc bắt những kẻ tư chất kém phải làm nô dịch cả đời chỉ vì cái hàm số "Linh Căn" do ông thiết lập ngẫu nhiên là công bằng? Thiên Đạo à, cái hệ điều hành của ông cũ quá rồi. Nó đầy rẫy lỗi (bug), rác dữ liệu tích tụ quá nhiều dưới danh nghĩa "Oán khí" và "Tâm ma". Tôi không phá hủy thế giới, tôi chỉ là đang… dọn dẹp ổ đĩa (Disk Cleanup) và cài lại một phiên bản mã nguồn mở mà thôi.

– Ngươi… ngươi muốn làm gì? – Thiên Đạo Ý Chí rung động dữ dội, ánh sáng co rụt lại như thể đang sợ hãi một điều gì đó vượt ngoài logic của nó.

Lục Diệp dừng ngón tay lại, ngước lên cười rạng rỡ:

– Tôi sẽ thực hiện một lệnh "Refactor". Tôi sẽ biến Thiên Đạo từ một hệ quản trị độc quyền thành một nền tảng phi tập trung. Từ nay về sau, quyền truy cập linh khí không dựa trên "huyết thống" hay "khí vận" nữa, mà dựa trên "Giá trị lao động" và "Sự đóng góp dữ liệu". Đơn giản thôi: Có làm thì mới có ăn, có đóng góp cho sự phát triển của thế giới thì thọ nguyên mới tăng. Công bằng chứ?

– Điên rồ! Kẻ hèn kém sao có thể ngang hàng với Đại Thần? – Tiếng gầm của Thiên Đạo làm rung chuyển mặt đất. Từ trong khối cầu, hàng ngàn tia sét đỏ ngòm – Thiên Phạt Chi Lôi – giáng xuống đầu Lục Diệp.

Nhưng ngay khi những tia sét cách Lục Diệp ba thước, hắn chỉ khẽ búng tay một cái.

*Cạch.*

Một tiếng động cơ khí vang lên khô khốc trong không gian. Những tia sét không nổ tung, mà chúng bất ngờ bị uốn cong, chia tách thành những hạt ánh sáng nhỏ l li rồi biến thành… những sợi dây sạc điện năng cắm thẳng vào cuốn sổ tay của hắn.

– Chỉ số hiệu năng của tia sét này là 0.72, nhiệt lượng dư thừa quá nhiều, tổn hao năng lượng trong quá trình truyền tải là 40%. Quá lãng phí. – Lục Diệp chép miệng đánh giá. – Để tôi chỉ cho ông thấy thế nào là "Tối ưu hóa".

Hắn đột ngột hét lớn:

– Mạnh Hùng! Tới giờ làm thơ rồi!

Cách đó vạn dặm, tại biên giới giữa Tiên và Ma, Mạnh Hùng đang bị vây hãm bởi mười vị Kim Đan tu sĩ của Minh Sát Tôn Giả. Hắn nghe thấy giọng nói của Lục Diệp vang lên trong tâm trí như một dòng lệnh ưu tiên. Mạnh Hùng nhếch mép, quăng thanh đại đao sang một bên, hít một hơi thật sâu khiến lồng ngực vạm vỡ căng lên như trống trận.

– Được rồi Lục ca! Để đệ thể hiện "logic thi ca" của đệ!

Mạnh Hùng chắp tay sau lưng, dẫm mạnh một bước khiến đất đá lún xuống, bắt đầu ngâm nga với giọng oanh vàng của một gã to xác:

"Trời xanh thì có mây xanh…
Linh khí không nạp, tu hành làm chi?
Ba giây gồng sức một thì…
Đấm cho một phát, thăng thiên tức thì!"

Kỳ lạ thay, theo mỗi câu thơ ngớ ngẩn của hắn, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển. Đạo Điển Phân Tích của Lục Diệp từ xa đã xử lý bài thơ này thành một chuỗi thuật toán tăng ích (buff). Một quầng sáng hình chữ "Logic" vàng rực bao quanh nắm đấm của Mạnh Hùng. Hắn vung một cú đấm giản đơn vào không trung.

*Ầm!*

Không có vụ nổ linh lực hào nhoáng, nhưng mười vị Kim Đan tu sĩ đối diện đồng loạt cảm thấy kinh mạch bị khóa chặt. Một thông báo hiện ra trong ý thức của họ: *"Lỗi cú pháp: Hành vi tấn công của bạn không khớp với quy chuẩn văn hóa. Yêu cầu tản công trong 30 giây để kiểm tra lại đạo tâm."*

Mười vị cao thủ sùi bọt mép ngã gục, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Mạnh Hùng cười hỉ hả:
– Lục ca nói đúng, đọc thơ thực sự giúp "ép xung" linh khí nhanh hơn hẳn!

Trở lại đỉnh Thanh Vân, Lục Diệp đã hoàn tất quá trình biên dịch (Compile). Hắn đưa tay chạm vào lõi của Thiên Đạo Ý Chí.

– Đã đến lúc thế giới này cần một bản Update lớn nhất lịch sử.

Hắn lẩm bẩm các dòng lệnh mà không ai có thể hiểu:
– `Git commit -m "Thiết lập Thiên Đạo Mã Nguồn Mở v1.0"`
– `Git push origin master –force`

Một luồng sáng trắng lóa từ đỉnh núi bùng phát, lan tỏa ra khắp toàn bộ đại lục Cửu Châu với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng. Đi đến đâu, thế giới biến đổi đến đó.

Tại các vùng đất phế tích nghèo nàn, những người nông dân đang còng lưng cày cuốc đột nhiên thấy một bảng điều khiển mờ ảo hiện ra trước mắt: *"Hệ thống nhận diện bạn đang đóng góp sức lao động để tạo ra lương thực cho nhân loại. Cộng thêm 0.05 điểm Công Đức. Thọ nguyên dự kiến tăng thêm 2 giờ."*

Tại các tông môn lớn, những vị trưởng lão đang bế quan trong linh mạch cực phẩm bỗng nhiên thấy linh khí xung quanh mình biến mất sạch trơn. Một thông báo đỏ chót hiện ra trên vách đá: *"Cảnh báo: Bạn đã chiếm dụng tài nguyên linh khí công cộng hơn 100 năm mà không tạo ra bất kỳ giá trị phân tích hay đóng góp tri thức nào. Chế độ đóng băng tài khoản bắt đầu. Hãy ra ngoài làm việc thiện để mở khóa."*

Thế giới rơi vào một sự im lặng chết chóc trong vài giây, sau đó là những tiếng hò reo vang dội từ tầng lớp thấp nhất của xã hội.

Tuyết Thanh Nguyệt từ nãy đến giờ vẫn đứng hộ pháp cho Lục Diệp, nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt lạnh lùng của nàng khẽ lay động. Nàng tiến lại gần, nhìn Lục Diệp lúc này đang ngồi bệt xuống đất, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ tự mãn.

– Huynh thực sự đã làm được… – Nàng khẽ nói, giọng run run. – Nhưng những kẻ cường giả kia, họ sẽ không cam tâm đâu. Họ sẽ tìm cách hack lại hệ thống của huynh.

Lục Diệp nhấp một ngụm nước gừng, thản nhiên cười:

– Hack? Hệ thống này do tôi viết, dùng mã hóa 256-bit của kiếp trước, lại dựa trên nền tảng logic vạn vật. Muốn hack? Trước hết họ phải học hết toán giải tích và cấu trúc dữ liệu của tôi đã. Với trình độ tu tiên kiểu "cảm ngộ" mông lung của họ, còn khuya nhé!

Hắn chỉ tay về phía chân trời, nơi một vầng thái dương mới đang mọc lên, mang theo những tia sáng chứa đựng sự logic và minh bạch.

– Nhìn xem, Thanh Nguyệt. Thế giới giờ đây giống như một mạng nội bộ khổng lồ. Mọi hành vi xấu sẽ bị ghi vào log (nhật ký hệ thống). Kẻ giết người sẽ bị trừ thọ nguyên ngay lập tức theo thuật toán trừng phạt tự động. Kẻ giúp đỡ kẻ khác sẽ được nhận "Point" để đổi lấy công pháp cao cấp. Đây mới gọi là Tu Tiên đích thực: Tu dưỡng bản thân và Tiến hóa trí tuệ.

Thiên Đạo Ý Chí lúc này đã biến mất, hòa tan vào trong vạn vật dưới dạng những quy tắc ẩn. Khối cầu ánh sáng rực rỡ kia giờ chỉ còn là một mảnh vỡ trong suốt nằm trong tay Lục Diệp – chiếc "Admin Key".

Đúng lúc này, từ trong bóng tối của khe nứt không gian vừa đóng lại, một giọng nói khàn khàn, già nua vang lên:

– Ngươi nghĩ mình đã thắng sao, tên tiểu tử tinh ranh kia?

Đó là Minh Sát Tôn Giả. Lão không bị tan biến, nhưng thân hình giờ đây trong suốt như một hồn ma bị lỗi đồ họa. Lão nhìn Lục Diệp với sự căm thù tận xương tủy:

– Ngươi biến thế giới thành một cái bàn tính khô khan. Ngươi xóa bỏ đi sự thần bí, xóa bỏ đi duyên phận và vận mệnh. Ngươi có biết mình vừa thả ra một con quái vật mang tên "Dục vọng tri thức" không? Khi con người biết rõ quy luật, họ sẽ tìm cách bẻ gãy quy luật đó.

Lục Diệp không thèm đứng dậy, hắn cầm mảnh vỡ Thiên Đạo lên nhìn ngắm như nhìn một miếng kính vụn:

– Minh Sát à, lão vẫn không hiểu sao? Cái lão gọi là "duyên phận" thực chất là xác suất thống kê. Cái lão gọi là "vận mệnh" là sự sắp xếp lỗi của một hệ thống cũ kỹ. Đúng, họ sẽ cố bẻ gãy quy luật, nhưng đó chính là sự phát triển. Tôi không cho họ một cái lồng kính hoàn hảo, tôi cho họ một công cụ để tiến hóa. Nếu một ngày họ có thể bẻ gãy cả Thiên Đạo mới của tôi, thì lúc đó nhân loại đã đủ trình độ để vươn ra ngoài cái "Server" nhỏ bé này rồi.

Lục Diệp đứng lên, vươn vai một cái thật dài, xương cốt kêu răng rắc. Hắn quay sang nhìn Mạnh Hùng vừa mới cưỡi mây bay về, khuôn mặt gã đầu gấu đầy vẻ hớn hở vì vừa "lên cấp" nhờ làm thơ.

– Lục ca! Tuyệt vời quá! Đệ vừa nãy thấy mình vừa đánh xong thì một đống thông báo hiện lên khen ngợi đệ có tư duy "Thơ ca tối ưu hóa", nó còn cho đệ chọn một bộ công pháp mới. Đệ chọn bộ "Sư Tử Hống Kết Hợp Rap Việt", ca thấy sao?

Lục Diệp suýt nữa sặc nước gừng. Hắn xoa thái dương, lẩm bẩm:
– Hệ thống này… có vẻ mình thiết lập trí tuệ nhân tạo (AI) cho nó hơi bị hài hước quá đà thì phải.

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn hai người đàn ông trước mặt, một gã điên và một gã ngốc, nhưng lại là hai kẻ vừa thay đổi toàn bộ vận mệnh của tỷ tỷ sinh linh. Nàng cảm thấy tảng băng trong tim mình như tan chảy hoàn toàn. Nàng bước tới, định nói một điều gì đó xúc động, kiểu như "Cảm ơn huynh đã cứu thế giới", thì Lục Diệp đã chìa ra một cái thiết bị giống như máy tính bảng cầm tay bằng ngọc thạch.

– Đây, Thanh Nguyệt. Muội làm Phó Admin nhé. Nhiệm vụ của muội là duyệt các báo cáo về lỗi hệ thống (Bug report). Nếu có kẻ nào lợi dụng logic để đi lách luật, cứ gửi cho Mạnh Hùng tới "Ban nick" (Tiêu diệt) tụi nó.

Tuyết Thanh Nguyệt đờ người nhận lấy thiết bị. Trên màn hình ngọc thạch hiện ra hàng loạt dòng chữ đang chạy liên tục:
*"Thông báo: Tu sĩ A tại Càn Châu vừa nhặt được ví tiền nhưng không trả lại, hệ thống đề xuất giảm 2 điểm may mắn trong 24 giờ tới…"*
*"Thông báo: Một con mèo linh thú bị kẹt trên cây, người cứu nó sẽ nhận được 1 linh thạch vụn…"*

– Đây là thế giới mà huynh muốn sao? – Nàng thầm hỏi.

Lục Diệp nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi những tầng mây đang xếp lại thành những hàng lối ngay ngắn, trật tự và tràn đầy sức sống.

– Đây chưa phải là điểm kết thúc, Thanh Nguyệt. Đây mới chỉ là phiên bản Beta thôi. Chúng ta còn phải "Release" (phát hành) nhiều bản cập nhật nữa. Thế giới này… vẫn còn nhiều điều thú vị để phân tích lắm.

Gió thổi qua đỉnh núi Thanh Vân, mang theo mùi của hương gừng ấm áp và cả hơi thở của một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên của những kẻ không tin vào định mệnh, chỉ tin vào logic và sự thật.

Lục Diệp mỉm cười, gấp lại cuốn Đạo Điển. Hắn biết, ở một nơi nào đó sâu trong vũ trụ, những "Admin" của các thế giới khác có lẽ đã bắt đầu nhận ra sự xuất hiện của một "siêu virus" vừa hack thành công Thiên Đạo. Trận chiến tiếp theo sẽ không chỉ gói gọn trong một hành tinh này nữa.

Nhưng đó là chuyện của bản cập nhật sau. Còn bây giờ, hắn chỉ muốn đi ngủ một giấc thật ngon, vì code xong cả một thế giới… thực sự là mệt đến mức muốn tẩu hỏa nhập ma.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8